84. Chương 84: Dồn vào tuyệt lộ!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 84: Dồn vào tuyệt lộ!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thật thảm khốc! Đây đúng là muốn đuổi cùng giết tận mà. Mấy trăm học trò có mặt tại đó tức thì ngây người. Đã nửa đêm, trời không còn oi bức, nhưng mồ hôi lạnh của rất nhiều người vẫn túa ra như suối.
Bên kia, Đặng Tiên vẫn đang diễn kịch, ông ta đấm ngực giậm chân nói: - Để tuyên dương tân chính của quốc quân, Đặng Tiên ta đây đã gần như táng gia bại sản mà in mấy nghìn bản 《 Chiếu Thư Tân Chính 》. Ta là một người yêu nước! - Không ngờ chỉ một cây đuốc đã thiêu rụi tất cả. Ta muốn tố cáo! Ta muốn đến phủ Thành chủ, phủ Thái Thú, phủ Tổng Đốc để thưa kiện các ngươi!
Uông Thế Minh cảm thấy nguy hiểm chết người, gã sợ đến mức không thở nổi. Toàn thân run rẩy, gã la lên: - Có âm mưu! Chuyện này nhất định có âm mưu! Những quyển sách bị thiêu hủy kia, chắc chắn không phải 《 Chiếu Thư Tân Chính 》.
Thực ra gã đã đoán đúng, bản 《 Chiếu Thư Tân Chính 》 thật sự chỉ có một bọc, còn lại chỉ là đống sách tồn kho ế ẩm. Thế nhưng, mấy cuốn sách kia đã bị đốt trụi hoàn toàn. Bọc 《 Chiếu Thư Tân Chính 》 kia cũng chỉ cháy một phần.
Đặng Tiên lạnh lùng nói: - Mấy nghìn người ở đây đều nhìn thấy rõ ràng, các ngươi đốt chính là 《 Chiếu Thư Tân Chính 》.
Uông Thế Minh, tên chó săn kia, vội nói: - Nói bậy! Chúng ta đốt mấy chục bọc sách, bên ngoài lớp giấy dầu đều ghi rõ 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》.
Đặng Tiên buồn bã đáp: - Chính ngươi mới đang trợn mắt nói dối đấy. Sau đó, ông ta xách một bọc giấy dầu đưa ra. Trên đó viết rõ bốn chữ 《 Chiếu Thư Tân Chính 》, nào có phải 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 đâu?
Uông Thế Minh tức khắc đờ mặt ra. Chuyện này... chuyện này là gặp quỷ sao? Vừa rồi, trên những gói giấy dầu rõ ràng viết 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》, căn bản không hề có bốn chữ 《 Chiếu Thư Tân Chính 》 này. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Nguyên nhân gốc rễ của vụ này cũng chẳng cần giải thích. Có những thứ khi bị lửa đốt, màu sắc sẽ biến mất. Nhưng có những chữ viết ban đầu không nhìn thấy, một khi bị lửa cháy lại hiện ra. Đối với Thẩm Lãng mà nói, đó hoàn toàn chỉ là chút tài mọn mà thôi.
Lúc này, một bóng dáng ngọc thụ lâm phong, nổi bật không giống ai khác bước ra. Ánh mắt Chúc Văn Hoa co rụt lại. Hóa ra kẻ thao túng tất cả âm mưu này chính là ngươi, Thẩm Lãng!
Thẩm Lãng chậm rãi nói: - Các ngươi đốt cháy 《 Chiếu Thư Tân Chính 》 của quốc quân, đây là tâm tồn bất mãn, ý đồ mưu phản! Thân thể Uông Thế Minh, tên chó săn kia, run bần bật.
Thẩm Lãng nói: - Chủ bộ đại nhân, công khai chống lại tân chính của quốc quân, vậy phải chịu tội gì nhỉ?
Bởi vì sợ chuyện gây phiền toái lớn, Thành chủ Lý Phương đã phái hơn một trăm binh lính đến đây giữ trật tự, người dẫn đầu là chủ bộ Tống Mẫn. Vị chủ bộ này cũng rất trẻ tuổi, chỉ mới ba mươi, lại xuất thân cử nhân. Nghe Thẩm Lãng hỏi, gã tiến đến đáp: - Tước bỏ toàn bộ công danh, phạt đánh ba mươi gậy, đày đi đảo Nam Thiên.
Lời này vừa dứt, đông đảo học trò gây rối sợ đến mức vãi tè ra quần. Đương nhiên, đa số học trò ở đây đều không có công danh gì, cũng không thể bị tước đoạt, nhưng việc phạt đánh ba mươi gậy thực sự đáng sợ. Da thịt bọn họ vốn mỏng manh, chắc chắn sẽ bị đánh cho gần chết. Còn việc đày đi đảo Nam Thiên thì càng đáng sợ hơn. Đó là một nơi quỷ quái tách biệt ở hải ngoại, hoàn toàn cô lập với xã hội văn minh, chỉ toàn người rừng, tràn ngập khí độc và dã thú. Bị lưu đày đến đó, về cơ bản cũng coi như một con đường chết, cùng lắm chỉ sống được ba hay bốn năm. Dù không bị dã thú cắn chết, cũng sẽ bị những tên người rừng... hành hạ đến chết. Lúc trước gây rối hung hăng như sói, giờ xảy ra chuyện thì sợ cụp đuôi như chó. Đây chính là miêu tả chân thực nhất về đám học trò này. Ai nấy đều sợ hãi như chim cút.
Thẩm Lãng lớn tiếng nói: - Còn đứng đờ ra đó làm gì? Chuyện như thế này chắc chắn phải tìm ra kẻ cầm đầu, người tố giác sẽ được tính là có công đấy! Nghe những lời này, gần hai trăm học trò ban đầu còn ngẩn ngơ, sau đó rất nhanh lùi về sau vài bước, phân rõ ranh giới với mấy tên chó săn của Chúc Văn Hoa. Tức thì, Uông Thế Minh, với tư cách kẻ cầm đầu của bốn tên chó săn, bỗng nhiên trở nên lẻ loi. Không hiểu vì sao, Uông Thế Minh cảm thấy đặc biệt lạnh lẽo.
...
Thẩm Lãng tiến lên vài bước, đi đến trước mặt Uông Thế Minh. Hắn khẽ thở dài một tiếng. Thẩm Lãng nói: - Tại sao không làm người tốt lại cứ muốn làm chó vậy?
- Ngươi thì hơn ta chỗ nào chứ? - Uông Thế Minh run giọng đáp: - Ngươi cũng xuất thân nghèo túng, dựa vào cái gì mà ngươi có thể đi ở rể nhà quyền quý, còn ta lại phải ăn cỏ nhai trấu?
- Chỉ bởi vì ta đẹp trai thôi. - Thẩm Lãng nói: - Nếu ngoại hình của ngươi cũng đẹp trai như ta, ngươi cũng có thể thoải mái mà ăn cơm mềm, hưởng thụ vinh hoa phú quý. Thế nhưng chẳng có cách nào, ai bảo dáng dấp ngươi xấu xí như vậy chứ.
Khinh người quá đáng! Uông Thế Minh thậm chí quên cả sợ hãi, gã tràn ngập căm uất.
Thẩm Lãng thấp giọng nói: - Tiện thể nói cho mày biết, hôm nay tất cả đều là do tao sắp đặt, chính là để hãm hại chúng mày. Mày đúng là ngu xuẩn, ăn cứt cũng chẳng tích cực bằng mày đâu. Tức thì, Uông Thế Minh càng tức giận hơn. Lửa giận bùng cháy thiêu rụi hết thảy tâm trí gã, lúc này trong đầu gã chỉ còn một ý nghĩ. Tao muốn giết mày! Tao muốn giết cái thằng khốn kiếp trước mắt này!
Thẩm Lãng nói: - Chính là tao hãm hại chúng mày, tao muốn chính là chặt đứt đường sống của tụi bây, thì sao? Mày làm gì được tao hả?
Giọng hắn vẫn thấp như cũ, chỉ có Uông Thế Minh nghe thấy. Rồi Thẩm Lãng nói: - Tao biết mày muốn đánh tao, nhưng mày chẳng dám. Có bản lĩnh thì mày đánh tao xem. Mày đánh tao đi, đánh vào ngực tao này, đánh vào trái tim tao ấy. Vừa nói, Thẩm Lãng vừa vỗ lồng ngực mình. - Mày đánh tao đi! Đến đánh tao này! Cái dáng vẻ đó của Thẩm Lãng thực sự khiến người ta mất đi lý trí. - Đệt, mày lập tức sẽ bị đày đi, còn sợ cái quái gì nữa? Đương nhiên là có ân báo ân, có thù báo thù chứ. - Ngay cả đánh tao mày cũng không dám, mày thực sự là một con chó săn không có tiền đồ gì hết. Nếu tao là cha mày, chắc chắn sẽ hối hận vì đã sinh ra mày.
Lần này, Uông Thế Minh thực sự không nhịn được nữa, sợ hãi và phẫn nộ hoàn toàn đoạt mất lý trí của gã. Chợt một quyền, gã đánh thẳng vào ngực Thẩm Lãng. - A... Ngay sau đó, một tiếng gào thét thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên. Không phải từ Thẩm Lãng, mà là từ Uông Thế Minh. Một trận đau nhức dữ dội, tay gã dường như muốn gãy xương, máu tươi đầm đìa. Thẩm Lãng, tao đ*t mẹ mày! Mày không chỉ nhét tấm ván sắt vào ngực, hơn nữa còn là tấm sắt có gai nhọn hoắt! Tay đứt ruột xót, Uông Thế Minh đau đến mức co quắp. Còn Thẩm Lãng lúc này lại biến sắc mặt, lạnh giọng nói: - Uông Thế Minh có dũng khí lắm, ngươi lại dám đánh ta? Tống chủ bộ ngài thấy chưa, tên Uông Thế Minh đánh ta. - Ta đường đường là cô gia phủ Bá Tước Huyền Vũ, lại bỗng dưng vô cớ bị đánh. - Ngươi đây là đang đánh ta sao? Ngươi đây là đang đánh vào mặt của phủ Bá Tước Huyền Vũ. - Sứ giả đâu, sứ giả! Tức thì, Kim Hối cùng một cao thủ khác của phủ Bá Tước tiến lên. - Có thích khách, có thích khách... - Thẩm Lãng lớn tiếng kêu: - Có người muốn lấy tính mạng của ta! Kim Hối tiến lên, nắm lấy đôi cánh tay của Uông Thế Minh, đao trên tay gã chợt chém xuống. - Răng rắc... Hai cánh tay của tên chó săn của Chúc Văn Hoa kia bị chặt đứt. - A... Lần này, tiếng hét thảm của Uông Thế Minh vang lên, thảm thiết đến cùng cực, gã đau đến mức trực tiếp ngã vật xuống đất, co giật không ngừng.
Thẩm Lãng ngồi chồm hổm xuống, nhìn vẻ bi thảm của Uông Thế Minh với bộ mặt không cảm xúc. Hắn thản nhiên nói: - Việc bị đày là hình phạt chính thức dành cho ngươi, còn cá nhân ta vẫn phải có hình phạt riêng. Từ trước đến nay, chưa từng có ai trêu chọc ta xong mà còn có thể bình yên vô sự. Rồi Thẩm Lãng lớn tiếng bảo: - Tống chủ bộ, ngài thấy rõ ràng đấy, ta đây hoàn toàn là tự vệ, hắn đánh ta trước mà. Lúc này, chủ bộ Tống Mẫn thành Lan Sơn cuối cùng cũng không nhịn được. Gã quay sang hỏi tên võ sĩ phủ Bá Tước Huyền Vũ bên cạnh: - Cô gia nhà các ngươi vẫn luôn vô sỉ như vậy sao? Tên võ sĩ kia giả điếc. Nói đùa à, gã dám gật đầu sao? Không sợ bị cô gia ghi thù sao? Nhưng lợi dụng lúc Thẩm Lãng quay lưng, gã võ sĩ này mới gật đầu nhanh như chớp.
Thẩm Lãng nói với Uông Thế Minh cùng đám chó săn: - Muốn lập công chuộc tội sao? Muốn được xử nhẹ không? Chỉ cần tố giác vạch trần là được rồi. Hãy lớn tiếng nói cho tất cả mọi người biết, các ngươi là bị ai sai khiến mới đi đốt 《 Chiếu Thư Tân Chính 》? Là ai sai khiến các ngươi chống lại tân chính? Lần này, Chúc Văn Hoa không cách nào trốn thoát được nữa. Rắn cắn một phát, thấu xương ba phần mà. Thẩm Lãng nhà ngươi muốn ta chết ư? Học trò bình thường đốt cháy 《 Chiếu Thư Tân Chính 》, nhiều lắm cũng chỉ bị đày đi vì còn nhỏ, hết sức lông bông, không hiểu sự đời. Mà Chúc Văn Hoa nhà ngươi lại là công tử phủ Tử tước đấy nhé? Ngươi chống lại tân chính, vậy coi như là bụng dạ khó lường, ý đồ mưu phản đây!
- Thẩm Lãng, ngươi không nên ngậm máu phun người. - Chúc Văn Hoa lạnh lùng nói: - Phủ Bá Tước Huyền Vũ nhà ngươi đến nay còn chưa giao nộp đất phong cùng binh quyền, các ngươi mới là chống lại tân chính. Còn phủ Tử Tước Lan Sơn chúng ta đã sớm hưởng ứng lời hiệu triệu của quốc quân, giao nộp binh quyền cùng đất phong rồi.
- Cho nên... - Thẩm Lãng nói: - Ngươi mới bất mãn trong lòng, kích động những học trò kia bao vây tấn công phủ Thành chủ, đốt cháy 《 Chiếu Thư Tân Chính 》. Phủ Tử Tước Lan Sơn của ngươi thật đúng là bụng dạ khó lường, bên ngoài một bộ, ngầm một bộ, ý đồ mưu phản lộ rõ như ban ngày vậy.
Chúc Văn Hoa thực sự muốn ngất xỉu ngay lập tức. Thẩm Lãng, mày, cái thằng chó này sao lại ác độc đến thế hả? Tao chỉ là đến đốt sách của mày mà thôi. Mày không những muốn đẩy tao vào chỗ chết, mà còn muốn kéo cả toàn tộc nhà họ Chúc ta xuống nước sao? Chỉ là chuyện ân oán cá nhân như vậy, nhưng mày lại muốn giết cả nhà tao sao?
Thành chủ Lý Phương vốn lặng lẽ đến, cũng bị kinh ngạc sững sờ. Thẩm cô gia, ta chỉ là muốn thăm dò chút bản lĩnh của cậu thôi, cậu... Cậu lại chơi ác như vậy? Tuyệt đường đến thế? Cái thù, cái oán gì mà lớn vậy hả?
Thẩm Lãng liếc mắt sang, lập tức phát hiện vị Thành chủ đại nhân này. - Thành chủ Lý Phương, đây chính là án lớn mưu phản, nếu không xét xử, thành Lan Sơn sẽ nguy rồi!