34. Chương 34: Đại Ân Đại Đức Không Lời Nào Cảm Tạ Hết Được

Chạy Hay Chết

Chương 34: Đại Ân Đại Đức Không Lời Nào Cảm Tạ Hết Được

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Trạch Ngữ nghiến răng ken két, lửa giận bốc cao: "Dù không đánh lại, tôi cũng phải liều mạng với gã!"
Tạ Trì An bình thản đáp: "Cậu liều mạng cũng không đánh lại được đâu."
Diệp Trạch Ngữ: "..."
Đành là thế thật, nhưng cậu có thể đừng dội một gáo nước lạnh thẳng thừng như vậy không? Ai mà chẳng có những khoảnh khắc nhiệt huyết sôi sục, kích động nhất thời?
Đối với câu hỏi này, Tạ Trì An lạnh lùng, lý trí mách bảo 'không'.
Từ trước đến nay, cậu không bao giờ tham gia vào những cuộc chiến vô nghĩa, gây ra thương vong không đáng có.
Nếu có, thì cũng phải là 'ta tổn hại tám trăm, địch tối thiểu phải chết một ngàn'.
Như Diệp Trạch Ngữ mà đối đầu với Phong Minh thì hoàn toàn là tự sát, còn không thể chạm tới một sợi tóc của gã.
Quá lỗ vốn.
Cậu thật sự không đành lòng nhìn.
Dù không thể làm được gì, cũng đừng chạy vạn dặm chỉ để dâng mạng như thế chứ.
Phải nói rằng, nhờ Tạ Trì An dội gáo nước lạnh làm tắt ngọn lửa nhiệt huyết đang bùng cháy trong trái tim Diệp Trạch Ngữ, đầu óc cô mới tỉnh táo trở lại.
Cô nhìn về phía Tạ Trì An, thấy đối phương thương tích đầy mình, máu rỉ ra, thảm thương nhưng vẫn đẹp, khiến người khác phải động lòng trắc ẩn.
Diệp Trạch Ngữ đưa thuốc cầm máu cho cậu: "Cậu mau uống đi, dù sao nó cũng là của cậu mà." Nhớ đến người anh trai cuối cùng vẫn không thể sống sót của mình, Diệp Trạch Ngữ nghẹn ngào nói: "Chuyện hôm qua...!cảm ơn cậu."
Thật ra cô vốn có rất nhiều nghi vấn, tỉ như tại sao Tạ Trì An lại giúp cô, nhưng dưới nỗi ám ảnh tâm lý sau cái chết của Diệp Trạch Hạo, Diệp Trạch Ngữ chẳng còn tâm trạng mà hỏi.
Tạ Trì An không hề từ chối, đổ hai viên thuốc ra rồi nuốt thẳng xuống.
Cậu vội vàng kéo Diệp Trạch Ngữ đi, bỏ quên chiếc balô trong căn phòng nhỏ dưới đài quốc kỳ.
Bây giờ, ngoại trừ một con dao gấp cầm trên tay, hai ổ bánh mì, một lọ thuốc an thần và một ống tiêm trong túi quần, cậu không còn gì cả.
Không nên dồn tất cả trứng vào một giỏ.
Tuy Tạ Trì An có balô, nhưng cậu không bao giờ để túi quần trống rỗng.
Đồ thực sự quan trọng thì phải mang trong người, lọ thuốc an thần này chính là lá bài tẩy của cậu.
Số đồ ăn, thuốc men và vũ khí còn lại đều nằm gọn trong chiếc balô đã mất.
Xác suất cậu trở lại và tìm lại được nó khá là thấp.
Nhưng bị phát hiện cũng chẳng sao, sân tập còn có hai mươi cặp mắt nhìn chằm chằm kia mà, muốn nuốt trọn số đồ đó một mình cũng không phải chuyện dễ. Đến lúc đó lại phải đánh nhau thêm trận nữa, Tạ Trì An càng mừng rỡ.
Ngay từ đầu, Tạ Trì An đã góp nhặt đủ thức ăn nước uống cho bảy ngày, nay đã qua năm ngày, hơn nữa dọc đường cậu còn phát cho mấy người nữa, đồ bên trong chẳng còn sót lại bao nhiêu, đối với cậu thì cũng chẳng đáng là bao.
Tính lại thì cậu vẫn còn balô của Lương Diệc Phi, mà nghĩ kỹ hơn nữa, nếu phần của Lương Diệc Phi cũng bị kẻ khác phát hiện thì Trò chơi cũng chỉ còn chưa đến hai ngày rưỡi nữa thôi, sẽ không chết đói được.
Huống chi, cậu còn có thể sớm giết hết người, sớm kết thúc Trò chơi...!
Tóm lại, để những kẻ khác phải đổ máu, Tạ Trì An tuyệt đối không chịu thiệt.
Thuốc cầm máu không thể phát huy hiệu quả ngay lập tức.
Tạ Trì An ngồi bệt xuống đất, dùng dao gấp xẻ ngang ống quần đồng phục, cắt thành mấy đoạn để băng bó vào những chỗ chảy máu nhiều.
Đồng phục cấp ba tương đối rộng, ống quần rộng thùng thình, không ít học sinh vì chạy theo xu hướng mà bó ống lại.
Nhưng Tạ Trì An thì không, cho nên vải vóc cắt ra coi như nhiều đủ dùng.
Quần dài biến thành quần lửng, lộ ra một đoạn bắp chân trắng trẻo, khiến cậu trông càng thêm cao ráo.
Trên cẳng chân có một vết bầm màu xanh rất nhạt, nhưng vì màu da quá sáng mà trông rất bắt mắt.
Cậu nửa ngồi, xắn ống quần lên tận đầu gối – chỗ bị vật sắc nhọn xẹt ngang qua, máu thịt lẫn lộn.
Cậu bình tĩnh cầm vải quấn thành từng vòng, cuối cùng thắt một nút đầy chuyên nghiệp.
Diệp Trạch Ngữ nhìn mà đã thấy đau rồi, vậy mà Tạ Trì An lại chỉ cụp mi, ánh mắt trầm tĩnh.
Diệp Trạch Ngữ phát hiện ra mình còn không bằng một nam sinh gầy gò, xinh đẹp.
Cô càng nhìn Tạ Trì An càng cảm thấy quen mắt, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô chợt bừng tỉnh.
Cậu ấy chính là một trong hai nhân vật "làm mưa làm gió" của trường, Tạ Trì An sao?
Diệp Trạch Ngữ vốn không phải là người thích chuyện phiếm, nhưng vì lớp cô lại có nhân vật phong vân còn lại là Phong Minh nên khó tránh phải nghe loáng thoáng vài chuyện xung quanh Tạ Trì An... Ảnh chụp của Tạ Trì An chiếm vị trí đầu tiên của bảng vàng ba năm liên tục, trở thành "tấm gương sáng cần được noi theo" suốt ngày được các thầy cô chủ nhiệm nhắc đến. Toàn bộ học sinh của trường dẫu không biết mặt cậu nhưng chắc chắn đã nghe cái tên "Tạ Trì An" đến phát chán luôn.
Mà trong đám nữ sinh, cậu ấy còn nổi tiếng hơn nữa, bởi có mấy câu chuyện thầm kín giữa cậu và Phong Minh đang lưu truyền trái phép ấy mà...!Diệp Trạch Ngữ khịt mũi khinh thường, cô không phản đối đồng tính luyến ái, nhưng cũng đừng có cứ thấy trai đẹp là đẩy thuyền bừa bãi chứ.
Nhắc tới Phong Minh, lòng Diệp Trạch Ngữ trở nên phức tạp hẳn.
Trước đó cô không hề có ân oán cá nhân gì với Phong Minh, chỉ không ngờ gã lại là anh trai của con nhỏ kia...!Diệp Trạch Ngữ giận lây sang gã.
Trong lớp, Phong Minh vẫn luôn tỏ ra mình là "ánh nắng ấm áp", không hề có sức sát thương gì.
Nhưng xưa khác nay, Diệp Trạch Ngữ hiểu rằng những kẻ sống sót đến ngày thứ năm không thể không có chút bản lĩnh nào, nhưng cô không tin rằng mình đối đầu với Phong Minh lại chẳng có một con đường sống.
Cô không nhịn được mà hỏi Tạ Trì An: "Cậu đánh nhau với Phong Minh rồi sao?" Hỏi xong chính cô cũng cảm thấy mình đang hỏi thừa thãi, cảnh Phong Minh ôm bả vai máu tuôn xối xả chạy ra từ dưới đài quốc kỳ rõ mồn một như thế. Diệp Trạch Ngữ lúc ấy tuy còn đang đau khổ tột cùng, nhưng một Phong Minh to lớn như thế chạy đi, cô vẫn chưa mù.
Mà Tạ Trì An cũng ở ngay đó...!
Tạ Trì An đã sớm đoán được cô và Phong Minh là bạn cùng lớp, nếu không cũng là người quen.
Cậu chẳng lấy làm bất ngờ chút nào.
Nói đúng ra, chính bởi vì Diệp Trạch Ngữ biết Phong Minh, Tạ Trì An mới có thêm một lý do để cứu cô.
Dù gì cũng phải moi móc ít thông tin về Phong Minh thường ngày từ cô gái này mới được.
"Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng."
"Ừ." Tạ Trì An trả lời rất ngắn gọn.
"Gã mạnh như thế thật sao?" Diệp Trạch Ngữ nhíu mày.
Tạ Trì An khẳng định chắc nịch rằng cô có liều mạng cũng không đánh được Phong Minh, điều này khiến cô vô cùng không phục.
Bình thường, biểu hiện trong các môn thể dục thể thao của cô không hề thua kém các nam sinh khác, mà Phong Minh lại chỉ ở mức trung bình, gã chỉ có năng khiếu nghệ thuật xuất sắc mà thôi.
Tạ Trì An xử lý vết thương xong xuôi thì đứng dậy, nói: "Có thể đào tẩu ngay dưới mắt tôi, còn không đủ mạnh à?"
Diệp Trạch Ngữ: "..." Lời này người khác mà nói thì đúng là ảo tưởng sức mạnh, nhưng tận mắt chứng kiến một mình Tạ Trì An 'quét sạch ngàn quân', khiến đối phương không còn mảnh giáp, cô tin ngay lập tức.
Như vậy, là người có thể đào tẩu ngay dưới mắt Tạ Trì An, sức chiến đấu của Phong Minh...!Diệp Trạch Ngữ bỗng nhiên rùng mình.
"Gã chưa từng thể hiện loại thiên phú này ra..." Diệp Trạch Ngữ thì thào.
Là bạn cùng lớp ba năm, cô tự nhận là mình hiểu Phong Minh hơn Tạ Trì An rất nhiều.
Nếu Phong Minh thật sự lợi hại như lời Tạ Trì An nói, vậy những gì gã thể hiện hằng ngày phải giải thích như thế nào? Chẳng ai tự nhiên vô cớ che giấu bản thân ba năm, lúc ấy còn chưa biết sẽ gặp phải cái Trò chơi quỷ quái này mà.
Chưa từng sao? Tạ Trì An lâm vào suy tư.
Một người có thể giả vờ nhất thời được, nhưng nếu đã giả vờ ba năm, vậy thì lý do là gì?
Kết luận lại, giả vờ lừa gạt chính là bản chất của Phong Minh, gã ưa thích đùa giỡn lòng người, nhìn những người bị chiếc mặt nạ của gã dắt mũi, gã cảm thấy khoái trá lắm.
Lý do này nghe rất khiên cưỡng, nhưng nếu đối tượng là Phong Minh thì vẫn khá hợp lý.
Kẻ điên phát rồ, không cần lý do.
"Cậu biết gã có em không?" Tạ Trì An hỏi.
Ánh mắt Diệp Trạch Ngữ thoáng lạnh đi.
Đối với Phong Minh là cô giận chó đánh mèo, nhưng còn Tư Đồ Nguyệt, cô hận con nhỏ đến thấu xương.
"Không biết, tôi chưa từng biết gã có em gái." Diệp Trạch Ngữ lạnh lùng nói, "Thế cũng là bình thường."
Bạn cùng lớp tôi cũng không hề biết tôi còn một người anh song sinh."
Nhắc đến anh trai, mắt Diệp Trạch Ngữ hoe đỏ.
Tạ Trì An nói khẽ: "Không ổn."
Phong Minh và Tư Đồ Nguyệt, nghe qua không hề giống như tên của anh em ruột, trừ phi một người theo họ bố, một người theo họ mẹ.
Đẻ ra được hai kẻ biến thái, gen nhà này cũng thật trội.
Tạ Trì An giúp Diệp Trạch Ngữ một phần bởi vì tình cảm gắn bó khăng khít giữa cô và Diệp Trạch Hạo đã làm cậu cảm động.
Trong cái nơi mà sự dối trá trở nên phổ biến, ai ai cũng tự tư tự lợi, có thể có hai người tin tưởng lẫn nhau, bảo vệ lẫn nhau, là một chuyện trân quý biết bao.
Nó mơ hồ chạm đến ký ức sâu thẳm nhất trong tâm trí Tạ Trì An.
Nhưng mối quan hệ giữa Phong Minh và Tư Đồ Nguyệt chẳng thể lay động cậu.
Nói là 'bảo vệ', không bằng nói là một loại lợi dụng.
Tạ Trì An chỉ cảm thấy giả tạo.
Mà sở dĩ cậu có thể phán đoán được thật giả, là bởi vì cậu giống như...!biết dáng vẻ một người muốn bảo vệ người khác một cách chân chính trông như thế nào.
Nhưng cậu đã từng bảo vệ ai sao?
Mà ai, lại từng cố bảo vệ cậu?
Tạ Trì An nhìn vết thương nằm la liệt khắp người, cảm thấy trong lòng có chút trống rỗng.
Từ lúc Trò chơi Chạy-hay-Chết bắt đầu, những hồi ức đã bị cậu lãng quên cứ quẩn quanh một cách lờ mờ.
Cậu không thể nói rõ nó là cái gì, thế nhưng loại cảm giác mất mát kia ngày càng rõ ràng.
Chắc chắn cậu đã quên mất một người vô cùng quan trọng.
"Gì cơ?" Diệp Trạch Ngữ không nghe rõ Tạ Trì An nói gì, cũng không truy vấn nhiều, cô lập tức hỏi: "Tiếp theo chúng ta đi đâu? Tìm chỗ nghỉ chân à?" Bây giờ hai người họ đang lang thang bên ngoài, khó tránh khỏi việc đụng mặt những người khác.
Không thể ra khỏi vùng an toàn quá một tiếng.
Một tiếng nói dài thì không dài, nói ngắn thì không ngắn, tránh được ai thì tránh người đó.
...!Mà cô cũng đói chết mất, chẳng còn sức đi lại.
Tạ Trì An thấy Diệp Trạch Ngữ thỉnh thoảng lại ôm bụng, cậu lặng lẽ đưa cho cô một cái bánh mì.
Diệp Trạch Ngữ kinh ngạc.
Ngày thứ năm rồi mà vẫn xuất hiện Thần thánh ban phát đồ ăn cho con người sao?
Tạ Trì An bảo: "Ăn no rồi mới có sức mà giết người."
Cậu đã từng nói với Tư Đồ Nguyệt rằng, có người càng muốn giết nhỏ hơn cậu.
Cậu trao cho Diệp Trạch Ngữ cơ hội này.
Diệp Trạch Ngữ vẫn chưa thôi ngạc nhiên.
Nhận được lòng tốt giữa muôn vàn ác ý làm mắt Diệp Trạch Ngữ ươn ướt.
Mặc dù trong mắt kẻ khác Tạ Trì An là vị sát thần, nhưng cậu ấy đối xử với cô không hề như vậy, trong mắt cô cậu chính là người tốt.
Bởi vì quá mức cảm động, Diệp Trạch Ngữ không định quá trịnh trọng, mà dùng giọng điệu hài hước, pha trò nói: "Đại ân đại đức của Ngài..."
"Hiện tại, thiếu một cái bánh mì tôi sẽ không chết đâu. Nếu là nhu yếu phẩm, tôi sẽ không cho cậu." Tạ Trì An ngắt lời cô.
"Nếu cậu bị giết trong quá trình báo thù, tôi sẽ không cứu cậu."
"Nếu cậu tiếp tục sống sót, chỉ còn lại hai người chúng ta, tôi sẽ không bỏ qua cho cậu."
Tạ Trì An bình tĩnh nói hết ba điều 'sẽ không', sau đó nói: "Đại ân đại đức không lời nào cảm tạ hết được.
Muốn cảm tạ thì mau ăn đi rồi giết thêm mấy người nữa cho tôi."
Diệp Trạch Ngữ: "..."
Bây giờ cô tuyệt đối không muốn nói cảm ơn nữa.