770. Chương 770: Hiện thực – Cảm ơn lời khen

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 770: Hiện thực – Cảm ơn lời khen

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 770 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rất nhanh sau đó, cô đã thấy ánh sáng kỹ năng lóe lên trong đống đổ nát nhưng vẫn chưa thấy bóng người.
Ngân Tô bước lên đống đổ nát.
Mãi đến khi cô trèo hẳn lên, dường như người đang ở dưới đống đổ nát mới chợt nhận ra có người đến gần, liền đột ngột quay đầu nhìn cô.
“Chào anh.” Ngân Tô bắt gặp ánh mắt hắn, cô nở một nụ cười rạng rỡ và vẫy tay chào một cách lịch sự: “Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.”
Trong mắt đối phương, người vừa xuất hiện trông rất phong lưu phóng khoáng, nhưng nụ cười lại vô cùng khó đỡ, lại còn thốt ra những lời chào hỏi lầy lội chẳng hiểu kiểu gì.
Cách đó không xa, Khang Mại đang bị hai người bao vây tấn công. Nhìn tình trạng của anh ta, có lẽ chỉ cần chậm thêm một bước nữa là chỉ còn có thể nhận xác về thôi.
Sự xuất hiện đột ngột của Ngân Tô không hề ảnh hưởng đến hai kẻ đang tấn công Khang Mại. Bọn chúng chỉ muốn nhanh chóng giải quyết Khang Mại cho xong.
Có người đột ngột xuất hiện, bọn chúng cũng chỉ hơi để ý, vì bên đó còn có đồng bọn, hắn ta sẽ cản người kia lại.
Trước mắt Khang Mại toàn một màu đỏ máu. Anh ta chỉ thấy có người đột nhiên trèo lên đống đổ nát, sắc trời âm u như sắp đổ sụp xuống, trở thành phông nền cho người đó.
Anh ta không nhận ra người đó nhưng lại thấy một cái cọng màu đen quen thuộc xuất hiện trong đống đổ nát bên cạnh mình. Lọn tóc đó lắc lư qua lại, dường như đang quan sát xem anh ta có gặp nguy hiểm hay không.
Khang Mại không biết có phải do mình hoa mắt hay không, anh ta cảm thấy lọn tóc này có vẻ lén lút khó hiểu…
Một giây sau, lọn tóc lén lút kia đột ngột vọt ra khỏi mặt đất, sinh trưởng thành một dây mây khổng lồ với tốc độ cực nhanh.
Một người đàn ông đang lao về phía anh ta bị dây mây khổng lồ đột nhiên xuất hiện húc bay. Dây mây khổng lồ gào thét vút lên trời cao rồi đột ngột quay đầu lao thẳng xuống dưới.
Người đàn ông bị hất lên không trung còn chưa kịp tiếp đất đã bị dây mây khổng lồ phân thành vô số dây tơ, xé nát thành từng mảnh.
Khang Mại: “…”
Suy nghĩ cuối cùng của Khang Mại trước khi ngất đi là: Thú cưng mà đại lão nuôi đúng là quá hung bạo.
Khang Mại cảm thấy mình thật xui xẻo, anh ta chỉ đến đưa cơm cho đại lão, tại sao cuối cùng lại suýt nữa mất mạng?!
Khang Mại nằm trên ghế sofa, suy nghĩ suốt hai tiếng đồng hồ mà vẫn chưa hiểu ra.
Khang Mại quay đầu, mắt lớn trừng mắt nhỏ với đứa trẻ đang co ro bên cạnh ghế sofa. Anh ta uống thuốc một cách hung dữ, dọa cho đứa trẻ co rúm người lại.
Ngân Tô từ cửa sổ đi đến, ngồi xuống ghế sofa đối diện anh ta: “Những người vừa nãy làm gì thế?”
“Tôi vừa lái xe ra ngoài thì bọn chúng đã xuất hiện rồi.” Khang Mại kể lại chuyện gặp phải những kẻ đó một cách đơn giản: “Mục tiêu của bọn chúng là con nhóc này.”
Đối phương dùng bom để chào hỏi anh ta, chẳng qua chỉ ném ở phía trước đầu xe một khoảng cách. Nghe âm thanh có vẻ to nhưng thực ra uy lực lại rất bình thường.
Chắc hẳn là vì đứa trẻ đang ở trong xe anh ta, đối phương không muốn làm cô bé bị thương.
“Cô nhóc này có lai lịch thế nào?” Ngân Tô hất cằm về phía đứa trẻ đang co ro thành một cục: “Khiến nhiều người đến bắt cô nhóc như vậy.”
Để bắt một đứa trẻ, có thể nói đối phương đã vũ trang đầy đủ.
Nếu không phải Khang Mại chắc chắn những kẻ đó đến bắt đứa trẻ này thì Ngân Tô cảm thấy bọn chúng giống kẻ thù của ông chủ Khang hơn.
Tiếc rằng người của Cục điều tra đến quá nhanh, chưa kịp bắt những kẻ hỗ trợ bên ngoài, nếu không thì đã có thể giữ được người sống để hỏi thử.
“Không biết.” Khang Mại càng thêm khó chịu: “Hỏi cái gì cũng không biết, còn nói là ba mẹ và người bảo vệ của con nhóc đều đã chết rồi.”
Ngân Tô hít một hơi, giọng điệu đầy thương xót: “Đáng thương vậy sao.”
Khang Mại: “…”
Khang Mại tiếp tục nói: “Hơn nữa còn có một chuyện rất kỳ lạ, tôi nghi ngờ… con nhóc có kỹ năng thiên phú.”
Ngân Tô chớp mắt, nhìn đứa trẻ rồi lại nhìn Khang Mại, thốt ra mấy chữ: “Trẻ con không thể vào trò chơi mà nhỉ.”
Trò chơi thiết lập độ tuổi thấp nhất là 10 tuổi, nhưng thực tế, xác suất trẻ em 10-14 tuổi vào trò chơi thấp hơn nhiều so với các độ tuổi lớn hơn.
Đứa trẻ này mới bao nhiêu tuổi? Năm tuổi? Sáu tuổi?
Ngân Tô nhìn cẩn thận, chắc chắn cô bé chính là một đứa trẻ chứ không phải người lùn.
“Đúng vậy.” Khang Mại thở dài một hơi: “Thế nên mới kỳ lạ.”
Nếu cô bé chưa đến độ tuổi vào trò chơi thì kỹ năng của cô bé từ đâu ra?
Ngân Tô suy nghĩ một lát: “Liệu có phải đạo cụ hay không?”
Đạo cụ được mang vào thế giới hiện thực giống như những sản phẩm chăm sóc sắc đẹp, tóc tai, cơ thể trong cửa hàng. Chúng sẽ không hạn chế đối tượng sử dụng, chỉ cần cách dùng không có giới hạn đặc biệt thì người bình thường cũng có thể sử dụng.
Nhưng việc sử dụng đạo cụ đến từ phó bản sẽ gia tăng xác suất vào phó bản…
Thế nên, đối với người bình thường mà nói, sản phẩm trong cửa hàng được ưa chuộng hơn.
Khang Mại: “Con nhóc nói ba mẹ đều đã chết rồi, chắc hẳn ba mẹ con nhóc cũng là người chơi. Vậy quả thực có khả năng là đạo cụ ba mẹ con nhóc đưa cho…”
Ngân Tô vẫy vẫy tay với đứa trẻ.
Đứa trẻ do dự một lát, cuối cùng vẫn đi về phía Ngân Tô.
“Lúc trước nhóc đến ngoài cửa nhà chị bằng cách nào?” Vừa nãy cô xem camera giám sát từ bên dịch vụ, hành lang và thang máy đều không có bóng dáng của cô bé, cứ như là cô bé xuất hiện giữa không trung ở tầng này vậy.
Đứa trẻ mấp máy cánh môi, giọng nói nhỏ nhẹ: “Mở cửa ra là đến ạ.”
Ngân Tô ngạc nhiên, rất mong chờ nói: “Nhóc thể hiện cho chị xem được không?”
“Không được.” Đứa trẻ lắc đầu lia lịa: “Em không về được. Hơn nữa hôm nay em đã mở cửa rồi, không… không thể mở cửa nữa, nếu không sẽ đau đầu, ba không cho em dùng nhiều.”
“Mở cửa có thể đến nơi khác, đây là kỹ năng không gian.” Gân xanh trên trán Khang Mại nổi lên: “Sao hôm nay lại gặp kỹ năng không gian thế! Đây không phải kỹ năng hiếm có sao?!”
Đau đầu là phản ứng do sử dụng kỹ năng quá độ, cơ thể và lực tinh thần không chịu đựng được.
Không về được chứng tỏ đó là vé một chiều. Nói cách khác, cô bé vẫn chưa thể khống chế năng lực của mình nên không thể trở về địa điểm ban đầu.
Đứa trẻ chỉ biết mình có thể mở cửa đến nơi khác, nhưng khi hỏi cụ thể hơn, không phải lắc đầu thì lại nói là không biết.
Ngân Tô nhìn đứa trẻ, dịu dàng nói: “Bạn nhỏ, thế ba của nhóc là ai?”
“…”
Đứa trẻ lại im lặng.
Nhưng mấy giây sau, cô bé nhìn Khang Mại: “Chú là người đầu tiên bảo vệ cháu mà vẫn chưa chết.”
Khang Mại: “…”
Anh cảm ơn lời khen của nhóc nhé.
Ngân Tô: “Nhóc biết những kẻ muốn bắt nhóc là ai không?”
Đứa trẻ lục tìm trong túi, lấy một cái huy hiệu ra.
Ngân Tô không biết huy hiệu đó, liền ném cho Khang Mại. Khang Mại nhìn một cái đã nhận ra: “Đây là hội Lê Minh…”
“Lật Nghi Niên.”
Khang Mại không biết Ngân Tô đột nhiên lấy cái tên đó ở đâu ra, tưởng rằng cô nhớ nhầm: “Đó là hội Bù Nhìn…”
“Lật Nghi Niên là ba của em.”
“???”
Một thời gian trước, Lật Nghi Niên đã chết, ngay cả đạo cụ thường dùng của ông ấy cũng đã bị hội đấu giá bán đi.
Hội Bù Nhìn bèn giải tán. Một bộ phận thành viên được hội Lê Minh thu nhận. Bên ngoài lan truyền rằng Lật Nghi Niên tử vong là do hội Lê Minh làm nhưng hội Lê Minh đã phủ nhận chuyện này.
Bây giờ, đứa trẻ trước mặt bọn họ tự xưng là con gái của Lật Nghi Niên, người đuổi giết cô bé lại là hội Lê Minh. Vậy có phải chứng tỏ…
Cái chết của Lật Nghi Niên quả thực do người của hội Lê Minh làm ra?
Cho dù hai hội có ân oán, nhưng Lật Nghi Niên cũng đã chết rồi, tại sao vẫn phải dàn trận lớn như vậy để đuổi theo một đứa trẻ không tha?
Liệu có phải là do kỹ năng không nên xuất hiện trên người cô bé không?