24. Chương 24: Nam Kinh (12)

Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cậu ấy nói rằng mình cảm thấy tự ti...
Hạ Kỳ khẽ sững người.
“Doãn Hãn Thần, cậu... cậu đừng thế chứ, cậu tuyệt vời như vậy, đâu có gì phải tự ti đâu...”
“Cậu vẽ đẹp lắm, trên mạng có rất nhiều người yêu thích, bạn mình còn khen cậu siêu đỉnh nữa... Chưa kể tính cách cậu cũng tốt, cẩn thận, dịu dàng lại hay quan tâm người khác...”
Cô gái lần lượt liệt kê những điểm tốt của cậu, từ hội họa đến tính cách, rồi cả ngoại hình, khen hết mọi thứ có thể khen.
Cuối cùng, cô cầm điện thoại, nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc kết luận: “Doãn Hãn Thần, cậu đừng tự ti nữa.”
Cô nói một mình vào điện thoại rất lâu, còn chàng trai đầu dây bên kia thì im lặng nghe, chẳng phản ứng gì.
Nếu không phải thời gian gọi vẫn đang chạy, Hạ Kỳ suýt nghĩ đối phương đã gác máy từ lâu.
“Doãn Hãn Thần, cậu có nghe không?”
Thấy không ai đáp, cô do dự hỏi lại.
“Ừm, mình đây.”
“Cảm ơn vì đã an ủi mình. Mình thấy khá hơn rồi.”
Giọng nói của cậu vang lên qua điện thoại, nghe vẫn bình thường như mọi khi.
Rồi lại là một khoảng lặng kéo dài.
Hạ Kỳ hiểu rằng cậu vẫn chưa thực sự ổn, nhưng cô cũng biết cậu không muốn nói thêm.
Dường như việc thốt lên câu “Mình thật sự rất tự ti” từ tận sâu trong tim đã tiêu hao hết dũng khí rồi... muốn cậu nói thêm một chữ nữa cũng không thể.
Đêm cuối đông, bên ngoài vẫn tuyết rơi.
Từ ban công ký túc, có thể nhìn rõ sân thể dục rộng lớn phía dưới.
Con đường chạy bằng nhựa đỏ vừa quét sạch, giờ đã phủ kín một lớp tuyết trắng xóa.
Cô gái một tay cầm điện thoại, lặng lẽ đứng đó.
Một lúc lâu trôi qua, không ai lên tiếng.
Từ phía sau cánh cửa nối phòng ngủ và ban công, giọng Mai Tử vang lên:
“Hạ Kỳ, cậu đứng ở ban công nửa tiếng rồi, có lạnh không? Mình với Nghê Nghê đi rửa mặt đây, cậu vào gọi điện trong phòng đi!”
“Nhanh lên nha, mười lăm phút nữa là tắt đèn!”
Chiếc điện thoại cũ thu trọn mọi âm thanh xung quanh, không sót một chi tiết nào.
Qua đường truyền, tất cả đều được gửi đến tận thiếu niên trên hòn đảo xa xôi.
“Cậu đang gọi điện ngoài ban công à? Về phòng đi. Gần đây Nam Kinh lạnh lắm đúng không? Cẩn thận kẻo cảm lạnh.”
Nghe giọng cậu, Hạ Kỳ thở phào nhẹ nhõm, nói: “Ở Nam Kinh đang rơi tuyết... nhiều lắm, tiếc là điện thoại cũ nên mình không chụp được ảnh.”
“Không sao, lần trước mình đã chụp rồi. À, chuyện này, Bố Bố đã phối giống thành công rồi, hiện giờ đang mang thai.”
“Hả, đã phối rồi à?”
“Ừ... Chủ nhân của A Quý còn mang thêm một con mèo cái khác đến nữa, tháng sau lại tiếp tục phối. Lần tới gặp lại Bố Bố, chắc A Quý phải đắn đo đây là bà vợ thứ mấy của nó rồi. Kẻ phụ tình vô tâm thật, tội nghiệp Bố Bố nhà mình phải một mình sinh con.”
Hạ Kỳ vừa đóng cửa ban công, nghe cậu phàn nàn nhỏ giọng, không nhịn được cười: “Thôi đi, rõ ràng là cậu muốn Bố Bố sinh con mà. Kẻ phụ tình thật sự phải là cậu mới đúng chứ?”
“Nói bậy, mình vẫn luôn bên cạnh nó mà, sao lại thành phụ tình được? Rõ ràng mình mới là ‘kẻ đổ vỏ’ của A Quý.”
Phì...
“Cũng đúng, ‘kẻ đổ vỏ’ thật.”
“Cậu bạn này, cậu nói mình như vậy có được không?”
Nhưng đối phương chẳng thèm nghe, tiếp tục nói: “Mình phải chăm sóc Bố Bố thật tốt, hy vọng lần này sinh được mèo con đực. Khi nó lớn lên, lại đưa đi phối giống kiếm tiền cho mình.”
Giọng trong trẻo của cậu nói chuyện phối giống khiến cô gái đỏ bừng mặt.
“... Doãn - Hãn - Thần!”
“Hửm?”
Giọng cậu vang lên, ngập tràn ý cười.
Cô gái vùi mặt vào lòng bàn tay...
“Đừng nói nữa...”
-
Thời gian trôi qua, chỉ còn mười phút nữa là tắt đèn.
Hạ Kỳ biết mình nên gác máy, đi rửa mặt... nếu trì hoãn thêm nữa thì chắc chỉ kịp lau qua loa.
Chỉ còn năm phút nữa… chắc cũng... ổn chứ nhỉ?
Đang do dự, thiếu niên đầu dây bên kia đã lên tiếng trước: “Cậu nên đi rửa mặt đi, bạn Tiểu Hạ.”
“À, được...”
Chữ cuối còn chưa dứt, cửa phòng bỗng bị đá tung.
Hạ Kỳ chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra thì đã bị ấn ngồi phịch xuống giường.
“Cứu binh đây! Hạ Kỳ Kỳ, tớ tới hầu hạ cậu rửa chân đây!”
Mai Tử đặt phịch cái chậu nước xuống chân Hạ Kỳ, rồi cởi vớ cho cô liền.
Hạ Kỳ:!!!
“Hai cậu... ừm...”
Ặc, lập tức bị Nghê Nghê cầm khăn ướt lau mặt.
Nghê Nghê: “Không sao đâu, cậu cứ tiếp tục gọi điện đi, tớ lau mặt giúp cậu!”
Nói xong, cô bóp sữa rửa mặt lên tay rồi thoa đều lên mặt cô.
Hạ Kỳ: ???
“Hai cậu... nè!”
Nghê Nghe: “Suỵt, suỵt, nhắm mắt lại đi, không là sữa rửa mặt bắn vào mắt đó. Nghe lời nào, nhanh lên, không là không kịp đâu.”
Mai Tử cũng phụ họa: “Đúng vậy, xem chị em tốt với cậu thế nào, cậu có từng thấy ai có bạn thân rửa chân cho mình chưa!”
Hạ Kỳ:...
Cô biết sắp không kịp, cũng hiểu hai người này thật lòng tốt với mình!
Nhưng... Nhưng mà!
Chiếc điện thoại cũ của cô thu âm cực tốt, ghi lại trọn vẹn mọi âm thanh xung quanh.
Giờ đây, người đầu dây bên kia chắc chắn đang cười đến nỗi sắp có cơ bụng rồi!
Thật sự vừa xấu hổ vừa bực mình.
-
Sau khi hai cô bạn thân hăng hái rửa chân, lau mặt, rồi ép cô súc miệng bằng nước súc miệng... đến mấy lần,
Hạ Kỳ liếc đồng hồ, mới đúng năm phút trôi qua.
Hai người bạn kia đã tắt đèn, chui tọt vào chăn, lặng lẽ rút lui như ninja.
Giọng nói mạnh mẽ, hùng hồn của quản lý ký túc vang lên ngoài hành lang: “Còn năm phút nữa! Ai đang rửa mặt thì tranh thủ! Năm phút nữa sẽ tắt toàn bộ đèn!”
Hành lang lập tức ồn ã hẳn lên.
Trong bóng tối, cô chớp mắt, nghe tiếng cười trong điện thoại vẫn chưa dứt, bèn nhỏ giọng cảnh cáo: “Doãn - Hãn - Thần! Đừng cười nữa!”
Lỗ tai cô cũng nóng bừng.
“Khụ, được rồi, mình không cười nữa.”
Nói xong, lại phì cười một tiếng.
“Cậu còn cười nữa là mình cúp máy đấy.”
Nghê Nghê trên giường bên cạnh giơ bốn ngón tay: “Chị gái à, còn bốn phút.”
Lúc này, chàng trai trong điện thoại mới chịu nghiêm túc: “Được rồi, mình không ồn nữa. Sắp đến giờ rồi đúng không?”
“Ừm, chuông tắt đèn sẽ reo ngay.”
“Vậy... ở bên mình thêm một lúc nữa nhé, được không?”
“Ừm.”
Thời gian từng giây trôi qua...
Ba phút, hai phút, một phút...
Chuông tắt đèn vang lên đúng giờ ngoài hành lang.
Hạ Kỳ nghe thấy giọng thiếu niên nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn... Ngủ ngon.”
Sau đó, cuộc gọi kết thúc.