801. Chương 801: Nhà máy Chế Tạo Người Đồng (19)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 801: Nhà máy Chế Tạo Người Đồng (19)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 801 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các thợ sửa chữa luôn túc trực trong nhà máy, vì không biết khi nào sẽ có việc cần đến họ nên họ không thể tự ý đi lại.
Họ phải chờ lệnh 24/24. Ngay cả khi muốn nghỉ ngơi, họ cũng phải bàn bạc với đồng nghiệp để được chấp thuận mới có thể nghỉ một lát, đó là lý do giờ họ mới quay lại.
Còn việc họ không xuất hiện trong giờ ăn là vì các thợ sửa chữa có nhà ăn riêng.
Một nhà máy gần mười nghìn người có vài nhà ăn là chuyện bình thường.
Công việc của họ là bảo trì và sửa chữa các loại thiết bị trong nhà máy, những thiết bị có thể cuốn nát tay chân, hoặc chứa đầy đồng nóng chảy, hoặc nằm sâu trong các hố máy chật hẹp, tối tăm.
Công việc của thợ sửa chữa vừa mệt mỏi vừa bẩn thỉu.
Ngoài họ ra còn có những thợ sửa chữa khác, và họ đã tìm hiểu được một số chuyện về nhà máy từ những người này.
Ví dụ như chủ nhà máy từng có một cô con gái cưng, nhưng tiếc thay cô bé lại rơi vào lò nung đồng, khiến ông ta đau đớn khôn nguôi.
Ví dụ như vào buổi tối, thỉnh thoảng người ta nghe thấy tiếng phụ nữ khóc trong nhà máy, họ đồn rằng đó là oan hồn của con gái ông chủ không thể siêu thoát.
Lại ví dụ như có người từng thấy người đồng đột nhiên chuyển động.
Ví dụ như vật liệu trong kho chứa nguyên liệu của nhà máy thỉnh thoảng lại hao hụt một ít, họ nghi ngờ quản lý đã biển thủ, lén trộm những vật liệu loại tốt.
Những thông tin mà thợ sửa chữa nghe ngóng được rõ ràng là nhiều hơn so với các vị trí khác, việc sàng lọc chúng sẽ rất hữu ích cho người chơi.
Hiện tại, 14 người ở nhà máy sản xuất vẫn còn sống.
Nhà máy vật liệu có 8 người còn sống.
Nhà máy kiểm nghiệm có 5 người còn sống.
Nhà máy sửa chữa có 2 người còn sống.
Trong số 36 người chơi, chỉ trong một buổi tối đã có 7 người bỏ mạng.
Nhưng họ chỉ thu thập được hai quy tắc tử vong.
【Quản lý rất ghét công nhân không hoàn thành công việc, tuyệt đối đừng trở thành công nhân bị quản lý ghét.】
【Trong lúc làm ca đêm/tăng ca, không được la hét.】
Sau khi nhóm Ninh Phồn rời khỏi văn phòng, lập tức có các NPC khác tiến đến.
Quả nhiên, đám NPC tỏ ra rất không tình nguyện tham gia cuộc thi, thậm chí còn phản đối: “Tôi không muốn tham gia cuộc thi này.”
“Ngày nào tôi cũng phải làm việc rất mệt mỏi rồi, không có thời gian tham gia giải đấu này đâu.”
“Tôi… Tôi không muốn tham gia, tôi chỉ muốn làm tốt công việc của mình thôi. Quản lý, cơ hội tốt như vậy, cô hãy để cho người khác đi.”
“Bỏ đi, dù sao cũng chẳng giành được phần thưởng.”
Đối với những lời từ chối này, Ngân Tô rất “thân thiện” rút rìu kề cổ “khuyên nhủ”.
Bị Ngân Tô dùng vũ lực uy hiếp, toàn bộ công nhân trong nhà máy đều nhao nhao đăng ký ủng hộ công việc của quản lý mới.
Quản lý Tô còn thân thiết hỏi thăm họ tại sao lại kháng cự việc tham gia như vậy, là vì sợ hãi hay lo lắng việc bình chọn không công bằng, có gì đó mờ ám.
“Không… Không sợ. Không công bằng sao? Không có, ông chủ rất công bằng, chúng tôi tin tưởng vào sự bình chọn của ông chủ.”
“Ai sợ chứ, tôi chỉ là không muốn tham gia thôi. Kết quả thi đấu chắc chắn không có gì mờ ám hết, tôi tin ông chủ.”
“Chỉ là không giành được phần thưởng nên không muốn lãng phí thời gian thôi. Mờ ám gì chứ? Không có gì mờ ám hết.”
Công nhân nào cũng không sợ, không có gì mờ ám, chỉ là không muốn lãng phí thời gian tham gia.
Mãi cho đến khi một công nhân lỡ miệng nhắc tới chuyện người chiến thắng cuối cùng trong giải thi đấu người đồng đều biến mất.
Đây mới là nguyên nhân khiến công nhân không muốn tham gia.
Nhưng hỏi thêm nữa, đám công nhân đều không chịu nói ra.
Cả buổi sáng Ngân Tô cũng chẳng có việc gì làm, chỉ cầm tờ đơn đăng ký đi khắp nơi tìm thí sinh dự thi, sau đó cẩn thận tuần tra mấy nhà máy dưới quyền mình vài vòng, bắt được công nhân không chăm chỉ làm việc còn có thể mang họ ra làm trò cười.
Đến trưa, sau khi ăn uống xong xuôi trở lại, cô liền phát hiện trên hành lang dán đầy áp phích của ‘Giải thi đấu người đồng’.
Tất cả công nhân viên đều đang thảo luận về giải thi đấu nhưng rõ ràng là không quá nguyện ý tham gia.
Ít nhất là không có công nhân nào chủ động tìm đến cô ngỏ ý muốn dự thi. Cô bèn đi quan tâm những đồng nghiệp khác, phát hiện họ đang ngậm đắng nuốt cay ra sức ‘vận động’ người đến đăng ký, tự nhiên thấy an tâm hẳn.
Chỉ cần đám NPC sống khổ sở là cô thấy vui rồi.
Quản lý tân nhiệm: “Cô… Cô cô cô, đống đơn đăng ký của cô đã điền xong hết rồi à?”
Ngân Tô ngồi trong văn phòng của đối phương, chiếm lấy bàn làm việc của anh ta: “Đương nhiên, tôi là ai chứ, sau này tôi còn muốn làm bà chủ của anh nữa đấy! Chút chuyện nhỏ này có thể làm khó được tôi sao?”
Quản lý tân nhiệm ôm chút mong chờ: “Điền… bừa sao?”
Ngân Tô cười dung túng: “Bậy nào, công nhân của tôi rất ủng hộ công việc của tôi đấy nhé! Sao thế, công nhân của anh không ủng hộ anh sao?”
Quản lý tân nhiệm: “…”
Rõ ràng là tiến triển bên phía quản lý tân nhiệm không được thuận lợi như vậy. Cũng không biết có phải do anh ta vừa mới được lên làm quản lý, chưa quen với thân phận mới nên không biết sử dụng quyền uy của mình hay không.
Không biết quản lý tân nhiệm đã chuẩn bị tâm lý thế nào mà nói: “Cái đó… Vậy cô giúp tôi một chút nhé?”
Ngân Tô thu lại vẻ tươi cười, thẳng thừng từ chối: “Không được.”
“???”
Không phải cô tốt bụng lắm sao? Không phải cô mềm lòng lắm ư?!
Ngân Tô đứng dậy chuẩn bị rời đi, vỗ vỗ vai quản lý tân nhiệm: “Đây là khảo nghiệm của tổ chức dành cho anh. Nếu chút chuyện nhỏ này mà anh còn không làm được thì tôi giữ anh lại làm gì… Anh thấy có đúng không?”
Trong đôi mắt đen láy của cô gái dường như thấp thoáng ý cười, nhưng giọng nói dịu dàng ấm áp ấy lại ngập tràn sát khí.
Sau lưng NPC phát lạnh, nhớ tới đám người xui xẻo bỏ mạng tối qua.
“Tôi… Tôi sẽ cố gắng.”
Ngân Tô lượn lờ đến chạng vạng tối nhưng vẫn không thu thập thêm được manh mối nào về giải thi đấu người đồng.
Khi cô còn đang lười biếng đến sát giờ tan làm, điện thoại trong văn phòng vang lên.
Đúng vậy, trong văn phòng của quản lý có một chiếc điện thoại bàn.
Lúc phát hiện, cô từng dùng thử nhưng không thể quay số gọi đi được.
Đầu dây bên kia là giọng của một người phụ nữ, thông báo cô cầm đơn đăng ký, đúng bảy giờ đến họp.
Ngân Tô đến nhà ăn lấy một cái bánh bao rồi mới tìm người dẫn đường, vừa kịp giờ bước vào phòng họp.
Trong phòng họp có một chiếc bàn dài lớn, ngồi ở vị trí chủ tọa là một người phụ nữ tóc ngắn mặc đồng phục nhân viên, trước ngực đeo một tấm thẻ công tác màu xanh.
Ánh mắt người phụ nữ quét tới cửa ra vào, rất không vui khẽ hừ một tiếng: “Đến họp mà lề mề cái gì? Còn không mau vào đây, chỉ thiếu mấy người thôi đấy.”
NPC phía sau Ngân Tô lập tức chạy chậm vào phòng họp, tìm chỗ ngồi xuống.
Ngân Tô thấy người phụ nữ kia không tỏ thái độ đặc biệt gì với quản lý tân nhiệm như cô thì cũng không gây chuyện, đi tới chỗ nhóm quản lý đàn em của mình, ngồi xuống.
Cô hạ giọng hỏi NPC bên cạnh: “Cô ta là chủ nhiệm sao?”
“… Phó chủ nhiệm.”
“…” Ngân Tô nghẹn lời: “Đừng nói là vẫn còn một phó giám đốc nhà máy đấy chứ?”
“Cái đó thì không có.”
“Vậy là tốt rồi.”
“…”
Phó chủ nhiệm vẫn xụ mặt: “Đơn đăng ký điền hết rồi chứ? Nộp lên cho tôi.”
Các tập hồ sơ lần lượt được truyền lên, phó chủ nhiệm không nói gì, mở ra xem.
Càng xem, vẻ mặt cô ta càng trầm xuống, mãi cho tới khi nhìn thấy tập hồ sơ của Ngân Tô, vẻ mặt cô ta mới dịu đi một chút.
“Bốp” một tiếng, cô ta ném mạnh tập hồ sơ lên bàn, ánh mắt sắc bén quét qua tất cả mọi người: “Lại thế nữa, mới được mấy người như thế này thôi sao? Lần nào đăng ký cũng không đủ chỉ tiêu, mấy người làm việc kiểu gì vậy hả?”
“Phó chủ nhiệm, công nhân không muốn tham gia, cái này không thể trách chúng tôi được…”
“Không trách mấy người thì trách ai?” Phó chủ nhiệm ném tập hồ sơ của Ngân Tô tới chính giữa: “Xem người ta làm sao lại đăng ký đủ chỉ tiêu? Bản thân không đủ năng lực, làm việc không ra gì lại còn chối bỏ trách nhiệm, tôi thấy cái chức quản lý của mấy người cũng không cần làm nữa đâu!”
Tập đơn đăng ký vung vãi ở giữa bàn như tát thẳng vào mặt họ, ai nấy đều cúi gằm mặt xuống nhưng oán khí quanh thân lại bốc lên ngùn ngụt.