44. Chương 44: Thành Tích Triple-kill Của Người Chơi Số 1

Chạy Hay Chết

Chương 44: Thành Tích Triple-kill Của Người Chơi Số 1

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mười phút sau, Tạ Trì An tay lăm lăm cây giáo, cúi người nhìn một cô bé đang khóc thút thít dưới gốc cây, hỏi: "Số 98?"
Cô bé kinh ngạc ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ ngơ ngác nhìn người anh trai có giọng nói dễ nghe vừa xuất hiện một cách đột ngột.
Tạ Trì An kiên nhẫn bảo: "Anh là đồng đội của em."
Cô bé vẫn ngơ ngác như thể chưa kịp phản ứng, cho đến khi nhận ra đây là đồng đội của mình thì liền mím môi khóc nức nở.
Em quá đỗi sợ hãi, em cho rằng mình sắp phải chết tới nơi rồi.
Vì chỉ có một mình nên cô bé không dám đi lung tung trong rừng, cứ thế chờ đồng đội đến tìm, nhưng mãi mà vẫn chẳng thấy ai đến...!
Tạ Trì An: "..."
Cậu ghét dính dáng đến lũ trẻ con.
Cô bé này mới bao nhiêu tuổi? Mười một? Mười hai tuổi? Tạ Trì An chẳng hiểu sao đứa bé này lại có thể vượt qua cửa thứ Nhất.
Tạ Trì An luôn cho rằng người chơi ở cửa thứ Hai toàn là cường giả ngàn dặm có một, cửa thứ Nhất của cậu chém giết khốc liệt như thế, không lẽ cửa ải của người khác lại dễ dàng đến vậy...!Nhưng bây giờ, cậu bỗng nhiên hoài nghi nhận định này.
Dẫu là cô bé này hay hai kẻ Quan Duyệt cậu vừa xử lý đều không giống những kẻ có thể sống sót đến cuối cùng giữa hàng ngàn người.
Có lẽ cửa thứ Nhất của người khác chính là dễ dàng đến thế!
Chỉ trách vận khí của cậu quá xui xẻo mà thôi.
Nếu Tạ Trì An mà may mắn thật thì đã chẳng nhận phải thẻ bài số 0 - kẻ thù quốc dân.
"Nín đi, em muốn thu hút người tới đây à?" Tạ Trì An không có ý định an ủi cô bé, giọng điệu nhạt nhẽo, nhưng lại giống như một sự dịu dàng hiếm thấy.
Cô bé bị dọa im bặt.
Xem như hiểu chuyện.
Tạ Trì An khá hài lòng.
Nếu là một đứa nít ranh ương bướng thích cãi cọ, Tạ Trì An cam đoan sẽ lập tức quay lưng bỏ đi, mặc kệ người khác có nghi ngờ khi cậu hành động một mình hay không.
Chuyện giết đồng đội cậu không làm được, cũng không cần phải làm.
Nhưng nếu bất đắc dĩ, cậu có thể loại bỏ hắn và một mình chiến đấu.
"Anh tên là Tạ Trì An." Tạ Trì An nửa quỳ trước mặt cô bé, dùng sự nhẫn nại lớn nhất kể từ khi sinh ra mà hỏi, "Em tên là gì? Bao nhiêu tuổi rồi?"
Cô bé sụt sịt: "Em là...!Lâm Xảo, mười ba ạ."
Mười ba tuổi...!Thật không ngờ, cô bé này cùng lắm chỉ mười một, mười hai tuổi, gầy trơ xương thế kia.
Ừ thì mười ba tuổi cũng bé không khác mấy.
Mặc dù chính Tạ Trì An cũng chỉ là trẻ vị thành niên mười bảy tuổi, nhưng dù sao tháng sau cậu cũng sẽ thành thanh niên mười tám rồi.
Tạ Trì An hỏi: "Cửa thứ Nhất của em tổng cộng có bao nhiêu người?"
Cả người Lâm Xảo run lên, nhỏ giọng đáp: "4, 4 người ạ."
Tạ Trì An: "..."
Hình như cậu đã nếm được mùi vị của việc "so người với người càng cảm thấy tức chết".
Cậu liều chết mở đường máu thoát khỏi 2008 người, thừa sống thiếu chết bước vào cửa thứ Hai.
Rồi thấy người khác: 4 người, loại may mắn này bán ở đâu vậy, tôi cũng muốn mua vài cái?
"3 người còn lại là..." Tạ Trì An cảm thấy thì ra kẻ chủ mưu lại có lòng tốt đến thế, thấy em ấy còn bé mà biết nương tay.
Hiện giờ Lâm Xảo xem Tạ Trì An như chỗ dựa lớn nhất của mình, nào dám giấu giếm: "Bố, mẹ, và...!em trai ạ."
Tim Tạ Trì An chùng xuống.
...!Đứa bé này đã tự tay giết chết cả gia đình mình.
Tạ Trì An không dám đối xử với cô bé này như với mấy đứa trẻ bình thường khác.
Tuy gầy gò đến đáng thương, song, vẫn là người chơi đã bước qua cửa thứ Hai, hơn nữa...!lại còn chính tay giết chết người thân của mình.
Một đứa bé tí tuổi đã giết cha giết mẹ, Tạ Trì An không thể tin tưởng em ấy được.
Mặc dù cậu cũng chẳng trông cậy vào việc em có thể kề vai tác chiến, nhưng cũng không muốn thêm một Trần Tuệ Tuệ nữa đâm dao sau lưng.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy đôi mắt trầm xuống của Tạ Trì An, lòng Lâm Xảo thắt lại.
Vì còn nhỏ mà em không hiểu được thế nào là lòng người khó dò, nhưng bởi hoàn cảnh sống đặc thù đã khiến em trở nên mẫn cảm với cảm xúc của người lớn, từ đó biết lựa lời mà nói.
Em túm lấy góc áo của Tạ Trì An, khẩn khoản cầu xin: "Anh ơi đừng bỏ em mà.
Xảo Xảo rất ngoan, sẽ không gây thêm rắc rối cho anh đâu."
Tạ Trì An nhìn cô bé: "Em có thể giết cả bố mẹ và em trai mình, vậy lấy gì để anh tin em đây?"
Lâm Xảo khóc òa: "Em sẽ không hại anh mà.
Bố mẹ không thích Xảo Xảo đâu, bọn họ chỉ thích em trai thôi.
Em không thích em trai, em cũng không thích bố mẹ.
Anh ơi, anh tốt hơn bố mẹ em rất nhiều, bố mẹ chưa từng nói chuyện với em hòa nhã như vậy... cũng chưa từng xuất hiện lúc em khổ sở, bất lực nhất như anh."
Tạ Trì An hiểu rồi.
Có vẻ Lâm Xảo sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ.
Mười ba tuổi mà vẫn gầy yếu như một học sinh tiểu học, không khó để thấy cô bé này đã phải chịu không ít khắt khe từ gia đình.
Tạ Trì An hỏi: "Em giết họ như thế nào?"
Người thấp bé nhẹ cân như Lâm Xảo, nói giết em trai mình còn có thể hiểu được, nhưng hai người trưởng thành kia thì em ấy làm sao mà giết được?
Lâm Xảo nhỏ giọng kể: "Em vẫn luôn là người nấu cơm cho cả nhà...!Em bèn bỏ thuốc chuột vào thức ăn, rồi bọn họ đều chết cả."
"Em không ăn mà bọn họ không nghi ngờ gì ư?"
Lâm Xảo trả lời như một thói quen: "Họ ăn xong em mới được ăn đồ thừa, sau đó phụ trách rửa bát đĩa." Ở ngôi nhà ấy, ngay cả tư cách ngồi vào mâm cơm em cũng không hề có.
Em trai chưa từng gọi một tiếng "chị", bố mẹ cũng chẳng coi em là "con" mà là kẻ hầu người hạ cho ba người họ.
Tạ Trì An cau mày.
Cậu biết cô bé không nói dối.
Gia đình kia đúng là chết cũng chưa hết tội.
Tạ Trì An chẳng chút nghi ngờ, Lâm Xảo, người chơi này, là người yếu nhất cửa này, sức chiến đấu hoàn toàn bằng không.
Mà số hiệu tương ứng của em, là 98.
Trong tay Tạ Trì An có ba tấm thẻ của ba người khác nhau, số 62 là của người đàn ông cao to kia, hai tấm còn lại là 92 và 81, lần lượt thuộc về Quan Duyệt và đồng đội của ả.
Như thể một bảng xếp hạng thực lực vậy.
Xem xét từ lúc Tạ Trì An giao chiến với họ, cậu thấy họ đều không mạnh.
Chẳng lẽ số hiệu của mỗi người chơi không hề ngẫu nhiên, mà là dựa vào thực lực để phân chia? Số càng nhỏ, sức chiến đấu càng mạnh mẽ hơn.
Ngoại trừ số 0.
Tạ Trì An chẳng cảm thấy mình mạnh bao nhiêu, chỉ thấy mình đúng là xui xẻo đủ đường.
Lúc này, trên trời lại vọng xuống tiếng của hệ thống.
"Một giờ đã hết.
Trước mắt có hai tổ đội chưa hội họp thành công, sẽ bị xử quyết.
Đó là số 84 và số 97, số 95 và số 68.
Mặt khác, các người chơi số 81, số 89, số 91 và số 92 đã tử vong."
Vỏn vẹn một giờ mà chết 8 người, trong đó khoảng từ 80 đến 98 thương vong thảm thiết, những người có số hiệu dưới 50 thì không hề tổn hao gì, càng cho thấy số hiệu biểu thị thực lực.
Không, phải có 9 người chết mới đúng.
Tạ Trì An chú ý hệ thống không hề thông báo người chơi số 62 tử vong.
Là bởi số 0 chiếm cứ thân phận số 62 sao?
Âu cũng coi như quy tắc không có "đuổi tận giết tuyệt", nếu không số 0 chẳng có cách nào để thắng được.
Chân trước vừa ngụy trang xong xuôi, chân sau lại bị hệ thống vạch trần, thế thì còn chơi gì nữa? Trực tiếp mở chế độ toàn dân truy sát cậu là được rồi.
Lâm Xảo nghe tiếng thông báo máy móc kia, cả người co rúm lại.
Hiển nhiên em hiểu được nếu không có Tạ Trì An, giờ phút này em cũng sẽ là một trong những cái tên trên cáo phó kia.
Em thực sự quá yếu.
Kể cả khi em luôn miệng đảm bảo sẽ không gây thêm rắc rối cho Tạ Trì An, nhưng Lâm Xảo hiểu rõ, một khi anh ấy mang theo em, bản thân em cũng sẽ trở thành một gánh nặng cho anh ấy.
"Anh ơi." Lâm Xảo lấy hết can đảm để nói, "Nếu anh đánh không lại người xấu, anh cứ mặc kệ em, hãy chạy thật nhanh đi.
Xảo Xảo biết mình rất vô dụng...!không giúp đỡ được cái gì, chỉ thêm vướng chân vướng tay cho anh, dù chết cũng không sao cả."
Khi em còn ở nhà, lúc nào bố mẹ cũng chỉ vào mũi em mà mắng: "Mày đúng là đồ thừa thãi, sinh ra làm gì cho chật nhà, chết sớm là tốt rồi!"
Dẫu Lâm Xảo sợ chết biết bao, nhưng em cũng không muốn liên lụy tới anh trai nọ.
Sâu trong trái tim mình em vẫn có khẩn cầu hèn mọn, cầu mong bản thân mình sẽ không bị bỏ rơi nữa, dù chỉ một lần thôi...!Từ lúc sinh ra tới giờ, em luôn phải nghe những lời lẽ vùi dập không hay, lòng tự trọng cũng bị người thân giẫm vụn dưới chân, em đã sớm tự ti đến tận xương tủy.
Em gầy yếu, thấp bé, xấu xí, hèn mọn, đáng khinh đến nhường nào.
Chỉ có một đôi mắt không hề mông muội, rất giống Đồng Dập Huy.
Tạ Trì An híp mắt, bất ngờ bật cười: "Con bé này, tâm cơ thật đấy."
Lâm Xảo mờ mịt.
Tâm cơ gì ạ? Em đang nói thật mà.
"Nếu em đã nói vậy." Tạ Trì An xoa đầu cô bé, đứng thẳng dậy, "Vậy anh chẳng còn cách nào bỏ mặc em nữa."
Đồng đội cậu đã chọn, đành phải bảo vệ em ấy thôi.
Tạ Trì An đó mà, ăn mềm chứ không ăn cứng.
Nếu đối phương cứng rắn, cậu ấy còn có thể rắn hơn; nếu đối phương độc ác, cậu ấy còn có thể tàn bạo hơn.
Song, nếu đối phương có thể tỏ ra một chút chân thành, cậu ấy có thể cực kỳ ôn nhu.
Lâm Xảo mở to mắt không dám tin, rơm rớm nước mắt, nhưng em biết mình không còn sợ hãi nữa rồi.
Cả cuộc đời trước mắt, đây là lần đầu tiên có người nói với em rằng sẽ không bỏ lại em.
Thì ra không phải em vô dụng.
Thì ra tấm lòng bé nhỏ này, cũng sẽ có người quý trọng.
Tạ Trì An biết mình lại giẫm lên vết xe đổ rồi, vô vàn bài học ở cửa trước mà cậu vẫn cứ làm ngơ, một lần nữa, cậu vẫn chọn bảo vệ những người lương thiện yếu đuối như thế này.
Người lý trí như cậu, làm sao không biết rằng cách tốt nhất bây giờ là mau chóng vứt bỏ cô bé kia, thà rằng một mình tác chiến còn hơn bị liên lụy mà chết.
Quyết định này của cậu đúng là thứ sai lầm ngu ngốc nhất.
Nhưng nếu ngay cả lương thiện cũng là sai, há chẳng phải cuộc đời này quá bi ai rồi sao?
Nếu Lâm Xảo ở phe địch, Tạ Trì An sẽ không xen vào.
Nhưng hai người họ đã bén duyên thành đồng đội, cậu cố gắng hết khả năng của mình thì chưa chắc đã không ổn.
Nhiều nhất chỉ mệt hơn chút mà thôi...!không có gì đáng ngại.
Thôi được, là rất rất mệt ấy, lại còn cực kỳ vướng víu.
Nhưng nếu mềm lòng là loại bệnh, hẳn Tạ Trì An đây đang bệnh cũ tái phát, không có thuốc chữa.
Dẫu trải qua vô vàn phản bội đau đớn, cậu cũng không muốn khỏi bệnh.
Tạ Trì An và Lâm Xảo còn chưa đi được mấy bước, thông báo từ hệ thống lại vang lên liên tiếp.
"Người chơi số 24 đã tử vong."
"Người chơi số 18 đã tử vong."
"Người chơi số 29 đã tử vong."
"Chúc mừng người chơi số 1 đạt thành tựu TRIPLE-KILL."
Tạ Trì An dừng bước.
Giết liên tục ba người nằm trong TOP 30 chỉ với vài giây ngắn ngủi, đây là sức chiến đấu mạnh đến cỡ nào...!
Số 1.
Vỏn vẹn một chữ số cũng đủ để chứng minh tất cả.
Đồng thời, nó đã nhắc nhở Tạ Trì An.
Trong khoảng thời gian ngắn mà giết liên tiếp ba người trở lên, hung thủ sẽ được hệ thống thông báo chiến tích đến toàn dân.
Không biết đây là loại vinh quang gì, đã khiến người khác phải kiêng dè thì thôi, lại còn bị toàn dân chú ý.
"Cây cao đón gió".
Càng đừng nói đến thân phận số 0 nhạy cảm của Tạ Trì An, một khi bị nó chúc mừng, cậu chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Điều này đã khiến Tạ Trì An bị bó buộc tay chân.
Chiến tích mang tên TRIPLE-KILL này thường xuất hiện trong tình huống đám đông hỗn chiến, ví dụ như lúc Tạ Trì An một chọi 41 ở cửa thứ Nhất vậy.
Vậy vấn đề chính là, nếu lại lâm vào tình huống tương tự, thân phận của cậu chắc chắn sẽ bị phanh phui triệt để...!
Hình ảnh quá đẹp! Nói không chừng cửa này còn có thể trực tiếp thăng cấp thành một người đơn đấu toàn bộ hòn đảo.