117. Chương 117: Liên Liên khảm

Chạy Hay Chết

Chương 117: Liên Liên khảm

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hugh chẳng thèm để tâm đến phản ứng của những người khác. Anh chỉ tập trung ăn uống, ăn xong, anh đặt dao nĩa xuống và dùng khăn tay lau miệng:
"Ăn no rồi, tôi nên về phòng ngủ một giấc."
...Giữa lúc này mà còn ngủ được, quả là một kẻ máu lạnh.
Chỉ trong bữa sáng ngắn ngủi, Hugh đã bộc lộ ít nhất ba đặc điểm: phàm ăn, kiêu ngạo và lười biếng.
Quỷ mới biết rốt cuộc hắn là ai, hay có khi chẳng là gì cả.
Bữa sáng rất thịnh soạn, nào là bít tết, trái cây, tráng miệng sau bữa ăn – nhưng chẳng ai còn bụng dạ nào mà ăn. Ai mà bị bắt cóc trong tình huống quái dị như vậy lại có thể ăn uống ngon lành được chứ? Cũng chỉ có mỗi Hugh là thản nhiên vô sự.
Cậu nhóc Tô Trạch cũng khá bình tĩnh, vừa cắt bít tết vừa thản nhiên buột miệng hỏi:
"Các người nói xem, chỗ này có phải là thịt người không?"
Vừa nói xong, cậu ta đã ngoạm ngay một miếng thịt bỏ vào miệng.
Cậu nhóc thì trông không hề có chút áp lực tâm lý nào, còn những người khác trên bàn ăn thì lập tức mất sạch cảm giác ngon miệng. Nhìn miếng bít tết đỏ au, lấm tấm máu, chẳng biết tái sống đến mức nào, dạ dày ai nấy bắt đầu dâng lên cảm giác nhờn nhợn.
Thức ăn vốn đã không rõ nguồn gốc, không nhắc thì thôi, chứ vừa nói ra là càng nhìn càng nghi ngờ, ai mà còn ăn nổi nữa.
Hầu Đông Tử ban đầu đang ăn ngấu nghiến như hùm như sói, ánh mắt thì cứ dán chặt lên ngực Hạ Thiển. Nghe vậy, hắn lập tức phun ra miếng thịt trong miệng, với tay cầm ly rượu vang đỏ lên nốc một ngụm lớn định súc miệng.
Tô Trạch lại thong thả nói tiếp:
"Biết đâu cả rượu này cũng là máu người thì sao."
"Phụt--!" Hầu Đông Tử phun hết rượu ra ngoài.
"Mẹ kiếp, thằng ranh con này bị bệnh à? Mày có tin tao đấm cho một trận không?!" Hắn đập mạnh đũa xuống bàn, mặt mày hung tợn.
Tô Trạch cười nhạt: "Wow, em sợ quá cơ~"
Biểu cảm thì chẳng có chút gì gọi là sợ hãi cả.
"Mày--!" Hầu Đông Tử giơ tay định ra tay, Mã Kiến Hoa lên tiếng: "Đủ rồi!"
Người đàn ông trung niên quen với vị trí quyền lực kia, đưa mắt nhìn Hugh đang đứng dậy rời khỏi bàn: "Cậu thanh niên, tôi cho rằng bây giờ trở về ngủ không phải là lựa chọn sáng suốt. Giờ là lúc chúng ta nên ngồi lại, bàn bạc kỹ lưỡng về tội danh của mỗi người, cũng như giúp cậu xóa bỏ mọi nghi ngờ."
Dù nhìn theo cách nào, Hugh vẫn là người bị tình nghi là kẻ bắt cóc nhiều nhất hiện giờ.
Quả không hổ danh là thị trưởng – dù ban đầu có chút hoảng loạn, nhưng chỉ một lát sau đã lấy lại phong thái của một người lãnh đạo.
"Bàn bạc tội danh của nhau? Rồi sau đó thì sao?" Hugh hơi quay đầu lại, "Là bắt đầu giết người sao? Thưa ngài, ngài sốt sắng như vậy, tôi có thể hiểu rằng chính ngài mới là kẻ đáng nghi nhất được không?"
Nếu không biết rõ tội danh của người khác, các người chơi sẽ không dám tùy tiện ra tay, tránh giết nhầm người chơi khác dẫn đến bị loại. Nhưng nếu nắm rõ được tội danh, thì cuộc chơi này sẽ trở thành một cuộc thảm sát đẫm máu thực sự.
Hugh dùng từ "ngài" tỏ vẻ lịch sự, nhưng giọng điệu lại đầy châm biếm.
Sắc mặt Mã Kiến Hoa lúc trắng lúc xanh, rõ ràng đã lâu lắm rồi ông ta không bị người khác làm mất mặt đến thế, huống chi đối phương lại là một thanh niên trẻ tuổi.
Ông ta nén giận: "Nếu cậu không phải là kẻ bắt cóc, vậy nên hợp tác cùng chúng tôi tìm ra kẻ thực sự, chứ không phải ở đây gây rối và phá hoại."
"Nhưng tôi chẳng có hứng chơi với các người." Hugh mỉm cười, "Tôi đi ngủ đây, chúc ngủ ngon."
...Trời mới vừa sáng mà anh ta lại nói "chúc ngủ ngon"?!
Rõ ràng Hugh chẳng có chút tinh thần tập thể nào, nói đi là đi.
"Khoan đã." Hạ Thiển đặt dao nĩa xuống, cất tiếng gọi.
Hugh dừng chân: "Cô Hạ có điều gì muốn nói sao?"
Tuy giọng nói vẫn mang theo sự gay gắt, nhưng ít ra so với lúc nói chuyện với Mã Kiến Hoa thì cũng dịu dàng hơn đôi chút.
Quả nhiên, những người đàn ông trung niên hói đầu chẳng bao giờ được đối xử như một phụ nữ trẻ đẹp.
Hạ Thiển đứng dậy, tiếng giày cao gót lộc cộc vang lên, cô chậm rãi bước tới trước mặt Hugh:
"Tôi muốn về phòng ngủ cùng anh."
Gương mặt người phụ nữ sắc sảo, nhưng lại thiếu đi nét đặc trưng dễ nhận biết... phải nói sao nhỉ, kiểu "gương mặt hotgirl dao kéo" điển hình, nhưng là một ca phẫu thuật rất thành công.
Đôi mắt mê hoặc không chút ngại ngần nhìn thẳng Hugh, ánh mắt chứa đầy dục vọng lộ liễu. Cô tiến lên một bước, kéo lấy cà vạt của Hugh, vòng một gần như áp sát lồng ngực anh:
"Anh rất đẹp trai, tôi rất sẵn lòng cùng anh trải qua một đêm – hoặc một buổi sáng – thật tuyệt vời."
Khoảng cách gần đến nỗi có thể ngửi thấy hương nước hoa thoang thoảng trên người cô.
Lời này là một lời mời gọi trơ trẽn đến táo bạo. Những người khác nghe thấy đều có phản ứng khác nhau: kẻ thì ngượng ngùng, kẻ lại khinh thường, kẻ lộ vẻ trầm ngâm.
Biểu hiện này quá rõ ràng.
Dục vọng.
Nhưng càng rõ ràng, họ lại càng không dám tin. Tuy vậy, nếu cái gì cũng nghi ngờ thì sẽ chẳng có đầu mối nào để lần theo cả.
Mỗi người buộc phải thể hiện ít nhất một đặc điểm thật sự của mình, và để tránh bị phát hiện, phần lớn sẽ cố gắng diễn đủ bảy tội, chỉ để che giấu đặc điểm thật của mình.
Nhưng cũng không loại trừ có người đi ngược lại – cố tình phóng đại đặc điểm thật sự của mình, khiến người khác sinh nghi quá mức mà tự loại trừ khỏi diện nghi ngờ.
Ví dụ như cơn thịnh nộ của Hầu Đông Tử, dục vọng của Hạ Thiển, hay tính phàm ăn và lười biếng của Hugh và Tô Trạch... à không, hiện tại là Hugh định đi ngủ, còn Tô Trạch đang ăn ngấu nghiến – hai người này quả là cao thủ đánh lạc hướng.
Hugh liếc nhìn cô: "Cô Hạ, tôi không thích người khác bước vào không gian riêng tư của tôi."
Hạ Thiển nhìn thẳng anh: "Nơi này đâu phải của riêng anh. Trừ phi... anh chính là kẻ bắt cóc."
Hugh khẽ cười: "Xem ra để chứng minh tôi không phải kẻ bắt cóc – cô Hạ, tôi đồng ý cho cô vào phòng."
_
Mọi người trơ mắt nhìn Hạ Thiển và Hugh cùng nhau bước vào phòng của Hugh.
Đúng là một tình tiết quái đản.
"Chậc, bày đặt thanh cao làm gì chứ, gặp gái đẹp vẫn lộ rõ bản chất thôi." Hầu Đông Tử lè lưỡi đầy ghen tỵ.
Hạ Thiển chắc chắn là nữ thần trong mắt nhiều đàn ông, nhưng nữ thần vĩnh viễn không bao giờ để mắt tới loại cặn bã xã hội như Hầu Đông Tử.
Hugh, một người đàn ông điển trai và thanh lịch như vậy, mới là lựa chọn hàng đầu của phụ nữ.
Mã Kiến Hoa cau mày, bắt đầu cảm thấy khó chịu với Hugh – kẻ không nằm trong tầm kiểm soát của ông ta. Còn về Hạ Thiển – người phụ nữ không có đầu óc kia – ông vốn chẳng kỳ vọng gì từ đầu.
"Họ không hợp tác là việc của họ. Còn các cậu thì sao?" Mã Kiến Hoa trầm giọng, "Các cậu phải hiểu, càng sớm tìm ra sự thật càng tốt. Nếu không, bảy ngày sau, ai trong chúng ta cũng khó thoát."
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
"Xin lỗi." Tô Trạch ngẩng đầu khỏi đống bánh ngọt, "Tôi không muốn hợp tác. Tôi chẳng tin bất kỳ ai trong số các người cả."
Bởi vì bất cứ ai trong số họ cũng có thể là người muốn giết cậu ta.
Cậu nhóc này còn nhỏ tuổi, nhưng lại rất cảnh giác.
...Dù người chơi đứng sau chưa chắc đã là vị thành niên, nhưng nhân vật này đúng là không hề đơn giản.
"Tôi không chơi cùng mấy người nữa." Tô Trạch bê cả đĩa bánh ngọt về phòng, "Tôi về phòng ăn đây."
Rồi cậu ta đóng cửa lại.
Các phòng trong biệt thự này không khóa được, nhưng có một cánh cửa ngăn lại, vẫn mang đến cho người ta chút cảm giác an toàn.
-
Lại thêm một người rời đi.
Chỉ còn lại bốn người: Thị trưởng Mã, cặp anh em họ Thôi, và Phùng Vi – người gần như chẳng nói một lời nào.
Cuộc nói chuyện dường như chẳng thể tiếp tục được nữa.
Phùng Vi cũng vội vàng đứng dậy:
"Tôi về phòng đây."
Cô không thích ở cùng đám người xa lạ. Cảm thấy rất áp lực.
Sảnh yến tiệc giờ chỉ còn lại Mã Kiến Hoa, Thôi Cẩm Niên và Thôi Cẩm Sắt.
Thôi Cẩm Niên chẳng thèm nhìn đến Mã Kiến Hoa, quay sang em gái: "Sắt Nhi, nếu em thấy sợ, anh có thể sang phòng em."
Thôi Cẩm Sắt đáp: "Không cần."
"...Cũng đúng, em đã lớn rồi." Thôi Cẩm Niên cười bất đắc dĩ, "Anh cũng về đây. Nếu có chuyện gì, cứ gọi anh. Anh sẽ đến ngay."
Thôi Cẩm Sắt gật đầu: "Biết rồi, anh trai."
Thôi Cẩm Niên khẽ cúi đầu, rồi hai người ai về phòng nấy.
Chỉ còn lại Mã Kiến Hoa lặng lẽ ngồi trong sảnh, một mình cô độc.
Làm thị trưởng bấy nhiêu năm, chưa bao giờ... chưa bao giờ ông ta bị người khác phớt lờ đến vậy.
"Không ai dọn bàn à?!" Mã Kiến Hoa quát to.
Không ai trả lời.
Ông ta nhìn đống bừa bộn trên bàn, cố nén cảm giác muốn tự tay dọn dẹp, rồi quay người về phòng.
Một thị trưởng đường đường chính chính, sao có thể đích thân dọn bàn được chứ.
_
Thôi Cẩm Sắt vừa về tới phòng, đóng cửa lại, vẻ mặt hoảng loạn lúc nãy của cô lập tức tan biến.
Thiếu nữ ngồi xuống bàn, mở ngăn kéo lấy ra cuốn sổ tay, lật đến trang từng ghi "bảy tội lỗi", rồi tiếp tục đánh dấu.
Kiêu ngạo, đố kỵ, thịnh nộ, lười biếng, tham lam, phàm ăn, dục vọng, vô tội.
Bảy tội lỗi nguyên bản, cộng thêm một ô "vô tội".
Tạ Trì An viết tiếp tám cái tên:
Thôi Cẩm Sắt, Thôi Cẩm Niên, Hugh, Tô Trạch, Hầu Đông Tử, Mã Kiến Hoa, Hạ Thiển, Phùng Vi.
Tạ Trì An dùng cách nối dây giữa tên người và tội danh khả nghi.
Thôi Cẩm Sắt là vô tội, điều này không cần phải nghi ngờ.
Hugh: phàm ăn, kiêu ngạo, lười biếng, dục vọng – tương ứng với việc ăn ngay từ đầu, lời lẽ châm chọc, không muốn thảo luận mà lại về ngủ, và cho Hạ Thiển vào phòng.
Tô Trạch: lười biếng, phàm ăn, kiêu ngạo – giả vờ ngủ, không muốn giao tiếp, mang bánh ngọt về phòng, và mồm mép độc địa như Hugh.
Hầu Đông Tử: thịnh nộ, tham lam, đố kỵ, dục vọng – nổi nóng thấy rõ, tâm lý ghen ghét những người giàu có, và ánh mắt luôn dán vào Hạ Thiển.
Mã Kiến Hoa: tham lam – chức vụ quan chức dễ dẫn đến tham nhũng, ngoài ra chưa có nhiều manh mối, tỏ ra rất bình tĩnh.
Hạ Thiển: kiêu ngạo, dục vọng – sự kiêu căng của một nữ minh tinh, và hành động đề nghị ngủ cùng Hugh.
Phùng Vi: kiêu ngạo, đố kỵ, lười biếng, tham lam – không nói năng có thể là do kiêu ngạo hoặc lười biếng, hoặc là sợ hãi (nhưng sợ không phải tội), là nhân viên văn phòng bình thường nên dễ đố kỵ với người nổi tiếng như Hạ Thiển, và sinh lòng tham với cuộc sống xa hoa.
Thôi Cẩm Niên: hiện tại chỉ nghi là đố kỵ – vì nói rằng gia sản chia hết cho em gái, dù ngoài mặt chẳng biểu lộ gì, nhưng ai biết được trong lòng anh ta nghĩ gì.
Đây là những gì có thể rút ra chỉ từ một bữa sáng.
Viết xong, Tạ Trì An nhìn đám dây nối rối tung rối mù trên trang giấy:
"......"
Viết như không viết, chẳng ra cái quái gì cả.
Cậu lật sang trang mới, chỉ ghi tên người và tội danh, không nối dây nữa.
Với tội danh chưa có đầu mối, cậu tạm thời suy đoán về người chơi đứng sau.
Giang Khoát, Giang Hằng, Thẩm Phù Bạch... có phải là ba trong bảy người đó?
...Chẳng thể đoán ra được.
Dù Tạ Trì An có diễn giỏi đến mấy, cũng không thể qua mặt hai diễn viên chuyên nghiệp là Thẩm Phù Bạch và Giang Hằng. Với Thẩm Phù Bạch, cậu chỉ mới quen trong phó bản trước đó. Còn Giang Hằng thì mới tổ đội tạm thời, hoàn toàn không có kiểu ăn ý nhìn nhau là hiểu như trong phim.
Còn về Giang Khoát...
Vẫn không thể đoán ra được.
Mấy thứ như thần giao cách cảm, tình yêu cảm ứng gì đó nghe huyền ảo quá. Cho dù cậu và Giang Khoát có thể nhận ra nhau khi cùng mất trí nhớ, cũng không có nghĩa là trong tình huống thân phận, ngoại hình, tính cách đều thay đổi hoàn toàn như bây giờ, họ vẫn có thể nhận ra nhau ngay lập tức.
Đây đâu phải truyện huyền huyễn.
...Dù cái thế giới này vốn đã huyền huyễn lắm rồi.