Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 772: Sự Thật: Năng Lực Của Tân Nguyệt
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 772 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Fang
Beta: Wendy, Yan
“Tân Nguyệt à, cái tên này hay quá, ai đặt cho em thế?”
“Mẹ em ạ.”
“Thế Tân Nguyệt mấy tuổi rồi nhỉ?”
“Năm tuổi…” Lật Tân Nguyệt nói xong lại tự lắc đầu: “Em đã đón sinh nhật rồi, sáu tuổi ạ.”
Liễu Liễu hỏi khéo léo hơn Ngân Tô và Khang Mại rất nhiều, rõ ràng là sợ kích thích đến tâm lý của trẻ em. Phải mất một lúc cô mới hỏi được câu trả lời chắc chắn ‘Bố em là Lật Nghi Niên’ từ miệng Lật Tân Nguyệt.
Sau một hồi hỏi chuyện, Liễu Liễu phát hiện Lật Tân Nguyệt không giống những đứa trẻ bình thường cho lắm. Điều cô bé sợ là hoàn cảnh và nhóm người lạ mặt như bọn họ.
Đối với cái chết của ba mẹ, cô bé trả lời rất rõ ràng, và cũng rất bình tĩnh.
Dù hơi kỳ lạ nhưng cũng có thể là do những tổn thương trong thời gian qua đã khiến nhận thức của cô bé xuất hiện vấn đề.
Theo thời gian họ ở chung với nhau, chắc hẳn Lật Tân Nguyệt đã cảm nhận được thiện ý từ mọi người. Liễu Liễu có thể cảm thấy cơ thể cô bé đã không còn căng thẳng như ban đầu nữa mà dần dần thả lỏng.
Dù không phải chuyện gì cũng trả lời, nhưng rõ ràng cô bé đã sẵn lòng nói chuyện hơn lúc đầu.
Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi… vẫn rất dễ khuyên bảo.
Liễu Liễu bắt đầu chuyển chủ đề câu chuyện sang năng lực.
Câu trả lời của Lật Tân Nguyệt không có gì thay đổi so với lúc trước, cùng lắm là thứ tự từ ngữ không giống nhau.
“Không sao đâu, chúng ta có thể thử một chút, anh trai này có thể đưa em trở về.”
Lật Tân Nguyệt rụt rè nhìn trộm thanh niên mà Liễu Liễu vừa chỉ, do dự nói: “Nhưng em đã mở cửa một lần rồi, em sẽ bị đau đầu… Ba không cho em dùng nhiều.”
“Vậy à.” Liễu Liễu nhìn Nghiêm Nguyên Thanh: “Có lẽ là giới hạn năng lực… Hay là ngày mai rồi thử?”
Tất nhiên Nghiêm Nguyên Thanh sẽ không ép buộc một đứa trẻ thể hiện năng lực của mình. Nếu đã không được thì để ngày mai rồi thử cũng chẳng sao.
Hơn nữa… cô bé có năng lực thật không?
Có lẽ mọi người đều đang nghĩ về vấn đề này, căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Có lẽ Lật Tân Nguyệt cảm thấy bầu không khí trong phòng không bình thường cho lắm, sức ép vô hình từ người lớn khiến một đứa trẻ như Lật Tân Nguyệt lại trở nên bất an.
Cô bé có thể cảm nhận được những người này không có ý xấu với mình.
Không giống những kẻ xấu kia…
Cô bé không muốn bị những kẻ xấu kia bắt nữa.
Lật Tân Nguyệt lấy hết can đảm, hơi căng thẳng nói: “Bây giờ em cảm thấy đỡ hơn nhiều rồi, có lẽ em có thể thử một chút?”
“Không sao đâu, nếu em khó chịu thì anh chị có thể để ngày mai rồi thử.” Liễu Liễu nói.
Lật Tân Nguyệt lại rất lo lắng: “Nhưng ngày mai anh chị cũng chết hết thì phải làm sao?”
“…”
“…”
Cũng đâu cần phải nguyền rủa bọn họ như vậy.
Ngay cả nhân viên ngoài biên chế đang vừa làm việc riêng vừa nghe ngóng cũng ngẩng đầu nhìn Lật Tân Nguyệt, hiện rõ vẻ mặt cạn lời.
“Trẻ con nói năng không kiêng nể gì cả, trẻ con nói năng không kiêng nể gì cả.” Nghiêm Nguyên Thanh ho nhẹ một tiếng: “Nếu Tân Nguyệt muốn thử thì để em ấy thử đi.”
Nếu cô bé có năng lực thật thì đau đầu cũng chỉ là di chứng do lạm dụng năng lực, không phải vấn đề gì lớn.
Trong Cục Điều tra, ngoài Liễu Liễu ra thì vẫn còn những đại sư trị liệu khác, càng đừng nói tới các loại thuốc không gây tác dụng phụ, còn sợ không xử lý nổi một đứa trẻ?
Hơn nữa Lật Tân Nguyệt nói là ‘Ba không cho em dùng nhiều’, chứng tỏ thật ra cô bé có thể mở cửa nhiều lần.
…
…
Người có năng lực không gian – Bạch Thời biến mất một lát, xuất hiện lần nữa thì có thêm một cánh cửa ở bên cạnh.
Liễu Liễu dắt Lật Tân Nguyệt tới trước cánh cửa. Để phù hợp với chiều cao của cô bé, đây là một cánh cửa với kích thước nhỏ hơn bình thường rất nhiều.
Lật Tân Nguyệt đứng trước cửa. Những người còn lại chưa kịp nói mấy câu cổ vũ, cô bé đã giơ tay mở cửa, đẩy cánh cửa ra ngoài.
Xuyên qua khung cửa, thứ bọn họ nhìn thấy vẫn là cảnh tượng trong căn phòng.
“Anh ơi, anh dắt em đi.” Lật Tân Nguyệt chủ động giơ bàn tay nhỏ về phía Bạch Thời, sau đó hỏi một cách không chắc chắn lắm: “Anh có thể đưa em trở về thật không?”
Trong giọng nói non nớt toàn là vẻ không tin tưởng.
Bạch Thời đưa ra câu trả lời khẳng định: “Đương nhiên.”
“Cẩn thận.” Nghiêm Nguyên Thanh dặn dò Bạch Thời một câu.
Bạch Thời gật đầu, dắt Lật Tân Nguyệt bước qua cánh cửa đó.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, bóng dáng của hai người họ bước qua cánh cửa liền trực tiếp biến mất.
Cả không gian đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Liễu Liễu chậm rãi thở dài một hơi: “Em ấy có năng lực thật!”
Cánh cửa là do bọn họ cung cấp, Bạch Thời là đồng đội của bọn họ. Lúc nãy kiểm tra, Liễu Liễu cũng nhân cơ hội tìm trên người cô bé một lượt, không có bất cứ đạo cụ nào.
Thế nên là không thể có chuyện gian dối, chỉ có thể là Lật Tân Nguyệt đã kích hoạt năng lực, dẫn Bạch Thời xuyên qua cánh cửa, đi tới một nơi khác rồi.
Nghiêm Nguyên Thanh khom lưng đi hai lần qua cánh cửa đã được mở ra, anh ta không hề bị dịch chuyển đi đâu cả.
“Sao cô bé lại có năng lực nhỉ?” Trước khi tận mắt nhìn thấy, trong lòng Độ Hạ cũng chẳng tin: “Cô bé vẫn chỉ là một đứa trẻ mà.”
Nghiêm Nguyên Thanh cau mày nhìn cánh cửa đó, sau đó lại chuyển ánh mắt sang Ngân Tô.
Ngân Tô chỉ muốn hóng chuyện đầu tiên: “…”
Người vốn chỉ muốn hóng chuyện lập tức nói: “Đừng nhìn tôi, tôi đã nói là tôi nhặt được cô nhóc rồi. Cũng chỉ quen biết cô nhóc sớm hơn mọi người mấy tiếng mà thôi.”
“…”
Nghiêm Nguyên Thanh đột nhiên hiểu được nỗi phiền muộn về việc công việc sẽ tăng lên đáng kể sau khi gặp gỡ đại lão, như anh Giang đã từng nói.
Độ Hạ: “Sao Bạch Thời vẫn chưa trở về?”
Nghiêm Nguyên Thanh nhìn đồng hồ, một phút đã trôi qua rồi.
Với tốc độ dịch chuyển của Bạch Thời, một phút là quá lâu…
Độ Hạ lập tức cảm thấy căng thẳng, dù sao cô bé đó cũng không rõ lai lịch, điều bọn họ biết bây giờ đều không có chứng cứ xác thực, lỡ như…
Tuy bọn họ tin rằng Bạch Thời có năng lực tự bảo vệ bản thân nhưng lỡ như đây là một cạm bẫy nhằm vào anh ta thì sao?
Độ Hạ vừa định liên lạc với Bạch Thời, thì Bạch Thời đã gọi video cho Nghiêm Nguyên Thanh.
Nghiêm Nguyên Thanh chiếu video lên màn hình trong căn phòng. Trên màn hình không phải là Bạch Thời, cũng không phải là Lật Tân Nguyệt, mà là một tòa nhà có tính biểu tượng —— cách xa ngàn dặm, thành phố Lan Giang.
Cảnh tượng lắc lư, Bạch Thời và Lật Tân Nguyệt xuất hiện trên màn hình. Hai người họ đứng trên một quảng trường đông người qua lại, đằng sau là những chú bồ câu trắng đang bay lượn.
Hiển nhiên Bạch Thời cũng kinh ngạc: “Phó đội trưởng, khoảng cách cô bé dịch chuyển xa quá!”
“…”
“…”
Màn hình bên này vẫn là sự im lặng quái dị.
Không biết trôi qua bao lâu, Nghiêm Nguyên Thanh mới lên tiếng: “Trở về trước đã.”
“Vâng.”
Bạch Thời không thể dịch chuyển xa như vậy trong một lần, phải chia thành bốn lần dịch chuyển mới về đến Cục Điều tra, sắc mặt cũng đã trắng bệch đi nhiều.
Hiển nhiên bốn lần dịch chuyển liên tục khiến Bạch Thời kiệt sức.
Lật Tân Nguyệt trở về căn phòng quen thuộc, đôi mắt sáng bừng nhìn Bạch Thời: “Anh ơi anh lợi hại quá, trở về được thật này! Em chẳng quay về được lần nào…”
Lật Tân Nguyệt nói đến vế sau, tâm trạng cô bé rõ ràng trở nên ủ rũ, một giọt máu chậm rãi nhỏ xuống mặt đất.
Liễu Liễu vội vàng lấy khăn giấy ra, vừa lau máu mũi giúp cô bé vừa dùng thuật trị liệu cho cô bé, nhẹ nhàng hỏi: “Tân Nguyệt, em có bị đau đầu không?”
“Hơi hơi…”
“Còn có chỗ nào khó chịu không?”
“Không có ạ.”
“Liễu Liễu, em đưa Tân Nguyệt đi nghỉ đi.” Nghiêm Nguyên Thanh bảo Liễu Liễu đưa Lật Tân Nguyệt ra ngoài trước.
Trên người cô bé có quá nhiều điểm đáng ngờ, nhất thời không thể làm rõ được.
Đợi Liễu Liễu và Lật Tân Nguyệt rời đi, Ngân Tô, người vốn chỉ muốn hóng chuyện, mới chậm rãi lên tiếng: “Đây là một thiên tài đấy. Mọi người cứ nuôi dưỡng cẩn thận, sau này làm vận chuyển chắc chắn sẽ là một cao thủ.”
“…”
Dịch chuyển với khoảng cách siêu xa chỉ dùng để vận chuyển?
Những suy nghĩ kỳ lạ của đại lão thì cứ nghe vậy thôi, không cần quá bận tâm.