Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 90: Trí tuệ như yêu quái! Tài năng khiến người ta run sợ
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bá Tước Huyền Vũ Kim Trác trong lòng vô cùng chán nản, sa sút.
Bởi vì, vừa nãy ông ta mới nhận được danh sách khách mời dự lễ đính hôn của Trương Tấn và Từ Thiên Thiên.
Tình hình đặc biệt không ổn.
Thái thú Trương Xung cuối cùng cũng lộ rõ bộ mặt tàn nhẫn.
Đã dần hình thành thế bao vây bốn phía nhằm vào phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Có mấy người khách mời mà Bá Tước đại nhân cảm thấy không nên có mặt, vậy mà cũng tham dự.
Thứ nhất, thế tử Đường Doãn phủ Bá Tước Tấn Hải phía bắc.
Phủ Bá Tước Tấn Hải nhà ngươi cùng phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta có mâu thuẫn, nhưng đó cũng chỉ là mâu thuẫn giữa các quý tộc lâu đời chúng ta mà thôi?
Bây giờ ngươi lại ngang nhiên đứng về phía phe tân chính, ngươi đây là có ý gì?
Thứ hai, nhị công tử Hầu tước Trấn Bắc Nam Cung Bình.
Vị Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao này là một danh tướng của Việt quốc, thống lĩnh đại quân phía bắc.
Ông ta là một quý tộc, đứng giữa tân quý tộc và quý tộc lâu đời.
Đầu tiên, ông ta có đất phong, nhưng không lớn lắm, chỉ có tám trăm km2 mà thôi.
Bởi vì tổ tiên ông ta cũng chỉ là một Bá Tước tam đẳng, sau khi Nam Cung Ngao nhập ngũ, nam chinh bắc chiến, lập được công lao hiển hách, quốc quân hạ chỉ thăng tước vị ông ta thành Hầu tước.
Cho tới nay, vị Trấn Bắc Hầu này vẫn luôn giữ thái độ trung lập.
Đứng giữa quý tộc lâu đời và phe tân chính.
Mà bây giờ, ông ta lại phái con trai thứ hai của mình tham gia lễ đính hôn của Trương Tấn.
Đây là một tín hiệu cực kỳ bất ổn, cho thấy lập trường của Trấn Bắc Hầu đang có xu hướng thay đổi.
Mà vị khách mời thứ ba là người mà Bá Tước Huyền Vũ cực kỳ không muốn nhìn thấy.
Sứ giả Hội Ẩn Nguyên.
Hội Ẩn Nguyên làm gì?
Là một trong mấy ngân hàng lớn của cả vương triều Đại Viêm, nắm giữ khối tài sản khổng lồ, việc kinh doanh trải rộng mười mấy quốc gia.
Mấy trăm năm qua, Hội Ẩn Nguyên cùng các quý tộc lâu đời có quan hệ vô cùng tốt, lợi ích qua lại vô cùng mật thiết.
Có thể nói như vậy, Hội Ẩn Nguyên là hậu thuẫn kiên cố nhất của các quý tộc lâu đời.
Lúc trước, Hội Ẩn Nguyên và phe tân chính phân rõ giới hạn, gần như không có bất kỳ giao dịch lợi ích nào.
Mà bây giờ, Hội Ẩn Nguyên lại điều động sứ giả tham dự hôn lễ của Trương Tấn?
Đây là tín hiệu gì?
Lẽ nào Hội Ẩn Nguyên cũng muốn thay đổi lập trường sao?
Điều này đối với phủ Bá Tước Huyền Vũ, với tất cả quý tộc lâu đời, giống như tai họa giáng xuống đầu vậy.
Điều quan trọng nhất là!
Nền móng của phủ Bá Tước Huyền Vũ cũng đều nằm trong tay Hội Ẩn Nguyên.
Đời Bá Tước Huyền Vũ trước đã thiếu một món nợ khổng lồ, chủ nợ chính là Hội Ẩn Nguyên.
Không nói đến việc Hội Ẩn Nguyên trực tiếp đến đòi nợ, dù cho họ công khai tình hình tài chính của phủ Bá Tước Huyền Vũ, đó cũng là một tai họa khôn lường.
Do dự một hồi lâu, Bá Tước đại nhân tìm tới Thẩm Lãng, dùng giọng điệu ôn hòa hiếm thấy nói:
- Lãng nhi, lễ đính hôn của Trương Tấn và Từ Thiên Thiên, con không nên đi.
Nghe nói như thế, Thẩm Lãng lập tức từ chối thẳng thừng.
- Không đi sao được ạ? – Thẩm Lãng nói:
- Nàng dù sao cũng là vợ cũ của con mà, một đêm vợ chồng trăm ngày ân nghĩa.
Với tư cách một người đàn ông, hỏi rằng có chuyện gì sảng khoái hơn thế, e rằng nhiều người còn chưa từng trải qua.
Đi dự hôn lễ của bạn gái cũ hay vợ cũ, sau đó bên cạnh còn có một người vợ xinh đẹp và cao quý hơn nàng rất nhiều.
Chẳng những thế, mình còn phải đẹp trai, lấn át chú rể của bạn gái cũ gấp nhiều lần.
- Lãng nhi, con nói chuyện nghiêm túc đi. – Bá Tước đại nhân nói.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, vì lễ đính hôn của ả ta, con đã chuẩn bị rất lâu rồi. Con còn viết riêng cho nàng một cuốn sách, còn đặc biệt đặt làm cho nàng một bộ y phục, nếu như không đi, bộ y phục của con chẳng phải là làm công cốc sao? Cuốn sách kia chẳng phải viết vô ích sao?
Bá Tước đại nhân bảo:
- Từ Thiên Thiên khóc từ sáng đến tối, Từ Quang Doãn xách đồ trong nhà đập nát hết, sách của con đã bị lật tẩy hết rồi còn gì?
Đâu chỉ thế không thôi?
Còn có vô số đàn ông dùng bức họa Từ Thiên Thiên mà bắn vạn mũi tên đấy chứ.
Lúc này chưa đến một ngày, trên cuốn tranh minh họa 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 đều lấm lem một lớp màu trắng.
Bất quá Bá Tước đại nhân là người đứng đắn, chẳng liên tưởng đến bất kỳ điều gì liên quan.
Bá Tước đại nhân nét mặt nghiêm trọng, đành khuyên nhủ:
- Lãng nhi, tình hình trước mắt thực sự chẳng hề tốt chút nào, Trương Xung giăng một cái lưới lớn, bao vây phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta từ bốn phía, cái gọi là lễ đính hôn càng là một trận diễn tập, một khi con đi sẽ trở thành mục tiêu chỉ trích của mọi người, chịu nhiều thiệt thòi.
Thẩm Lãng nghiêm túc hỏi:
- Kẻ địch phủ Bá Tước Tấn Hải phía bắc cũng phái người đến sao?
Bá Tước đại nhân gật đầu.
Thẩm Lãng lại nói:
- Chủ nợ của nhà ta cũng đến luôn sao?
Lần này, Bá Tước đại nhân thực sự kinh ngạc.
- Không những thế. – Bá Tước đại nhân nói:
- Còn thêm một đại nhân vật, ông ta đến sẽ giáng một đòn chí mạng vào thanh thế của phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Đây mới là điều khiến Bá Tước đại nhân đau đầu nhất.
Thẩm Lãng nheo mắt, một đại nhân vật khác? Sẽ khiến thanh thế của phủ Bá Tước rơi vào thế bị động hoàn toàn!
Vậy người này là ai thế?
Đây cũng là một đại nhân vật tiêu biểu, mà lần này lại thay đổi lập trường.
Hắn không khỏi lục tìm trong đầu những nhân vật quan trọng xung quanh một lượt.
- Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao, ông ta phái người đến sao? – Thẩm Lãng bỗng hỏi:
- Vậy chắc chắn không phải là thế tử, chỉ có thể là con trai thứ hai, hoặc có thể là con thứ ba.
Lần này, Bá Tước nhìn Thẩm Lãng mà hoàn toàn không thể tin vào mắt mình.
Ông ta vừa mới có được danh sách đó, chưa hề cho bất cứ ai xem qua.
Trên thế giới này thực sự có người thông minh như vậy sao?
Cái này hoàn toàn khác với việc cả đêm học thuộc lòng 《Kim Thị Gia Huấn》, kia chỉ là trí nhớ cực mạnh, mà đây là trí tuệ thực sự.
Huyền Vũ Bá Tước lấy danh sách ra.
Sau đó, ông nhìn bản đồ trên vách tường, thở dài nói:
- Lãng nhi, ta thực sự có chút tâm lực kiệt quệ, trước mắt khó lường, có một loại cảm giác tòa nhà đồ sộ sắp đổ sụp.
Thẩm Lãng kinh ngạc, nhạc phụ chưa từng mất tinh thần, nản lòng như vậy.
Người đàn ông mạnh mẽ nhất sẽ không bao giờ lộ ra vẻ suy yếu trước mặt người khác.
Cho tới nay, tuy rằng thiên tư của Kim Trác không cao, nhưng ông luôn đóng vai một Huyền Vũ Bá Tước kiên nghị, mạnh mẽ, để tất cả mọi người ở phủ Bá Tước được ông che chở dưới đôi cánh của mình.
Mà bây giờ gió thổi báo hiệu giông bão sắp đến, ông ấy thực sự cảm thấy có chút đơn độc, khó khăn.
Lại ở trước mặt Thẩm Lãng để lộ vẻ suy yếu.
Vẻ mặt Thẩm Lãng giật mình.
Cái này không thể được nha, con còn muốn ăn bám, con còn muốn hưởng thụ vinh hoa phú quý đó.
Mộc Lan còn chưa ngủ, tiểu Băng cũng còn chưa ngủ.
Hơn nữa, ngày đó con còn ở phủ Bá Tước phát hiện một cô gái đặc biệt xinh đẹp, khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, đôi mắt đặc biệt to, ngũ quan càng tinh xảo.
Hắn đang nghĩ cách mở lời với Mộc Lan để cô ấy đến bên mình đây.
Ngày tháng tốt đẹp của ta mới trôi qua hơn một tháng, hơn nữa cuộc sống rất tốt, thoải mái hơn còn ở phía sau kìa.
Phủ Bá Tước Huyền Vũ cũng không thể đổ, lại còn phải càng ngày càng mạnh.
Không được, cần phải làm cho nhạc phụ đại nhân lập tức phấn chấn.
...
Thẩm Lãng nhắm mắt lại, nhập trạng thái Gia Cát Lượng, hơn nữa còn là bản 《Tam Quốc Diễn Nghĩa》 (của La Quán Trung), chứ không phải bản 《Tam Quốc Chí》 (của Trần Thọ).
Sau khi mở mắt ra, Thẩm Lãng lộ ra nụ cười thận trọng bình tĩnh, phảng phất mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
- Nhạc phụ đại nhân, kỳ thực tình hình trước mắt rõ ràng như vậy, chẳng hề tiến thoái lưỡng nan chút nào. Mặc dù có chút hiểm ác, nhưng chỉ cần biết địch biết ta, chúng ta giành chiến thắng đâu có khó, vì sao ngài phải bi quan như vậy đây?
Bá Tước đại nhân nói:
- Cái khó chính là biết địch biết ta đó, bản lĩnh của Trương Xung này vô cùng độc ác, hơn nữa lại bất ngờ khó lường, khiến người ta hoàn toàn khó nắm bắt. Lần trước ở quận Đông Giang, Đông Giang Bá Tước còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị hắn dồn vào đường cùng, sau đó một đòn tuyệt sát, trở thành bàn đạp để Trương Xung thăng chức nhanh chóng.
Thẩm Lãng cười lạnh nói:
- Bằng không thì sát chiêu tiếp theo của Trương Xung, thoạt nhìn khó lường, kỳ thực rất đơn giản, tiểu tế liếc mắt một cái là nhìn thấu hết, con phân tích một chút cho Nhạc phụ đại nhân.
Bá Tước đại nhân nói:
- Thực sự thế sao?
Gia Cát Lãng gật đầu nói:
- Đương nhiên rồi.
Bá Tước đại nhân lập tức ra lệnh:
- Tất cả mọi người lui ra ngoài, đi gọi lão thầy đồ Lâm tới.
Một lát sau, tâm phúc phụ tá đáng tin cậy nhất của Bá Tước đại nhân là thầy đồ Lâm đã đến.
Sau đó, hai người chờ Thẩm Lãng phân tích.
À không, phải là màn trình diễn!
...
- Nhạc phụ đại nhân, lão thầy đồ Lâm, đối thủ chính của phủ Bá Tước chúng ta là Trương Xung.
- Để con có thể an tâm ăn bám, hưởng thụ vinh hoa phú quý, con liền thường xuyên đặt mình vào vị trí Trương Xung, vắt óc nghĩ xem phải làm thế nào để tiêu diệt phủ Bá Tước Huyền Vũ.
- Khụ khụ... – Bá Tước đại nhân nhắc nhở Thẩm Lãng khi nói chuyện chú ý một chút, đừng quá nhập tâm.
Thẩm Lãng nói tiếp:
- Trong tay có quân cờ gì, mới có thể đi nước cờ đó. Kẻ địch sợ hãi điều gì nhất, chúng ta liền phải làm điều đó.
- Phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta sợ nhất điều gì? Thứ nhất là bị cô lập, mất đi sự che chở, nhìn quanh bốn phía đều là địch.
- Tử tước phủ Lan Sơn đã giao ra đất phong và binh quyền, phủ Bá Tước Tấn Hải cùng phe tân chính liên thủ muốn tiêu diệt chúng ta, toàn bộ phe phái quý tộc tỉnh Thiên Nam dường như chỉ còn lại một cây cột chống trời, đó chính là phủ Trấn Bắc Hầu.
- Trấn Bắc Hầu Nam Cung Ngao là người đứng đầu quân đội, nắm trong tay gần mười vạn đại quân. Nhà ông ta cũng có đất phong tám trăm km2, cùng hai nghìn quân riêng.
- Chính sách mới của quốc quân như ánh sáng mặt trời chiếu rọi khắp nơi, phủ Trấn Bắc Hầu như một cây đại thụ ngăn chặn ánh sáng đó thiêu đốt chúng ta, phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta ở một mức độ nào đó là đang được che chở dưới bóng râm của ông ta.
- Mặc dù Trấn Bắc Hầu lúc trước vẫn luôn giữ thái độ trung lập, ít giao tiếp với quý tộc lâu đời, thậm chí khi con kết hôn ông ta cũng không phái người đến, nhưng thực tế, vì nhà ông ta có đất phong và quân đội riêng, nên sự tồn tại của ông ta đã gián tiếp bảo vệ chúng ta.
- Mà lần này, Trương Xung trực tiếp nhổ đi cây cột chống trời này, để lập trường của Trấn Bắc Hầu nghiêng hẳn về phe tân chính. Kể từ đó, toàn bộ phủ Bá Tước Huyền Vũ trở thành quý tộc lâu đời lớn nhất tỉnh Thiên Nam, chúng ta sẽ lẻ loi phơi mình dưới ánh mặt trời gay gắt của chính sách mới của quốc quân.
Huyền Vũ Bá Tước gật đầu, ông đúng là có loại cảm giác này. Khi ông biết Trấn Bắc Hầu phái con trai thứ hai tham gia tiệc đính hôn của Trương Tấn, nội tâm ông cảm thấy lo sợ không yên.
Trấn Bắc Hầu rút lui, phủ Bá Tước Huyền Vũ sẽ đơn độc đứng vững trong mưa gió bão bùng.
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Nhạc phụ đại nhân, không thể dựa vào người khác được, chỉ có thể dựa vào chính mình. Phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta ở tỉnh Thiên Nam nhất định phải một mình chiến đấu anh dũng.
- Trấn Bắc Hầu có 800 km2 lãnh địa cùng hai nghìn quân riêng, thế nhưng số đó so với mười vạn binh quyền đại quân thì chẳng đáng là gì, đây cũng là nguyên nhân lập trường của hắn thay đổi.
- Nhưng mà, chiêu này của Trương Xung là chiêu nghi binh. – Thẩm Lãng nói:
- Hắn muốn chúng ta mắc sai lầm, muốn chúng ta dốc tài nguyên chiến lược vào phủ Trấn Bắc Hầu, muốn chúng ta dốc hết toàn lực để xoay chuyển lập trường của Trấn Bắc Hầu.
- Thế nhưng, chúng ta không thể đổ bất cứ tài nguyên nào vào đó. Trấn Bắc Hầu muốn thay đổi lập trường, cứ để ông ta đi theo con đường của mình!
- Tiếp theo, chuyện thứ hai chúng ta rất sợ hãi, chính là bị cắt đứt dòng luân chuyển tiền tệ. – Thẩm Lãng nói:
- Con biết phủ Bá Tước chúng ta không những không có lợi nhuận và tiền tích lũy, ngược lại còn nợ một khoản khổng lồ. Một khi bị cắt đứt dòng luân chuyển tiền tệ, hậu quả khôn lường.
- Sau khi hoàn thành hai bước bố trí này, nếu con là Trương Xung, tiếp theo sẽ dùng một chiêu chí mạng nhất, hoàn toàn chặt đứt cánh tay của phủ Bá Tước Huyền Vũ, đoạn tuyệt sinh cơ của phủ Bá Tước!
- Mà bước sát chiêu thứ ba chính là tranh đoạt đảo Kim Sơn, giải quyết dứt điểm mọi chuyện.
- Nếu như con đoán không sai, quốc quân rất nhanh sẽ hạ chỉ, muốn giải quyết dứt điểm, hoàn toàn xác định quyền sở hữu đảo Kim Sơn.
- Mà Trương Xung cùng Chúc Nhung đã chuẩn bị bố trí hơn nửa năm cho chuyện tranh chấp đảo Kim Sơn, cho nên ở một mức độ nào đó, việc chúng ta hoàn toàn mất đi đảo Kim Sơn dường như là điều chắc chắn sẽ xảy ra.
- Một khi chúng ta hoàn toàn mất đi đảo Kim Sơn, chủ nợ của chúng ta sẽ cảm thấy chúng ta không có khả năng trả nợ, sẽ quyết định công khai đòi nợ, nguy cơ nợ nần của phủ Bá Tước Huyền Vũ sẽ bùng nổ, đến lúc đó phải làm gì?
- Không trả nợ là không thể nào, quốc quân cũng có thể mượn cơ hội này gây áp lực. Con không biết chúng ta nợ bao nhiêu, nếu như con đoán không sai, nhất định là còn chưa công bố.
- Hơn nữa, vật thế chấp cho món nợ này chính là đảo Vọng Nhai phải không? Giấy nợ cũng sắp đến hạn rồi đúng không ạ?
Bá Tước đại nhân nghẹn lời, không thể trả lời mà nhìn Thẩm Lãng.
Những bí mật này, ông ta chưa từng tiết lộ cho ai đâu.
Thực sự là... trí tuệ gần như yêu quái vậy.
- Mượn một khoản nợ kếch xù, nhất định phải có vật thế chấp. Bá Tước đại nhân đời trước không thể lấy đất phong bản thổ ra thế chấp, chỉ có thể dùng đảo Vọng Nhai.
Thẩm Lãng nói:
- Phủ Bá Tước chúng ta có bốn nguồn thu chính: lương thực và tơ tằm của đất phong, muối và sắt của đảo Vọng Nhai.
- Lợi nhuận hàng năm từ muối và sắt ở đảo Vọng Nhai, chiếm hơn sáu phần lợi nhuận của phủ Bá Tước. Đến lúc đó chủ nợ sẽ mời quốc quân đứng ra làm chủ, đòi lấy đảo Vọng Nhai.
- Mà một khi mất đi đảo Vọng Nhai, đối với phủ Bá Tước Huyền Vũ mà nói, liền không chỉ là tổn thương gân cốt, mà là cánh tay và bắp đùi đều bị chặt đứt. Mất đi sáu phần tài nguyên, đến lúc đó lựa chọn duy nhất của chúng ta, chính là giải tán quân đội.
- Mà làm một nhà quý tộc lâu đời, nếu đã không có quân đội, liền giống như con sói mất đi nanh vuốt, như miếng thịt trên thớt mặc cho người ta xẻ thịt. Mất đi quân đội, chúng ta căn bản không gánh nổi đất phong của mình, đến đây thì phủ Bá Tước Huyền Vũ coi như là kết thúc rồi.
- Nếu như con là Trương Xung, phải chia làm ba bước để tiêu diệt phủ Bá Tước Huyền Vũ.
- Mời nhạc phụ đại nhân chỉ giáo, mời thầy đồ Lâm chỉ giáo!
Sau khi làm dáng xong, Thẩm Lãng hơi cúi người khom lưng.
Bá Tước đại nhân thực sự hoàn toàn sững sờ.
Thực sự đã sáng tỏ mọi chuyện rồi.
Tấm màn sương mù dày đặc trước mắt dường như bị đẩy tan trong nháy mắt.
Bá Tước đại nhân cùng thầy đồ Lâm nhìn nhau, trao đổi ánh mắt kinh ngạc với đối phương.
Thật sự có một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân dâng lên thẳng tới não bộ.
Thật không thể tin nổi!
Trên thế giới này lại có người thông minh như vậy?