Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 11: Lưỡi Dao Của Ngân Tô Sau Cuộc Bỏ Phiếu
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu phải kể ra người đáng ngờ nhất, chắc chắn đó là cô gái mặc áo khoác gió đen.
Tất cả mọi người đều có mặt trước trạm xe buýt, vậy mà cô ta lại đứng một mình sau tấm biển quảng cáo? Hơn nữa, còn lén lút nấp sau đó mà cười một cách kỳ dị.
Suốt cả chặng đường, hành vi của cô ta cũng vô cùng bất thường.
Họ không thể đưa ra quyết định, đành nhìn về phía thủ lĩnh Mạc Đông: "Ông Mạc, ông nghĩ sao?"
Mạc Đông cau mày, chưa vội bày tỏ thái độ.
Nếu cô gái đó thực sự là nội gián, tại sao lại thể hiện rõ ràng đến thế? Chẳng phải làm vậy sẽ rất dễ bị phát hiện sao?
Nhưng nếu không phải cô ta, vậy thì họ sẽ lại rơi vào vòng xoáy nghi ngờ lẫn nhau...
***
***
Khi Ngân Tô tỉnh giấc, còn một tiếng nữa mới đến bữa tối. Khang Mại vẫn ở trong phòng, thấy cô đột nhiên ngồi bật dậy, khóe miệng anh ta khẽ giật giật, hỏi: "Cô buồn ngủ đến thế à?"
"Anh không hiểu đâu." Ngân Tô xoa mặt, giọng nói trĩu nặng: "Đã rất lâu rồi tôi không được ngủ ngon như vậy."
Ngủ... ngon ư?
Khang Mại cảm thấy, hoặc là cô ta điên, hoặc là chính bản thân anh ta điên rồi.
Trong phó bản mà lại ngủ ngon lành thế kia thì còn gì nữa!
Quả nhiên, đầu óc cô ta không hề bình thường!
Ngân Tô hỏi: "Bọn họ đã bỏ phiếu xong chưa?"
Khang Mại gật đầu: "Có lẽ họ đã nhận ra vấn đề về cánh cửa phòng nên đi tìm chìa khóa rồi, cũng không đến nỗi quá ngu ngốc."
Nửa tiếng trước, mấy người đó vội vã chạy ra ngoài.
Giờ còn một tiếng nữa mới tới bữa tối, nếu may mắn, có lẽ họ có thể tìm thấy.
Nếu không may...
Chắc chắn tối nay họ sẽ có cơ hội nếm trải cái gọi là giày vò.
Cốc cốc --
Tiếng gõ cửa vang lên.
Hai người im lặng nhìn nhau.
Khang Mại đứng gần cửa hơn, anh ta tiện tay mở cửa.
Ngoài cửa là vị y tá trưởng mới được thăng chức.
Y tá trưởng không để ý đến Khang Mại, mà nhìn thẳng vào Ngân Tô, giọng nói rất nhẹ nhàng: "Cô cần theo tôi một chuyến."
Ngân Tô không hề bất ngờ: "Bỏ phiếu xong rồi à?"
"Đúng vậy, cô nhận được bảy phiếu." Giọng y tá trưởng lộ vẻ đồng tình, thương hại nhìn Ngân Tô: "Tất cả mọi người đều chọn cô, bao gồm cả bạn cùng phòng của cô nữa."
Khi nói đến vế sau, rõ ràng trong giọng điệu của y tá trưởng còn pha thêm chút ý khích bác.
Ngân Tô đáp: "Một phiếu đó là tôi tự bỏ cho chính mình."
Chỉ có bảy phiếu, Khang Mại không thể nào chọn cô.
Y tá trưởng ngẩn người: "?"
Tự bỏ phiếu cho bản thân?
Dường như cô ta đang làm một chuyện gì đó rất mới lạ.
Ngân Tô tặc lưỡi một tiếng, vừa đi ra ngoài vừa cảm thán: "Bọn họ cũng khá đoàn kết đấy chứ, hy vọng họ có thể đoàn kết như vậy mãi."
Đi đến cửa, Ngân Tô chợt nhớ ra điều gì đó, cô quay trở lại, lấy ra con dao sáng loáng dưới gối.
Y tá trưởng: "..."
Ngân Tô nhìn cô ta cười một cái, rồi xách dao đi ra ngoài.
Dáng vẻ đó chẳng giống đi tiếp nhận điều tra chút nào, rõ ràng là đang đi trả thù.
***
***
Trước khi bữa tối bắt đầu, Mạc Đông phải rất vất vả mới đưa được mấy người tùy tùng vào nhà ăn, cả đám người thở hồng hộc ngồi xuống bàn VIP.
Hết cách rồi... chỉ còn chỗ này là trống.
Nhưng khi họ ngồi xuống mới phát hiện chỉ có một mình Khang Mại ở đây, mấy người liếc nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Tiếng chuông nhà ăn vang lên, thức ăn vẫn như buổi trưa. Rút kinh nghiệm từ trưa, mấy người cố nén cơn buồn nôn, nhét được bao nhiêu thì nhét bấy nhiêu.
Thời gian ăn tối còn ngắn hơn buổi trưa, nhưng may mắn là họ đều biết thời gian gấp rút nên rất cố gắng nhét đồ ăn vào miệng, ai nấy cũng ăn xong miếng cuối cùng trước khi bữa ăn kết thúc.
Rời khỏi nhà ăn, cả nhóm đều thở phào nhẹ nhõm.
"Cô gái đó không đến ăn cơm, có phải cô ta đã gặp chuyện gì rồi không..." Trần Húc vừa rời nhà ăn một đoạn đã lên tiếng dò hỏi.
Nghe cậu ta hỏi, cả đội lại càng trở nên trầm mặc.
Uông Hiểu Linh nói: "Y tá đó không đến làm phiền chúng ta, nói không chừng cô ta chính là phóng viên?"
Tưởng Lượng ra hiệu về phía Khang Mại đang đi phía trước: "Hay là chúng ta hỏi thử anh ta..."
"Thôi bỏ đi, anh ta hung dữ lắm." Trần Húc nhát gan, lắc đầu lia lịa, ngập ngừng nói: "Mà chắc gì anh ta đã chịu nói với chúng ta."
Tên to con đó vẫn luôn coi thường bọn họ.
Càng không thèm kết bạn với bọn họ.
Uông Hiểu Linh rõ ràng cũng sợ Khang Mại to con kia, cô ta chuyển chủ đề: "Ông Mạc, chúng ta phân chia chìa khóa thế nào đây?"
"Mỗi phòng một chìa." Mạc Đông rõ ràng đã sớm nghĩ ra cách đối phó, lập tức lấy chìa khóa ra chia cho họ: "Mọi người tự thương lượng xem ai sẽ giữ."
Phó Kỳ Kỳ và Tưởng Lượng thì ổn thỏa, hai người nói nhỏ mấy câu rồi Tưởng Lượng liền cất chìa khóa đi.
Trần Húc tin tưởng Mạc Đông, cũng không tranh giữ chìa khóa.
Đến lượt Uông Hiểu Linh và Đinh Hàm Chi lại giằng co mãi không xong, cả hai đều muốn cầm khóa. Dù Đinh Hàm Chi ít nói nhưng cũng không phải loại nhu nhược, cái gì cũng nghe theo Uông Hiểu Linh.
Chìa khóa này rất quan trọng, rất có thể nó là yếu tố then chốt để giữ mạng, đương nhiên cô ta muốn giữ.
Nhưng làm gì có chuyện Uông Hiểu Linh lại nhường cho Đinh Hàm Chi.
"Ông Mạc!"
Lần này Mạc Đông lại không làm người hòa giải, để họ tự thương lượng.
Uông Hiểu Linh nghĩ rằng trước đó Đinh Hàm Chi ít nói chuyện nên là người rất dễ thương lượng, ai ngờ giờ mới phát hiện sự việc không như cô ta tưởng.
Hai người giằng co không nhường, cuối cùng chỉ có thể giao vận mệnh cho sự may mắn – bốc thăm.
Vận mệnh thiên vị Đinh Hàm Chi ít nói, sắc mặt Uông Hiểu Linh vốn đã khó coi lập tức trở nên u ám, ánh mắt nhìn Đinh Hàm Chi cũng lộ rõ vài phần oán giận.
Trên đường trở về, hai người cũng không nói chuyện nữa.
Khi đi qua quầy y tá, y tá trưởng gọi họ lại, đưa cho mỗi người một tờ đơn kiểm tra, đồng thời nói rằng tối nay sẽ có người đến gọi họ đi kiểm tra, không được bỏ lỡ thời gian.
"Nếu bỏ lỡ thời gian kiểm tra thì sẽ thế nào?"
Vẻ mặt y tá bất đắc dĩ: "Vậy thì chỉ có thể để bác sĩ đích thân đến đây cung cấp dịch vụ kiểm tra cho mọi người thôi."
Mọi người: "!"
[Bác sĩ sẽ không xuất hiện ở tòa nội trú vào ban đêm, nếu mọi người nhìn thấy thì hãy lập tức tìm y tá trực để lấy thuốc rồi lên giường nghỉ ngơi]
Vị y tá đã từng dẫn họ đến đây trước đó đã nói quy tắc này.
Nhưng rõ ràng quy tắc này không chính xác, chỉ cần họ bỏ lỡ thời gian kiểm tra, bác sĩ sẽ xuất hiện ở tòa nội trú.
Nhưng phần sau nói đi tìm y tá trực để lấy thuốc, vậy là thuốc gì?
Mạc Đông cũng không chắc chắn, trước đây ông ta từng thảo luận với họ về một quy tắc, rất có thể nửa đầu đúng nửa sau sai, có nhiều thứ cần họ tự phán đoán và thử nghiệm.
"Không biết thời gian cụ thể là mấy giờ, mọi người tuyệt đối không được ngủ quá say."
"Nhưng mười giờ tắt đèn là đã phải lên giường đi ngủ..."
"Nằm trên giường chắc cũng tính là đi ngủ, có thể để một người ngủ, một người canh, cả hai người tuyệt đối không được cùng ngủ. Nếu không xảy ra chuyện gì thì tôi cũng không biết." Giờ Mạc Đông cũng chỉ có thể căn dặn họ như vậy thôi.
"Cô ta... hình như đang ở trong phòng."
Người nói là Trần Húc.
Họ nhìn theo ánh mắt của Trần Húc, vừa đúng lúc cửa phòng đóng lại.
Nhưng vừa nãy rõ ràng Trần Húc đã nhìn thấy khi Khang Mại đi vào, trong phòng có người.
Cô gái đó không sao ư?
***
***
Ngân Tô không những không sao mà còn thong dong ăn tối, với thức ăn bình thường nhưng lại phong phú.
Khang Mại nhướn mày, có chút bất ngờ: "Cô không sao ư?"
Chẳng biết từ lúc nào, ánh trăng đã treo trên nền trời xanh đen, ánh sáng yếu ớt chiếu qua cửa sổ, bao phủ lấy cô gái, phủ lên người cô một tầng khói mờ ảo.
Con dao sáng loáng kia bị cô tùy tiện đặt bên cạnh, bên trên còn dính chút máu. Ánh trăng rơi trên lưỡi dao, làm lóe lên vẻ sắc bén.
Thức ăn trước mặt Ngân Tô đã vơi đi một nửa. Nghe thấy câu hỏi của Khang Mại, cô hơi ngước mắt lên: "Thất vọng sao?"