773. Chương 773: Hiện thực và Định mệnh

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 773: Hiện thực và Định mệnh

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 773 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghiêm Nguyên Thanh giả vờ như không nghe thấy: “Bây giờ cần phải xác minh thân phận của cô bé, liệu Lật Nghi Niên có thực sự là cha của cô bé không. Ân oán cụ thể giữa hội Bù Nhìn và hội Lê Minh, tại sao hội Lê Minh lại truy đuổi cô bé không ngừng, kỹ năng của cô bé có nguồn gốc từ đâu, cái chết của Lật Nghi Niên, và việc hội Bù Nhìn bị tiêu diệt có liên quan đến kỹ năng của cô bé hay không.”
Độ Hạ: “Lật Nghi Niên có vợ không?”
Cô nhớ rằng hội trưởng hội Bù Nhìn là người độc thân, không có vợ cơ mà.
Nếu đã không có vợ, vậy con cái từ đâu mà có? Người mẹ trong lời nói của Lật Tân Nguyệt là ai?
Mới nãy Liễu Liễu cũng từng hỏi về mẹ cô bé, nhưng Lật Tân Nguyệt không hề trả lời. Cứ nhắc đến mẹ là cô bé lại im lặng, nhưng thỉnh thoảng vẫn đột ngột thốt ra một câu ‘Mẹ em nói’.
Nghiêm Nguyên Thanh: “Vậy nên, phải điều tra.”
“Mọi người cứ từ từ điều tra, có tin tức gì tốt thì báo cho tôi, tôi về trước đây.” Không còn chuyện gì để hóng hớt nữa, Ngân Tô vẫy tay rồi rời đi.
Nghiêm Nguyên Thanh hiểu ý hỏi: “Tô tiểu thư, bây giờ gọi xe bên ngoài không dễ dàng, tôi cử xe đưa cô về nhé?”
Ngân Tô xua tay ý bảo không cần.
Nghiêm Nguyên Thanh đã quen với việc đại lão sống tự lập, bèn bảo Độ Hạ tiễn Ngân Tô ra ngoài.
Nghiêm Nguyên Thanh sắp xếp xong xuôi cho Lật Tân Nguyệt, nhân tiện báo cáo chuyện này cho Giang Kỳ đang làm việc bên ngoài.
Có lẽ Giang Kỳ đang bận việc nên không trả lời ngay lập tức.
Nghiêm Nguyên Thanh bèn đi điều tra các tài liệu liên quan đến Lật Nghi Niên trước.
Anh ta còn chưa xem được bao lâu thì Độ Hạ tiễn người xong gõ cửa đi vào, Nghiêm Nguyên Thanh nhìn cô một cái: “Bên Lật Tân Nguyệt đã sắp xếp xong hết chưa?”
“Rồi, để Liễu Liễu ở cạnh cô bé.” Độ Hạ đặt một văn kiện trên tay lên bàn: “Đây là một vụ án được cấp dưới báo lên.”
“Có vấn đề gì?”
“Anh xem thử đi.”
Nghiêm Nguyên Thanh mở văn kiện ra, trực tiếp lật đến mục tổng kết ở cuối, xem xong mới lật lại nội dung phần trước để xem qua.
“Lúc đó tiểu đội chạy tới hiện trường thì đã bị cản lại, khi họ đến hiện trường thì chỉ còn một chiếc xe bị đốt cháy, cháy thành tro bụi, rất khó để kiểm tra được bất cứ điều gì. Hiện trường không có thi thể, không có vết máu, ngay cả dấu chân cũng không còn…”
“Trước khi vụ nổ đầu tiên xảy ra, các thiết bị điện tử xung quanh đã bị gây nhiễu, lúc đó còn có tuyết, không thể trích xuất được bất cứ hình ảnh giám sát hiệu quả nào từ khu vực xung quanh.”
“Thứ hữu ích duy nhất là cư dân xung quanh kể rằng họ đã nhìn thấy một con rồng đen khổng lồ bay thẳng lên trời giữa màn tuyết, tòa nhà sụp đổ mà không có âm thanh. Nhưng những tòa nhà xung quanh vẫn còn nguyên vẹn, không hề có dấu vết sụp đổ.”
“Vì cách trường học không xa, sau khi tiếng nổ vang lên, trường học lập tức cử người đến xem xét, dù họ không nhìn thấy gì hữu ích nhưng từ mô tả của họ, chúng em suy đoán rằng cư dân đã nhìn thấy cảnh tượng không gian sụp đổ, có người đã sử dụng kỹ năng không gian ở đó, một cuộc chiến ác liệt đã xảy ra bên trong, cuối cùng có lẽ người dùng kỹ năng không gian đã chết rồi.”
Độ Hạ lật đến mấy trang gần cuối, chỉ vào ảnh chụp màn hình giám sát được in ra: “Khi thu thập chứng cứ bên ngoài, đã phát hiện một số tình trạng bất thường, sau khi xác nhận, người này là thành viên của hội Lê Minh. Lúc đó, hắn dẫn theo hai người nữa đợi ở đây khoảng mười phút, sau đó họ lên một chiếc xe, đi về phía hiện trường.”
Nơi này cách hiện trường cũng rất xa.
Nhưng vì xung quanh hiện trường không có manh mối hữu ích nào nên họ đã mở rộng phạm vi điều tra.
May mà lúc đó có tuyết, không mấy ai ra ngoài nên đã giảm bớt độ khó cho việc điều tra.
“Sau khi xảy ra chuyện, chúng em lại tóm được tung tích của người này ở một nơi xa hơn, sau đó thì mất dấu.”
Việc người chơi xuất hiện không có gì kỳ lạ, có người chơi cư trú gần đó hoặc tới làm việc là điều rất bình thường.
Nhưng sau khi Lật Tân Nguyệt xuất hiện, tuyến đường trùng hợp với ba chữ ‘hội Lê Minh’ lại trở nên kỳ lạ một cách khó hiểu.
“Em cảm thấy sự cố này liên quan đến Lật Tân Nguyệt?”
Tuy Lật Tân Nguyệt không nhắc đến chuyện này nhưng Ngân Tô đã nói về việc cô bé đang bị hội Lê Minh truy đuổi.
Rốt cuộc Tô tiểu thư nhặt được Lật Tân Nguyệt ở đâu?
… Thật sự là nhặt được sao?
Lúc đó, liệu Tô tiểu thư có ở hiện trường xảy ra sự cố hay không?
Đại học Lan Giang ở ngay gần đó, nhưng sau khi thi cuối kỳ xong, Tô tiểu thư đã rời trường học. Tuyết rơi như vậy, khả năng cô ra ngoài làm việc không cao, thế nên rất có khả năng cô sống ở gần đó.
Nếu Tô tiểu thư thật sự sống ở gần đó, cô nghe thấy tiếng động nên đã xuất hiện ở hiện trường, đồng thời giải quyết đối phương…
Nhưng chắc hẳn cô sẽ không cố ý xóa bỏ dấu vết của mình, giống như lần có ký sinh trùng ở khách sạn thành phố An Lạc, cô sẽ trực tiếp gọi người, bảo họ tới xử lý.
Trừ khi có điều gì đó không tiện cho họ biết.
Có điều gì mà không tiện cho họ biết nhỉ?
Hiển nhiên không phải là hội Lê Minh.
Cũng không phải Lật Tân Nguyệt.
Thế thì khả năng lớn nhất chính là… Tô tiểu thư không muốn để người khác biết cô sống ở gần đó hoặc là lúc đó Tô tiểu thư đang ở cùng người khác, không tiện hoặc không muốn để họ biết về người ở cùng cô.
Đại lão không muốn để lộ nơi ở, tất nhiên họ sẽ không truy cứu đến cùng.
Nghiêm Nguyên Thanh bảo Độ Hạ đi điều tra thông tin về thành viên hội Lê Minh và động thái gần đây của họ.
Ngân Tô vốn cho rằng duyên phận giữa mình và Lật Tân Nguyệt sẽ chấm dứt tại đây, cùng lắm là sau này sẽ nghe Cục điều tra báo cáo về tiến độ điều tra thôi.
Ai ngờ sáng hôm sau thức dậy, cô nhìn thấy Đại Lăng chổng mông nằm bò ở cửa, đào bới cánh cửa giống như một con husky vậy —— Quái vật tóc đã bịt kín cửa lại rồi.
Ngân Tô dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn Đại Lăng, trìu mến nói: “Lăng Lăng à, nhóc đang làm gì thế?”
Đại Lăng quay đầu lại, đôi mắt phát sáng, chỉ ra ngoài cửa, bắt đầu bi bô nói: “Chị ơi, bé đáng yêu, bé đáng yêu tới tìm em rồi, em ngửi thấy mùi hương của bé rồi! Bé ấy ở ngay ngoài cửa… Chị ơi, chị ơi, bé ấy chính là bé gấu định mệnh của em đấy!! Chúng ta biến bé ấy thành bé gấu đi!!”
Bé đáng yêu?
Bé đáng yêu nào?
Bé đáng yêu? Lật Tân Nguyệt?!
Ba chữ này lướt qua tâm trí Ngân Tô, trái tim đập thình thịch mấy nhịp, cô đi qua đó, vén tóc ra, nhìn ra ngoài qua mắt mèo.
Trong tia sáng xanh lá u ám phát ra từ biển báo lối thoát hiểm, loáng thoáng trông thấy một bóng dáng nho nhỏ mơ hồ…
Ngân Tô cúp điện thoại, nhìn Lật Tân Nguyệt đang bị Đại Lăng vây xem, cô bé đã được thay một bộ quần áo sạch sẽ, khuôn mặt nhỏ cũng đã được rửa sạch.
“Sao nhóc lại tới chỗ chị thế?”
Rõ ràng Lật Tân Nguyệt hơi sợ Đại Lăng, rụt đầu lại, nhẹ giọng trả lời câu hỏi của Ngân Tô: “Mở… cửa.”
“Chẳng phải nhóc mở cửa ngẫu nhiên sao? Sao lại mở tới chỗ chị thế?” Cài định vị ở chỗ chị rồi đúng không?!
“Không… Không biết ạ.” Lật Tân Nguyệt còn hoang mang hơn Ngân Tô, cô bé không có chút nhận thức đúng đắn nào về năng lực của mình.
“…”
Ngân Tô cạn lời.
Ngân Tô ăn vội chút đồ đơn giản, mặc áo khoác, xách Lật Tân Nguyệt ra ngoài. Đại Lăng ôm đùi Ngân Tô gào khóc, đòi Ngân Tô giữ cô bé lại làm bé gấu.
Ngân Tô bảo quái vật tóc kéo Đại Lăng ra, rồi nhanh chóng lủi ra ngoài.
Tiếng gào thét của Đại Lăng bị chặn lại trong cánh cửa.
Tượng thạch cao trên chiếc tủ chậm rãi quay nửa người lại, hai con ngươi khổng lồ nhìn chằm chằm Đại Lăng đang lăn lộn dưới đất, đúng là ở bẩn!
Đại Lăng đột nhiên quay đầu lại.
Tượng thạch cao: “!!”
Làm gì thế!