Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 30: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bác sĩ và y tá chỉ có thể gõ cửa, rõ ràng là không thể tự mình mở cửa vào phòng bệnh.
Nhưng... bệnh nhân thì khác, họ có thể tự mở cửa.
Chỉ là không chắc họ sẽ chạy đến mở cửa phòng nào.
Hơn nữa, đối với những bệnh nhân đang chuẩn bị dùng bữa, ăn khuya ở đâu cũng vậy, chẳng có gì phải chọn lựa.
Đây mới là mối nguy hiểm thực sự của buổi tối.
Bệnh nhân có thể mở cửa bất cứ lúc nào.
Một khi người chơi bị buộc phải rời khỏi phòng, bên ngoài sẽ có bác sĩ trực và y tá... cùng với những thứ tương tự ma quỷ.
Ba tầng nguy hiểm như vậy, người chơi phải né tránh thế nào đây?
Đầu óc Khang Mại vận hành cực nhanh, anh ta chợt nghĩ đến việc nhà ăn đã giảm bớt chỗ ngồi vào ban ngày: "Nhà ăn giảm bớt chỗ ngồi chính là để những bệnh nhân này không ăn được gì. Bọn họ không được ăn gì thì đến tối chắc chắn sẽ đói, mà đói thì bọn họ sẽ tìm cách mở cửa... Phó bản này đúng là chẳng chừa cho chúng ta một con đường sống nào cả."
Sắc mặt Khang Mại u ám, liệu anh ta còn có thể sống sót rời khỏi phó bản này không?
Ngân Tô lấy lọ thuốc cướp được từ chỗ y tá trực ra, lắc lắc, rồi nói thẳng vào trọng tâm: "Vẫn còn thứ để lại mà."
Chẳng hạn như chỗ thuốc này.
Cô từng hỏi y tá trực, uống thuốc này xong sẽ không nhìn thấy ma quỷ, chắc là cũng không bị những bệnh nhân đói khát kia tấn công. Ít nhất sẽ không trở thành mục tiêu chính, có lẽ sẽ bị phớt lờ hoặc giảm bớt cảm giác tồn tại.
Thuốc này giống như một đạo cụ bảo vệ vào ban đêm vậy.
Tuy nhiên...
Y tá trực sẽ không ngoan ngoãn giao thuốc.
Người chơi lấy được thuốc sẽ phải uống ngay tại chỗ, và y tá trực sẽ nhân lúc người chơi uống thuốc để tấn công họ.
Nếu người chơi không uống tại chỗ, y tá trực cũng sẽ tấn công họ.
Tóm lại, bất kể uống hay không, y tá trực đều sẽ ra tay.
Thực lực của y tá trực mạnh hơn bác sĩ ca đêm một chút.
Đương nhiên, đối với Ngân Tô mà nói thì họ đều rất yếu... Nhưng đối với những người chơi mới khác, có lẽ họ lại rất mạnh.
Họ gần như không thể rút lui toàn vẹn sau khi lấy được thuốc từ tay y tá trực.
Ngân Tô đầy vẻ đăm chiêu nhìn lọ thuốc trong tay: "Chắc hẳn vẫn còn đường khác để lấy được thuốc, có điều không ai tìm được nhiệm vụ phụ này thôi."
Giống như mã hóa hồ sơ của người chơi, có đến vài cách để lấy được.
Khang Mại: "Vậy không phải vẫn đẩy chúng ta vào đường chết sao?" Manh mối để lại cho họ mà giấu kỹ như vậy, thà đừng để còn hơn.
Ngân Tô thành thật trả lời: "Vốn dĩ trò chơi này đã muốn người chơi phải chết rồi mà."
..."
Cô nói vậy cũng không sai, nhưng độ khó của phó bản tân thủ này rất bất thường!
Trong tay họ không có đạo cụ tích lũy, hoàn toàn không thể sống sót trong phó bản có độ khó cao!
Ngân Tô: "Nhưng mà tôi đồng ý, dường như phó bản này vô cùng muốn giết chết người chơi, tràn đầy ác ý."
Khang Mại: "..."
Đúng chứ!
"Độ khó của phó bản trước anh chơi thế nào?"
"Cũng không tính là khó..." Khang Mại không thể nói nội dung cụ thể của phó bản, chỉ có thể lấy ví dụ: "Đại khái là chỉ khó như bản đồ nhà ăn ấy."
Ngân Tô: "?"
Như nhà ăn thì có gì khó.
Phó bản tân thủ nào cũng như vậy à?
Độ khó của phó bản này mà họ còn nói là không qua nổi, vậy cái phó bản tân thủ cô chơi là gì? Độ khó cấp địa ngục ư?
Cô phải ra ngoài xem thử...
Đợi đã!
Đừng nói là cô lại phải luân hồi vô hạn trong phó bản này chứ?
Nhưng độ khó này thì có gì đủ... Không lẽ viện điều dưỡng này chỉ là thôn tân thủ, ngoài cửa sắt vẫn còn bản đồ lớn hơn?
Nghĩ đến khả năng này, Ngân Tô hít một hơi khí lạnh, đồng tử co rút, cô không xui xẻo đến mức đó đâu chứ?
Nhưng lúc nào cô cũng rất xui xẻo.
"Cô làm sao vậy?"
Khang Mại phát hiện ra sắc mặt Ngân Tô có chút bất thường. Ở hai ngày trong phó bản, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy vẻ... kinh sợ trên mặt cô?
Đúng, chính là kinh sợ.
Nhìn thấy quái vật phi nhân loại cô không sợ, gặp phải đám thực vật quái dị trong vườn hoa cô không sợ, thậm chí mới vừa nãy thôi, khi đối mặt với bệnh nhân... cô cũng không sợ.
Sao đang nói chuyện với anh ta, tự nhiên cô lại lộ ra nét mặt như vậy...
Chẳng lẽ bọn họ thật sự không qua nổi phó bản này, phải chết ở đây sao?
"Không đâu."
"Không đâu cái gì?"
"Không luân hồi nữa đâu."
"?"
Ngân Tô xoay người rời đi.
Khang Mại không hiểu gì, không luân hồi cái gì cơ?
* * *
* * *
Ngân Tô cảm thấy có lẽ bản thân đã nghĩ nhiều rồi, phó bản này với phó bản đầu tiên hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Cạm bẫy tử vong trong phó bản đầu tiên vô lý đến mức kích hoạt chỉ vì cô bước ra ngoài bằng chân phải, mở cửa dùng tay trái, ăn cơm mà không dùng thìa...
Phó bản này tuy có ác ý rất lớn với người chơi nhưng không đến mức không thể vượt qua.
Ngân Tô thở phào một hơi, cô chắc chắn sẽ không tuần hoàn nữa! Cô phải rời khỏi nơi quỷ quái này!
* * *
* * *
Khang Mại không biết Ngân Tô bị làm sao, anh ta từ dưới đất bò dậy, nhìn thi thể nằm trong vũng máu, rồi lại nhìn phóng viên nằm trên lối đi giữa hai giường cùng với bệnh nhân đã chết trên giường anh ta...
Phòng bọn họ vô cùng giống hiện trường án mạng.
Khang Mại đi qua cạnh giường mình, đẩy bệnh nhân anh ta bóp chết xuống, cũng chẳng thèm quan tâm là có sạch hay không, cứ thế ngồi thẳng lên giường.
Anh ta nhìn thoáng qua phía đối diện, Ngân Tô ngồi ở đối diện, nhìn chằm chằm ấm đun nước trên tủ đầu giường, dáng vẻ suy nghĩ sâu xa.
Chính vào lúc anh ta chuẩn bị di chuyển ánh mắt thì Ngân Tô đột nhiên nghiêng mặt, khóe mắt liếc nhìn anh ta: "Uống thuốc không?"
"Cái gì?"
Ngân Tô vặn mở chai thuốc, đổ một viên thuốc bên trong ra rồi ném qua.
Khang Mại nhận lấy theo bản năng.
Viên thuốc cỡ hạt đậu nằm trong lòng bàn tay anh ta, màu đỏ như máu tạo cho người ta một loại cảm giác chẳng lành.
Thuốc của y tá trực...
Gương mặt Ngân Tô đã khôi phục lại sự hờ hững, không còn nhìn ra vẻ mặt hồi nãy: "Có tác dụng phụ hay không thì tôi không biết, uống hay không thì tùy anh."
Khang Mại vẫn nghe được tiếng bước chân và động tĩnh mở cửa bên ngoài hành lang, tối nay có không ít bệnh nhân không ăn được cơm...
Cơ thể anh ta còn có thể gắng sức tự đối phó với những bệnh nhân đó nữa không?
Cứ cho là cô ở trong phòng... Cũng không chắc cô sẽ giúp một tay.
Khang Mại sẽ không vì được cô giúp đỡ mấy lần mà cho rằng lần nào cô cũng giúp mình. Nhỡ đâu cô đột nhiên thay đổi ý định không giúp nữa, chắc chắn anh ta sẽ chết.
Bây giờ cô cho mình viên thuốc này, rất có khả năng là cô muốn xem thử công hiệu và tác dụng phụ cụ thể của viên thuốc...
Khang Mại bị coi thành vật thí nghiệm cũng không có quá nhiều ý kiến. Nếu là anh ta, anh ta cũng sẽ làm như vậy.
Đồ trong phó bản có thể giữ mạng, cũng có thể hại bạn mất mạng.
Bây giờ trên người Khang Mại chỉ còn lại hai lần sử dụng kỹ năng thiên phú, ngày mai vẫn còn một ngày cả sáng lẫn tối.
Nguy hiểm nhất chính là tối mai...
Rất có thể cô gái này đã nghĩ ra cách vượt qua rồi.
Viên thuốc này, anh ta cần phải uống.
Sau khi Khang Mại cân nhắc một hồi, cuối cùng anh ta lựa chọn uống viên thuốc.
Vài phút sau, anh ta đã cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn không ít, thuốc này có thể làm giảm ô nhiễm ư?
"Không còn mệt mỏi như trước nữa... Hình như có thể làm giảm một chút ô nhiễm trong cơ thể." Hiệu quả y như kiểm tra ban ngày, nhưng chỉ có hiệu quả này thôi sao?
Không thể vậy được...
Kiểm tra ban ngày hoàn toàn miễn phí, không cần đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào.
Nhưng thuốc này lại rất khó lấy mà hiệu quả lại giống hệt như thế... Không thể xảy ra chuyện như vậy được.