43. Chương 43: Số 0: Kẻ Bị Truy Sát Của Mọi Người

Chạy Hay Chết

Chương 43: Số 0: Kẻ Bị Truy Sát Của Mọi Người

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

QUYỂN II: CẦU SINH NƠI HOANG ĐẢO
Chương 43: Số 0: Kẻ Bị Truy Sát Của Mọi Người
Từng làn sóng mang hơi thở tươi mát của biển cả vỗ vào bờ cát.
Bầu trời xanh thẳm điểm xuyết mấy cánh hải âu bay, cuối cùng biến mất nơi chân trời.
Tạ Trì An ngồi dậy trên bờ, thấy mình tay trắng.
Quả nhiên, tất cả những đồ vật chuẩn bị trước đó đều không thể phát huy tác dụng.
Ngay cả áo chống đạn mặc sẵn cũng trở nên vô dụng, trên người cậu vẫn là chiếc áo sơmi đơn giản.
Xem ra chỉ có thể tìm trang bị trong trò chơi, giống hệt một tân thủ mới vào nghề.
Kẻ chủ mưu thật sự đã loại bỏ triệt để mọi khả năng gian lận (hack game).
Xét từ góc nhìn khách quan, điều này cũng đảm bảo tính công bằng của Trò chơi.
Sau khi ba ngày kết thúc, Tạ Trì An bị một thế lực thần bí đánh ngất.
Tới lúc tỉnh lại thì cậu đã xuất hiện trên hòn đảo hoang vắng này rồi.
Lời của Tạ Vị Lạc quả nhiên linh nghiệm.
Cậu thực sự phải sinh tồn trên hoang đảo.
Tay cậu chạm vào một tấm thẻ khá cứng, Tạ Trì An cúi đầu xuống, phủi cát và nhặt lên.
Tấm thẻ đen cậu mang theo người đã biến mất, đây là tấm thẻ khác, màu đen bình thường, trên đó viết một con số 0.
Tạm thời chưa biết nó có tác dụng gì.
Tạ Trì An đứng hẳn dậy, ngắm nhìn bốn phía.
Nơi này không có người thứ hai, sau lưng cậu là biển, cát trắng trải dài hai bên, phía trước có vẻ là một khu rừng rậm, sâu thẳm ẩn chứa hiểm nguy khôn lường.
Tạ Trì An không hề hành động thiếu suy nghĩ.
Cậu đang chờ kẻ chủ mưu thông báo quy tắc phó bản này.
Một phút sau, từ trên không vang vọng tiếng nói của hệ thống.
"Khu 0215, cửa thứ Hai Trò chơi Chạy-hay-Chết:
Số người tham gia: 99 người.
Bản đồ địa hình: Hoang đảo.
Quy tắc trò chơi: Lời đầu tiên xin chúc mừng 99 người chơi đã xuất sắc vượt qua cửa thứ Nhất.
Bên cạnh mỗi người có một tấm thẻ, chữ số hiển thị ở mặt màu đen là số hiệu của bạn, chữ số ở mặt còn lại - màu đỏ là số hiệu của đồng đội bạn.
99 người chia thành các tổ, mỗi tổ hai người - bạn và đồng đội của bạn, tiêu diệt tất cả các tổ đội khác.
Tổ đội sống sót đến cuối cùng sẽ giành chiến thắng.
Nếu đồng đội không may mắn bỏ mạng giữa chừng, không có bất kỳ trừng phạt nào.
Cho phép giết đồng đội của chính mình.
Còn lại người chơi số 0.
Người chơi số 0 có thể tổ đội với bất kỳ người nào, cũng có thể lựa chọn hành động đơn độc.
Ai giết chết người chơi số 0 có thể lập tức vượt qua cửa thứ Hai, những người còn lại tiếp tục trò chơi.
Có sẵn đồ ăn và vũ khí trên đảo, mời người chơi tự mình tìm kiếm.
Thời hạn trò chơi: một tháng.
Điều kiện thắng lợi: cùng đồng đội (nếu còn) tiêu diệt tất cả các tổ đội khác, hoặc một mình giết chết người chơi số 0.
Sau một tháng bất phân thắng bại, tất cả sẽ bị loại bỏ.
Còn bây giờ, Trò chơi bắt đầu."
"Nhiệm vụ đầu tiên, tìm kiếm đồng đội.
Trong vòng một giờ không tìm thấy đúng đồng đội của mình sẽ bị xử tử."
-
Tạ Trì An nhìn con số 0 tròn trĩnh trên thẻ: "..."
Rõ ràng, kẻ mang số 0 xui xẻo kia chính là cậu.
Làm người chơi số 0 hại nhiều hơn lợi.
Cứ coi như có thể tổ đội tự do thì thuộc tính này cũng chẳng khác nào một cái gân gà vô dụng.
Chỉ cần giết một người là có thể lập tức vượt cửa, ai mà lại không muốn chứ? Vậy thì còn tổ đội gì nữa?
Giết hết tất cả hay giết một, là người đều sẽ chọn phương án thứ hai.
Kẻ chủ mưu đã ban cho cậu một tấm vé tiến thẳng tới Địa Ngục.
Tạ Trì An cảm thấy e rằng ngay từ đầu tất cả mọi người sẽ lựa chọn tìm giết cậu.
Mà 99 người chơi lần này, tất cả đều là người chiến thắng vòng đầu tiên.
Tạ Trì An không rõ cửa thứ Nhất của người khác trông như thế nào, nhưng nếu tất cả đều giống như cậu, cũng phải trải qua chém giết khốc liệt từ hai ngàn người mà ra...!
Nghĩ thôi đã thấy kinh khủng.
Tổng kết lại thì vòng này, khó khăn bình thường đối với người khác và là Địa Ngục đối với cậu.
Việc cấp thiết trước mắt là Tạ Trì An phải giấu thật kỹ tấm thẻ mang số 0 này.
Mà thời gian của cậu không còn nhiều, chỉ có vẻn vẹn một giờ đồng hồ.
Dù số 0 có thể hành động đơn lẻ, nhưng sau khi tất cả mọi người đều đã tìm được đồng đội, cậu cứ "đơn côi chiếc bóng" như thế quả thật rất dễ gây nghi ngờ.
Biện pháp tốt nhất chính là trong vòng một giờ giết một người rồi cướp đi thẻ của hắn, giả danh hắn để gặp đồng đội.
Lúc này quy tắc "Người chơi số 0 có thể tổ đội với bất kỳ ai" sẽ phát huy tác dụng.
Bởi kẻ chủ mưu đã thông báo rõ ràng "Trong vòng một giờ không tìm thấy đúng đồng đội của mình sẽ bị xử tử", tức là những người khác không thể giả mạo thành đồng đội của ai khác được, chỉ mình cậu có thể.
Nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ sống còn này trong một tiếng duy nhất.
Nếu không đến lúc đó đại cục đã an bài, mọi người đều đã có đồng đội, thân phận của cậu sẽ bị bại lộ.
-
Tạ Trì An giấu kỹ thẻ, bước về phía khu rừng.
Chưa được bao lâu, Tạ Trì An đã thấy một người đàn ông "lưng hùm vai gấu", cao gần hai mét tiến về phía này, nhìn qua đã thấy không phải là mục tiêu thích hợp.
Nhưng cậu không còn thời gian "kén cá chọn canh" nữa.
Chỉ có một giờ lại còn phải đi tìm đồng đội, bỏ qua cơ hội này, không biết đến bao giờ mới có cơ hội khác?
Người đàn ông cầm thẻ trên tay, vừa đi vừa nhìn quanh, trông cực kỳ mất kiên nhẫn.
Thừa dịp gã không chú ý, Tạ Trì An nhanh nhẹn leo lên cây, nép mình sau tán lá rậm rạp để chờ đợi thời cơ.
Cậu không có vũ khí trong người nên cách tốt nhất để đối phó với loại đàn ông cao lớn này chính là đánh lén.
Nhất là khi gã còn vượt qua cửa thứ Nhất rồi, Tạ Trì An không muốn cứng đối cứng.
Cậu cũng càng không thể để lại dấu vết đánh nhau trên cơ thể, như thế sẽ khiến đồng đội nảy sinh nghi ngờ.
Còn đang bận tìm kiếm đồng đội, bình thường có ai lại rửng mỡ đi đánh nhau đâu.
Tạ Trì An nín thở chờ đợi.
Chờ người đàn ông kia không hề cảnh giác mà đi ngang qua gốc cây, cậu đột ngột nhảy xuống vai gã, hai chân kẹp chặt cổ gã, còn tay dùng sức vặn gãy cổ gã...!Tiếng xương khớp gãy vỡ vang lên rõ ràng.
Cả cơ thể lực lưỡng của người đàn ông ấy đổ rầm xuống đất.
Mà Tạ Trì An thì nhanh chóng lộn người một cách điêu luyện và tiếp đất an toàn.
Cậu lấy đi tấm thẻ trong tay gã.
Mặt màu đen ghi số 62, mặt màu đỏ còn lại là 98.
Số 98.
Đồng đội của cậu đây mà.
-
Tạ Trì An vẫn tiếp tục tìm kiếm trong rừng sâu, dọc đường gặp không ít người đang vội vã.
Họ cứ bắt gặp Tạ Trì An là dừng chân, hỏi: "Số của anh là bao nhiêu?"
Tạ Trì An hỏi ngược lại.
Đối với những người chơi bình thường khác, tiết lộ số hiệu của mình không phải là vấn đề lớn, nhưng với Tạ Trì An, chuyện này vô cùng quan trọng.
Cậu không biết chủ nhân trước của tấm thẻ 62 này đã nói cho bao nhiêu người, một khi trùng hợp gặp phải người đã nhớ mặt người đó, phát hiện số hiệu thì đúng nhưng người lại khác, chắc chắn sẽ có vấn đề.
Những người kia vì nóng lòng tìm đồng đội, chẳng ai muốn lãng phí thời gian đôi co, sau khi nhận ra Tạ Trì An không phải là người cần tìm thì lập tức rời đi.
Bốn mươi phút trôi qua.
Tạ Trì An chạm mặt một nữ sinh đi một mình.
Nữ sinh vừa nhìn thấy Tạ Trì An thì mắt sáng lên, vọt lên trước hỏi: "Bạn số 62 à?"
Tạ Trì An: "Số của bạn là?"
"Tôi chính là 98 đây." Nữ sinh đáp.
Tạ Trì An gật đầu: "Vậy được rồi."
"Tôi còn tưởng là tìm không thấy chứ! Sợ muốn chết..." Nữ sinh vô cùng kích động, kéo Tạ Trì An đi ngược lại, "Trước hết đi tìm đồ ăn đã nhé.
Tôi đi cả đường mà chẳng thấy thứ gì ăn được, còn bạn?"
Tạ Trì An nhìn cô nữ sinh cực kỳ vô tư, tự nhiên đến mức này.
Cậu có thể lý giải vì sao nữ sinh này dám tin tưởng cậu như thế, là bởi trong vòng này giữa hai đồng đội không có xung đột lợi ích, có thể nói đôi bên cùng có lợi.
Trừ phi đồng đội quá yếu kém hoặc đã quen đơn binh tác chiến, hoặc đơn thuần trở nên biến thái thôi...!Đâu ai tự nhiên rảnh rỗi sinh nông nổi lại đi giết đồng đội của mình.
Dù sao thêm một người cũng là thêm một phần trợ lực mà.
Nhưng Tạ Trì An cảm thấy nữ sinh này kích động quá mức, loại kích động này không giống như bắt nguồn từ niềm phấn khích khi tìm thấy đồng đội, mà càng giống như bởi vì xung quanh có điều gì đó bất thường...!
"Tôi tên là Quan Duyệt, còn bạn?" Quan Duyệt hỏi.
Tạ Trì An không trả lời.
...!Hình như có kẻ đang theo dõi họ.
Quan Duyệt thấy Tạ Trì An không đáp, chỉ cho rằng tính cách cậu vốn lạnh lùng như thế, nhìn vẻ ngoài của Tạ Trì An thôi cũng biết cậu không phải người ưa nói chuyện rồi.
Năm phút sau, đột nhiên một bóng người lao ra khỏi bụi cây, tay cầm cây giáo nhọn, trực tiếp tấn công Tạ Trì An.
Tạ Trì An phản ứng cực nhanh, cậu tránh đòn tấn công trực diện, sau đó ngay lập tức cúi gập người xuống để né đòn đánh lén của Quan Duyệt.
-
Tạ Trì An nhìn một nam một nữ đứng chung: "Quả nhiên, chúng mày mới là đồng đội của nhau."
Quan Duyệt: "Sao mày đoán được?"
Động tác vừa rồi của Tạ Trì An quá mau lẹ, căn bản cậu đã sớm biết rõ ràng rằng ả sẽ đánh lén.
Tạ Trì An: "Cứ có não là đoán được."
Quan Duyệt: "..."
Vu Càn: "..."
Chẳng lẽ kế hoạch của họ ngu ngốc đến vậy sao?
-
Quan Duyệt gặp số 98 trên đường, là một cô bé gầy gò nhút nhát, vừa thấy ả cũng là nữ thì kể hết mọi chuyện.
Quan Duyệt biết ngay cô bé kia là số 98, là đồng đội của số 62.
Chỉ là khi đó Quan Duyệt cũng đang bận tìm người, chẳng bận tâm đến người khác, nhưng vừa mới tạm biệt số 98 không lâu ả đã thấy đồng đội của mình, số 81 - Vu Càn, người này rất tích cực, đã kiếm được một cây giáo để làm vũ khí.
Quan Duyệt thực chất là số 92.
Sau khi hội họp xong, áp lực bị xử tử cũng theo đó mà biến mất.
Xong rồi làm gì đây? Đương nhiên là...!giết chết những người đang còn đơn độc.
Giết một người bây giờ, sau đó chắc chắn cũng sẽ có một kẻ vì không tìm thấy đồng đội mình mà bị xử tử.
Chuyện "một mũi tên trúng hai con nhạn" như này mà không làm thì đúng là uổng phí.
Nói không chừng một trong hai người mà may mắn giết nhầm người chơi số 0 là có thể không cần tham gia cái Trò chơi đáng nguyền rủa này nữa rồi.
Đáng tiếc khoảng thời gian sau đó, họ chỉ gặp phải toàn những tổ đội hai người đầy đủ hoặc là người "một mình một ngựa" nhưng trông rất mạnh, chỉ đành trốn tránh.
Hai người cùng nhau bàn bạc lại, để Vu Càn núp trong tối, còn Quan Duyệt ra vẻ vô hại thì chạy đi lừa gạt những người chưa tìm thấy đồng đội, rồi thừa cơ ra tay sát hại.
Quan Duyệt không biết số hiệu của những người khác, nhưng số 98 thì ả biết rõ, thế nên là gặp ai ả cũng hỏi: "Bạn có phải số 62 không?"
Hơn bốn mươi phút qua đi, lúc này người chưa có tổ đội còn lại không nhiều.
Nhưng Quan Duyệt biết số 62 và số 98 vẫn chưa gặp nhau, cho nên khả năng số 62 còn đâu đó ngoài kia là khá lớn.
Ả chỉ cần loại bỏ khả năng này là có thể giảm bớt hai đối thủ rồi.
Cũng từng nghĩ đến việc vòng lại giết số 98, nhưng dọc đường đi họ đã gặp không ít kẻ mạnh, trốn tránh khắp nơi một hồi rồi chẳng muốn quay lại nữa.
Trên đảo này, 81 và 92 chính là những sự tồn tại nằm ở tầng đáy của chuỗi thức ăn.
Rồi Quan Duyệt gặp Tạ Trì An.
Vũ khí của ả không phải là vẻ giả vờ thân thiện làm đồng đội với Tạ Trì An mà chính là sự bảo hộ của Vu Càn đang ẩn núp trong rừng cây kia.
Kỳ thật Quan Duyệt định lừa cho Tạ Trì An phí hoài một giờ đồng hồ sau đó bị xử tử vì tìm nhầm đồng đội.
Nhưng ả cũng lo rằng liệu đứng chung với Tạ Trì An thế này có khiến kẻ chủ mưu hiểu nhầm rồi phán định ả cũng đã tìm nhầm đồng đội thì sao, cho nên ả ra tay vào mấy phút cuối cùng.
Chỉ còn mười ba phút nữa thôi là tròn một giờ.
Tạ Trì An chẳng cần lo lắng bản thân có bị xử tử hay không, dù sao cậu cũng là số 0 chứ không phải 62.
Nhưng số 98 chắc chắn phải chết.
Mà Tạ Trì An lại đang cần một vỏ bọc đồng đội để che mắt người khác.
Dựa vào việc Quan Duyệt vừa gặp cậu đã nói đúng mối quan hệ giữa số 62 và 98 là biết Quan Duyệt đã từng gặp số 98.
Ả vội vàng kéo cậu về hướng ngược lại cho nên khá chắc chắn số 98 đang ở hướng mà ả vừa đi qua.
Biết phương hướng chính xác, tìm số 98, mười phút là đủ.
Ba phút còn lại...!Tạ Trì An nhìn hai kẻ liên thủ lừa gạt cậu.
Cứ giải quyết chúng trước đã.