40. Vòng Một Khép Lại

Chạy Hay Chết

Vòng Một Khép Lại

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba chiêu tất sát với khí thế như sấm sét giáng xuống, vây chặt Tạ Trì An giữa vòng vây như nêm cối.
Tay phải Tạ Trì An phản ứng rất nhanh, ngay khi ba người chuẩn bị tấn công vào ba bộ phận trọng yếu của cậu, cậu lật người, một tay chạm đất lấy đà bật vọt lên, tạo thành một đường cong tuyệt đẹp và thoát khỏi vòng vây một cách kỳ diệu.
Ba người không kịp thu chiêu. Con dao gọt trái cây của Phong Minh đáng lẽ phải cắt vào yết hầu Tạ Trì An thì lại chĩa thẳng về phía Từ Lộ. Cây búa sắt mà Từ Lộ định nện vào gáy Tạ Trì An thì lại giáng xuống đầu La Tuấn Dương. Còn cây chông sắt của La Tuấn Dương thì suýt nữa đâm trúng tim Phong Minh...!
...
Tạ Trì An lặng lẽ đứng bên ngoài vòng vây, dõi theo toàn cảnh tai nạn sắp xảy ra.
Phản xạ của Phong Minh khá nhanh, gã kịp thu dao lại, đồng thời lùi một bước dài để tránh cây chông sắt của La Tuấn Dương.
La Tuấn Dương không may mắn như vậy. Quán tính và trọng lực khiến cây búa của Từ Lộ không thể dừng lại kịp thời, một cú trời giáng nện thẳng vào đỉnh đầu La Tuấn Dương.
La Tuấn Dương trợn trắng mắt như lợn luộc, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Từ Lộ: ...
...!Hình như ả sắp gặp rắc rối lớn rồi.
Tạ Trì An thấy một kẻ đã gục ngã, liền dứt khoát bổ xuống một nhát dao, tiễn gã về cõi vĩnh hằng.
Chỉ trong chớp mắt, liên minh ba người đã mất đi một.
Từ Lộ nghẹn lời, lập tức bỏ mặc Phong Minh, chạy một mạch về phía cửa ra vào sân tập.
Ả không hề trông chờ vào việc có thể giết được Tạ Trì An, ả chỉ muốn trốn thật xa, ít nhất là phải sống sót đến ngày mai!
Chỉ còn lại ba người, giờ bảo ả chết, làm sao cam tâm cho được? Nhưng thực lực giữa ả và hai người còn lại chênh lệch quá lớn, một khoảng cách không thể nào vượt qua.
Ả chỉ mong họ tàn sát lẫn nhau đến chết đi sống lại, như vậy ả mới có cơ hội sống sót.
Nhưng dù là Tạ Trì An hay Phong Minh, không ai định để Từ Lộ chạy trốn thành công.
Hai con dao, một trái một phải, vun vút lao đi trong không khí.
Dao gấp găm vào chân trái của Từ Lộ, trong khi dao gọt trái cây cắm chặt vào chính giữa đùi phải ả. Ả ngã sấp "rầm" một tiếng, hai đầu gối như nhũn ra, nhưng ả vẫn liều mạng bò về phía cửa ra vào.
Con đường ả lê lết qua trải đầy máu nóng, kẽ móng tay dính đầy vụn đất. Ả bấu chặt từng nắm cỏ, kéo lê thân thể về phía trước, cho thấy ý chí sống sót mãnh liệt đến nhường nào.
Đáng tiếc, Từ Lộ tuyệt đối không thể thoát thân.
Hai con dao lần lượt cắt đứt gân mạch của ả. Động mạch chủ vỡ nát, ả rơi vào kết cục đã định sẵn từ trước.
Người còn sống, ả đã chết.
Tạ Trì An và Phong Minh chẳng ai màng đến ả nữa. Vũ khí đã bị ném đi, họ đành "tay không tấc sắt" tiến hành trận quyết đấu cuối cùng.
Chín giờ đúng.
Từ Lộ khó nhọc bấu tay vào bậc cổng ra vào, nhưng rốt cuộc vẫn do mất quá nhiều máu, đầu ả gục xuống, mất mạng ngay trước ngưỡng cửa sự sống.
"Kết thúc ngày thứ năm của Trò chơi.
Số người sống sót hiện tại: 3 người."
3 người...!
Tạ Trì An và Phong Minh đồng thời ngừng chiến ngay lập tức.
Phong Minh ôm lấy cánh tay trái bị vặn gãy của mình mà lùi lại, gã thở hổn hển.
Cả hai cánh tay của gã đều bị Tạ Trì An bẻ gãy trong cùng một ngày.
Rắc rối ở chỗ tay phải gã cũng dính chưởng, không cách nào nối lại khớp tay trái được.
Như một con hổ bị nhổ hết nanh vuốt, chỉ còn sót lại chút uy phong cuối cùng.
Tạ Trì An dò xét hơi thở của Từ Lộ, ả đã chết rồi.
Cậu tiện tay rút hai con dao ra, nét mặt tối sầm.
Không biết Từ Lộ cụ thể chết lúc nào. Nếu vừa hay đúng chín giờ, đài phát thanh có thể tính cả ả vào chung cuộc.
Nhưng nếu... có một người khác nữa mà không phải ả thì sao?
Tạ Trì An lia mắt nhìn thi thể nằm la liệt khắp sân tập.
Trong số này... rất có thể đang giấu một kẻ giả chết.
Đêm hôm khuya khoắt, xem xét từng cái xác một quá đỗi phiền phức, lại còn phải luôn đề phòng kẻ thứ ba đánh lén sau lưng.
Tạ Trì An rất thiếu kiên nhẫn.
Thời khắc như "ngàn cân treo sợi tóc", ai mà thích cho nổi.
Phong Minh nhếch mép, chớp lấy thời cơ vọt về phía cửa Đông sân tập.
Gã định chạy!
Tạ Trì An phi dao gấp, Phong Minh nghiêng người tránh thoát.
Dao gọt trái cây theo sát phía sau, lần này gã không né, dao đâm thẳng vào bả vai gã.
Người Phong Minh loạng choạng nhưng không cản nổi bước chân gã.
Nếu không phải thời gian gấp gáp, gã chắc chắn sẽ quay đầu lại, rút con dao gọt trái cây ra rồi cười với Tạ Trì An: "Cảm ơn mày đã trả lại vũ khí cho tao."
Bóng dáng Phong Minh biến mất trong màn đêm.
Tạ Trì An đứng ở nơi cô quạnh.
Rất lâu sau, cậu mới bước về phía trước, nhặt con dao gấp đã rơi xuống đất lên.
Lưỡi dao màu bạc lấp lóe ánh sáng lạnh lẽo, nhưng cũng không thể sánh bằng hàn ý trong đáy mắt cậu.
---
Mây đen che khuất trăng mờ, đêm hè gió thổi hiu quạnh, cả sân tập không lọt nổi một tia sáng.
Cơ thể Tạ Trì An khẽ run lên, yếu ớt như thể sắp ngất xỉu.
Cậu phế bỏ tay trái Phong Minh, còn Phong Minh cũng đạp gãy một chiếc xương sườn của cậu.
Bằng không, cú phi dao đầu tiên của cậu cũng sẽ không thất bại.
Hôm nay tuyệt đối là một ngày lao lực. Việc tiêu hao quá độ khiến Tạ Trì An sức cùng lực kiệt. Cậu chẳng buồn nghĩ đến những đau đớn trên cơ thể đầy thương tích, chỉ muốn mặc kệ tất cả mà nhắm mắt ngủ một mạch cho đến khi trời sáng.
Nhưng cậu vẫn không hề lơ là cảnh giác.
Bởi vì cậu không biết trong số những thi thể nơi này, còn ai có thể hô hấp.
Cậu không muốn trải qua giấc mộng đẹp rồi sau đó trở thành một trong số họ.
Kẻ đó có thể giả chết cả một ngày, cũng khá là kiên nhẫn đấy.
---
Vương Uy nhìn xuyên màn đêm, lờ mờ thấy một bóng người gầy gò ngồi bệt trên mặt đất.
Gã không dám thở mạnh, chỉ e người có ngũ giác nhạy bén như Tạ Trì An sẽ phát hiện ra tung tích.
Ai mà ngờ được, Tạ Trì An – một Tạ Trì An dịu dàng nội liễm, một Tạ Trì An mà gã quen biết ba năm trời – lại có lực sát thương đáng sợ đến vậy.
Vương Uy bị người ta đánh ngất xỉu trong quá trình tranh giành chai kali pemanganat kia.
Những người khác tưởng gã đã chết nên mặc kệ.
Lúc Vương Uy tỉnh lại, gã chỉ vừa mới hé một mắt lên thám thính thì đã sợ tới mức phải nhắm tịt lại, bởi có một cái xác bị lao đâm xuyên tim ném ngay trước mặt gã, máu bắn tung tóe.
Gã lại e dè hé mắt, thấy đúng khoảnh khắc vinh quang hiển hách của Tạ Trì An.
Một Tạ Trì An như thế thật quá khủng khiếp.
Hai tay cầm lao, gặt mạng người như lưỡi hái Tử Thần.
Dẫu Vương Uy và Tạ Trì An là bạn cùng lớp cũ, gã cũng không dám bước ra "bắt quàng làm họ".
Sống chết trước mắt, bạn bè có là gì?
Vương Uy nghĩ, tiếp tục tham chiến không bằng cứ nằm giả chết thế này, có khi lại thắng...!
Cứ nằm mãi, gã nằm thẳng vào TOP 3 kẻ cuối cùng luôn.
Gã không dám đứng dậy nữa!
Cứ coi như Tạ Trì An đã bị trọng thương đi, cậu ấy khó lòng phản kháng, nhưng ai dám chắc? Vương Uy đã theo dõi cả buổi tối, sức chiến đấu tuyệt đối của Tạ Trì An đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng gã.
Vương Uy nghe thấy tiếng thiếu niên ho khan trong đêm tối, dáng người hao gầy co quắp trên nền đất, tiếng ho càng thêm dồn dập.
Cuối cùng, đau đớn khiến thiếu niên kêu thành tiếng, hộc cả máu.
Tạ Trì An bị thương rất nặng.
Vương Uy tự đưa ra nhận định như vậy.
Gã ngừng thở, tập trung cao độ dõi theo bóng người kia.
Tạ Trì An lảo đảo chống người dậy như muốn ra ngoài xử lý vết thương, nhưng chưa đi được mấy bước, cậu đã ngã vật xuống, bất tỉnh nhân sự.
Tạ Trì An ngất rồi!
Giờ khắc này, lòng Vương Uy tràn đầy vui sướng!
Lúc này mà không ra tay thì chờ đến khi nào?
Vương Uy sướng run người. Mặt khác, gã vẫn lo Tạ Trì An giả vờ nên không hề đứng dậy ngay lập tức, gã đợi thêm chút nữa.
Tạ Trì An không hề nhúc nhích.
Ngất thật rồi.
Cơ hội ngàn năm có một, không thể bỏ lỡ, phải biết tận dụng.
Vương Uy ra quyết định cuối cùng, rút cây lao ra khỏi thi thể kế bên, sau đó rón rén tiến tới gần Tạ Trì An.
Mây đen lúc này tan đi, ánh trăng rọi xuống, chiếu sáng khuôn mặt Tạ Trì An.
Trông cậu vừa tuấn tú vừa nhợt nhạt. Giữa ánh sáng và máu tươi, cậu chính là tuyệt sắc nhân gian.
Vương Uy lập tức nín thở.
Tạ Trì An vẫn không động đậy gì.
Vương Uy chẳng do dự nữa, vọt đến gần Tạ Trì An, giơ cây lao lên, nhắm ngay chính giữa người Tạ Trì An.
Thiếu niên đột ngột mở mắt, đôi đồng tử còn thâm sâu hơn cả màn đêm.
"Thì ra là mày, Vương Uy."
Con dao gấp nhanh hơn cả cây lao.
Vương Uy trợn trừng hai mắt: "Mày cố ý..." dụ tao ra?
"Rõ ràng." Tạ Trì An bình tĩnh trả lời.
Thổ huyết là thật, không gượng dậy nổi là thật, ngay cả việc ngất xỉu cũng là thật.
Hoàn toàn nhờ Tạ Trì An dựa vào ý chí mạnh mẽ để giữ bản thân tỉnh táo.
Chính là để "dụ rắn ra khỏi hang".
Giải quyết xong mối họa ngầm, rốt cuộc Tạ Trì An cũng có thể yên tâm nghỉ ngơi.
Cậu chẳng hề lo lắng Phong Minh sẽ đột ngột quay lại đánh lén.
Phải biết rằng trạng thái của Phong Minh còn thảm hơn cậu nhiều, gã mới nên là người lo lắng.
Ánh trăng rọi xuống như một tấm lụa mượt mà rải lên khắp các thi thể. Từ trên cao nhìn xuống, cả sân tập chẳng khác nào một bức huyết họa.
Và chính giữa bức tranh ấy là một nét chấm phá đặc biệt: một thiếu niên ngẩng đầu ngắm trời cao rất lâu, sau đó yên lặng nhắm mắt.
---
"Khu vực an toàn hôm nay, ký túc xá."
Có giọt nắng đọng lại trên hàng mi Tạ Trì An, xua tan màn đêm tăm tối, lưu lại hơi ấm.
Tạ Trì An mở mắt, cậu cảm thấy cơ thể mình mệt nhoài, thiếu sức sống.
Hôm qua cậu đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng.
Khu ký túc xá nói chung bao gồm ba tòa nhà: ký túc xá nam, ký túc xá nữ và ký túc xá dành cho giáo viên.
Ký túc xá của giáo viên nằm tách biệt so với hai tòa nhà còn lại.
Và tất cả đều được tính là vùng an toàn hôm nay.
Phạm vi quá lớn.
Trọng điểm là có rất nhiều cầu thang.
Đối với một thương bệnh binh vừa gãy xương sườn như Tạ Trì An, leo cầu thang đúng là một chuyện chẳng vui vẻ gì.
Trước dãy phòng ký túc xá nam, thi thể của Chu Nhất Ngạn đang bốc mùi hôi thối dưới tiết trời nóng bức của mùa hè.
Chẳng tài nào hình dung được, chỉ năm ngày trước thôi, cậu ấy vẫn có thể chạy nhảy, có ý thức độc lập và cảm xúc.
Tạ Trì An bước vào khu ký túc xá nam.
Bình thường, con người sẽ luôn chọn trú thân ở nơi mình hiểu biết tường tận.
Dù là Tạ Trì An hay Phong Minh, ai cũng vậy.
Bây giờ chỉ còn hai người họ, sử dụng chiến thuật ù lì kéo dài thời gian là không cần thiết.
Bất kể ra sao, hôm nay cuộc chiến này phải có kết quả cuối cùng.
Tầng Năm.
Tạ Trì An bước dọc hành lang chất đầy thi thể, không hề phát hiện ra tung tích của Phong Minh.
Cậu đã tìm từng tầng một.
Nếu Phong Minh không có ở đây thì cũng chỉ quanh quẩn ở hai tòa nhà còn lại, nhưng khả năng không lớn.
Tại nhà vệ sinh chung ở cuối hành lang tầng Năm, cậu thấy Phong Minh.
Gã đứng trước bồn rửa tay, đối diện tấm gương.
Tay trái của gã có vẻ đã ổn, hẳn là phải nhịn đau ghê gớm lắm mà nắn lại.
Tay phải gã buông thõng không tự nhiên, tàn phế thật rồi.
Gã trông thấy trong gương có thêm bóng hình thiếu niên tuấn tú, gã cười: "Mày đến rồi đấy à."
Tạ Trì An vô cảm.
Nhà vệ sinh này gợi cậu nhớ đến một hồi ức không mấy tốt đẹp.
Vào đêm đầu tiên, khi đẩy cửa buồng vệ sinh bên cạnh ra, cậu ấn tượng sâu sắc với thi thể ngồi trong đó.
Không phải bởi vì người chết, mà là bởi hóa ra cũng có kẻ có thể cầm dao giết đồng loại ngay khi tuyệt cảnh chỉ vừa mới bắt đầu.
Bây giờ nhìn lại, chắc là Phong Minh đã làm.
"Đây là nơi tao hoàn thành tác phẩm đầu tiên. Mặc dù có chút tì vết, nhưng suy cho cùng vẫn mang ý nghĩa kỷ niệm." Phong Minh khẽ cười.
Tạ Trì An chẳng buồn nghe gã nói nhảm.
Trận tử chiến cuối cùng bắt đầu.
Tay trái Phong Minh thúc mạnh vào sườn Tạ Trì An rồi "dịu dàng" hỏi thăm: "Gãy thêm một cây xương sườn cảm thấy thế nào?"
Tạ Trì An trở mình bẻ ngoặt cổ tay Phong Minh, hỏi ngược lại: "Lại phế đi một cánh tay cảm thấy thế nào?"
Tay Phong Minh không biết đã bị Tạ Trì An bẻ gãy biết bao nhiêu lần, gã trả lời đầy kinh nghiệm: "Rất đau."
Tạ Trì An cười khẽ: "Tao cũng đau."
"Để giúp mày hết đau nhé." Tạ Trì An nói, "Dù sao tao cũng lấy giúp người làm niềm vui mà."
"Cái gì?" Phong Minh cau chặt mày, chỉ thấy Tạ Trì An rút một ống tiêm từ túi quần, sau đó cầm cổ tay trái vốn thõng xuống của gã duỗi cho thật thẳng, thoăn thoắt đâm mũi kim vào tĩnh mạch gã.
Mọi cảm giác đau đớn suy giảm trên diện rộng, Phong Minh bắt đầu thấy choáng váng.
"Đây là..."
Tạ Trì An đáp: "Thuốc an thần."
Là thuốc an thần với liều lượng chết người.
Tạ Trì An cũng không định để Phong Minh chết dần chết mòn với số thuốc ấy. Cậu chỉ cần nó làm tê liệt trung khu thần kinh của gã, khiến gã mất đi phản ứng nhanh nhạy, sau đó... đoạt lấy con dao gọt trái cây đâm vào tim Phong Minh.
"Mày đã dùng nó như một công cụ để vẽ tất cả tác phẩm của mình, vậy để tao giúp mày vẽ tác phẩm cuối cùng nhé." Tạ Trì An hỏi, "Mày đã hài lòng chưa?"
Phong Minh cúi đầu ngắm phần ngực trái tuôn máu ào ào, gã thoải mái cười ầm: "Tạ Trì An, mày sai rồi, mày mới là tác phẩm cuối cùng của tao! Là tác phẩm để đời tao đã dồn bao nhiêu tâm huyết vào để lại cho hậu thế! Hãy ngắm dáng vẻ hiện giờ của mày đi," trong đôi mắt tuyệt đẹp của gã là cơn cuồng dại, vặn vẹo, "Mày chính là một tao thứ hai!"
Tao tiếp cận mày dưới lớp vỏ bọc yếu đuối, lừa gạt lòng tin của mày, mưu đoạt tính mạng của mày.
Chỉ để thưởng thức khoảnh khắc mày bị phản bội.
Coi như tao chết đi, tao cũng muốn sau này mày sẽ không còn đồng cảm với kẻ yếu, cứu vớt người khác. Tao muốn mày khắc sâu sự phản bội, tao muốn cô đặc sự mềm lòng của mày, khiến mày trở nên vô tình vô nghĩa. Tao muốn mày trở thành tao.
Như vậy, dù tao có chết đi, tao vẫn là người chiến thắng.
---
Tạ Trì An lặng lẽ nhìn gã, ánh mắt thanh tỉnh.
Giết Phong Minh không hề mang đến cho Tạ Trì An cảm giác vui sướng.
Cậu chưa từng là Phong Minh.
"Khu 0736, Cửa ải thứ Nhất của Trò chơi Chạy-hay-Chết đã kết thúc. Người chơi qua cửa: Tạ Trì An. Đánh giá qua cửa: SSS. Xin chúc mừng người chiến thắng!"