Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 800: Nhà máy Chế tạo Người Đồng (18)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 800 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhà ăn của quản lý không cùng một chỗ với nhà ăn của công nhân, thức ăn cũng tốt hơn công nhân rất nhiều.
Đối với nhóm quản lý mới lên chức, những quản lý khác cũng chẳng thèm để tâm.
Ngân Tô liếc nhìn quanh một lượt, không thấy chủ nhiệm đâu, có chút thất vọng thở dài.
Những NPC khác cũng không dám thở mạnh, cắm đầu vội vàng ăn phần thức ăn ngon hơn trước kia mấy lần trong khay.
Ăn xong, Ngân Tô dẫn bọn họ đi tới khu nhà máy, lúc chuẩn bị tách ra, vẫn không quên dặn dò bọn họ: “Hy vọng mọi người đừng làm ta thất vọng, từ giờ trở đi, mọi người sẽ phải trở thành con người mà mọi người ghét nhất, trở thành giai cấp bóc lột đúng nghĩa, làm việc thật tốt, tạo ra thật nhiều lợi ích cho nhà máy của ta.”
“???” Ha ha?
Bọn họ lật đổ quản lý là để không bị chèn ép, không bị sâu mọt hút máu.
Hay là vì để trở thành giai cấp bóc lột, chèn ép người khác? Đương nhiên là… đúng rồi! Ai mà chẳng muốn làm kẻ bóc lột, hút máu người khác chứ!
Ngân Tô đi về khu nhà máy mà mình quản lý, vẫn không quên vẫy vẫy tay với đám NPC: “Buổi trưa gặp lại.”
Đám NPC chỉ có thể cúi đầu khom lưng đồng ý.
Đợi tới khi Ngân Tô đi ra, đám NPC ôm chồng hồ sơ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Vừa rồi có phải cô ta nói là ‘nhà máy của tôi’ không?”
“Hình như là…”
“Sao cô ta có thể nói ra những lời như vậy? Còn nhà máy của cô ta nữa chứ… Hừ, cũng không sợ bị ông chủ đuổi việc thẳng cổ à!”
“Có phải cô ta điên rồi hay không?”
“Cô ta… Có lúc nào bình thường à?”
“…”
Im lặng, là câu trả lời tốt nhất.
Ngân Tô là quản lý, dựa theo lời đám NPC nói thì quản lý không có thời gian làm việc cố định, cho nên lúc cô đến, người chơi và những công nhân viên khác đều đã có mặt.
Ngân Tô vừa vào, Ninh Phồn đã phát hiện ra cô, vội vàng tiến lên: “Sao cô đến muộn vậy!”
Ngân Tô vỗ vỗ thẻ công tác trước ngực, mỉm cười nói: “Tôi thăng chức rồi, tôi không xứng với cái cảnh khổ sở phải đi làm đúng giờ này.”
Ninh Phồn nhìn theo động tác của cô, mắt mở to, nhìn Ngân Tô rồi lại nhìn thẻ công tác, hai chữ “Quản lý” dường như phát ra ánh sáng.
Lúc trước cô nói muốn thăng chức, chẳng lẽ không phải nói đùa thôi sao?
Một lát sau, cô ấy lặng lẽ giơ ngón tay cái lên.
Thẩm Thập Cửu cũng lân la đi tới, gương mặt hiện vẻ kinh ngạc: “Còn có thể làm quản lý được sao?”
“Tại sao lại không thể, chuyện do người làm.”
Ngân Tô ôm tập hồ sơ đi vào trong, dưới những ánh mắt dò xét của đám NPC, trực tiếp cất giọng, nói: “Các vị tiền bối, chúc mọi người một buổi sáng tốt lành, tôi chính là quản lý mới của mọi người, dù có việc gì hay không cũng có thể tìm ta, ta rất sẵn lòng giúp đỡ các vị tiền bối.”
Nhân viên: “…”
Nhóm nhân viên rõ ràng có chút chưa kịp phản ứng, không rõ tại sao mới qua một buổi tối mà nhân viên mới vốn nên bị bọn họ bắt nạt đã hóa thân thành quản lý luôn rồi.
Quan trọng là trước ngực cô thực sự có đeo một tấm thẻ công tác của quản lý…
Đáng ghét!
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Ngân Tô tuần tra nhà máy một lượt, sau đó đi tới văn phòng của quản lý, còn rất là chu đáo gọi những người chơi khác theo.
Văn phòng quản lý cũng không lớn, bên trong còn có một cánh cửa dẫn thẳng tới hành lang bên ngoài.
Ninh Phồn: “Cái đó… Cầm thẻ công tác của người khác, không có vấn đề gì sao? Đêm qua bọn họ tìm thấy quy tắc của công nhân viên trong nhà máy, nói là không được cầm thẻ công tác của người khác.”
Dừng một chút, Ninh Phồn lại nói tiếp: “Tối qua quả thực Phong Trường Đình vì thẻ công tác mà suýt chút nữa xảy ra chuyện.”
Ngân Tô kéo ghế làm việc ra ngồi xuống, nghe vậy thì liếc mắt nhìn về phía Phong Trường Đình bên kia.
Gương mặt chị gái cool ngầu vẫn lạnh băng như vậy nhưng bộ đồ trên người rõ ràng đã bẩn hơn so với lúc cô ấy rời đi hôm qua rất nhiều, toát ra từ người một loại cảm giác bực dọc, có lẽ là vì chuyện gặp phải tối qua cũng chẳng tốt lành gì.
Ngân Tô không động đến nỗi đau của đồng đội, ánh mắt quay lại trên người Ninh Phồn: “Giết người sở hữu thẻ công tác ban đầu là sẽ không gặp phải phiền phức này nữa.”
Trong văn phòng chìm vào bầu không khí tĩnh mịch như tờ.
Cuối cùng Thẩm Thập Cửu ấp úng cất lời: “Quả không hổ danh đại lão.”
Ninh Phồn cũng chậm rãi thở ra một hơi: “Vậy nên cô giết quản lý rồi?”
Bọn họ còn cho rằng cô nhận được nhiệm vụ chi nhánh nào đó, lấy được thân phận mới, kết quả là cô đi giết quản lý?
Chơi như vậy cũng được ấy hả?
“Đúng vậy.”
“Dễ giết lắm hả?”
Ba người nhìn về phía Chung Đạt luôn trầm lặng ít nói.
Chung Đạt bị bọn họ nhìn chằm chằm bèn dịch qua bên cạnh.
“Tôi cảm thấy cũng được.” Ngân Tô không hề nói dối họ, đưa ra một đề nghị: “Đánh không lại thì đoàn kết lại. Một người đánh không lại thì có thể đánh hội đồng, tục ngữ có câu ‘đoàn kết là sức mạnh’.”
Dưới tình huống bình thường, quản lý sẽ không kết bè kết phái đâu nhưng người chơi thì có chứ.
Chỉ cần chờ được một tên quản lý lạc đàn, tới lúc đó cả một đám người chơi còn sợ không đánh lại được một tên quản lý sao?
Thẩm Thập Cửu nghe vậy thì mắt sáng rực, quay đầu nhìn những người khác: “Vậy chúng ta cũng có thể thử xem…”
“Gọi mọi người đến đây là có chuyện chính.” Ngân Tô nói xong liền bắt đầu công việc của mình: “Đây là tờ đơn đăng ký giải thi đấu người đồng, mọi người điền vào đi.”
“Giải thi đấu người đồng?”
Ngân Tô nói tóm tắt lại một lượt những nội dung nghe được từ chỗ đám NPC.
“Người đồng hoàn hảo không tì vết…” Thẩm Thập Cửu hít vào một hơi: “Chẳng lẽ đây chính là chìa khóa để phá đảo sao?”
“Có khả năng.” Ninh Phồn cũng mặt trầm xuống.
Bình chọn giải thi đấu người đồng vào đúng ngày cuối cùng trong phó bản.
Phong Trường Đình cầm lấy tờ đăng ký đọc lướt một lượt: “Chu tiểu thư, tiêu chuẩn của người đồng hoàn hảo không tì vết là gì?”
Ngân Tô nhún vai ra vẻ mình cũng không biết.
Cái này còn cần người chơi tiếp tục thăm dò, tìm ra biện pháp chế tạo ra người đồng hoàn hảo không tì vết.
Ngân Tô phát giấy đăng ký xong, không chút khách khí đuổi họ ra ngoài gọi những NPC khác vào.
“…”
Ninh Phồn không lập tức ra ngoài, định nói với Ngân Tô về tình hình của phần lớn người chơi bên này.
“Tối hôm qua chúng tôi còn phát hiện ra một vài chuyện khác, cô có muốn nghe không?”
Ngân Tô suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Nói đi.”
Tối qua, đội thám hiểm ban đêm đã đi thăm dò nhà máy sản xuất và nhà máy vật liệu, trong một nhà kho gần nhà máy sản xuất, bọn họ phát hiện ra rất nhiều người đồng bị hư hại.
Bọn họ cần phải xuyên qua nhà kho kia mới có thể tới được nơi khác, nhưng sau khi đi xuyên qua, bọn họ phát hiện thiếu mất một người.
Bọn họ quay lại tìm thì phát hiện người chơi kia đã lặng lẽ không một tiếng động biến thành người đồng, đứng sừng sững trong đống người đồng bị hỏng.
Sau đó tới nhà máy vật liệu, bọn họ phát hiện băng chuyền vận chuyển vật liệu nhưng không biết băng chuyền đó dẫn đến đâu, nên cũng không tìm ra được những vật liệu kia được chuyển từ đâu tới.
Về phần những người chơi làm ca đêm, người chơi ở nhà máy vật liệu nói là bọn họ nhìn thấy vật liệu nằm trên băng chuyền biến thành chính bản thân họ, còn người chơi ở nhà máy sản xuất thì nói là họ trông thấy gương mặt của người đồng biến thành gương mặt của bản thân họ.
Công nhân hoảng sợ phát ra tiếng động sẽ bị quản lý đưa đi.
Nhưng trong quy tắc tìm được lại viết rằng “Trong thời gian tăng ca, quản lý sẽ không xuất hiện”, vậy thứ xuất hiện trong nhà máy và đưa công nhân đi là gì? Hoặc là nói, phải chăng đây là một quy tắc sai lệch?
Công nhân bị mang đi cho tới tận trước giờ ăn sáng hôm nay vẫn chưa thấy quay lại, e là đã lành ít dữ nhiều.
Mà sáng nay trong ký túc xá cũng xảy ra chuyện, một người chơi chết trên giường mà không ai hay biết, bề ngoài vẫn như bình thường, nhưng bên trong cơ thể đã hoàn toàn biến thành người đồng.
Hai thợ sửa chữa kia mãi cho đến sáng nay mới quay về ký túc xá, trông vô cùng mệt mỏi.