Chương 29: Cuộc Chiến Đêm Khuya ở Viện Dưỡng Lão Hoàn Mỹ (29)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 29: Cuộc Chiến Đêm Khuya ở Viện Dưỡng Lão Hoàn Mỹ (29)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khang Mại không biết Ngân Tô đã lôi vị bác sĩ kia đi đâu.
Tình trạng cơ thể Ngân Tô rất tốt, nhưng Khang Mại thì không được như vậy, nên anh ta rất khôn ngoan mà không ra ngoài. Hai con quái vật trong ấm đun nước có lẽ biết Ngân Tô đã quay lại, nên lúc này chúng rất yên tĩnh, không gây rối.
Từng phút giây trôi đi, trong hành lang lại vang lên tiếng động.
"Đói quá... đói quá đi..."
"Tôi đói quá..."
Giọng nói này vọng đến từ phía cửa, rất gần... gần đến mức khiến người ta có cảm giác như chỉ giây lát nữa, thứ bên ngoài sẽ mở cửa xông vào. "Răng rắc --"
Tay nắm cửa bị vặn xuống, cửa phòng chầm chậm mở ra.
Ánh trăng chiếu lên gương mặt tiều tụy ngoài cửa, đôi mắt lóe lên ánh xanh rờn ghê rợn nhìn chằm chằm anh ta không chớp mắt, nước dãi chảy ròng.
Đồng tử Khang Mại co rút, sao ông ta lại mở được cửa chứ!
Tuy nhiên, rất nhanh anh ta đã không còn tâm trí để nghĩ ngợi điều đó nữa, bởi vì đối phương cứ thế lao vào anh ta như một con sói đói.
"Á!"
Khang Mại nghe thấy tiếng kêu của Phó Kỳ Kỳ, liếc nhanh ra ngoài qua khe cửa hé mở, thấy Phó Kỳ Kỳ đang bị thứ gì đó đuổi theo chạy vụt qua.
Xem ra không phải một mình anh ta bị tấn công...
Khang Mại dùng tay chặn lại kẻ đang lao tới, dựa vào dáng người cao lớn, anh dùng sức nặng cơ thể đè chặt đối phương xuống dưới, rồi kéo cái chăn bên cạnh qua quấn lên cổ đối phương, siết chặt lấy cổ ông ta.
Hai con quái vật trong ấm nước đặt song song trên tủ đầu giường rất ăn ý mà nhô đầu ra khỏi nắp, nhìn Khang Mại bóp cổ tên tấn công.
Khang Mại chắc chắn kẻ bị bóp cổ đã ngừng giãy giụa, chầm chậm nới lỏng tay. Anh ta nhìn lướt qua hai con quái vật trong ấm đun nước, lại phát hiện trong mắt chúng lộ ra vẻ hả hê và mong chờ.
"..."
Chúng nó mong đợi cái gì?
Khang Mại đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, cơ thể vội lao đến lối đi giữa hai chiếc giường, ngã vật lên người vị đồng chí phóng viên đang nằm bất động trên sàn.
Mà trên giường anh ta, một người đàn ông khác lại lao tới. Ông ta vồ trượt, lập tức bò qua lối đi, vừa bò vừa lẩm bẩm: "Đói... đói quá... thơm quá, thơm quá đi!"
Khang Mại nổi hết da gà, nhanh chóng chống tay lên giường Ngân Tô, nhấc chân đạp vào ngực người đàn ông.
Người đàn ông lại ngã vật xuống giường, nhưng dường như ông ta hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, lại lần nữa lao về phía anh ta.
Người đàn ông dường như không nhìn thấy đồng chí phóng viên đang nằm trên sàn, trong đôi mắt lóe lên ánh xanh lá cây chỉ có Khang Mại cao lớn trông có vẻ rất thơm ngon.
"Má nó.."
Khang Mại tức giận chửi một tiếng, đứng lên rồi chạy vội sang bên kia căn phòng.
* * *
* * *
"Bộp!"
Ngân Tô bị chiếc ghế bay tới làm giật mình, cô kéo cánh cửa lại để chắn cho mình, nhờ vậy mới tránh được việc bị chiếc ghế đập trúng mặt.
"Nguy hiểm quá..." Ngân Tô thò đầu nhìn vào bên trong phòng.
Người đàn ông dồn Khang Mại vào góc tường, nhe răng trợn mắt định cắn. Khang Mại dùng tấm đệm sofa bên cạnh chắn trước mặt, người đàn ông cắn vào tấm đệm, trong cổ họng không ngừng phát ra tiếng gầm gừ mơ hồ: "Đói... cho tôi đồ ăn, đói quá..."
Ngân Tô: "..."
Cuộc chiến đêm khuya giữa người đàn ông mạnh mẽ và bạn cùng phòng bệnh!
Kích thích quá!
Ngân Tô không đi cứu Khang Mại – người đang có vẻ sắp không chặn nổi người đàn ông kia – mà sau khi vào phòng, cô đi thẳng tới chỗ tủ đầu giường.
Ngón tay cô do dự lướt một vòng trong không trung, cuối cùng vỗ một cái vào ấm đun nước thứ nhất: "Ta vẫn yêu mi hơn."
Quái vật trong ấm đun nước: "?"
Ngón tay Ngân Tô thoắt cái, cầm ấm đun nước thứ hai lên, đi tới sau người đàn ông, túm lấy tóc ông ta giật ngược ra sau. Trước khi người đàn ông kịp phản ứng, cô nhấc ấm đun nước rót thẳng vào miệng ông ta.
"Ừng ực... ực ực..."
Ấm đun nước được nhét mạnh vào miệng ông ta, nước màu đỏ sẫm từ vòi ấm bị cưỡng ép đổ vào miệng ông ta. Phần nước ông ta không nuốt kịp chảy dọc cằm xuống cổ áo, chẳng mấy chốc đã đọng lại thành một vũng máu trên mặt đất.
Người đàn ông chỉ cảm thấy trong miệng lạnh buốt như hầm băng, dường như bên trong còn có thứ gì đó đang từ miệng ông ta bò xuống cổ họng, vừa nhột vừa đau...
Khang Mại vẫn còn sợ hãi, vội vàng thở dốc. Khóe mắt anh liếc qua gương mặt không biểu cảm của cô gái đang túm lấy tóc người đàn ông. Ánh trăng chênh chếch ngoài cửa sổ chiếu vào in lên gò má cô, khiến cô vừa lạnh lùng nghiêm nghị lại vừa xinh đẹp động lòng người.
Người đàn ông không nhìn thấy, nhưng Khang Mại thì có thể nhìn thấy con quái vật trong ấm đun nước cũng bị cô rót ra ngoài.
Khi nước trong ấm đun nước cạn sạch, cô gái thả người đàn ông ra.
Người đàn ông gào thét một tiếng, mềm nhũn ngã vật xuống sàn, bụng ông ta căng tròn như bị ai đó nhét vào một quả dưa hấu.
Ngân Tô cúi mắt nhìn ông ta, "Ăn no chưa?"
"A... a..." Hai tay người đàn ông cào cấu cổ họng mình, trong miệng phát ra những âm thanh mơ hồ, thống khổ.
"À..." Ngân Tô khẽ thở dài một tiếng, nói với giọng điệu không mấy vui vẻ: "Trông ông có vẻ không thích món ăn khuya tôi chuẩn bị cho lắm nhỉ, không hợp khẩu vị à?"
"Không sao, tôi vẫn còn một ấm nữa." Ngân Tô lại cười, "Đến sớm không bằng đúng lúc, cho ông hết sạch là được rồi."
Ngón tay người đàn ông cứ cào cấu cổ họng mình đến mức máu me chảy đầm đìa, cái bụng cứ phồng lên xẹp xuống như đang hít thở, hơn nữa cái bụng vẫn đang không ngừng to lên.
Ông ta kinh hãi nhìn Ngân Tô, ra sức lắc đầu.
Không...
"Ô..." Người đàn ông muốn nói chuyện, nhưng khi mở miệng ra thì chỉ còn lại những tiếng ô ơ kỳ quái.
Chính vào lúc này, bụng người đàn ông như một cái túi bị nhét căng, phình to lên, và cái túi kia bắt đầu chuyển động từ rốn.
Người đàn ông không còn để ý đến cổ họng nữa, ôm bụng lăn lộn trên sàn.
Trong bóng tối, âm thanh máu thịt bị xuyên thủng vang lên vô cùng rõ ràng. Máu tươi thấm ra từ dưới người đàn ông. Một bàn tay trắng bệch nhuốm máu thò ra từ trong bụng người đàn ông, nắm lấy những thớ thịt bị xé rách, dùng sức kéo mạnh ra.
"..."
Khang Mại nhìn thấy cảnh đó thì cảm thấy buồn nôn.
Anh ta cảm thấy cô bạn cùng phòng có vấn đề về thần kinh của mình mới chính là quái vật.
Đáng sợ quá đi mất!
* * *
* * *
Người đàn ông nằm trên sàn, hai mắt đã mất đi sự sống, trợn mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối, dường như không dám tin mình lại chết như vậy.
Quái vật chậm rãi xé bụng người đàn ông chui ra ngoài. Nó đã khôi phục lại kích thước của người bình thường, cả người dính đầy máu thịt, hưng phấn liếm ngón tay.
Ngân Tô vô cùng ghét bỏ nói: "Rửa đi, sao mi lại bẩn thế không biết."
Quái vật: "..."
Nó cứ thích bẩn vậy đấy! Nó thì cần gì phải sạch! Làm sao?
Ngân Tô lườm nó một cái, quái vật run cầm cập, rất không tình nguyện kéo lê cái cơ thể dính đầy máu đi, đi đến đâu là in ra một dấu chân máu đến đó.
Ngân Tô ở phía sau gọi nó: "Nhớ quay lại đấy."
Quái vật: "..."
Nó còn lâu mới quay lại! Hi hi hi! Nhưng người phía sau cứ như biết nó đang nghĩ gì vậy: "Mi mà không quay lại, để ta bắt được mi thì chết chắc đấy, hi hi."
Quái vật: "..."
Đáng ghét!
Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét!
Ăn thêm hai người nữa đi!
Quái vật xuyên qua cánh cửa chạy ra ngoài, hành lang nhanh chóng vang lên một tiếng la hét ngắn ngủi.
* * *
* * *
Trong phòng, Ngân Tô đôi mắt to tròn trừng mắt nhìn Khang Mại vẫn đang ngồi trên sàn. Lát sau, Ngân Tô lên tiếng trách móc: "Sao anh lại thả kẻ lạ mặt vào phòng?"
Nhìn cô bạn cùng phòng có vấn đề về thần kinh, mới giây trước còn độc ác như bị NPC nhập hồn mà giây sau đã biến thành cán bộ kỳ cựu vô cùng đáng tin cậy, Khang Mại không biết nói gì cho hết khổ sở: "Không phải tôi thả vào, là ông ta tự mở cửa đi vào."
Anh ta đâu có ngốc, sao lại có thể thả cho thứ này vào phòng chứ?
Ngân Tô nhướng mày, lại cúi xuống nhìn người đàn ông, phát hiện trên người ông ta mặc quần áo bệnh nhân kẻ sọc.