Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Giải Đấu Người Đồng: Thử Thách Đầu Tiên Của Quản Lý Mới
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 799 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thái Kỳ Văn cảm thấy lúc này mình đã biến thành người đồng.
Anh ta sẽ chết sao? Không! Anh ta không muốn chết chút nào!! Tại sao lại là anh ta chứ?! Có bao nhiêu người như vậy, sao lại chọn đúng mình anh ta!!
Thái Kỳ Văn há miệng liều mạng kêu cứu, hy vọng người bên cạnh hoặc ai đó gần đó có thể nghe thấy và cứu anh ta.
Nhưng tiếc thay, chẳng có ai nghe thấy, cũng không một ai đáp lại anh ta…
“A ——”
Đúng lúc Thái Kỳ Văn đang chìm trong tuyệt vọng, một tiếng hét hoảng sợ vang lên, khiến cơ thể cứng đờ của anh ta bỗng chốc cử động trở lại.
Thái Kỳ Văn bật dậy, hai tay ôm lấy cổ họng, thở hổn hển.
Xung quanh vẫn đang vô cùng hỗn loạn, nhưng lúc này Thái Kỳ Văn chỉ chăm chăm kiểm tra cơ thể mình. Anh ta không bị biến thành người đồng, làn da vẫn mềm mại… Không chết! Anh ta vẫn chưa chết!!
Thoát chết trong gang tấc, Thái Kỳ Văn chìm đắm trong cảm giác vui sướng tột độ. Mãi một lúc lâu sau, anh ta mới chớp chớp đôi mắt cay xè, nhìn về phía bên kia.
“Cô ta chết như thế nào vậy…”
“Tôi thật sự không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào.”
“Tôi cũng không biết… Tôi không hề phát hiện ra cô ta chết như thế nào.”
“Quy tắc thì sao? Không hề phát hiện…”
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Bên ngoài ký túc xá, Liễu Nhạn Lai cùng các thành viên khác của đội thám hiểm đã trở về.
Ngân Tô có một giấc ngủ vô cùng ngon lành, nhưng mười mấy NPC mới kia thì lại không được thoải mái như cô. Ai nấy đều không sao ngủ nổi, hai mắt thâm quầng.
“Thế này là sao đây, đều đã lên làm quản lý hết rồi mà sao vẫn không vui vẻ gì vậy?” Ngân Tô đút hai tay vào túi, động viên nhóm quản lý mới của mình: “Không được đâu nhé, phải phấn chấn lên chứ, cười tươi xem nào! Hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta đi làm với thân phận quản lý đấy!”
Các NPC khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười gượng gạo.
Dù là ai đi nữa, theo một kẻ ma quỷ như cô thì làm sao mà cười nổi.
Khi xuống lầu, Ngân Tô phát hiện phòng nhỏ của dì quản lý ký túc xá đã được dọn dẹp sạch sẽ, và dì quản lý cũng đã được thay bằng một gương mặt hoàn toàn mới.
Thấy bọn họ đi xuống, dì quản lý mới còn chủ động chào hỏi: “Đi làm à? Mấy đứa dậy sớm quá nhỉ.”
Ngân Tô liền phối hợp đáp lời: “Nhà máy là nhà của cháu, dậy sớm cống hiến cho nhà máy là việc cháu nên làm mà ạ.”
Dì quản lý mới cười tươi như hoa: “Có những nhân viên như mấy đứa, nhà máy của chúng ta chắc chắn sẽ ngày càng phát triển rực rỡ.”
“Tất nhiên rồi ạ.” Ngân Tô nắm chặt tay: “Cháu sẽ dẫn dắt nhà máy bước lên con đường giàu mạnh!”
Dì quản lý mới và Ngân Tô kẻ tung người hứng khen qua khen lại vài câu. Lúc bọn họ chuẩn bị rời đi, bà ta bỗng gọi lại, ôm ra một chồng hồ sơ xếp chồng lên nhau: “Đây là giấy tờ và đơn đăng ký cho giải thi đấu người đồng năm nay, vừa mới được chuyển đến sáng nay. Mấy đứa nhớ tuyên truyền cho công nhân trong phân xưởng biết nhé.”
Ngân Tô đáp ngay không chút do dự: “Không thành vấn đề!”
Thì ra NPC này còn có tuyến tình tiết cần phải hoàn thành, thảo nào lại được bổ sung người mới.
Ngân Tô để đám NPC phía sau ôm lấy chồng hồ sơ, rồi chào tạm biệt dì quản lý. Vừa rời khỏi tòa ký túc xá, cô liền trực tiếp rút một tập hồ sơ ở trên cùng ra xem.
Các tài liệu trong tập hồ sơ giống hệt nhau, ngoài giấy quảng cáo ra thì là đơn đăng ký. Giấy quảng cáo chỉ có vài tờ, còn đơn đăng ký thì lại khá nhiều.
Nội dung trên giấy quảng cáo là về “Giải thi đấu người đồng”.
Ngân Tô cầm tờ quảng cáo, đọc to rõ ràng khẩu hiệu trên đó: “Giải thi đấu người đồng, kiến tạo huyền thoại, tận tâm rèn giũa cuộc đời huy hoàng.”
“Ai viết cái này vậy?” Ngân Tô quay đầu hỏi NPC: “Dở thật đấy.”
“Chủ… Chủ nhà máy.”
“Ồ.” Ngân Tô nhét tờ quảng cáo trở lại tập hồ sơ, cười híp mắt hỏi: “Chủ nhà máy ở đâu? Tôi muốn nghiên cứu và thảo luận vấn đề này với chủ nhà máy.”
Dáng vẻ này của cô trông chẳng khác nào lúc cô hỏi ‘Quản lý’ ở đâu trước đây.
Lần trước bọn họ còn có thể trả lời, nhưng lần này đám NPC nhao nhao lắc đầu: “Không biết, chỉ có chủ nhiệm mới biết chủ nhà máy ở đâu.”
Ngân Tô lập tức trở mặt, nghiêm túc nói: “Chúng ta vẫn còn chưa leo đủ cao đâu.”
“Đủ… Đủ cao ư?
Đã lên làm quản lý rồi mà!”
“Cái giải thi đấu người đồng này, nói tôi nghe xem nó là cái gì.”
Giải thi đấu người đồng là một giải đấu được nhà máy người đồng tổ chức hằng năm. Trong khu nhà máy, từ chủ nhiệm cho tới thợ sửa chữa đều có thể tham gia dự thi.
Tuy nhiên, hằng năm số lượng công nhân viên tham gia dự thi đều không nhiều, bởi vì việc bình chọn rất hà khắc, yêu cầu người đồng phải “hoàn hảo không tì vết”.
Cái sự “hoàn hảo không tì vết” này hoàn toàn không cùng đẳng cấp với loại “hoàn hảo không tì vết” được sản xuất hàng loạt trên dây chuyền.
“Vậy cái đó bình chọn như thế nào?”
“Cái đó…” NPC nghẹn lời, miệng lúc đóng lúc mở, mãi mới nặn ra được mấy chữ: “Tôi cũng không biết, nhưng chủ nhà máy có thể bình chọn!”
“Đúng vậy, chủ nhà máy của chúng ta rất lợi hại.”
“Nhà máy này chính là do chủ nhà máy của chúng ta một tay gây dựng. Những người đồng ông ấy làm ra đều hoàn hảo không tì vết, chúng tôi luôn tin rằng người đồng ông ấy chọn ra chắc chắn là hoàn hảo nhất.”
Đám NPC tỏ vẻ bất mãn với quản lý, nhưng khi nói đến chủ nhà máy thì lại vô cùng kính nể và sùng bái.
Ngân Tô giơ tay ra hiệu cho bọn họ ngừng màn ca tụng chủ nhà máy, nhắc nhở họ quay lại tiếp tục nói về giải thi đấu người đồng.
Giải thi đấu người đồng có một giải gọi là “Hoàn hảo không tì vết”. Giải này không giới hạn số lượng, chỉ cần đạt tiêu chuẩn là có thể nhận được giải.
Ngoài giải “Hoàn hảo không tì vết” ra, còn có giải dành cho ba người đứng đầu. Mặc dù phần thưởng rất hậu hĩnh, nhưng tiêu chí bình chọn lại vô cùng hà khắc. Tốn thời gian, tốn công sức mà còn chưa chắc đã có thể nhận được giải, vậy nên phần lớn công nhân đều không muốn tham gia.
“Mà quản lý… Cần phải thuyết phục công nhân tham gia dự thi, điền hết những tờ đơn đăng ký này.” Đại khái là vào khoảnh khắc này, đám NPC khi nghĩ tới nhiệm vụ của quản lý trong giải đấu, vẻ mặt trông vô cùng suy sụp.
Làm quản lý hình như cũng không hề thoải mái chút nào.
Mười ba tập hồ sơ, vừa đúng bằng số lượng quản lý vừa mới được thăng chức trong nhóm của bọn họ.
Mỗi người một tập, bên trong là một xấp giấy đăng ký cần phải tìm đủ người điền.
Một nhân viên chuyên gia đục nước béo cò cười một tiếng: “Tự điền bừa vào không phải là được rồi sao, việc gì phải nghiêm túc như vậy cho mệt người.”
“Không được.” NPC bật thốt: “Trước đây từng có quản lý làm như vậy, nhưng đến lúc bắt đầu giải đấu lại không có ai đến, tình cảnh lúc đó vô cùng lúng túng. Sau này liền có quy định không được phép tự ý điền lung tung. Nếu làm như vậy…”
Anh ta nói quá nhanh. Đợi đến khi NPC bên cạnh yên lặng kéo kéo áo anh ta, lúc này anh ta mới kịp phản ứng, nhưng cũng đã khai ra gần hết rồi.
Ngân Tô tò mò nhìn anh ta: “Nếu như vậy thì sao?”
NPC thấy Ngân Tô có vẻ như không phát hiện ra nguyên nhân anh ta đột ngột dừng lại, bèn trấn tĩnh bổ sung nốt: “Cũng không có gì to tát, chỉ là sẽ bị chủ nhiệm mắng thôi. Nhưng việc kéo người đăng ký rất phiền phức, mặc dù không được cho phép nhưng vẫn sẽ có quản lý làm như vậy. Cuối cùng thì cùng lắm cũng chỉ bị mắng vài câu thôi.”
Ngân Tô như có điều suy nghĩ, gật đầu: “Vậy sao.”
Đám NPC thấy Ngân Tô không hỏi nữa, bèn lặng lẽ theo sau cô, thì thầm với nhau.
“Cô ta có tin không?”
“Hình như là tin đấy…”
“Tại cậu lắm miệng hết đấy, ai bảo cậu nói với cô ta nhiều như vậy!”
“Tôi… Lúc đó là phản xạ có điều kiện thôi mà, cô ta đáng sợ như vậy, cái này cũng đâu thể trách tôi được.”
“Hy vọng cô ta tin… Hihihi, đến lúc đó cô ta thảm chắc rồi… Mà chúng ta cũng có thể thoát khỏi tên ma quỷ đó rồi.”
Bọn họ không biết rằng, quái vật tóc đang mách lẻo với Ngân Tô, đồng thời đưa ra yêu cầu hợp lý của bản thân: “Bọn họ nói cô là ma quỷ, còn muốn thoát khỏi cô, hay là chúng ta ăn luôn bọn họ đi, đổi lại một đám khác nghe lời hơn.”
Ngân Tô đã quá quen với cái tật “chó không chừa thói ăn phân” của đám NPC, có đổi bao nhiêu đám cũng vẫn sẽ như vậy thôi.
Cho nên cô cũng không định làm gì đám NPC, dù sao thì việc tìm cho mình một nhóm quản lý cũng rất tốn sức.