Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh
Chương 5: Vịnh Tây (5)
Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gửi xong tin nhắn, Hạ Kỳ lại chuyển điện thoại sang chế độ học tập bắt buộc.
Tiếng sóng biển và tiếng mưa rơi khiến cô chìm sâu vào việc học, không cần đến âm thanh trắng trong tai nghe.
Lúc đầu, sóng biển không mạnh lắm, thân thuyền vẫn vững chãi.
Khi hoàn thành hai bộ đề, tiếng sóng bên ngoài trở nên dữ dội hơn, mưa cũng nặng hạt hơn.
Thân thuyền bắt đầu chao đảo theo từng đợt sóng.
Đúng lúc điện thoại báo hết một chu kỳ Pomodoro*, Hạ Kỳ vươn vai rồi tắt phần mềm học tập.
(*) Pomodoro: phương pháp quản lý thời gian, chia công việc thành các đoạn 25 phút để nâng cao sự tập trung. Sau mỗi 25 phút làm việc, nghỉ ngơi 5 phút trước khi tiếp tục.
Cô quay đầu, ngoài kia vẫn là biển sâu vô tận, xa xa một chiếc thuyền chở dầu đang trở về, vang lên tiếng còi dài.
"Thuyền hơi chao đảo, học không thoải mái lắm đúng không?"
Doãn Hãn Thần đang ngồi ở bàn thu ngân chợt nói.
Hạ Kỳ quay lại, nhìn thấy chàng trai đang rót nước khoáng vào ấm.
"Uống trà hoa quả hay trà hoa? Cậu học hai tiếng rưỡi rồi, nghỉ ngơi đi dạo một vòng đi."
Chàng trai vừa nói vừa lấy mấy túi trà xếp ngay ngắn trong ngăn kéo nhỏ ra.
Hạ Kỳ đi đến thấy mỗi túi trà đều được bọc cẩn thận, phía trên đề tên rõ ràng.
Trà ô long đào, nhài bưởi, chanh dây chanh vàng, cam dứa chanh dây...
Ngoài ra còn có vài loại trà hoa phổ biến trên thị trường.
"Mình đề nghị cậu chọn mấy loại phổ biến như trà ô long đào hoặc trà hoa hồng, hoa nhài. Mấy loại này do bạn học của mình tự làm, có vài loại không ngon lắm."
Doãn Hãn Thần nói nghiêm túc, Hạ Kỳ bật cười: "Cậu nói xấu bạn mình thế này có được không?"
Nhưng cô vẫn nghe theo, chọn một túi trà ô long đào.
Doãn Hãn Thần đi rửa tay rồi xé mở túi trà, pha trà cho cô.
Đôi bàn tay thanh mảnh của chàng trai trắng nõn, trên mu bàn tay còn vương giọt nước chưa kịp lau, móng tay hồng phấn nổi bật.
Khi pha trà, ly thủy tinh trong suốt dần chuyển sang sắc xanh nhạt.
Túi trà hình tam giác, bên trong lá trà xanh non nổi lên trông vô cùng hấp dẫn.
Hạ Kỳ lấy điện thoại chụp một tách: "Chỉ chụp tay và trà thôi, cậu không ngại chứ?"
Doãn Hãn Thần lắc đầu, đẩy ly trà về phía cô: "Chỉ cần không đăng mặt mình lên TikTok, Tiểu Hồng Thư hay Weibo thì không sao."
Hạ Kỳ nhấp một ngụm, vị trà đậm đà, chỉ thoang thoảng hương đào.
Nên diễn tả thế nào nhỉ... ừm, đúng là "nguyên bản" hơn.
"Trà rất thơm, hương đào cũng thật."
Chàng trai cong môi: "Xem như cậu đang khen bạn mình vậy."
-
Do thuyền chao đảo, Hạ Kỳ không làm đề nữa, thay vào đó cô cầm cuốn "Biên niên sử Narnia" bản tiếng Anh rồi ngồi gọn trên ghế lười trong góc đọc.
Chưa được bao lâu, chú mèo Ragdoll đi loanh quanh trên thuyền đã phát hiện góc nhỏ này, bước chân ngắn ngủn tiến đến.
Hạ Kỳ vừa xem sách vừa tra từ mới, đang tập trung thì cảm thấy có thứ gì đó lông xù cọ vào tay mình...
Chưa kịp cúi đầu, một quả bóng ấm áp đã nhảy vào lòng cô.
"Ể? Bố Bố? Sao em đến đây?"
Hạ Kỳ đặt sách sang một bên, nhẹ nhàng sờ lông mèo.
Rồi cô ngẩng đầu nhìn về phía bàn thu ngân, định gọi tên Doãn Hãn Thần nhưng chợt nhớ cậu chưa từng giới thiệu tên mình với cô.
Lời định nói đã đến miệng, cô đổi sang câu khác: "Bạn ơi, à... Bố Bố lại đây, mình có thể sờ nó không?"
Ngay lập tức, bàn thu ngân vang lên: "Có thể, Bố Bố ngoan lắm, nó thích được sờ lưng và cổ. Nhưng đừng sờ bụng và chân, nó không thân với cậu đâu, có thể sẽ cắn đấy."
Một lát sau, cậu lại nói thêm: "Mình tên Doãn Hãn Thần."
Trong khoang thuyền vang lên tiếng ho khan nhỏ của cô gái.
Lại qua một lúc, một giọng nói nhẹ nhàng cất lên: "Mình tên Hạ Kỳ."
-
Hạ Kỳ vừa vuốt ve mèo vừa đọc sách, chưa được bao lâu đã thấy buồn ngủ.
Mí mắt càng lúc càng nặng, cuối cùng cô cũng không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Doãn Hãn Thần đang đeo tai nghe nghe sách, vừa ngẩng đầu chợt nhìn thấy trên màn hình giám sát, cô gái đã ngả đầu sang một bên.
Chú mèo Ragdoll trắng nằm gọn trong lòng cô vẫn ngủ ngon lành.
Rõ là mèo nhà mình mà lại ngủ say như vậy trong lòng người khác.
Cậu lấy tấm chăn lông trong ngăn tủ rồi đi qua đắp chăn cho cả hai.
Khi Hạ Kỳ tỉnh dậy, trên người cô thêm một tấm chăn xù. Cô vừa định cử động thì một cái đầu đầy lông thò ra khỏi chăn.
"Meo...o?"
Mèo tỉnh dậy vẫn còn ngơ ngác. Nó ngửi qua ngửi lại trong chăn, có lẽ ngửi được mùi chủ nhân nên yên tâm nằm xuống.
Bên ngoài, cơn mưa cả ngày đã tạnh, trời nắng trở lại khi hoàng hôn sắp đến.
Mặt trời vẫn còn treo trên đường chân trời, tỏa ánh sáng đỏ rực.
Ánh sáng xuyên qua cửa sổ thuyền chiếu vào góc nhỏ này, khiến từng sợi lông trên chăn đều phủ lên lớp ánh sáng.
"Cậu tỉnh rồi à? May là tiệm sách nhỏ của mình cũng khá ấm áp, không thì sẽ bị đông lạnh mất thôi."
Doãn Hãn Thần cầm túi cá khô nhỏ bước vào, ngồi xổm trước mặt cô, vừa xoa đầu mèo vừa hỏi: "Bố Bố tỉnh chưa? Vừa nãy còn nghe tiếng em kêu mà nhanh như vậy đã ngủ rồi à? Thế cá khô nhỏ của anh vô dụng rồi không?"
Vừa dứt lời, Bố Bố tỉnh ngay.
Dường như không ngửi được mùi nhưng nó vẫn giơ cặp chân nhỏ ra bên ngoài quơ qua lại.
Hạ Kỳ cười "phút" một tiếng, xoa cổ nó: "Bây giờ tỉnh rồi này."
Chàng trai bế mèo lên bằng hai tay, ôm nó ra khỏi chăn.
Chú mèo béo tròn như con sâu mềm mại.
"Ngủ dậy là ăn vặt liền."
Cậu nói rồi mở túi cá khô trong tay, đưa đến miệng mèo.
Sau đó, cậu quay sang hỏi cô: "Cậu thì sao? Có phải cũng nên ăn gì đó rồi không?"
Cậu hỏi thế như thể trong nhà có hai con mèo cần được cho ăn vậy...
Nhìn chú mèo đang vui vẻ bám vào ngón tay Doãn Hãn Thần ăn cá, cô chợt xấu hổ cúi đầu.
"Mình về ngay đây... Để mình xem điện thoại có tin nhắn của ba mẹ không..."
Cô nói rồi gấp chăn đặt lên sofa, rồi đi lấy điện thoại.
Ngay khi mở điện thoại, tin nhắn WeChat bị tắt cả buổi chiều hiện lên dồn dập, khiến điện thoại suýt bị treo.
Tin nhắn trong nhóm bạn nhảy liên tục, trong nhóm chat ghim trên cùng cũng có tin nhắn thoại của ba mẹ.
Mẹ: "Khi nào con về ăn cơm? Về thì nhắn mẹ một tiếng nhé, ba con bảo sẽ hấp cá biển cho con."
Ba ba: "Khụ, ăn ngon không không chắc, nhưng đảm bảo chín."
Cô vội cúi đầu trả lời: [Bây giờ con đang thu dọn đồ chuẩn bị về ngay.]
Rồi cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc.
Lúc cô đi, Doãn Hãn Thần đã cho Bố Bố ăn xong, đang ôm mèo trên tay.
"Phải đi rồi sao? Nếu nhà cậu ăn được cay thì lúc hấp cá biển có thể cho thêm chút ớt băm vào, sẽ càng ngon hơn."
Sau đó cậu cúi đầu nắm lấy tay mềm mại của Bố Bố, vẫy tay chào cô: "Bố Bố, nói tạm biệt chị đi."
Hạ Kỳ vươn ngón trỏ, đầu ngón tay chạm vào đệm chân hồng hồng mềm mại của bé mèo.
"Tạm biệt Bố Bố."
"Doãn Hãn Thần, ngày mai gặp lại."
Chàng trai mỉm cười: "Ngày mai gặp lại."