Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 31: Thí Nghiệm Đáng Sợ Và Bí Mật Động Trời
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Còn gì khác không?"
Khang Mại lắc đầu, tạm thời không cảm nhận được gì khác.
"Thí nghiệm một chút."
"? Thí nghiệm thế nào?"
Ngân Tô đứng dậy mở cửa, thô bạo lôi một bệnh nhân đang đi loạng choạng ngoài hành lang vào.
Khang Mại bị dọa run cầm cập.
Thí nghiệm của cô chính là thí nghiệm như này hả? Ai dạy cô thế!
Bệnh nhân ngẩng đầu nhìn thấy có người trong phòng, liền như được tiêm thuốc kích thích, hai mắt lóe lên ánh sáng xanh lè, nước dãi chảy ròng ròng: "Đói... đói quá!"
Nhưng ông ta không hề xông đến chỗ Khang Mại mà lao về phía Ngân Tô. Dù Ngân Tô có dẫn ông ta đến gần Khang Mại, ông ta cũng chỉ hơi chần chừ rồi kiên quyết lao tới Ngân Tô.
Tiếp theo lại có hai bệnh nhân chạy vào phòng này.
Bọn họ đều nhắm đến Ngân Tô, hoàn toàn không chú ý tới Khang Mại.
Thuốc quả thật có thể khiến cho những bệnh nhân này không chú ý tới người đã uống thuốc, thời hạn tác dụng chưa biết, tác dụng phụ cũng chưa biết.
***
***
Con quái vật kia ở bên ngoài rất lâu mới quay trở lại. Nó có chút chột dạ, không cần Ngân Tô phải nói, đã tự động chui vào trong ấm nước.
Sắc trời dần sáng, hành lang ầm ĩ cả đêm cũng dần yên tĩnh lại.
Khang Mại căng thẳng cả một đêm cuối cùng cũng thả lỏng được một chút, nhân lúc vẫn còn một ít thời gian nữa mới tới bữa sáng, anh ta nằm trên giường nghỉ ngơi.
Nhưng Ngân Tô không nghỉ ngơi. Nàng hiến tế hết thi thể trên sàn cho cung điện, sau đó lôi nhân chứng sống duy nhất – người phóng viên – dậy.
Cho dù thế nào, nàng cũng phải vượt qua phó bản này trước để biết liệu bản thân đã thật sự thoát khỏi cái vòng lặp chết tiệt kia chưa.
Người phóng viên nhìn thấy khuôn mặt Ngân Tô, trắng mắt ra, lại muốn ngất đi.
"Cậu mà ngất thêm một lần nữa là tôi giúp cậu an giấc ngàn thu luôn đấy."
Phóng viên chỉ cảm thấy người trước mặt cười khiến da đầu cậu ta tê dại hết cả lên. Ký ức trước khi ngất xỉu bắt đầu lặp lại trong đầu cậu ta.
Cảm giác chóng mặt ngày càng tăng, nhưng cậu ta vẫn cố gắng giữ tỉnh táo, ánh mắt tràn đầy hận ý không hề che giấu: "Cô... cô muốn gì?"
"Cậu hận tôi làm cái gì?" Ngân Tô ngồi xổm xuống trước mặt cậu ta, tò mò: "Đúng là tôi đã đánh cậu, nhưng tại cậu tấn công tôi trước mà. Nếu hận thì cũng là tôi hận cậu mới phải chứ? Sao cậu lại trơ trẽn vậy?"
Lúc tên này ra tay, nàng có thể cảm nhận được cậu ta rất hận nàng, không giống như NPC chỉ tràn ngập ác ý và một lòng muốn giết chết người chơi.
Nửa khuôn mặt phóng viên đều là vết máu đã khô. Cậu ta nhếch mép cười lạnh, giọng nói tràn ngập sát ý: "Loại người như chúng mày, đều đáng chết! Đáng... chết..."
Ngân Tô nhướng mày: "Loại người như tôi thì như thế nào?"
Phóng viên trợn mắt phẫn nộ: "Mày như thế nào mà mày còn không biết à?"
"Tôi ở trong mắt cậu không giống với tôi ở trong mắt bản thân mình. Tôi cảm thấy tôi rất hoàn mỹ."
"..."
Có lẽ phóng viên đã tức đến mức muốn ngất, hai mắt bắt đầu trợn trắng lên.
Tiếc là còn chưa kịp ngất đi đã bị Ngân Tô véo cho tỉnh lại. Cậu ta chửi ầm lên: "Nếu mày đã cảm thấy bản thân hoàn mỹ thì tại sao còn coi mạng người như cỏ rác? Chúng mày có coi ai ra gì không? Chúng mày chính là một đám súc vật! Súc vật!"
Ngân Tô thanh minh: "Tôi cũng là người bị hại."
Phóng viên như bị chạm nọc, gào lên the thé:
"Mày mà cũng là người bị hại à? Nếu không phải do mấy người như chúng mày thì cái viện điều dưỡng này đã không tồn tại! Đều tại chúng mày, những dục vọng xấu xa, méo mó của chúng mày đã nuôi dưỡng cái viện điều dưỡng này!"
"..."
Quả nhiên người chơi cầm kịch bản 'người giàu'.
"Cuốn sổ ghi chép này là của cậu à?" Ngân Tô lấy cuốn sổ ghi chép đã ố vàng ra, lật đến trang cuối cùng có vài chữ: "Cậu nói cậu phát hiện một bí mật lớn, cậu đã phát hiện bí mật lớn gì?"
"Ha... Mày hỏi tao? Chẳng phải đám người chúng mày hiểu rõ lắm sao? Mày cho rằng mày có thể sống sót được à? Mày sẽ trở nên hoàn mỹ ấy hả? Không đâu, mày sẽ không, mày sẽ bị dục vọng của chính mày vây hãm đến chết ở chỗ này, ha ha ha..."
Đột nhiên phóng viên cười lớn một cách điên cuồng, đôi mắt đỏ bừng trừng trừng nhìn Ngân Tô.
Ngân Tô hơi cạn lời: "Cũng đâu phải tôi hại cậu thành thế này. Nếu cậu thật sự muốn báo thù thì phải đi tìm kẻ đầu têu mới đúng chứ. Cậu ở đây trút giận lên tôi thì có tác dụng gì? Như vậy chỉ có thể chứng minh được sự bất lực của cậu thôi, cậu không dám đối mặt với người thực sự hãm hại mình."
Phóng viên: "Mày..."
Ngân Tô khẽ 'chậc' một tiếng: "Tôi cái gì? Cậu dám không? Cậu dám đi tìm hung thủ thật sự không? Cậu không dám, cậu chỉ dám lớn tiếng kêu gào với người cũng bị lừa gạt như tôi thôi. Thừa nhận đi, cậu chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, cậu mới là kẻ hèn nhát."
Phóng viên phản bác theo bản năng: "Tôi không phải..."
Ngân Tô bình thản 'ồ' một tiếng: "Vậy sao cậu lại không đi tìm viện trưởng?"
Nét mặt phóng viên thay đổi, ánh mắt đỏ bừng lộ rõ vẻ sợ hãi, đó là một nỗi sợ hãi bản năng.
Ngân Tô nhìn phản ứng của cậu ta, trong lòng đã có kết luận: quả nhiên viện trưởng là BOSS lớn.
"Cậu sợ viện trưởng, chỉ mới nhắc đến ông ta mà cậu đã sợ hãi thế này..."
Phóng viên bất lực và cuồng nộ: "Mày thì hiểu cái gì! Mày chẳng hiểu gì hết!"
"Cậu nói cho tôi biết không phải là tôi hiểu rồi sao." Ngân Tô đưa ra một điều kiện hấp dẫn: "Biết đâu chừng tôi còn có thể giúp cậu báo thù nữa đấy, chẳng lẽ cậu không muốn báo thù viện trưởng sao?"
"Giúp tao báo thù?" Phóng viên như thể nghe được một câu chuyện cười: "Mày với chúng nó là cùng một bọn..."
Ngân Tô nhắc lại lời phóng viên đã nói trước đó: "Nhưng mà vừa nãy cậu mới nói rồi đó, tôi cũng sẽ bị vây hãm đến chết ở đây, sao tôi lại cùng phe với bọn họ được? Cậu đã chứng kiến kết cục của rất nhiều người giống tôi rồi nhỉ? Nếu đã như vậy thì tại sao tôi còn phải đứng về phía bọn họ? Tôi cũng muốn sống mà."
Phóng viên nhíu mày suy nghĩ một lát, dường như đang cân nhắc lời Ngân Tô nói.
Ngân Tô cười dịu dàng: "Chúng ta có chung một kẻ thù, không phải sao?"
***
***
Bí mật lớn mà phóng viên tiết lộ gần như đã giúp bổ sung hoàn chỉnh bối cảnh cốt truyện của phó bản.
Đúng là viện điều dưỡng này được xây dựng cho những kẻ giàu có, bệnh nhân ở đây không giàu thì sang.
Nhưng ban đầu, nó chỉ là một viện điều dưỡng bình thường.
Cho đến khi nhà đầu tư ban đầu của viện điều dưỡng rời đi, sau đó có một viện trưởng mới, viện điều dưỡng này mới dần thay đổi.
Ban đầu chỉ là các hạng mục thẩm mỹ. Đa số người sử dụng dịch vụ này là phái nữ, và quả thực dung mạo của họ đã được cải thiện rất nhiều, trở nên xinh đẹp, trẻ trung, rạng rỡ hơn.
Viện trưởng mới sử dụng nguồn vốn khổng lồ vừa có được đó, đồng thời thông qua những người kia, thu hút thêm nhiều người giàu có hơn nữa.
Viện điều dưỡng bắt đầu làm một vài nghiên cứu phi pháp.
Bọn họ lấy sức khỏe, nhan sắc, thậm chí là việc nâng cao trí tuệ làm phương thức tuyên truyền, thu hút vô số 'nhà đầu tư' đến.
Mà những nhà đầu tư này cũng sẽ thu được những thứ họ mong muốn.
Cho đến khi cuộc thảm sát kia xảy ra.
Tiếc là vì viện điều dưỡng có rất nhiều nhà đầu tư, chỉ cần tùy tiện tìm một cái cớ là có thể dễ dàng che đậy chuyện này.
Phóng viên đã sớm có liên hệ với người anh của mình nên lúc đó cậu ta điều tra được không ít manh mối. Nhưng những manh mối đó chỉ có thể chứng minh rằng những người mất tích ở viện điều dưỡng có liên quan trực tiếp đến viện điều dưỡng.
Còn về bí mật thật sự của viện điều dưỡng thì cậu ta vẫn chưa thể hoàn toàn tiếp cận được.
Phóng viên vốn muốn đợi một cơ hội thích hợp hơn, điều tra ra nhiều manh mối hơn rồi nhổ cỏ tận gốc viện điều dưỡng.