89. Chương 89: Trương Xung ra tay, Thẩm Lãng giết người trong đêm

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 89: Trương Xung ra tay, Thẩm Lãng giết người trong đêm

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Thiên Thiên bị ăn một cái tát.
Thế mà Từ Quang Doãn đứng bên cạnh, không hề ngăn cản, cũng không la mắng gì, cứ như thể không nhìn thấy.
Sau khi tát xong, Trương Tấn thoáng hối hận.
Không phải vì đau lòng khi đánh Từ Thiên Thiên mà hối hận.
Khi một người đàn ông chủ động đánh phụ nữ, đó cũng là lúc hắn ngu ngốc nhất, chỉ biết trút giận lên người phụ nữ của mình mà thôi.
Mà Trương Tấn đường đường là con trai của Thái Thú, sao có thể ngu ngốc đến vậy?
Từ Thiên Thiên không hề giải thích bất cứ điều gì.
Ví như “thiếp và Chúc Văn Hoa trong sạch”, nàng chỉ nhìn Trương Tấn mà không nói lời nào.
Bởi vì không cần giải thích, Trương Tấn hiểu rõ vị hôn thê này.
Không phải nàng băng thanh ngọc khiết đến mức nào, mà là bởi vì chưa đạt được đủ lợi ích, nàng căn bản sẽ không tiếc trả giá bất cứ bộ phận nào trên cơ thể, dù chỉ là một nụ hôn, huống chi là cái màng kia.
- Lúc đó các ngươi vì sao không giết tên súc sinh đó? Vì sao không giết hắn? - Trương Tấn chỉ có thể tìm ra lý do này.
Cũng không thể hỏi “các ngươi vì sao phải đắc tội tên súc sinh đó”, bởi vì việc đắc tội là không thể tránh khỏi.
Từ Thiên Thiên lạnh lùng đáp:
- Trương công tử, khi vị hôn thê của chàng bị tổn thương, lẽ nào chàng chỉ biết trút giận lên thiếp thôi sao? Chàng không nghĩ làm gì khác sao?
Đây là lần đầu tiên Từ Thiên Thiên nói chuyện với Trương Tấn như vậy. Bình thường, lúc nào nàng cũng dịu dàng, ánh mắt nhìn Trương Tấn cũng tràn đầy ngưỡng mộ.
Trương Tấn chợt đấm một cú.
Đấm thẳng vào tường thành một lỗ.
- Thật sự hối hận, lúc đó đã không giết chết tên súc sinh đó. - Trương Tấn nghiến răng nghiến lợi nói:
- Lúc đó vì sao không trực tiếp giết chết hắn?
Từ Thiên Thiên không nói gì, chỉ bưng một ly trà đưa cho Trương Tấn, sau đó dùng khăn lụa nhẹ nhàng lau mu bàn tay chàng.
Động tác này như một làn gió xuân, làm dịu lòng Trương Tấn.
Trương Tấn nói:
- Ta đi tìm phụ thân.
Ngụ ý rất rõ ràng: vận dụng quyền lực chính trị để cấm sách của Thẩm Lãng.
Ngay sau đó, Trương Tấn dùng tốc độ nhanh nhất, cưỡi ngựa đến quận thành Nộ Giang.
...
Trong thư phòng của phủ Thái Thú, Trương Tấn lại nhìn thấy quyển 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 của Thẩm Lãng.
- Viết hay quá... - Trương Xung thở dài:
- Rõ ràng tài hoa hơn người, hoàn toàn không giống một người trẻ tuổi viết ra chút nào, thật lợi hại!
Trương Tấn vừa mới bước vào, ngực đã như bị thọc một nhát dao.
Vị Thái Thú này dường như chẳng hề tức giận chút nào, trái lại còn đọc say sưa ngon lành.
Nhìn thấy con trai nổi giận đùng đùng bước vào, Trương Xung cầm bút lông bắt đầu viết chữ.
Trương Tấn vốn tưởng phụ thân sẽ viết một chữ “tĩnh”, nhưng không ngờ lại viết một chữ “sát”.
Chữ “sát” này vô cùng nội liễm, toàn bộ khí tức đều ẩn giấu đi, thế nhưng nét chữ cứng cáp, khiến người ta mơ hồ cảm nhận được ý đồ giết người lạnh lẽo.
- Con đến đây là muốn ta cấm hoàn toàn quyển sách này sao? - Trương Xung hỏi.
- Vâng. - Trương Tấn đáp.
Trương Xung nói:
- Muốn cấm bán quyển sách này không khó, chỉ cần bắt tên Đặng Tiên bán sách là được.
Đặng Tiên thực ra có bối cảnh, ông ta là anh của tiểu thiếp Thái thú quận Dương Vũ.
Nhưng nếu Trương Xung thực sự muốn bắt người, đối phương cũng không đỡ nổi.
Trương Xung tiếp tục nói:
- Không chỉ ở quận Nộ Giang, dù cho ở toàn bộ Thiên Nam hành tỉnh, việc cấm vận quyển sách này của Thẩm Lãng cũng có thể làm được.
Ông ta quả thực có thể làm được, chỉ cần đến phủ Tổng Đốc tìm Chúc Nhung đại nhân nói một câu thôi.
Hiện tại Trương Xung là đại tướng dưới trướng phe họ Chúc, hơn nữa còn là quan tiên phong, chỉ cần ông ta nói một câu thì Đại đô đốc Chúc Nhung cũng phải nghiêm túc đối đãi.
- Thế nhưng... - Trương Xung nói:
- Ta sẽ không làm vậy.
Trương Tấn sửng sốt:
- Vì sao ạ?
Trương Xung nói:
- Con biết loại sách gì nóng bỏng nhất không? Trong lòng Trương Tấn biết đáp án, nhưng thực sự bị phẫn nộ chiếm lấy lý trí.
- Sách cấm. - Trương Xung nói:
- Con càng cấm, nó càng nổi tiếng.
Vị Thái Thú đại nhân này đã nói ra chân lý.
- Muốn hoàn toàn tiêu diệt quyển sách này, biện pháp duy nhất là Thẩm Lãng phải chết. - Trương Xung nói:
- Nhưng muốn Thẩm Lãng chết, nhất định phải tiêu diệt trước phủ Bá Tước Huyền Vũ, điều này lại quay về vấn đề cốt lõi ban đầu.
Trương Tấn bức xúc hỏi:
- Lẽ nào cứ để mặc tên súc sinh này làm bẩn danh tiếng của Từ Thiên Thiên sao? Nhà họ Trương chúng ta đây chẳng phải sẽ trở thành trò cười hay sao?
Trương Xung nói:
- Thế con lấy là Từ Thiên Thiên, hay là tiền của nhà họ Từ?
Đương nhiên là tiền của nhà họ Từ, nhưng Trương Tấn vẫn không thể thản nhiên trả lời câu hỏi này.
- Lẽ nào nhà họ Trương chúng ta không cần danh tiếng sao? - Trương Tấn bèn hỏi.
Trương Xung nói:
- Ta là một ác quan, là một thanh đao trong tay quốc quân. Ta không làm thiên cổ danh thần, cũng chẳng làm hiền thần gì cả, vậy ta cần giữ danh tiếng tốt như vậy để làm gì?
Quả nhiên những nhân vật lợi hại đều tương tự, Trương Xung đại nhân cũng có phong thái giống Lãng gia (tức Thẩm Lãng).
Lời này lại đi thẳng vào vấn đề chính.
Rất nhiều người đọc sách nắm giữ bút, liền nắm giữ lịch sử, khiến rất nhiều người phải mang tiếng xấu muôn đời.
Ví dụ như Bàng Thái sư trong 《Dương Gia Tướng》.
Bàng Tịch tuy rằng chưa tính là một đời hiền thần, nhưng dù gì cũng là một đời danh thần, giống gian thần chỗ nào?
Thế nhưng...
Bàng Tịch có quan tâm sao?
Để tiếng xấu muôn đời được chia làm hai loại.
Loại thứ nhất có tính chất gần như vĩnh cửu, cắm rễ thật sâu, ví như Tần Cối và Uông Triệu Minh.
Loại thứ hai chỉ có vẻ bề ngoài, ví như Bàng Thái sư.
- Đừng để phẫn nộ chiếm lấy đầu óc con, do đó mất đi lý trí. - Trương Xung nói:
- Mục tiêu của chúng ta trước sau chỉ có một: làm thế nào để đánh bại phủ Bá Tước Huyền Vũ, làm thế nào để quý tộc trăm năm này hoàn toàn biến mất.
Da đã không còn thì lông mọc ở đâu, đến lúc đó con ruồi Thẩm Lãng này dĩ nhiên đã bị đập chết.
- Trở về đi, coi như không có chuyện gì xảy ra cả. - Trương Xung thản nhiên nói:
- Thẩm Lãng đang vui thì cứ để hắn đắc ý, đòn đánh chí mạng với phủ Bá Tước Huyền Vũ sắp bắt đầu, cũng là lúc thử nghiệm xem món hàng Thẩm Lãng này là loại khôn vặt hay là đại trí tuệ.
Trương Tấn vẫn đứng bất động tại chỗ.
Trương Xung bỗng nhiên hỏi:
- Con đã đánh Từ Thiên Thiên sao?
Trương Tấn kinh ngạc, phụ thân ngay cả điều này cũng có thể đoán được sao?
- Con đã để người ta xem nhẹ rồi. - Trương Xung nói:
- Sau khi trở về, hãy biểu hiện tốt một chút đi.
Bỗng nhiên, Trương Tấn hỏi:
- Phụ thân, rốt cuộc chúng ta thiếu bao nhiêu tiền vậy?
Trương Xung thản nhiên nói:
- Mười vạn lượng vàng.
Trương Tấn nói:
- Để hoạt động một chức Hạ đô đốc của vùng Diễm Châu mà phải mất mười vạn lượng vàng sao? Chờ phụ thân diệt xong phủ Bá Tước Huyền Vũ thì đã sớm tích đủ công lao rồi, phe họ Chúc cũng nhắm cho phụ thân vị trí này, tại sao còn phải bỏ tiền ra mua vậy?
Trương Xung chợt vỗ bàn một cái, lạnh lùng nói:
- Nói bậy bạ gì đó?
- Vị trí Hạ đô đốc Diễm Châu quan trọng đến mức nào? Có thể cân nhắc bằng tiền tài sao? - Trương Xung nói:
- Chúng ta dùng mười vạn lượng vàng không phải để tranh giành chức quan này, càng không phải mua quan, chẳng qua là dùng để ngăn chặn miệng những kẻ phản đối mà thôi, chẳng qua là để những người đó không gây ra chuyện xấu mà thôi, lẽ nào số tiền này cũng muốn để Chúc tổng đốc chi trả ư?
Trương Tấn lập tức khom người cúi lạy:
- Hài nhi ngu dốt.
- Mau về đi. - Trương Xung nói:
- Lễ đính hôn của con và Từ Thiên Thiên sẽ cử hành ngay tại nhà cũ của chúng ta ở thành Huyền Vũ.
- Vâng! - Trương Tấn đáp.
Trương Xung nói:
- Con nhớ kỹ cho ta, tiệc đính hôn của con chính là một trò chơi chính trị, là khúc dạo đầu và màn diễn thử của phái tân chính tấn công phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Trương Tấn khom người nói:
- Hài nhi hiểu rõ tầm quan trọng của việc này.
Trương Xung nói:
- Hãy làm tốt lễ đính hôn lần này, cần phải tạo ra bầu không khí bốn phương tám hướng bao vây tấn công phủ Bá Tước Huyền Vũ. Tầm nhìn phải rộng hơn một chút, đừng nên dây dưa với tên Thẩm Lãng này, hãy vĩnh viễn nhớ kỹ mục tiêu của con: phủ Bá Tước Huyền Vũ.
- Vâng!
Bốn phương tám hướng bao vây tấn công phủ Bá Tước!
...
Trong viện của Thẩm Lãng.
Hắn lại đứng trên chiếc ghế cao nửa mét, lại viết thêm hai cái tên kẻ thù mới lên vách tường.
Chúc Lan Đình, Chúc Văn Hoa.
- Nương tử, ta rõ ràng đã vô cùng nỗ lực, nhưng vì sao tên kẻ thù trên vách tường này không giảm mà lại tăng lên vậy. - Thẩm Lãng u oán nói:
- Thật vất vả lắm mới trừ đi một Điền Hoành, bây giờ lại thêm vào hai cái tên, kiểu oan oan tương báo này đến khi nào mới hết?
- Khi nào ta mới có thể kết thúc chuyện báo thù mãi mãi, để tận hưởng cuộc sống hạnh phúc đây?
Lúc này, một người thông minh nên nói:
Phu quân, vì sao tên kẻ thù càng ngày càng nhiều? Chẳng lẽ trong lòng chàng không có đáp án sao?
Với tính cách có thù phải báo như chàng thì e rằng cả đời cũng chẳng báo thù xong đâu.
Ngươi nhìn gì? Ngươi trách móc gì thế? Kết thù!
Ngươi dám xem thường ta? Ngươi dám chửi ta? Kết thù.
Ngươi tuy rằng miệng không chửi ta, thế nhưng ta cảm thấy trong lòng ngươi đang mắng ta. Kết thù.
Thế nhưng Mộc Lan lại nở nụ cười mê hoặc lòng người đáp:
- Kẻ thù của phu quân chính là kẻ thù của thiếp.
Thẩm Lãng chợt há hốc miệng.
Nương tử à, nàng đừng ưu tú như vậy chứ.
Cuộc chiến tình yêu nam nữ này ta không muốn thua đâu.
Ta tuyệt đối không thể thất thủ trước.
Nếu phải thất thủ, cũng nên là nàng trước mới đúng.
Tình yêu là một cuộc chiến tranh, ai nói "anh (em) yêu em (anh)" trước thì người đó sẽ thua cuộc thôi.
Sau khi viết xong tên kẻ thù mới.
Thẩm Lãng leo xuống ghế, trong miệng ngâm nga một giai điệu.
Một giai điệu thoạt nghe rất nhẹ nhàng, kỳ thực lại thê lương buồn bã.
Đây là giai điệu trong bộ phim 《Game of Thrones》, khi thái hậu Cersei dùng lửa xanh phá hủy điện Baelor, giết gọn cả Đại Chim Sẻ, hoàng hậu hoa hồng Margaery, và vô số quý tộc của King's Landing.
Mộc Lan nghe giai điệu này rồi nói:
- Phu quân, giai điệu này có cảm giác mưa gió sắp đến.
Thẩm Lãng cầm một khăn lụa, nhẹ nhàng lau hai tay mình.
- Nương tử, tối nay sẽ phải tham dự tiệc đính hôn của Trương Tấn và Từ Thiên Thiên.
Mộc Lan đáp:
- Ừ.
- Cho nên, đêm nay ta muốn giết người.
Mộc Lan kinh ngạc: "Phu quân chàng muốn giết người? Dùng cái gì giết? Chẳng lẽ là dìm chết kẻ địch đẹp trai bằng nước miếng?"
- Đúng, là giết người. - Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Không phải kiểu làm mất mặt Chúc Văn Hoa đâu, mà là thật sự giết người, tiêu diệt hoàn toàn cả thể xác lẫn tâm hồn.
Lúc này, hiếm khi hắn không hề có vẻ cợt nhả, trên gương mặt tuấn mỹ vô cùng tuy rằng đang cười nhưng trong mắt đúng là mang sát khí.
- Tiệc đính hôn tối nay không phải tiệc đính hôn, mà là một trò diễn tập chính trị tấn công phủ Bá Tước Huyền Vũ.
- Ta muốn xem ai dám nhảy ra, kẻ nào nhảy ra, sẽ chết!