Chương 65: Có chút rung động

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không đợi Kiều Dĩ Miên trả lời, Lê Diệu nhìn đồng hồ.
“Cũng không phải không được, chỉ là tối nay còn cuộc họp đột xuất, anh phải về trước đã.”
“Không có, không có!” Kiều Dĩ Miên xua tay liên tục: “Tôi không có ý bảo anh ở đây!”
Đùa à, cô đâu có ý đó!
Cô tưởng vị lãnh đạo cấp cao này cũng ở khách sạn này, hai người vừa nãy chỉ là tình cờ gặp nhau thôi.
Vậy có vẻ như...
“Anh đặc biệt đến tìm tôi ạ? Sao anh biết tôi ở đây?” Kiều Dĩ Miên thắc mắc.
Lê Diệu nhìn xuống cô, nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy lúc nãy, không kìm được nhướng mày lên.
“Anh biết nhiều chuyện lắm.”
Thấy Kiều Dĩ Miên liếc mắt nhìn quanh, Lê Diệu không nhịn được lại đưa tay gõ nhẹ lên trán cô lần nữa.
“Chuyện công việc em suy nghĩ kỹ đi, anh nói thật lòng đấy.”
Kiều Dĩ Miên hơi do dự: “Thế này có tính là... lạm dụng chức quyền để tư lợi cá nhân không ạ?”
Lê Diệu suy nghĩ hai giây rồi nghiêm túc trả lời: “Anh nghiêng về việc gọi đây là 'tiến cử nội bộ' hơn.”
Ừm, lãnh đạo đúng là lãnh đạo.
Nói chuyện rất khéo léo, không chê vào đâu được.
Kiều Dĩ Miên khẽ chạm vào mũi: “Tôi sẽ suy nghĩ nghiêm túc ạ.”
Nói xong ngước mắt nhìn anh: “Vậy anh về cẩn thận.”
Thấy trên mặt cô hiện rõ bốn chữ “anh mau đi đi”, khóe môi Lê Diệu khẽ giật, cơn ghen bấy lâu nay bị kìm nén lại trỗi dậy.
“Với người đàn ông khác thì được đưa đón ân cần, nói cười vui vẻ, còn với anh thì lạnh lùng vô tình, hết lần này đến lần khác lườm nguýt? Phóng viên Kiều, tim em làm bằng đá sao?”
Mắt Kiều Dĩ Miên mở to.
Khoan đã, đây là lời mà một vị lãnh đạo cấp cao có thể nói ra sao?
Sao nghe cứ chua chát thế?
Nhưng mà...
“Rốt cuộc anh đến từ lúc nào vậy ạ?”
Cô dám chắc vị lãnh đạo cấp cao này chắc chắn đã nhìn thấy Từ Dật Châu.
Lê Diệu khoanh tay ngẫm nghĩ: “Từ lúc em xuống xe ở Thịnh Thành Gia Viên, phấn khởi đi về phía một người đàn ông trẻ tuổi.”
Kiều Dĩ Miên: “...”
Anh nhẫn nhịn giỏi thật đấy.
Lời nói ra khỏi miệng Lê Diệu có chút hối hận, tự xem xét lại xem giọng điệu của mình có phải là không được thân thiện lắm không.
Nhưng cũng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi.
Trầm ngâm vài giây, anh bỗng hỏi lại: “Trưởng phòng Từ Dật Châu là bạn trai mới của em sao?”
“Không phải.” Kiều Dĩ Miên lỡ lời nói ra: “Anh ấy chỉ là đàn anh khóa trên của tôi thôi!”
“Ồ...” Lê Diệu cười đầy ẩn ý, không nói gì thêm.
Kiều Dĩ Miên trả lời xong mới nhận ra: “Anh biết anh ấy ạ?”
Lê Diệu không trả lời mà nhìn cô chằm chằm, đổi chủ đề hỏi: “Vừa nãy trong thang máy sao cứ nhìn chằm chằm áo sơ mi của anh thế? Không đẹp à?”
Anh không giống hỏi bâng quơ mà có vẻ rất để tâm đến chi tiết này.
Mùi hương hoa dành dành thanh khiết lại thoang thoảng trong mũi cô, Kiều Dĩ Miên ậm ừ trả lời:
“Không có.” Có lẽ đầu óc hơi hỗn loạn nên cô lỡ lời nói thêm một câu: “Chẳng phải các vị lãnh đạo đều mặc áo sơ mi trắng kiểu này sao, trông chín chắn, vững vàng.”
Mí mắt Lê Diệu khẽ giật.
Chín chắn, vững vàng.
Nói cách khác là già dặn.
Cô bé này đúng là nghĩ sao nói vậy.
Chẳng nể mặt anh chút nào...
Dường như nhận ra câu nói của mình dễ khiến vị lãnh đạo cấp cao này suy nghĩ nhiều, Kiều Dĩ Miên vội vàng đính chính:
“Áo sơ mi trắng cũng được mà, đẹp.”
Quan trọng là rất thơm.
Lê Diệu nhướng mày, không nói gì thêm.
Nhớ lại bộ đồ Từ Dật Châu mặc lúc nãy: Vest màu xám nhạt, đứng đắn, chỉnh tề, bên trong mặc gì thì không để ý.
Tóm lại nhìn cũng bình thường.
Chẳng lẽ vì đối phương trẻ trung nên ăn mặc kiểu đó mới thu hút các cô gái hơn?
Lê Diệu thầm thở dài.
Mấy năm nay anh thăng tiến vù vù, xung quanh biết bao người ghen tị anh còn trẻ mà đã ngồi lên vị trí cao như vậy.
Người ghen ghét đố kỵ nhiều vô kể.
Nhưng đây là lần đầu tiên anh ghen tị với người khác.
Thời Diên cũng được, Từ Dật Châu cũng thế, đều là thanh niên hơn 20 tuổi.
Sẽ có nhiều tiếng nói chung với cô hơn nhỉ?
Trong lòng Lê Diệu bỗng dâng lên một nỗi buồn man mác.
Chiếc xe Hồng Kỳ màu đen chầm chậm chạy tới, dừng trước mặt họ.
Lê Diệu lúc này mới lên tiếng: “Anh đi trước đây, em nghỉ ngơi sớm đi.”
Kiều Dĩ Miên vội vàng vẫy tay chào tạm biệt.
Thầm nghĩ cuối cùng cũng tiễn được vị khách này đi rồi.
Lê Diệu nhìn ánh mắt như muốn đuổi tà của cô, nghiến răng ken két.
Nhưng ngại trước cửa khách sạn có người qua lại, anh cũng không tiện làm gì quá đáng, chỉ đành hạ giọng nhắc nhở thêm lần nữa:
“Hai chuyện kia, mau chóng trả lời anh nhé.”
“Ồ...”
Nhìn vị lãnh đạo cấp cao lên xe, cửa kính hạ xuống, anh ném cho cô một ánh mắt phức tạp, đầy nhiệt tình, Kiều Dĩ Miên tránh ánh mắt anh, má cô lại nóng bừng.
Khi xe đã đi khuất, cô mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng quay vào khách sạn.
Đến quầy lễ tân xin một chai nước khoáng, vặn nắp uống mấy ngụm, sự bồn chồn trong lòng mới dịu đi nhiều.
Đang định đi thang máy lên lầu thì nghe phía sau có tiếng Thẩm Lăng Xuyên gọi: “Chị, sao đứng đây thế?”
“À... phòng hết nước rồi, xuống xin một chai.” Kiều Dĩ Miên bịa đại một lý do.
Thấy Thẩm Lăng Xuyên cười tươi rói, cô không nhịn được hỏi: “Có chuyện gì vui thế?”
“Em tìm được việc rồi!”
Thẩm Lăng Xuyên vươn tay khoác vai Kiều Dĩ Miên cười hì hì: “Một người bạn giới thiệu em đến chỗ cậu ấy làm, công ty xe công nghệ rất chính quy, có bảo hiểm, chế độ đãi ngộ cũng tốt, mai đi làm luôn!”
“Ái chà, chúc mừng cậu nhé!” Kiều Dĩ Miên thật lòng vui lây cho cậu: “Thế tối mai mời cậu đi ăn, ăn mừng cậu út nhà mình có việc làm!”
“Em mời.” Thẩm Lăng Xuyên hất cằm đắc ý: “Công việc mới trả lương theo ngày, tối mai tan làm là tiền về tài khoản, em tính tìm quán bình dân chắc cũng đủ cho bốn người nhà mình ăn một bữa!”
Hai người đi đến cửa thang máy, Thẩm Lăng Xuyên ấn nút rồi lại giở giọng “trêu chọc” với Kiều Dĩ Miên:
“Bà chị thất nghiệp quá tuổi kia, trong thẻ chắc chẳng còn đến ba con số đâu nhỉ? Còn đòi mời em ăn cơm, sau này cứ đợi em nuôi đi nhé!”
Kiều Dĩ Miên lườm cậu: “Không cần thì thôi, đỡ tốn tiền mua pate cho chó hoang.”
Thẩm Lăng Xuyên “xì” một tiếng: “Nuôi cái thân chị cho béo trước đi đã! Gầy như con khỉ khô! Lại còn là khỉ đột biến nữa chứ!”
Kiều Dĩ Miên không nói hai lời, vỗ một cái thật mạnh vào lưng cậu, tiếng kêu vang trời.
Cứ thế, hai chị em vừa cãi nhau vừa đùa giỡn, cuối cùng ai về phòng nấy.
Trong phòng yên tĩnh, cuối cùng cô cũng có chút thời gian riêng tư.
Kiều Dĩ Miên ngồi phịch xuống ghế sofa đơn, bất giác nhớ lại cảnh tượng trong thang máy.
Giọng nói trầm thấp, ôn hòa nhưng từng chữ kiên định của người đàn ông vẫn văng vẳng bên tai.
“Kiều Dĩ Miên, anh thích em.”
Tai cô nóng bừng như bị bỏng, cô vội đưa tay xoa xoa nhưng càng xoa lại càng nóng đỏ hơn.
Thật là, đâu phải cô chưa từng được tỏ tình bao giờ.
Sao cứ nhớ mãi không quên thế này?
Kiều Dĩ Miên có chút bực bội, cô lấy bộ quần áo rồi đi tắm.
Dòng nước ấm áp xối lên người, dường như cuốn trôi mọi mệt mỏi trong ngày.
Trong phòng tắm, hơi nóng bốc lên, sương mù lượn lờ, tấm gương trước mặt nhanh chóng mờ đi.
Nhiệt độ xung quanh tăng cao, cô bỗng nhiên lại nhớ đến cái thang máy chật hẹp kia.
Cũng nhiệt độ này, cũng nhịp tim này, cũng sự xao động này, cũng sự hoảng loạn này...
Kiều Dĩ Miên giật mình, cô bị làm sao thế này?
Đang yên đang lành sao lại nghĩ đến chuyện đó.
Tắt vòi nước, phòng tắm bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Hơi nước lơ lửng xung quanh như đang đứng trên đỉnh núi cao ngàn mét, mây mềm mại trôi nổi bên người, nhẹ tênh nhưng không thể chạm vào hình dáng ban đầu của nó.
Cô đưa tay lau hơi nước trên gương, ngước mắt nhìn lên thì sững sờ.
Hơi nước mờ ảo khiến khuôn mặt người trong gương càng thêm mơ màng nhưng đôi mắt lại càng trong veo, sáng ngời.
Hơi nóng bốc lên, khuôn mặt và đôi môi cô như được ngâm trong nước hoa hồng, càng thêm hồng hào.
Khóe môi hơi nhếch lên như không giấu được tâm sự, cong lên một đường cong vui vẻ.
Kiều Dĩ Miên hé miệng, khoảnh khắc nhìn thẳng vào người trong gương, cô mới nghe rõ tiếng lòng mình.
Hình như... cô có chút rung động thật rồi.
Tối hôm đó, Kiều Dĩ Miên nhận được lời nhắn của Tống Nam Tinh. Cậu ta bảo mới quen một vị lãnh đạo bên ban tuyên giáo Chấp chính sảnh. Bên đó đang định mở rộng đội ngũ, muốn tuyển hai nhân tài ưu tú trong giới truyền thông.
Tiếc là gia đình cậu ta đã tốn không ít tiền để xin việc ở đài truyền hình nên cậu ta chưa định nhảy việc trong thời gian ngắn.
Vừa hay cô đang thất nghiệp, không biết cô có hứng thú đến Chấp chính sảnh không, cậu ta có thể giúp móc nối.
Nếu tin nhắn này đến sớm hơn vài tiếng thì có lẽ Kiều Dĩ Miên đã tin rồi.
Nhưng lại đến đúng sau khi vị lãnh đạo cấp cao kia tỏ tình.
Kiều Dĩ Miên nằm trên giường, gõ chữ hỏi lại:
[Phóng viên Tống, làm thuyết khách cho ai đấy?]
Bên Tống Nam Tinh hiện dòng chữ 'đang nhập' rất lâu, hồi lâu sau mới chậm rãi nhắn lại một câu.
[Hả? Gì cơ ạ?]
Kiều Dĩ Miên gửi một sticker hình cầm chổi lông gà trừng mắt.
[Thành khẩn thì được khoan hồng, kháng cự thì bị nghiêm trị.]
Sợ cậu ta còn giả vờ không hiểu, cô nói thêm câu nữa: [Chị biết hết rồi.]
Tin nhắn thoại thú nhận của Tống Nam Tinh lúc này mới được gửi đến: “Haiz, em cũng hết cách rồi, nhận lời nhờ vả của người ta mà. Người ta chỉ nhờ em giúp móc nối, âm thầm tìm công việc mới cho chị thôi. Chị ơi, chị đừng bán đứng em đấy nhé!”
Kiều Dĩ Miên gửi tin nhắn thoại trêu chọc: “Ai từng nói 'Tôi là một phóng viên có đạo đức nghề nghiệp, tôi không thể bị quyền lực ăn mòn' ấy nhỉ? Sao chị không nhớ ra là ai ta?”
Tống Nam Tinh cười gượng gạo: “Chị đừng cười em nữa! Đây cũng đâu phải chuyện vi phạm đạo đức gì đâu, chỉ là giúp đỡ anh em một việc thôi mà...”
Khóe môi Kiều Dĩ Miên khẽ giật.
Giúp đỡ anh em một việc?
Thằng nhóc này tiến bộ ghê nhỉ, dám xưng huynh gọi đệ với Chấp chính quan cơ đấy.
Hai người tán gẫu vài câu, Kiều Dĩ Miên tỏ ý không muốn đến Chấp chính sảnh làm việc, cảm ơn ý tốt của cậu ta.
Bảo cậu ta mấy hôm nữa cứ chuyển lời thật với bên kia là được.
Cô nghĩ mình sẽ tìm cơ hội nói rõ ràng với Lê Diệu, như vậy anh cũng sẽ không trách Tống Nam Tinh làm việc không đến nơi đến chốn.
Hai người kết thúc cuộc trò chuyện, Kiều Dĩ Miên vừa định thoát khỏi khung chat thì thấy Tống Nam Tinh gửi một sticker hình lén lút nhìn trộm sau cánh cửa rồi hỏi cô.
[Chị ơi, có phải thư ký Chu thích chị không? Em đoán ra rồi đấy nhé! Hì hì hì ~]
Kiều Dĩ Miên: “...”
Cậu giỏi đoán mò thật đấy...