Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 821: Xưởng chế tạo người đồng (39)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 821 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“…”
Không phải chứ, vị đại lão này còn có tâm trạng đi ngủ sao?
Bọn họ thì làm sao mà ngủ nổi!
Mọi người cũng chỉ biết trơ mắt nhìn Ngân Tô rời đi. Liễu Nhạn Lai thở dài: “Đi thôi, chúng ta đi tìm những người khác.”
Bọn họ không quay về ký túc xá mà đi thẳng đến nhà ăn.
Quả nhiên, hai đội đã phân tán nay lại rất ăn ý mà gặp nhau tại nhà ăn.
“Chu Nhược Sương đâu?” Liễu Nhạn Lai nhìn quanh, nhận ra thiếu mất vài người: “Lư Thăng cũng không có mặt ở đây.”
Tối qua, Lý Lị, Tân Chí và Trương Huy đã chết. Tính cả Ngân Tô thì đáng lẽ họ phải có 12 người chơi may mắn sống sót.
Nhưng hiện tại, bọn họ chỉ còn lại 9 người.
Nhóm Ninh Phồn có 5 người, bên Liễu Nhạn Lai có 4 người.
Quan Xán hỏi: “Không phải là chết rồi đấy chứ?”
Ninh Phồn đáp: “Lư Thăng là người chơi mới, tỷ lệ sống sót không cao. Kỹ năng khống chế của Chu Nhược Sương không yếu, chắc là không dễ dàng chết như vậy.”
“Có muốn đi tìm thử không?”
“Cái nhà máy này lớn như vậy, biết tìm ở đâu?” Quan Xán cười khẩy: “Nhìn chúng ta xem, người thì bị thương, người thì tàn phế, vậy mà vẫn còn sức đi quan tâm sống chết của người khác cơ đấy. Ai muốn đi thì tự đi đi, dù sao tôi cũng không đi.”
Lời của Quan Xán tuy không dễ nghe nhưng cũng không sai.
Nhà máy quá rộng lớn, Chu Nhược Sương và Lư Thăng có thể ở bất kỳ đâu.
Mà tình trạng của bọn họ… Vừa bị ô nhiễm lại vừa bị thương. Dù có thuốc nhưng vết thương mãi không lành khiến họ càng thêm chật vật.
“Tôi đã kết bạn với Chu Nhược Sương, để tôi gửi tin nhắn cho cô ấy xem có trả lời lại không.” Thẩm Thập Cửu nói xong liền mở bảng giao diện cá nhân của mình ra.
Quan Xán cũng đã kết bạn với Thẩm Thập Cửu, kỳ lạ hỏi: “Sao ai cậu cũng kết bạn thế?”
“Mọi người đều là bạn mà.” Thẩm Thập Cửu cười ha hả: “Mở rộng mối quan hệ là sở thích của tôi.”
“…”
Thẩm Thập Cửu chuyển 19 điểm tích lũy cho Chu Nhược Sương.
Đáng tiếc là Chu Nhược Sương không có bất kỳ phản hồi nào.
“Có vẻ lành ít dữ nhiều rồi.” Thẩm Thập Cửu tắt bảng giao diện cá nhân, nhìn sang những người khác.
Nhóm người chơi kỳ cựu lúc này có tâm mà vô lực, còn người mới thì việc tự bảo vệ bản thân mình còn là vấn đề. Nếu Chu Nhược Sương chưa chết thì cũng chỉ có thể tự lực cánh sinh mà thôi.
May mà rất nhanh đã có người đổi đề tài, bắt đầu kể về trải nghiệm của họ sau khi tách ra tối qua.
Khi biết được cách dùng đúng của “Người đồng sẽ không hồi sinh”, nhóm người bên Ninh Phồn đều thấy khó nói thành lời.
Họ bị người đồng truy đuổi khắp nơi, kết quả cách đối phó với người đồng lại bày ra ngay trước mắt.
“Bây giờ chúng ta đều đã tận mắt thấy người đồng hồi sinh, ấn tượng này đã hình thành, lần sau gặp người đồng sẽ rất khó để thay đổi được suy nghĩ này…”
“Nếu có người chơi hệ tinh thần thì tốt rồi, trực tiếp tẩy não luôn.” Ngụy Nguyên Dao thấy kế hoạch này rất tuyệt: “Khả năng khống chế của Chu Nhược Sương không biết có thể không…”
Liễu Nhạn Lai hiểu khá rõ năng lực của Chu Nhược Sương, trả lời: “Cô ấy không thuộc kiểu khống chế tinh thần, chỉ có thể cưỡng ép khống chế, không thay đổi được tư duy.”
“À…”
“Vậy còn đạo cụ thì sao? Có ai có đạo cụ loại này không?”
Liễu Nhạn Lai kể lại quá trình làm sạch nguyên liệu và phủ sáp cho nhóm Ninh Phồn, cố gắng truyền đạt lại tất cả các chi tiết đã biết, không bỏ sót thứ gì.
Nhà máy làm sạch nguyên liệu không có mấy ý nghĩa tham khảo, chỉ để bọn họ biết các NPC trong nhà máy ngày càng không bị giới hạn.
Ngược lại, quy trình phủ sáp an toàn hơn một chút, vì họ đã dẫm hết những quả mìn cần dẫm rồi.
“Cái đó…” Đinh Tư Hàm run rẩy giơ tay, vẻ mặt vừa do dự vừa rụt rè.
Nhìn vào ánh mắt của những người khác, cô ấy lại càng thêm căng thẳng.
Ninh Phồn vỗ vai cô ấy: “Bây giờ mọi người đang góp ý kiến, cô muốn nói gì thì cứ nói, không cần sợ nói sai.”
Có lẽ được khích lệ, Đinh Tư Hàm hít một hơi rồi từ từ thở ra: “Hình như tôi thấy một NPC dùng loại sáp mà mọi người nói lúc ở nhà máy sửa chữa…”
Những ngày đầu ở nhà máy sửa chữa, Đinh Tư Hàm mệt đến sắp chết, đi theo đám NPC sửa cái này cái kia, việc bẩn thỉu nặng nhọc đều do cô ấy làm.
Trương Huy là người chơi cũ, thỉnh thoảng còn có thể tìm cách lười biếng trốn việc nhưng cô ấy không dám.
Mỗi lần đều chỉ còn cách cắn răng chịu đựng, may mà những NPC kia ngoài việc sai cô ấy làm việc bẩn thỉu ra thì không hề làm hại cô ấy.
Nhưng vì luôn theo sát, cô ấy cũng chứng kiến đủ các thao tác khi NPC sửa chữa.
Trong đó có một loại sáp mà họ vừa mô tả.
Đó là sáp mà thợ sửa chữa dùng để bịt kín…
Đinh Tư Hàm cẩn thận nói: “Ở nhà máy sửa chữa có một loại dầu máy, có thể làm tan loại sáp đó… Tôi từng thấy một NPC làm như vậy.”
Một số công việc bảo trì sửa chữa cần phải gỡ sáp bịt ra trước, sửa xong rồi lại bịt lại.
Thợ sửa chữa căn bản không cần dùng tay gỡ mà là đổ một loại dầu máy lên, sáp bịt sẽ tan ra như nước.
“Việc phân công thợ sửa chữa cũng có dụng ý riêng nhỉ.” Không chỉ vì thợ sửa chữa an toàn, mà còn chứa manh mối quan trọng nhất.
Vì vậy, chỉ có hai vị trí dành cho thợ sửa chữa…
“Những gì cô nói rất hữu ích.” Ninh Phồn khích lệ Đinh Tư Hàm.
Trên mặt Đinh Tư Hàm hiện vài nét vui mừng: “Có ích là tốt rồi.”
Nhóm người nhanh chóng bàn bạc kế hoạch hành động ban ngày, dưỡng thương, lấy loại dầu máy mà Đinh Tư Hàm nói.
Ngụy Nguyên Dao bổ sung một câu: “Chúng ta còn phải đề phòng Trần Nghĩa xác chết vùng dậy âm thầm giở trò trong tối… Biến đồng đội thành người đồng, khiến người ta khó lòng phòng bị.”
Giống như Lý Lị, nói chết là chết ngay.
Trần Nghĩa như thanh gươm Damocles treo trên đầu, phủ lên tâm trí mọi người hết lớp bóng tối này đến lớp bóng tối khác.
***
***
Ngân Tô không biết những người khác đang làm gì, mà cũng không muốn biết. Cô ăn xong còn có cả tâm trạng “gắn kết” chút tình cảm với đám đàn em của mình, rồi trực tiếp trốn việc về phòng nghỉ của chủ nhiệm.
Phó chủ nhiệm mới nhậm chức Tiểu Đào được cô giao trọng trách, toàn quyền phụ trách mọi công việc.
Tiểu Đào: “…”
Chức phó chủ nhiệm này không làm cũng được.
Ngân Tô ngủ một giấc đến chiều, khi tỉnh dậy phòng trọ tối om. Nếu không có điện thoại, cô thiếu chút nữa cho rằng mình ngủ hẳn đến tối.
Ngân Tô sai quái vật tóc mở cửa sổ, ánh sáng từ bên ngoài tràn vào.
Cô ăn chút gì đó, đang đứng bên cửa sổ nhìn ra xa thì Tiểu Đào đến gõ cửa.
Cô ta còn mang theo một tập tài liệu.
Đó là về giải thi đấu người đồng.
Cũng không có nội dung gì quan trọng, chỉ nhắc nhở các thí sinh rằng hôm nay là ngày cuối cùng, trước bình minh ngày mai cần phải đặt những người đồng đã làm xong vào vị trí được chỉ định.
“Cô đã gặp chủ nhà máy chưa?”
“Chưa.” Tiểu Đào lắc đầu: “Tôi chỉ thấy cái này trong văn phòng cô…”
Ngân Tô thở dài ngồi xuống ghế, ông chủ kia đúng là con rùa rụt đầu mà…
“Cô thật sự định tham gia cuộc thi người đồng à?”
“Sao thế?”
Tiểu Đào ngập ngừng: “Tôi nghe nói những nhân viên đoạt giải trong giải thi đấu người đồng cuối cùng đều mất tích. Giải thi đấu người đồng là một cuộc thi mang điềm xấu.”
“Tôi lại thích những cuộc thi mang điềm xấu như vậy.” Ngân Tô chống hai tay lên đùi, phóng khoáng như một bà điên: “Tôi muốn xem xem ai mới là người mang điềm xấu.”
“…”
Ngân Tô chợt nhớ đến chuyện khác, lấy ra một cuốn album, trải ra trước mặt Tiểu Đào: “Tiểu Đào à, cô đến giúp tôi xem cái này.”
Tiểu Đào nhìn theo hướng cô chỉ.
Đó là một tấm ảnh cũ, là ảnh chụp nhóm, tay người đàn ông vòng qua eo người phụ nữ, tư thế có chút thân mật.