Chương 120: Thôn Vĩnh Sinh (10)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 120: Thôn Vĩnh Sinh (10)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Foerel
Beta: Boss Sơ
Vừa rồi chính chiếc áo này đã quấn quanh cổ cô ta, khiến cô ta mơ thấy mình bị người khác bóp cổ, cảm thấy ngạt thở. May mà đó chỉ là một giấc mơ…
Nhưng cô ta đã ngủ thiếp đi từ lúc nào? Liễu Lan Lan hoàn toàn không thể nhớ nổi, cơn buồn tiểu ngày càng dữ dội khiến cô ta không còn tâm trí để suy nghĩ nhiều. Cô ta khó chịu ấn bụng nhưng lại không dám xuống giường, trằn trọc mãi rồi lại nằm xuống, cố gắng nhịn.
Thế nhưng càng nhịn, cô ta lại càng muốn đi vệ sinh. Bụng căng tức khó chịu, nếu không đi ngay, cô ta sẽ tè ra quần mất.
Không biết Liễu Lan Lan đã đấu tranh tư tưởng ra sao, cuối cùng vẫn phải vén chăn lên rồi bước xuống giường.
Cảm giác sắp tè ra quần khiến Liễu Lan Lan thấy hoảng loạn. Cô ta cũng không để ý có một đôi giày đang nằm trên mặt đất, mũi giày hướng về phía giường, kiểu dáng và mẫu mã hoàn toàn khác hẳn đôi giày của cô ta. Đó là một đôi giày vải cũ kỹ khác lạ.
“Kẽo kẹt —— ”
Tiếng mở cửa vang lên trong phòng.
Sau đó Trình Tinh nghe được một tiếng cười khẽ, tiếp theo là tiếng sột soạt sột soạt. Cô ấy hé chăn nhìn ra thì thấy Ngân Tô xuống giường đi khóa cửa lại.
Tất nhiên Trình Tinh cũng không dám ngủ, chỉ lẳng lặng theo dõi toàn bộ quá trình ——
Sau khi Liễu Lan Lan nằm xuống, cô ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Có thể là vì cô ta sợ hãi sau khi bị rơi xuống nước lại còn nhìn thấy quái vật nên đã khiến cơ thể bị ô nhiễm.
Tuy Liễu Lan Lan là NPC nhưng bây giờ thân phận của cô ta cũng giống như bọn họ nên quy tắc sẽ không nương tay với cô ta. Người chơi phải trải qua điều gì thì cô ta cũng sẽ phải trải qua điều đó —— trừ khi cô ta che giấu thân phận.
Sau khi Liễu Lan Lan ngủ, cô ấy thấy NPC Lô Khê và Lộ Dao nhẹ nhàng đứng dậy, lấy áo khoác của Liễu Lan Lan quấn quanh cổ cô ta.
Hành vi lúc ấy của hai người họ thực sự rất đáng sợ.
Trình Tinh thậm chí còn không biết đây là NPC đang độ kiếp hay là người chơi đang độ kiếp.
Quá quỷ dị, quỷ dị hơn bất kỳ phó bản nào mà cô ấy từng trải qua trước đó.
Sau khi Liễu Lan Lan rời đi, rất lâu sau, bên ngoài vẫn không một tiếng động.
Lô Khê bắt đầu hơi lo lắng nhưng có Ngân Tô thổi gió bên gối khiến sự lo lắng trong lòng của Lô Khê tan biến nhanh chóng.
Ngân Tô bảo Lô Khê đi ngủ trước, và nói sẽ thức canh chừng. Cô chỉ muốn dọa Liễu Lan Lan một chút thôi, sẽ không thật sự để cô ta qua đêm bên ngoài. Chờ cô ta về gõ cửa, cô sẽ mở.
Thế là Lô Khê yên tâm mà đi ngủ trước.
Trình Tinh: “…”
Từ lúc nào mà NPC lại dễ bị lừa như vậy!
***
***
Ngày hôm sau.
Trình Tinh là người đầu tiên rời giường. Rõ ràng cô ấy không ngủ được bao lâu nhưng tinh thần lại rất sảng khoái, không hề uể oải chút nào. Trong phó bản rất phổ biến tình huống không thể ngủ, người chơi thường sẽ mua đạo cụ giúp duy trì tỉnh táo trong cửa hàng để giải quyết vấn đề ngủ không đủ giấc.
Cả đêm qua Liễu Lan Lan không về.
Sau khi Lô Khê đi ngủ, quả thật có tiếng đập cửa, nhưng Lộ Dao không hề có ý định mở. Tiếng đập cửa vang lên liên tục một lúc rồi im bặt, sau đó không còn tiếng động gì nữa.
Cũng không biết Liễu Lan Lan còn sống không.
Trình Tinh vừa mới thức dậy thì Ngân Tô cũng tỉnh, nhưng cô cũng không có ý định dậy luôn mà lạnh nhạt liếc nhìn cô ấy một cái, giọng điệu lại rất lịch sự: “Cô không ngủ à?”
“… Ừ, tôi định nhân lúc này đi xem tình hình trong thôn.”
Ngân Tô nhắm mắt lại: “Chúc cô may mắn.”
“…”
Sau khi Trình Tinh rời đi, Ngân Tô cũng không ngủ tiếp mà mở cửa hàng ra xem. Mới sáng ra đã muốn mua sắm, dù sao thì trong cửa hàng cũng chỉ có chín món, chẳng có gì để chọn, thế là cô mua mỗi thứ một cái.
Trẻ con mới chọn, người lớn thì phải lấy hết.
Cuối cùng, cô kết thúc hoạt động shopping sáng sớm bằng một chiếc hộp blind box có mười lượt rút nhưng chẳng rút được gì. Mà điểm tích lũy của cô cũng từ hai mươi sáu ngàn giảm xuống mười ba ngàn.
“…” Cái thứ lừa đảo!
Ngân Tô bị lừa tiền, nằm thẳng cẳng cho đến khi trời sáng hẳn. Bên ngoài bắt đầu có tiếng người, cô mới chậm rãi xuống giường. Chờ đến lúc cô thay quần áo xong thì ngoài sân đã vô cùng ồn ào, cũng không biết là đang ầm ĩ cái gì.
Lô Khê bị đánh thức, cô ta liếc nhìn quanh phòng không thấy bóng dáng Liễu Lan Lan đâu bèn kéo tay áo Ngân Tô, nhỏ giọng hỏi: “Dao Dao, Liễu Lan Lan không quay lại sao?”
“Ừ, tối qua không thấy cô ta về gõ cửa, cũng không biết là đã đi đâu rồi.” Ngân Tô nói dối trắng trợn.
“Không… Sẽ không có chuyện gì xảy ra đúng chứ?”
“Sao có thể.” Ngân Tô an ủi cô ta: “Nếu thật sự có chuyện gì, chẳng phải cô ta sẽ gõ cửa phòng bên cạnh tìm Triệu Thần sao?”
“Cũng đúng.”
Lô Khê nghĩ như vậy, quả nhiên không còn để tâm nữa.
Ngân Tô trấn an Lô Khê xong xuôi rồi mới đi ra ngoài.
Ngân Tô cảm thấy khả năng cao Liễu Lan Lan đã gặp chuyện, ai ngờ vừa bước ra sân đã thấy Liễu Lan Lan đang dựa vào lòng Triệu Thần. Cô ta bĩu môi, nũng nịu mách: “Hôm qua lúc em rơi xuống nước, cậu ta đã nhân cơ hội sàm sỡ em!”
Trong sân, Trương Dương cả người ướt sũng đang ngồi dưới đất. Tên béo mặt giận dữ đang ấn đầu cậu ta, miệng thì chửi rủa vô cùng thô tục: “Mẹ kiếp, cái tay nào của mày dám chạm vào Lan Lan? Sao mày dám? Ai mày cũng dám sàm sỡ sao?”
“Tôi không có…” Mặt Trương Dương đỏ lên, giải thích: “Tôi thật sự không chạm vào người cô ta.”
“Ý anh là tôi đang nói dối à?” Liễu Lan Lan ấm ức, đôi mắt hạnh tràn đầy tức giận: “Rõ ràng tôi đã cảm nhận được! Nếu không phải hôm qua tôi quá sợ hãi vì bị rơi xuống nước nên quên nói, thì đêm qua cậu đã chẳng yên ổn được đâu!!”
“Tôi thật sự không có…”
“Mẹ mày!” Tên béo túm lấy tay Trương Dương, trên mặt lộ vẻ âm tàn: “Là cái tay này đúng không?”
Ngân Tô liếc nhìn mọi người trong sân. Nhóm người chơi chỉ còn lại người đàn ông tóc dài kia, những người chơi khác thì không thấy đâu, chắc là đang đi tìm manh mối hết rồi.
Bạch Lương Dịch còn buồn ngủ, dựa vào cửa như không xương. Mái tóc bù xù khiến anh ta trông còn luộm thuộm hơn hôm qua.
Ngân Tô vừa hóng chuyện vừa bước về phía Bạch Lương Dịch.
“Cha mẹ Trương Dương đâu rồi?” Tối qua Trương Dương nói cha mẹ cậu ta đi ngủ rồi nên có lẽ bọn họ đều ở nhà mà sao đám người này vẫn dám đối xử với Trương Dương như thế?
Bạch Lương Dịch uể oải trả lời: “Không biết, lúc tôi dậy đã không thấy họ đâu.”
Không có ở đây sao?
Đứng trong sân có thể nhìn thấy tất cả các căn phòng xung quanh. Bây giờ cửa phòng nào cũng mở rộng hoác, quả thực không giống có người ở nhà.
“Trương Dương thường xuyên bị bắt nạt.” Giọng Bạch Lương Dịch vẫn còn vẻ uể oải của người mới thức dậy: “Rõ ràng chúng ta đều là đồng phạm.”
Ngân Tô gật đầu: “Vì thế nên cậu ta đưa chúng ta về đây rồi giết hết, cũng hợp lý thôi.”
“…”
Sao anh ta lại nghe thấy sự đồng tình trong giọng của cô nhỉ?
Bạch Lương Dịch đưa cho cô một quyển báo cũ: “Tối qua tìm được trong phòng, trên đó có thông tin về bích họa.”
“Cho tôi xem?”
“Tất nhiên.” Bạch Lương Dịch cười khẽ, thấy vẻ mặt ngạc nhiên của cô có chút đáng yêu: “Đây cũng chẳng phải manh mối gì quan trọng, bọn họ đều đã xem hết rồi, còn mỗi cô và Trình Tinh là chưa xem.”
Ngân Tô “ồ” một tiếng rồi nhận lấy tờ báo mở ra xem.
Tờ báo đã bị cắt nên không nhìn thấy thời gian xuất bản cụ thể. Nội dung tờ báo có liên quan đến bức bích họa, đáng tiếc trên báo toàn là chữ, nội dung cũng chẳng có bao nhiêu.
Đại khái, một lượng lớn bích họa được tìm thấy trong một thôn nào đó. Sau nhiều lần điều tra nghiên cứu, họ phát hiện những bức bích họa này đã tồn tại từ rất lâu. Họ sẽ lập một đội ngũ chuyên nghiệp đến thôn này nghiên cứu.
Thông tin tới đây là hết.
Không ai biết rốt cuộc đội ngũ này có xuất phát hay không, kết cục như thế nào.
Bạch Lương Dịch nói đây không phải manh mối quan trọng cũng chẳng sai.