771. Chương 771: Thực tế: Tránh xa nguy hiểm

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 771: Thực tế: Tránh xa nguy hiểm

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 771 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Fang
Beta: Wendy
Hai người trưởng thành nhìn đứa bé, không ai nói lời nào.
Cuối cùng là Khang Mại phá vỡ bầu không khí trầm mặc bức bối: “À ừm… Cha của cháu là Lật Nghi Niên, cháu có biết cha cháu mất như thế nào không?”
Đứa trẻ này có thể nói rõ là cha mẹ đều đã mất, bao gồm cả những người từng bảo vệ cô bé đều chết rồi, nói không chừng cô bé biết Lật Nghi Niên mất như thế nào.
Nhưng Khang Mại phải thất vọng rồi, Lật Tân Nguyệt lắc đầu, ra hiệu mình không biết.
Khang Mại bảo Lật Tân Nguyệt đứng sang một bên đợi, anh ta hạ giọng nói chuyện với Ngân Tô: “Cô thấy con bé này thật sự không biết hay là không muốn nói?”
Ngân Tô nhún vai, ý là cô cũng không rõ.
“Khi nói đến chuyện cha mẹ mình tử vong, con bé này rất bình tĩnh.” Khang Mại cau mày nhớ lại những điểm đáng ngờ của đứa trẻ: “Năng lực của con bé từ đâu mà có? Con bé này lạ lùng thật!”
Rõ ràng biểu hiện rất hoang mang sợ hãi nhưng con bé chưa hề khóc. Lúc trước bị người của hội Lê Minh truy bắt, cơ thể con bé run cầm cập, không hé răng nửa lời.
Ở độ tuổi mà bạn bè đẩy nhẹ một cái cũng có thể khóc òa lên, mất cha mẹ, lại bị người khác truy đuổi, sao con bé có thể vừa sợ hãi lại vừa bình tĩnh đến thế?
Chẳng lẽ là vì trải qua quá nhiều chuyện nên đã mất đi cảm giác rồi?
Đương nhiên Ngân Tô biết đứa trẻ nhân loại này rất lạ lùng, thuật giám định đâu thể phí công đánh dấu hỏi chấm to đùng, in đậm như thế được.
Có quá nhiều điểm đáng ngờ nhưng hiện tại bọn họ cũng không thể làm rõ.
Khang Mại thở dài một hơi: “Vậy bây giờ con bé này phải làm sao đây?”
“Nếu hội Lê Minh đã coi trọng con bé đến thế, lần này không bắt được thì chắc chắn sẽ không bỏ cuộc.” Ngân Tô nói không nhanh không chậm: “Chi bằng giao con bé cho quốc gia đi.”
Một đứa trẻ mà cha mẹ mất mạng, người thân đều chết hết, lại còn mang theo báu vật trên người thì nên để quốc gia nuôi dưỡng!
Dù sao cô cũng không muốn nuôi một đứa trẻ ở độ tuổi chưa biết kiểm soát tiểu tiện, lại sở hữu năng lực, đã thế còn có phiền phức đeo bám, ai biết được năng lực của con bé khi nào thì mất kiểm soát.
Khang Mại: “Con bé có năng lực…”
“Có năng lực thì sao, anh muốn à?” Ngân Tô tò mò: “Anh có cách có thể cướp đoạt năng lực không?”
Giọng điệu đó tựa như đang nói ‘Có cách thì chia sẻ cho tôi với, chúng ta có thể thử với đứa bé kia rồi phân chia chiến lợi phẩm’.
Đương nhiên Khang Mại không có cách nào có thể cướp đoạt năng lực…
Chỉ là năng lực mà đứa trẻ này mang theo rất lạ lùng, cô không tò mò ư?
“Tò mò chứ, giao cho Cục điều tra, về sau nghiên cứu được gì thì sẽ có thể chia sẻ cho tôi.” Ngân Tô dừng một lát, đưa ra một cách khác: “Nếu anh muốn nuôi thì cũng có thể đưa về mà, tôi sao cũng được.”
Ngân Tô không quan tâm, dù sao chỉ cần không ở chỗ cô thì giao cho ai cũng như nhau.
Khang Mại nghiên cứu được thì cô cũng có thể hóng hớt.
Cục điều tra nghiên cứu được thì cô cũng vẫn có thể hóng hớt.
Hóng từ đâu không quan trọng.
Quan trọng là hóng một cách an toàn, tránh xa nguy hiểm.
Khang Mại: “…”
Anh ta chỉ tò mò tại sao đứa trẻ này lại có năng lực và nguyên nhân hội Lê Minh dàn trận lớn như thế để bắt cô bé, chứ anh ta không hề muốn nuôi trẻ con.
Hơn nữa đứa trẻ này quả thực rất phiền phức.
Dây dưa đến hai hội…
Hôm nay anh ta thảm hại như vậy là vì không có bất cứ sự chuẩn bị nào, nhưng quả thực hội Lê Minh đã sử dụng lực lượng không nhỏ để bắt cô bé.
Cuối cùng ông chủ Khang cũng tỏ ý không muốn nhận lấy đống phiền phức này, sợ là một cuộc mua bán lỗ vốn.
Ngân Tô vốn định nhờ Giang Kỳ cử người đến đón, nhưng nghĩ lại cảnh ngộ đáng thương của ông chủ Khang, cuối cùng cô đành tự mình đưa "hàng" đến tận nơi.
Nghiêm Nguyên Thanh chủ yếu phụ trách công việc thường ngày của tổng bộ Cục điều tra nên lần này vẫn là anh ta ra đón.
Nghiêm Nguyên Thanh nhìn Ngân Tô xách một cái tay nải làm bằng ga trải giường đi về phía này, đúng kiểu tay nải dùng một tấm vải thắt lại thường thấy trên phim cổ trang.
Trông cái tay nải nặng trĩu.
Vị này chỉ nói là đến đưa đồ nhưng không nói là đưa đồ gì, lúc này Nghiêm Nguyên Thanh cũng không biết trong cái bọc ga trải giường kia đựng thứ gì.
Nhưng…
Thế này có phải là hơi bị dân dã quá rồi không? Cô ấy là đại lão cơ mà!! Như thế này thì ra thể thống gì!!
Nghiêm Nguyên Thanh kìm nén những lời muốn thốt ra trong lòng, tiến lên nghênh đón: “Tô tiểu thư, đây là…”
Anh ta còn chưa nói hết, Ngân Tô đã quăng cái tay nải về phía anh ta. Nghiêm Nguyên Thanh theo bản năng bắt lấy, vật đó rơi vào lòng, cảm giác chạm vào liền thấy không bình thường cho lắm.
Không giống như một món đồ… Giống một con người.
Cô đưa một người đến!!
Nghiêm Nguyên Thanh có thể cảm nhận được nhiệt độ, người bên trong vẫn còn sống. Anh ta không tiện mở ra xem ở đây, đành ôm lấy ‘tay nải’ dẫn Ngân Tô vào tổng bộ, tìm một căn phòng trống rồi mới dám mở tay nải ra.
Trong tay nải có một bé gái nhếch nhác đang nằm cuộn tròn. Anh ta vừa mở ra liền bắt gặp ánh mắt sợ hãi của bé gái.
“…”
“…”
Có phải cách mở ra không đúng cho lắm không?
Thậm chí Nghiêm Nguyên Thanh còn muốn thắt lại rồi mở ra thêm lần nữa.
“Tô tiểu thư, đây…” Cuối cùng Nghiêm Nguyên Thanh cũng kiềm chế được sự kích động trỗi dậy trong lòng lần nữa, hỏi người "đưa hàng" bên cạnh: “Con bé là con nhà ai thế?”
“Nhặt được.” Ngân Tô lời ít ý nhiều: “Con bé nói mình là con gái của Lật Nghi Niên, còn nói người của hội Lê Minh đang truy đuổi nó. À, hình như con bé còn có năng lực không gian.”
Ba câu, câu sau nặng ký hơn câu trước.
Không dễ gì Nghiêm Nguyên Thanh mới hiểu rõ tình hình, liền cầm điện thoại lên bắt đầu gọi người đến.
Người bị gọi đến đầu tiên là Độ Hạ. Độ Hạ nghe thấy cô ấy phải trông trẻ, chị gái ngầu lòi nhưng sợ xã hội liền đứng hình tại chỗ.
Giết người thì được, dỗ trẻ thì không!
Nhưng hiển nhiên chuyện này không tiện để quá nhiều người biết, lúc này không còn ai khác… Tô tiểu thư? Cô ấy dám trông cậy vào cô sao?
Độ Hạ chỉ đành cắn răng chịu đựng mà làm, may mà tuy đứa trẻ hơi kinh hãi sợ sệt nhưng không khóc không quấy, cũng không cần dỗ dành nhiều.
Người thứ hai đi vào, Ngân Tô cũng từng gặp, lúc ở núi Vân Linh, chính là anh ta đã dịch chuyển cô và mấy người Ly Khương ra ngoài, là người chơi có năng lực không gian.
Người thứ ba đi vào là Liễu Liễu. Cô ấy vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra thì đã bị Độ Hạ kéo qua làm việc thay cho Độ Hạ.
Liễu Liễu đến là để kiểm tra cơ thể cho đứa trẻ, tất nhiên sẽ làm thay cho Độ Hạ, trước tiên là chữa trị mấy vết xước da trên người giúp con bé.
Đợi Liễu Liễu chữa trị cho Lật Tân Nguyệt xong, hiển nhiên con bé cũng đã bình tĩnh lại không ít, biểu hiện không còn sợ hãi như trước nữa.
Nghiêm Nguyên Thanh để Liễu Liễu – người hòa nhã hơn mọi người – phụ trách hỏi thăm.
Liễu Liễu ôm Lật Tân Nguyệt vào lòng, lấy ít đồ ăn cho con bé: “Em gái nhỏ, đừng sợ hãi, anh chị đều sẽ bảo vệ em.”
Lật Tân Nguyệt đang vùi đầu gặm bánh quy ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh phản chiếu bóng hình của Liễu Liễu: “Thật sao?”
“Ừm.” Liễu Liễu xoa đầu cô bé: “Em ở đây rất an toàn, không ai làm em bị thương được.”
“Bọn họ cũng không bắt được em sao? Liệu anh chị có chết không?”
Lật Tân Nguyệt vội vàng đặt ra hai vấn đề.
“Ở đây không ai có thể bắt được em, người xấu đều không vào được đâu.” Liễu Liễu an ủi, vỗ về Lật Tân Nguyệt: “Anh chị cũng sẽ không chết.”
Lật Tân Nguyệt chớp chớp mắt, cái đầu nghiêng nghiêng, dường như đang suy xét lời Liễu Liễu nói.
Liễu Liễu cười thân thiện dịu dàng với con bé: “Em có thể nói cho anh chị biết em tên là gì không?”
Lật Tân Nguyệt nghe thấy câu hỏi này, ló đầu ra nhìn Ngân Tô một cái. Người kia đang ngồi một bên chơi điện thoại, không biết là đang xem cái gì, hoàn toàn không nhìn về phía này.
Lật Tân Nguyệt mấp máy mở cánh môi: “Lật… Lật Tân Nguyệt.”