Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 28: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khang Mại: "..."
Ai nói cho cô biết!
Ban ngày còn chẳng hỏi được mấy manh mối từ miệng NPC thì càng đừng nói đến buổi tối!
Có điều, Khang Mại nhìn tình trạng thê thảm của phóng viên đang nằm trên sàn, dường như anh ta lại có thể chấp nhận được cách giải thích của cô. E rằng cái 'hỏi' này của cô cũng chẳng phải từ gì tốt đẹp.
"Cốc cốc!"
Tiếng gõ cửa từ ngoài hành lang vọng tới.
Khang Mại cùng Ngân Tô đồng thời nhìn ra phía cửa.
Không phải cửa phòng bọn họ, chắc là... phòng bên cạnh.
Căn phòng ngay bên cạnh bọn họ là của Uông Hiểu Linh và Đinh Hàm Chi, bây giờ chỉ còn lại mình Uông Hiểu Linh...
"Cốc cốc!"
Tiếng gõ cửa tiếp tục vang lên, sau đó một giọng nói khàn khàn lạnh như băng vang vọng: "Không được trốn tránh kiểm tra, mở cửa mau lên."
Khang Mại cau mày: "Không phải Uông Hiểu Linh đến tòa kiểm tra rồi sao? Chẳng lẽ cô ta chưa kiểm tra?"
Uông Hiểu Linh đi vào trước bọn họ, nhưng lúc bọn họ đến phòng kiểm tra lại không hề nhìn thấy cô ta.
"Tại sao các người cứ không chịu nghe lời vậy chứ..." Giọng nói của người ngoài cửa rõ ràng đã trở nên gắt gỏng, tiếng gõ cửa cũng càng ngày càng to, giống như muốn phá cửa ra vậy.
Sau một hồi đập cửa thô bạo, bên ngoài đột nhiên không còn tiếng động nào.
Bọn họ không nghe thấy tiếng mở cửa ra, cũng không nghe được tiếng bước chân rời đi.
Ngân Tô đứng dậy đi đến cạnh cửa, chuẩn bị mở cửa. Khang Mại theo bản năng ngăn cô lại, hạ giọng hỏi: "Cô làm gì?"
"Ra ngoài xem thử."
"..."
Lúc này mà ra ngoài xem cái gì chứ? Điên rồi sao!
"Không sao, có nhiều 'bạn' mà..." Ngân Tô đẩy Khang Mại ra, cạch một tiếng, cánh cửa mở ra, Ngân Tô chạm mắt với vị bác sĩ đang lén lút ngoài cửa, một màn đối mặt đầy 'thân thương'.
Ngân Tô: "..."
Bác sĩ: "..."
Sau một hồi trầm mặc, bác sĩ muốn đi nhưng mắt Ngân Tô đã sáng lên, túm chặt lấy ông ta, "Nửa đêm rồi mà ông còn đứng đây nghe lén? Ông là đồ biến thái hả?"
"Tôi..."
"Ông gì mà ông chứ? Bị tôi bắt quả tang rồi mà còn định chối cãi sao? Mà tôi cũng đang muốn xem viện điều dưỡng các người làm việc kiểu gì đây!" Ngân Tô túm lấy bác sĩ đi qua quầy y tá, mấy lần bác sĩ muốn nói chuyện đều bị cô ngắt lời.
Lúc này, quầy y tá có một vị y tá đang ngồi, dưới hoàn cảnh không có ánh đèn, cô ta giống như hòa vào trong bóng tối.
"Bộp!"
Ngân Tô đập một cái lên quầy y tá, kéo bác sĩ qua, ấn đầu ông ta xuống quầy, "Người này nửa đêm rồi mà còn ghé lên cửa phòng tôi nghe lén, các cô không quản lý sao?"
Y tá trực ngẩng đầu nhìn qua, trong bóng tối, không nhìn rõ vẻ mặt cô ta, nhưng Ngân Tô có thể cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đầy ác ý.
Y tá trực: "Ông ta là bác sĩ trực."
Ngân Tô ồ một tiếng, "Sao tôi không biết trong khu nội trú lại có bác sĩ trực nhỉ?"
Theo quy tắc bên ngoài họ nhận được, bác sĩ sẽ không xuất hiện ở khu nội trú vào ban đêm.
Giọng điệu y tá trực không chút thay đổi, trả lời rành mạch: "Bởi vì có người chưa kiểm tra, bác sĩ trực qua đây kiểm tra những bệnh nhân chưa kiểm tra."
"Vậy ông ta dựa vào cửa phòng tôi làm gì? Kiểm tra hôm nay tôi đã hoàn thành rồi... À, chắc viện điều dưỡng các người tuyển phải bác sĩ biến thái rồi."
Ngân Tô lộ vẻ kinh hãi, nghi ngờ nhìn bác sĩ trực, rồi lại nhìn y tá trực.
"..."
Y tá trực dường như lườm bác sĩ trực một cái, "Vậy cô muốn thế nào?"
"Giết ông ta đi."
Bác sĩ trực: "?" Ông ta chỉ nghe thấy phòng bên cạnh có người nói chuyện, muốn đi qua nghe ngóng thôi, ai ngờ người bên trong lại gan to đến vậy, còn dám mở cửa ra nữa chứ!
Y tá trực: "..."
"Chỉ đùa chút thôi, có gì mà phải sợ chứ." Ngân Tô cười nhẹ một tiếng, đưa tay ra trước mặt y tá trực: "Không phải mấy người nói nửa đêm nhìn thấy bác sĩ thì có thể xin thuốc từ cô à? Lấy cho tôi một chai."
Y tá trực: "..."
Nếu không thì cứ để ông ta chết quách đi.
Cuối cùng y tá trực vẫn không nỡ để đồng nghiệp chết, người cứng đờ đứng dậy đi vào bên trong phòng trực: "Cô đi theo tôi... thả ông ta ra."
Y tá trực nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng.
Sao cô lại muốn kéo cả ông ta vào đây chứ!
Ngân Tô nhìn y tá trực, lại nhìn bác sĩ trực bị mình kéo, nghĩ một lát, rồi kéo vạt áo blouse của bác sĩ trực ra, "Sao ông đi làm lại không đeo thẻ tên? Đi làm mà thái độ không nghiêm chỉnh như vậy mà coi được à... Ông tên là gì?"
Bác sĩ trực: "?" "Tên là gì."
Rõ ràng trên mặt cô gái không có chút biểu cảm nào, không phân biệt được là đang vui hay đang giận, nhưng không hiểu sao bác sĩ trực lại cảm thấy ớn lạnh cả người, vô thức trả lời: "Trương Hưng Cường."
"Ông mà xứng với cái tên này sao, ông xem ông mạnh (Cường) ở chỗ nào hả?" Ngân Tô thả ông ta ra, mặt không cảm xúc, cười lạnh một tiếng: "Đợi tôi gặp được viện trưởng, tôi sẽ phản ánh thái độ làm việc của ông."
Bác sĩ trực: "?"
* * *
Phòng trực.
Sau khi vào, y tá trực vẫn không bật đèn, bóng tối không hề ảnh hưởng tới cô ta. Cô ta tiếp tục đi tới trước cái bàn sát tường.
"Lách cách!" Một luồng sáng từ đèn pin chiếu tới từ phía sau.
Y tá trực đột nhiên quay đầu lại, cơ thể cô ta không quay nhưng đầu lại xoay một trăm tám mươi độ.
Tiếng la hét như cô dự đoán hoàn toàn không vang lên.
Đối phương lạnh nhạt nhìn cô ta, hoàn toàn không tỏ ra hứng thú với màn trình diễn của cô.
Hai người nhìn chằm chằm vào nhau, một lúc lâu sau, Ngân Tô đành phải mở lời khen: "Diễn hay lắm, nhưng lần sau đừng diễn nữa, trông vừa kỳ quái vừa đáng sợ."
Y tá trực: "..."
Y tá trực bực bội, ánh mắt cô ta rơi vào chiếc đèn pin trong tay Ngân Tô.
Thấy cô ta nhìn chằm chằm vào vật đó, Ngân Tô - người tự nhận là lương thiện nhất thế giới - cầm đèn pin giải thích với vẻ vô cùng thân thiết: "Tối như bưng thế này, tôi bật đèn cho cô đấy, nói lời cảm ơn đi chứ."
Y tá trực: "..."
Cô ta đâu cần đèn. Thế nên y tá trực quay đầu lại, hoàn toàn không có ý định nói cảm ơn.
"Chậc, đúng là mất lịch sự thật." Ngân Tô hừ nhẹ một tiếng.
Y tá trực lấy chìa khóa trong ngăn kéo ra, đi tới tủ đựng thuốc bên cạnh, mở một cánh cửa trong đó lấy ra một chai thuốc.
Chưa kịp mở nắp chai, một bàn tay từ phía sau đột nhiên thò tới, nhanh chóng cướp lấy chai thuốc.
* * * Đúng là cướp thật.
Y tá trực không ngờ cô ta lại ra tay cướp trắng trợn như vậy, nên mới để Ngân Tô đoạt được. Lúc này cơn giận từ từ bốc hỏa: "Cô làm gì vậy!"
Ngân Tô thản nhiên nói: "Lấy thuốc."
Y tá trực bắt đầu nghiến răng: "Tôi sẽ đưa cho cô mà, trả chai thuốc lại đây!"
Khóe môi Ngân Tô nhếch lên, 'tốt bụng' nhắc nhở cô ta: "Vừa rồi tôi nói thế nào?" [Lấy cho tôi một chai.]
Những lời này như một dòng chữ chạy ngang qua tâm trí y tá trực.
Khuôn mặt y tá trực bắt đầu méo mó, đáy mắt dâng trào sát ý điên cuồng. Cô ta đột nhiên thò tay xuống dưới bàn bên cạnh, lấy ra một ống tiêm cực lớn.
"Giết cô bây giờ cũng vậy thôi." Y tá trực cầm ống tiêm bổ nhào về phía Ngân Tô, hung ác nói: "Tôi phải rút cạn máu của cô!"
Rất rõ ràng, y tá trực có thể trực tiếp động thủ với người chơi.
Ngân Tô linh hoạt né sang một bên, mũi kim sắc bén sượt qua cánh tay cô.
Y tá trực vồ hụt, đập mạnh vào cánh cửa phòng trực. Cô ta một cước đạp cửa đóng sập lại, rồi quay đầu một trăm tám mươi độ, nở nụ cười u ám, lạnh lẽo và kỳ dị: "Hôm nay cô là của tôi." Ngân Tô cũng bắt chước cô ta nở nụ cười, rồi dưới ánh nhìn chằm chằm và khuôn mặt quái dị của y tá trực, cô nói: "Tôi cũng nghĩ vậy đấy."