Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 789: Xưởng Đúc Người Đồng (7)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 789 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngân Tô nghiêm túc đáp: “Đúng vậy, đằng kia đông người như thế, tại sao tôi lại phải đi theo tiền bối chứ? Tiền bối, huynh nên tự xem xét lại nguyên nhân của mình đi.”
“…”
Tôi thì có nguyên nhân gì được chứ? Tôi có quen cô sao? Sao lại thành nguyên nhân từ tôi rồi chứ?!
“Chỉ đùa một chút thôi, tiền bối đừng kích động như thế.” Ngân Tô thấy Lý Dương tức đến mức đầu bốc khói nghi ngút liền thay đổi giọng điệu, “Ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã để ý đến tiền bối, có lẽ đây chính là duyên phận của chúng ta.”
“…”
Duyên cái khỉ gì!
Lý Dương nắm chặt cây búa trong tay, chỉ muốn giáng một búa lên đầu cô ta, nhìn máu bắn tung tóe từ đầu cô ta, nghe tiếng la hét hoảng sợ… Ha ha.
Hắn càng nghĩ càng hưng phấn, hơi thở cũng dần trở nên dồn dập.
Ngân Tô không biết NPC đối diện đang nghĩ gì mà lại cười một cách vừa hưng phấn vừa dữ tợn đến thế. Nhưng không sao, cứ cười thoải mái đi, bởi vì nếu không cười bây giờ, sau này sẽ chẳng còn cơ hội nữa đâu.
Thế là Ngân Tô cũng khẽ nhếch môi cười theo, ánh mắt nhìn NPC vừa như dung túng, lại vừa như âu yếm.
Lý Dương đè nén cảm giác hưng phấn trong lòng, vuốt ve cây búa trong tay, chăm chú quan sát bộ đồng phục công nhân trên người Ngân Tô, dường như muốn xác định điều gì đó.
Lát sau, Lý Dương lên tiếng: “Cô muốn học cách kiểm nghiệm người đồng từ tôi sao?”
Ngân Tô gật đầu, “Tiền bối có bằng lòng dạy tôi không?”
Lý Dương cười như không cười, “Không thiếu người muốn trở thành kiểm nghiệm viên, nhưng đây là một công việc đòi hỏi chuyên môn, không phải ai cũng làm được. Mọi người đều phải vất vả lắm mới học được tay nghề này, làm sao có thể dễ dàng truyền dạy cho người khác được. Có điều, nếu cô thật sự muốn học, tôi cũng không phải là không thể dạy cho cô, nhưng…”
Ngân Tô rất chân thành hỏi lại: “Nhưng cái gì?”
Lý Dương: “Cô phải thể hiện thành ý của mình, để tôi xem cô có xứng đáng được tôi dạy hay không.”
Ngân Tô gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: “Tiền bối có điều lo ngại cũng là chuyện bình thường, dù sao thì người ta vẫn nói 'dạy học trò, sư phụ chết đói' mà.”
“Cô hiểu… Cô làm cái gì vậy!!”
Lý Dương không ngờ Ngân Tô lại đột ngột ra tay cướp lấy cây búa đang cầm trên tay hắn, vì không kịp đề phòng nên cây búa đã bị cướp mất, lúc này hắn chỉ còn biết hoảng sợ định ra tay giành lại.
Ngân Tô tóm lấy cổ tay Lý Dương, nhấc chân đá mạnh vào đầu gối hắn.
Lý Dương chỉ nghe thấy đầu gối kêu 'rắc' một tiếng, rõ ràng chỉ bị đá trúng một chân, nhưng chân còn lại cũng truyền tới cảm giác đau nhói, hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ phịch xuống đất.
Ngân Tô giữ chặt tay hắn xuống đất, nhấc cây búa lên rồi giáng xuống.
“Á——”
Tiếng thét thảm thiết khiến những người chơi đang tìm kiếm ở nơi khác và đám NPC đang làm việc vội vàng quay đầu nhìn lại.
Những người đồng rải rác che khuất tầm nhìn, chỉ mơ hồ trông thấy phía sau một người đồng có một NPC đang nằm rạp trên đất.
Tiếng thét thảm thiết chính là phát ra từ đó.
Thẩm Thập Cửu xê dịch sang bên cạnh, xuyên qua những bóng người đồng dày đặc, nhìn thấy cô gái đang ngồi xổm trước mặt NPC kia.
Cây búa lẽ ra phải nằm trong tay NPC, lúc này lại bị cô chống xuống đất, xoay đi xoay lại.
Thẩm Thập Cửu hít một hơi thật sâu, đại lão ngầu bá cháy!!
Tất cả diễn ra quá nhanh.
Nhanh đến mức Lý Dương thậm chí còn không kịp phản kháng, cả người đã nằm rạp xuống đất, hai chân đau đến mức toát mồ hôi lạnh, hoàn toàn không thể đứng dậy.
“Tôi dùng toàn lời hay ý đẹp để thỉnh giáo huynh, mà huynh cứ nhất định phải làm khó tôi. Rõ ràng huynh có thể làm tiền bối của tôi mà, thật đáng tiếc… Tiền bối à, huynh nói xem, với tình trạng thế này thì huynh phải tiếp tục làm kiểm nghiệm viên như thế nào đây?”
Lý Dương nhìn cô dùng búa đập vào tay hắn, nhưng hắn lại hoàn toàn không cảm nhận được tay mình nữa.
Gãy rồi…
Cả hai tay đều gãy rồi!
Cô ta đập gãy cả hai tay của mình rồi!!
“Thật đáng tiếc.” Kẻ khởi xướng nói với giọng điệu đầy vẻ cảm thông, nhưng lúc này cô lại đang nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, “Cũng không biết quản lý trông thấy huynh như vậy thì liệu có tức giận không nhỉ?”
Nỗi sợ hãi xé toạc vẻ oán hận và phẫn nộ đang hiện rõ trên mặt Lý Dương, ánh mắt hắn nhìn về phía cánh cửa nơi quản lý vừa biến mất, giọng nói khẽ run rẩy, “Đừng… đừng nói với quản lý!”
Ngân Tô mỉm cười, “Tiền bối à, huynh phải thể hiện thành ý của mình, để tôi xem huynh có xứng đáng để tôi giúp huynh che giấu chuyện này hay không.”
Lời nói quen thuộc như một viên đạn, bắn trúng ngay giữa trán Lý Dương.
Lý Dương nhanh chóng suy tính, “Tôi dạy cô… Tôi dạy cô cách kiểm nghiệm người đồng.”
Dường như cô gái đang ngồi xổm trước mặt hắn không mấy hứng thú với việc kiểm nghiệm người đồng, nhưng cô vẫn 'đại phát từ bi' mà gật đầu: “Vậy huynh nói nghe thử xem.”
Lý Dương không thể động đậy, bụng đầy oán hận nhưng lại sợ Ngân Tô gọi quản lý đến, cuống quýt lên tiếng.
“Đầu tiên phải kiểm tra xem người đồng có hoàn chỉnh hay không, không được có bất kỳ thiếu sót nào; thứ hai là màu sắc: người đồng không được dính bẩn, màu sắc phải đồng đều, tổng thể màu sắc không được quá đậm hay quá nhạt; cuối cùng là âm thanh: dùng búa nhỏ gõ vào người đồng, nếu âm thanh không trong trẻo, có tạp âm hoặc âm thanh phát ra trầm đục thì đều không đạt tiêu chuẩn.”
Lý Dương nói rất chi tiết, lúc này cuối cùng cũng có chút dáng vẻ của một tiền bối đạt tiêu chuẩn.
Công việc trong phân xưởng kiểm nghiệm thực sự rất nhẹ nhàng, không cần tiêu tốn thể lực.
Người đồng đều được vận chuyển bằng băng chuyền, bọn họ chỉ cần đi quanh khu vực băng chuyền rồi kiểm tra là được.
Điều bất lợi duy nhất là phải làm ca đêm.
Ngân Tô hỏi: “Làm ca đêm có gì không tốt?”
“Ca đêm…” Nhắc đến ca đêm, vẻ mặt Lý Dương lại càng trở nên tệ hơn, “Người làm ca đêm ít ỏi, nếu khu sản xuất đưa nhiều người đồng tới thì không thể từ từ kiểm nghiệm được, vì vậy công việc sẽ rất mệt mỏi, hầu hết mọi người đều không muốn làm ca đêm.”
“Chỉ vì làm việc mệt mỏi, không có lý do nào khác sao?” Ngân Tô không tin một lý do hời hợt như vậy, “Ví dụ… người đồng sống dậy?”
Lý Dương đột ngột ngẩng đầu nhìn Ngân Tô, đôi mắt đen kịt không có chút ánh sáng, miệng hắn mở ra đóng lại, gằn từng chữ một, “Người, đồng, trong, nhà, máy, chúng, ta, không, sống, dậy.”
“Vậy sao.”
“Đúng vậy.” Lý Dương cúi gằm mặt xuống, “Cô đừng nghe người khác nói bậy, người đồng sẽ không sống dậy!”
Hắn gần như nghiến răng nói ra mấy chữ cuối.
NPC này như vậy chẳng phải là giấu đầu lòi đuôi sao, người đồng chắc chắn sẽ sống dậy.
Nhưng cứ gặng hỏi Lý Dương như vậy cũng chẳng có ích gì, hắn sẽ chỉ khăng khăng khẳng định “Người đồng sẽ không sống dậy”.
Ngân Tô cũng không lãng phí thời gian truy hỏi thêm, trực tiếp chuyển sang chủ đề khác, “Tiếp tục nói đi.”
Phân xưởng kiểm nghiệm chỉ có một quản lý, nhưng cô ta lại không chỉ quản lý riêng phân xưởng này. Dù không có việc gì thì phần lớn thời gian cô ta cũng chỉ ở trong văn phòng, rất ít khi đến phân xưởng.
Chỉ có điều không được để quản lý phát hiện bản thân làm việc không nghiêm túc, quản lý sẽ trừng phạt những nhân viên làm việc không nghiêm túc.
Tóm lại một câu, đừng chọc giận quản lý.
Quyền lực của quản lý trong phân xưởng là lớn nhất.
Phân xưởng không có quy định làm việc, mỗi ngày đúng giờ vào làm, chỉ cần hoàn thành công việc là có thể ra về bất cứ lúc nào, không cần biết là mấy giờ.
Ngân Tô: “Khối lượng công việc được phân bổ như thế nào? Làm sao để biết bản thân đã hoàn thành công việc của mình hay chưa?”
“Số lượng, kiểm tra số lượng người đồng.”
“Làm được bao nhiêu thì tính là hoàn thành?”
“Tối thiểu là 90.”
Ngân Tô đại khái đã hiểu được những con số Thẩm Thập Cửu tìm thấy có ý nghĩa gì.
Ghi lại số lượng người đồng đã được kiểm nghiệm.
90 người đồng, cho dù kiểm tra một người đồng trong 10 phút thì cũng phải mất ít nhất 15 tiếng mới kiểm tra xong.
Tính toán giờ tan ca bình thường của Trương Thiên Văn, khoảng 8, 9 giờ tối. Thời gian làm việc của hắn là vào khoảng 12 tiếng, vì vậy thời gian kiểm tra cho mỗi người đồng phải được khống chế trong vòng 8 phút.