Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 102: Trường Trung học Lý Quang (55)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Phong vốn nghĩ mình khó thoát khỏi nơi này, không ngờ ngay lúc anh định buông xuôi thì bóng tối trước mắt bỗng tan biến.
Anh đang đứng trong một lớp học cũ kỹ, dưới chân đúng là có máu nhưng tất cả đều là những vệt máu cũ đã khô. Cánh cửa phòng học mà nãy giờ anh mò mãi không thấy giờ lại nằm ngay bên tay trái.
Trần Phong bước nhanh vài bước tới, lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Khi xác định không có tiếng động lạ, anh mới kéo cửa phòng học ra.
Vừa bước ra ngoài, anh đã thấy Ngân Tô đang quay lưng về phía mình. Cô đứng trên hành lang, chiếc ống thép buông thõng bên người vẫn còn nhỏ máu, băng đô cài bảng tên màu trắng trên đầu dường như bị dính máu, trông vô cùng nổi bật.
Thầy giáo lúc trước bắt anh giờ đã nằm gục trước mặt cô, trông có vẻ đã chết.
“Tô tiểu thư.” Trần Phong cất tiếng gọi.
Người đang quay lưng về phía anh quay đầu lại. Ánh mắt cô lạnh như băng, hệt như những con quái vật kia... nhưng khuôn mặt lạnh lẽo ấy nhanh chóng ánh lên vẻ vui vẻ, cô hớn hở nói: “Anh còn sống à.”
Dường như cô thật sự rất vui mừng.
Trần Phong bước tới, liếc nhìn thầy giáo nằm trên đất. Quy tắc thứ sáu sai hoàn toàn, vậy nên có giết giáo viên cũng chẳng sao — đó là nếu như có thể giết được.
Trần Phong chỉ vào lớp học anh vừa bước ra: “Vừa rồi tôi ở trong lớp học đó, Tô tiểu thư không nhìn thấy tôi sao?”
Ngân Tô: “Không thấy.”
Cửa sổ phòng học cũng không cao, đứng trên hành lang hoàn toàn có thể nhìn rõ toàn bộ bên trong, vậy mà Ngân Tô tới đây lại không hề phát hiện có người trong phòng.
Phòng học Trần Phong vừa ở tối đen như mực, không giống lắm với phòng học cũ này. Anh suy đoán có lẽ mình đã tiến vào một không gian khác, mà bên ngoài không nhìn thấy được.
Thấy Ngân Tô chỉ có một mình, Trần Phong dò hỏi: “Cô không gặp những người chơi khác sao?”
Ngân Tô: “Không gặp. Còn anh thì sao?”
Trần Phong cũng lắc đầu. Lúc trước anh và những người khác tách nhau ra, cả đêm trốn đông trốn tây, vất vả lắm mới chịu đựng được đến bình minh, không ngờ lại đụng trúng thầy giáo.
“Thật xui xẻo.”
“…” Đúng là xui xẻo thật, nhưng anh cũng không đến mức quá xui xẻo. Dù sao anh cũng gặp được người chơi khó nhằn là Ngân Tô, rảnh rỗi không có gì làm nên đi đuổi giết giáo viên.
Ngân Tô ngồi xổm trước thi thể thầy giáo, dùng quần áo của ông ta lau máu trên vũ khí của mình, sau đó bắt đầu lục soát người ông ta.
Trần Phong không biết cô đang tìm gì. Anh cũng không hỏi về việc đó mà chuyển sang chuyện khác: “Tô tiểu thư đã đến hội trường bên kia chưa?”
“Chưa.”
Trần Phong trực tiếp nói cho Ngân Tô nghe quy tắc về khu vực an toàn hội trường: “Khu vực an toàn hội trường có giới hạn thời gian, mỗi lần chỉ được sử dụng nửa tiếng, lần dùng tiếp theo phải cách ba tiếng. Nếu không để ý mà quên mất thời gian, ở lại đó quá thời gian quy định sẽ bị nổ đầu.”
Trong tình trạng vô cùng mệt mỏi vì phải dốc sức chạy trốn, lại đột nhiên xuất hiện một nơi có thể yên tâm nghỉ ngơi, thì dù có đồng hồ ở đó, vẫn sẽ có người quên mất thời gian.
Hiện giờ người chơi cũng đã biết nguyên nhân nổ đầu không phải do Ngân Tô hạ độc, nhưng những học sinh kia ngã xuống đất không dậy nổi thì chắc chắn là do độc của cô gây ra.
“Ừ.” Cô cũng không định đến hội trường nghỉ ngơi, nên đối với cô, quy tắc này không có tác dụng gì.
Ngân Tô lục lọi trong túi quần giáo viên, có vẻ như cô đã tìm thấy thứ gì đó.
Trần Phong nhìn thấy thứ cô lấy ra: “Chìa khóa sao?”
Là một chiếc chìa khóa trông rất bình thường, trên đó có khắc số ‘2’.
Ngân Tô lấy được chìa khóa, xách theo ống thép đứng dậy, quay người đi xuống tầng.
Trần Phong nhanh chóng quyết định đi theo. Ngân Tô nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nhìn anh một cái nhưng cũng không nói gì.
Thế nhưng Trần Phong không ngờ dưới tầng lại có quái vật... Mà còn là hai con.
Lúc này, đàn chị trông không khác gì người bình thường. Bộ đồng phục học sinh màu đỏ sẫm tôn lên dáng người thanh tú của cô ta, khiến người khác không khỏi động lòng. Nhưng cô ta lại đang bay lơ lửng giữa không trung... NPC bình thường chắc chắn không thể làm được như vậy, nên chỉ có thể là NPC quái vật.
Còn con quái vật tóc kia... Chỉ nhìn thôi cũng đủ biết rồi.
Trần Phong còn chưa kịp bày tỏ sự kinh ngạc của mình thì đàn chị đang bay giữa không trung đã mở miệng hỏi: “Sao lâu quá vậy?”
Giọng điệu oán giận tràn đầy sự bất mãn.
Sắc mặt Ngân Tô vẫn không đổi: “Thầy giáo thích chơi trò mèo vờn chuột.”
Trần Phong: “???”
Đàn chị: “…”
Đàn chị dùng ánh mắt oán hận nhìn về phía Trần Phong, giọng điệu đầy hung ác: “Cô dẫn anh ta đến cho tôi ăn sao?”
Quái vật tóc cũng bắt đầu khoa tay múa chân. Chỉ cần Ngân Tô gật đầu, nó nhất định sẽ bay lại ăn thịt.
Ngân Tô liếc cô ta một cái: “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn thôi, cô xem cô béo như con heo rồi kìa.”
Đàn chị: “…”
Dáng người của cô vô cùng chuẩn đấy chứ, béo chỗ nào?
“Giải quyết việc chính đã.” Ngân Tô không thèm để ý đến đàn chị đang oán hận: “Hai bạn học thân yêu của tôi đâu rồi?”
“Giết người đến điên rồi.” Đàn chị dùng ánh mắt đầy oán độc nhìn chằm chằm Trần Phong, như đang dùng ánh mắt để giết chết anh: “Gọi cũng không thèm trở lại.”
Hai NPC học sinh kia đã học được phương pháp đi săn từ Ngân Tô. Sau khi được thả ra, bọn họ như cá mập lao vào giữa đàn cá con.
Ngân Tô: “…”
Ngân Tô hỏi được chỗ cất giữ bài thi từ miệng thầy giáo.
Nhưng cô phải tìm được chìa khóa trước, mà chìa khóa lại nằm rải rác trên người các giáo viên khác nhau. Chỉ khi lấy đủ chìa khóa mới có thể lấy được bài thi.
Vì vậy, Ngân Tô quyết định đi sưu tầm giáo viên trong trường.
Trần Phong bị hành vi điên cuồng này của cô làm cho khiếp sợ, nhưng sau một hồi suy nghĩ, anh vẫn quyết định đi theo Ngân Tô.
Điên một chút cũng không sao, chỉ cần NPC không đánh thắng được cô thì nơi nào có cô, nơi đó là an toàn nhất.
Trần Phong giữ khoảng cách không xa không gần, mà Ngân Tô cũng không thèm quan tâm anh có đi theo mình hay không.
Buổi chiều trôi qua rất nhanh, sắc trời dần tối sầm, xung quanh yên tĩnh lạ thường, tưởng chừng như nơi đây không có bất kỳ sinh mạng nào tồn tại.
Ngân Tô nhặt chiếc chìa khóa cuối cùng trên mặt đất lên, lau đi vết máu đỏ tươi dính trên đó.
Những giáo viên này đều xuất hiện ngẫu nhiên, có người có chìa khóa, có người không.
Nhóc xui xẻo Ngân Tô cảm thấy mình gần như đã giải quyết hết tất cả giáo viên trong trường...
Ngân Tô cầm bảy chiếc chìa khóa, đi về phía tòa nhà hành chính. Bài thi được đặt trong két sắt.
Nhưng cô không biết két sắt ở đâu...
Vì vậy, Ngân Tô quyết định đập phá xung quanh, kinh động đến chủ nhiệm giáo dục. Bà ta đột nhiên xuất hiện ngay cửa văn phòng, âm u nhìn chằm chằm vào Ngân Tô: “Em đang làm gì đó?”
Choang...
Đáp lại chủ nhiệm giáo dục là âm thanh ống thép đập vỡ thủy tinh.
Mà kẻ đầu têu đang vác vũ khí trên vai, nhìn về phía bà ta cười nói: “Cô chủ nhiệm, em có chút chuyện muốn nhờ cô chỉ bảo.”
Chủ nhiệm giáo dục: “…”
Trần Phong rất tự giác đứng ngay ngã rẽ cầu thang, chỉ thò nửa người ra nhìn Ngân Tô đánh nhau với chủ nhiệm giáo dục.
Sức chiến đấu của chủ nhiệm giáo dục mạnh hơn các giáo viên khác rất nhiều, nhưng Ngân Tô ra tay rất độc, cô không ngừng tiến lên phía trước ép đối phương.
Chủ nhiệm giáo dục nhiều lần tránh không kịp, bị ống thép của cô đập trúng, chặt xương như chặt thịt. Trần Phong nhìn một hồi cũng cảm thấy dạ dày mình không ổn lắm.
Chủ nhiệm giáo dục dần mất khả năng chống đỡ, bà ta tức giận gầm lên một tiếng rồi đột nhiên phá tan một cánh cửa phía sau.
Những giáo viên khác từ bên trong cửa đi ra.
Ngân Tô: “??” Người ở đâu ra mà lắm thế?
Những giáo viên kia nhìn Ngân Tô chằm chằm, nói: “Học sinh không biết tôn trọng giáo viên phải bị tiêu diệt.”
Ngân Tô lau máu dính trên mặt, nở một nụ cười xinh đẹp như ánh mặt trời, con ngươi đen nhánh lập lòe sự hưng phấn: “Giáo viên không có phẩm hạnh, không yêu quý học sinh cũng nên bị tiêu diệt nha.”