Chương 10: Viện Dưỡng Lão Hạnh Phúc (10) - Bầu Chọn Kẻ Nằm Vùng

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 10: Viện Dưỡng Lão Hạnh Phúc (10) - Bầu Chọn Kẻ Nằm Vùng

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Sao cô còn có tâm trí mà ngủ được vậy?" Khang Mại chưa từng thấy người chơi mới nào bình tĩnh như cô, quả không hổ là một người chơi có đầu óc bất thường.
Ngân Tô đưa tay vuốt tóc, đáp: "Bây giờ không ngủ thì bao giờ mới ngủ?"
"..."
Khang Mại nhất thời không biết phản bác lại ra sao. Quả thực, ban ngày lúc này là an toàn nhất.
Khang Mại sực nhớ ra một chuyện: "Lúc cô về có mở nhầm cửa không?"
Ngân Tô đứng dậy, cầm bình nước trên tủ đầu giường rót một cốc, uống hai ngụm rồi mới nói: "Ban ngày chắc là an toàn."
Lúc cô trở về, cửa phòng vốn đã mở, không hề đóng lại. Có lẽ giới hạn của quy tắc "mở nhầm cửa" này chỉ áp dụng vào buổi tối, ví dụ như... sau khi thực hiện kiểm tra vào tối nay.
"Chăn và những thứ này cô lấy ở đâu ra vậy?" Chiếc chăn ban đầu trong phòng rõ ràng không phải cái cô đang dùng bây giờ.
Ngân Tô thản nhiên nói: "Yêu cầu y tá thôi."
Khang Mại: "... Thế còn dao thì sao?"
Ngân Tô: "Đương nhiên là y tá đưa cho chứ sao."
Khang Mại: "..."
Y tá là mẹ ruột của cô ta sao? Muốn gì được nấy! Ngay cả vũ khí cũng cho!
Nhưng ngay lúc này, Khang Mại lại nghe thấy tiếng nhóm người Mạc Đông trở về từ bên ngoài.
Khang Mại đi tới cạnh cửa nhìn ra ngoài, ngoại trừ Mạc Đông trông có vẻ ổn hơn một chút, sắc mặt những người còn lại đều trắng bệch, tinh thần hoảng hốt, cứ như vừa vớt từ dưới nước lên vậy.
Nhưng không thiếu một ai cả. Không ai chết.
Nhóm người Mạc Đông còn chưa kịp về phòng, một y tá mặc đồng phục màu hồng nhạt đã nhanh chóng đi tới, gọi họ lại.
Y tá này... Nếu anh ta nhớ không nhầm thì đây là người ngồi ở quầy y tá, chẳng phải trước đó cô ta vẫn mặc đồng phục y tá màu trắng sao?
Cuốn sổ giới thiệu bệnh viện mà anh ta tìm thấy có ghi, y tá mặc đồng phục hồng nhạt là y tá trưởng... Sao họ vừa mới ra ngoài một chuyến mà y tá áo trắng kia đã lên chức rồi?
Một tia sáng lóe lên trong đầu Khang Mại, anh ta đột nhiên nhìn về phía Ngân Tô.
Ngân Tô nhận ra có ánh mắt đang nhìn mình, quay đầu hỏi: "Nhìn gì?"
Khang Mại: "..." Trước đó cô nói giúp y tá... là đã giúp chuyện gì?
Y tá trưởng mới lên chức ở bên ngoài đã bắt đầu nói chuyện, giọng nói không còn ngọt ngào như lúc nãy mà ngược lại có chút nghiêm túc.
"Vừa rồi chúng tôi nhận được tin, trong số mọi người có một phóng viên len lỏi vào. Mọi người cần phải tìm ra phóng viên đó."
"Phóng... phóng viên ư?"
"Phóng viên gì? Tìm kiểu gì?"
Những người chơi vừa trải qua một phen hoảng loạn lập tức cảnh giác, rồi lại cảm thấy hoang mang, có chút không hiểu được lời y tá nói.
Y tá vừa thăng chức không giải thích gì thêm, chỉ đưa cho họ tám tờ giấy để họ ghi tên người mình nghi ngờ lên rồi dặn dò họ:
"Trước bữa tối, hãy nộp lại những tờ giấy đã ghi tên cho quầy y tá. Không được quá giờ quy định, nếu không thì chúng tôi chỉ có thể đưa tất cả mọi người đi."
"..."
Họ sẽ không ngây thơ nghĩ rằng "đưa đi" này là đưa họ rời khỏi phó bản, mà chắc chắn là một điều gì đó đáng sợ hơn nhiều.
Ngân Tô cầm lấy tờ giấy trong tay, như có điều gì đó suy tư, "Sao lại phải tổ chức trò ma sói thế này?"
Nói là tìm... nhưng thực tế lại là bỏ phiếu.
Đây là trò chơi để giết thời gian buổi chiều nay sao?
Tưởng Lượng lập tức sực nhớ ra điều gì đó: "Điều thứ hai trong quy tắc chung, hãy chắc chắn rằng đồng đội của bạn chính là đồng đội của bạn... Chắc trong số chúng ta không có NPC nào trà trộn vào đâu nhỉ?"
Nghe cậu ta nói vậy, những người mới lúc nãy còn đứng sát cạnh nhau vô thức lùi lại một bước, ánh mắt càng thêm cảnh giác.
"Ai là phóng viên?"
"Không phải tôi."
"Cũng không phải tôi."
"Đừng nhìn tôi, chắc chắn không phải tôi!"
"Tôi không phải phóng viên gì đó đâu..."
Mọi người ai cũng phủ nhận mình là phóng viên, vẻ sợ hãi, luống cuống, hoang mang trên mặt họ đều không giống như đang giả vờ, đương nhiên bầu không khí giữa họ cũng thay đổi rõ rệt.
"Không tìm được phóng viên. Có phải chúng ta sẽ gặp rắc rối không?"
"Nhưng làm thế nào mới tìm được?"
"Đúng vậy, nếu có phóng viên thật thì cũng chẳng có ai nhận đâu, chúng ta phải làm sao mới nhận ra được ai là phóng viên?"
"Tại sao phó bản tân thủ lại khó như vậy chứ?"
"Mọi người đừng hoảng." Mạc Đông cũng ngớ người ra một lúc nhưng đã nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết: "Trước tiên mọi người đừng vội nghi ngờ nhau. Nhưng để loại bỏ nghi ngờ, chúng ta có thể kiểm tra đồ dùng cá nhân của nhau trước, nếu là phóng viên thì chắc chắn trên người người đó sẽ có vật dụng gì đó đặc biệt."
***
"Tại sao phó bản tân thủ lại khó như vậy?" Trong lòng Khang Mại cũng thầm nghĩ.
Sao trong phó bản tân thủ lại xuất hiện tình tiết "kẻ nằm vùng" được?
Người chơi mới hoàn toàn không thể che giấu cảm xúc của mình một cách tốt nhất, nếu nhân vật "kẻ nằm vùng" rơi vào người chơi mới thì rất dễ tìm ra họ.
Còn nếu rơi vào người "người chơi lão luyện" đã hoàn thành hai phó bản hoặc NPC thì xác suất vượt qua phó bản đó sẽ rất thấp.
Thiết lập "kẻ nằm vùng" là một cách tăng độ khó cho phó bản, nhưng với phó bản tân thủ thì hoàn toàn không cần thiết.
Lông mày Khang Mại nhíu lại thành hình chữ xuyên (川) khiến gương mặt anh ta càng thêm vẻ hung ác, anh ta rất chắc chắn rằng mình không phải phóng viên.
Khang Mại liếc Ngân Tô một cái, hỏi cô: "Cô cảm thấy ai là phóng viên?"
Ngân Tô búng tờ giấy phát ra tiếng "pặc", sau đó chậm rãi đáp: "Có thể là tôi, cũng có thể là anh."
Khang Mại chú ý tới cách dùng từ ngữ khá đặc biệt của Ngân Tô, cô nói "có thể" chứ không phải "có lẽ". Nghĩa là, cuối cùng tên ai xuất hiện nhiều nhất trên tám tờ giấy này thì rất có thể người đó chính là phóng viên.
Dù sao thì lúc nãy y tá cũng không nói tìm sai hay tìm đúng thì sẽ ra sao, nên tìm đúng hay tìm sai không quan trọng.
Quan trọng là... họ giao ra được một "phóng viên".
Việc chia rẽ quan hệ giữa các người chơi là điều mà trò chơi này thích làm nhất.
Ngân Tô liếc nhìn những người bên ngoài, đưa ra kết luận: "Xác suất hai ta bị chọn là 50%."
"..." Khang Mại hiểu tại sao mình lại chiếm 50%, đám người chơi kia đã tụm lại thành một đội, hai người bọn họ không hợp tác với họ đương nhiên sẽ là lựa chọn đầu tiên.
Có điều... "Cô không lo lắng sao?"
Không ai biết sau khi bị ném ra khỏi đây, chuyện gì sẽ xảy ra.
Ngân Tô tìm một cây bút, viết tên mình lên giấy sau đó đưa bút cho Khang Mại, ánh mắt ánh lên vẻ vui vẻ: "Anh cảm thấy thế nào?"
Khang Mại: "..." Được rồi, cô không lo lắng một chút nào cả.
Ngân Tô ghi tên xong liền nộp tờ giấy cho quầy y tá, sau đó trở về phòng ngủ.
***
Ba người đàn ông Mạc Đông, Trần Húc và Tưởng Lượng lục soát lẫn nhau, trên người họ ngoại trừ quần áo ra thì không còn bất cứ thứ gì khác.
Khi tiến vào trò chơi, quần áo và túi xách trên người có thể được đưa vào trò chơi nhưng đồ vật bên trong thì không thể mang theo.
Giống như chiếc túi Phó Kỳ Kỳ đang đeo kia cũng chỉ là túi không, bên trong không có gì cả.
"Ông Mạc, ông cảm thấy ai là phóng viên?"
Mạc Đông cau mày lắc đầu, tỏ vẻ hiện tại ông ta cũng không có manh mối nào.
Mà ba cô gái bên kia cũng đã kiểm tra xong, họ lại tụ tập trong phòng Mạc Đông.
Rõ ràng là không ai thu hoạch được gì.
"Họ..." Uông Hiểu Linh nhìn căn phòng đang đóng cửa kia, "Chúng ta có nên lục soát họ luôn không?"
"Cô nghĩ họ sẽ mở cửa cho cô chắc?" Phó Kỳ Kỳ không ưa Uông Hiểu Linh liền lên tiếng phản bác: "Cô muốn lục soát là lục soát được sao?"
Uông Hiểu Linh: "Họ trông rất kỳ quái. Mà cô nói giúp họ làm gì, chẳng lẽ cô là phóng viên?"
"Tôi nói thật thôi, sao họ lại cho cô lục soát được. Người ta còn không thèm để ý đến chúng ta, cô nghĩ cô là ai..."
"Kỳ Kỳ..." Tưởng Lượng kéo bạn gái mình lại, lắc đầu ra hiệu cho cô đừng gây xích mích với Uông Hiểu Linh.
Phó Kỳ Kỳ mím môi, ôm cánh tay Tưởng Lượng không nói nữa.
"Không cho lục soát chắc chắn là chột dạ rồi, thế thì chúng ta sẽ chọn họ." Uông Hiểu Linh hừ lạnh một tiếng với Phó Kỳ Kỳ, "Tôi thấy cô gái mặc áo khoác đen kia rất đáng nghi ngờ."