52. Chương 52: Sống Ở Đời Là Phải Có Gu Thẩm Mỹ Độc Đáo

Chạy Hay Chết

Chương 52: Sống Ở Đời Là Phải Có Gu Thẩm Mỹ Độc Đáo

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Trì An nhìn hắn không nói gì.
Ngay lúc Giang Khoát chuẩn bị tiếp tục ăn xiên nướng kinh khủng này, Tạ Trì An bèn rũ mắt, bảo: "Được rồi."
"Hửm?" Giang Khoát dừng động tác.
"Khẩu vị của anh đúng là đặc biệt thật đấy." Tạ Trì An mỉa mai nửa đùa nửa thật, "Cái này mà còn ngon hơn đồ anh làm thì hồi trước anh sống một mình kiểu gì không biết?"
Ngày nào cũng ăn đồ dở tệ thế này, sống sao nổi?
"Đúng vậy đó, cho nên bây giờ không phải đã có em rồi sao, đầu bếp nhỏ?" Chớp mắt, Giang Khoát đã gán cho Tạ Trì An một biệt danh mới, chất giọng trầm ấm dễ nghe vô cùng, "Không có em, tôi làm sao sống nổi."
Cái tên này thật là...!rõ ràng là một câu trần thuật bình thường mà cứ như tán tỉnh vậy.
"Ném đi." Tạ Trì An lần nữa cởi bọc quần áo ra lấy mũi đục, cậu lạnh giọng bảo, "Tôi nướng cho một xiên nữa."
Giọng điệu không chút cảm xúc, nghe như đang chê hắn phiền phức vậy.
Giang Khoát hơi ngạc nhiên, sau đó dùng nắm tay che miệng vờ ho, cũng giấu luôn khóe môi đang nhếch kia đi.
Nói thế nào đây, nhà có một anh bạn nhỏ "khẩu thị tâm phi" ngạo kiều quá ư là đáng yêu, biết làm sao bây giờ.
***
Sau bữa ăn, Giang Khoát dập tắt lửa, Tạ Trì An lẳng lặng đi đến cạnh hắn, đưa dao trả lại.
Giang Khoát không đòi, nhưng Tạ Trì An chẳng định giữ mãi.
Cậu biết rất rõ, hợp tác với Giang Khoát mang lại giá trị lâu dài, lớn hơn nhiều so với một con dao.
Giang Khoát thuận tay nhận lấy: "Thực ra em giữ luôn cũng được đó."
Tạ Trì An từ chối bình luận, lời khách sáo như vậy mà hắn cũng nói ra được, thật bó tay.
Cậu định đi đến dòng suối nọ để đổ đầy bình nước, nhưng hai người còn lại...!
Tạ Trì An nhìn về phía Lâm Xảo: "Đi được không?"
Chân Lâm Xảo chỉ bị trật không quá nghiêm trọng, xử lý xong xuôi là không còn gì đáng ngại nữa.
Nhưng không tránh khỏi phải đau nhức vài hôm, hôm nay vẫn không nên đi lại thì hơn.
Lâm Xảo thử đứng dậy, chưa kịp đứng vững đã ngã về chỗ cũ, đau mà nhăn hết mặt mày.
Giang Khoát mở miệng rất đúng lúc: "Để tôi trông em ấy cho, em cứ làm việc của mình đi."
Bởi vì cái chân đau của Lâm Xảo, họ sẽ phải nghỉ ngơi ở chỗ này nguyên ngày hôm nay.
Cũng không phải là không thể cõng em ấy, nhưng một là khó di chuyển, hai là tốn sức, chẳng có lợi lộc gì.
Tạ Trì An không chút cảm kích.
Cậu sẽ không giao Lâm Xảo cho một người xa lạ chiếu cố.
Ăn với nhau một bữa cơm thì sao chứ, trong mắt Tạ Trì An, Giang Khoát vẫn chỉ là người dưng mà thôi...!một người dưng quen mặt.
Lòng tin cần được bồi dưỡng lâu dài, chậm rãi, không phải ngày một ngày hai mà thành.
Giang Khoát nhận ra ý từ chối qua nét mặt Tạ Trì An, hắn không để bụng, kiếm một gốc cây gần đó mà ngồi xuống.
Hắn có thể lý giải sự đề phòng của Tạ Trì An, cũng giống như hắn không tin Tạ Trì An lắm vậy.
...!Đâu chỉ là không tin thôi đâu, phải là không hề có chút tin tưởng nào.
Dẫu thoạt nhìn hai người chung sống hòa hợp là thế, nhưng chỉ có mình Lâm Xảo mới ngây thơ mơ về một cuộc sống ba người ấm cúng.
Dù là Giang Khoát hay Tạ Trì An đều hiểu rõ trong lòng, họ chưa bao giờ đứng cùng một chiến tuyến.
Chuyện lấy nước chưa vội.
Tạ Trì An bỏ ý định đi tới dòng suối, cũng ngồi xuống cầm lên một khúc gỗ, bắt đầu chế tạo cái bình thứ hai.
Dành cho Lâm Xảo.
Tạ Trì An không ưa dùng chung đồ vật cá nhân với người khác.
Cậu vốn có tính sạch sẽ mà.
Giang Khoát nhặt về rất nhiều gỗ, ngoài đống củi lửa trưa nay thì vẫn còn dư lại để đốt cả buổi tối nữa.
Tạ Trì An cầm mũi đục xiêu vẹo đục gỗ, rạch một đường rồi giơ lên ngắm nghía, cực kì chăm chú.
Dưới tán cây, ánh nắng bị lá cây xum xuê lọc bớt, chỉ chiếu được nửa gò má trắng nõn của thiếu niên, đôi môi đẹp như cánh hoa tường vi.
Mười ngón tay thon dài nửa cầm gỗ nửa cầm mũi đục, dáng vẻ cúi đầu chuyên chú dường như làm tan chảy nét lạnh lùng nơi khóe mắt, dưới ánh sáng dịu nhẹ như được phủ một lớp lọc, khiến người ta quên đi hoàn cảnh khắc nghiệt hiện tại, chỉ còn biết thưởng thức khung cảnh đẹp như tranh trước mắt.
Giang Khoát ngắm con trai nhà người ta nửa ngày, mới lại gần hỏi dò: "Này anh thợ mộc, làm cho tôi một cái được không?"
...!Đây là cái xưng hô quái quỷ gì! Chẳng mấy chốc, qua miệng Giang Khoát, Tạ Trì An sẽ trở thành Trạng Nguyên tinh thông mọi nghề trên đời mất thôi.
Tạ Trì An chẳng thèm ngẩng đầu: "Thỏa thuận giữa chúng ta không có mục này."
Cậu chỉ phụ trách nấu cơm.
"Thỏa thuận có thể sửa đổi bất cứ lúc nào." Giang Khoát nói.
Tạ Trì An ngước mắt, nhìn thẳng vào khuôn mặt anh tuấn của thanh niên, nhả từng chữ: "Thỏa thuận cũng có thể chấm dứt bất cứ lúc nào."
Giang Khoát: "..."
Đàm phán thất bại, cuộc trò chuyện kết thúc.
Giang Khoát thảm hại bị người khác từ chối, quyết định tự mình làm để có cơm ăn áo mặc.
Không phải hắn không biết làm đồ thủ công, quý ngài số 1 đây, trừ khoản nấu nướng có cả tá vấn đề, thì rất khéo tay đó.
Chỉ là hơi ghen tị.
Dựa vào đâu mà em gái ấy có, còn tôi thì không, hứ.
...!Dựa vào việc ngươi không phải đồng đội của cậu ấy??:))
Trong đầu có một giọng nói tỉnh bơ trả lời.
Giang Khoát lườm Lâm Xảo, hậm hực cầm dao lên, gọt phăng một lớp gỗ một cách gọn gàng.
Lâm Xảo méo mặt.
Sao cứ cảm giác chú Giang vừa định gọt đầu mình thì phải?
***
Mọi chuyện êm ả cho đến hết trưa.
Tạ Trì An hoàn thành xong bình gỗ trong tay, cậu lơ đãng đưa mắt nhìn Giang Khoát... cái tên này đang chăm chú khắc chú heo Peppa lên bình ạ.
...!Bị làm sao không biết.
Giang Khoát cũng vừa xong.
Bình gỗ được làm rất đẹp, các đường nét bóng loáng mượt mà, còn có thêm cả nắp đậy cho nước khỏi sánh ra ngoài, chỉ có mỗi hình heo Peppa khắc trên thân bình là quái dị.
"Thế nào?" Giang Khoát xoay mặt bình có hoa văn kỳ lạ ấy ra hỏi Tạ Trì An.
"..." Tạ Trì An đánh giá rất khách quan, "Hơi trẻ con thì phải."
Giang Khoát nói: "Sống ở đời là phải có gu thẩm mỹ độc đáo."
Độc đáo cái nỗi gì.
Tạ Trì An cảm thấy Giang Khoát thật đúng là một nhân tài ngàn năm khó gặp.
"Bình này em làm cho bạn nhỏ kia đúng không?" Giang Khoát nhìn bình trong tay Tạ Trì An, hắn hỏi bằng giọng chắc nịch.
Vì dùng mũi đục nên bề mặt bình nước này của Tạ Trì An rất thô ráp, không đẹp bằng Giang Khoát.
Tạ Trì An vô thức hỏi lại: "Bạn nhỏ nào?"
"Phụt." Giang Khoát cười phá lên, "Em trai, em tự thừa nhận mình là bạn nhỏ rồi đấy nhé!!"
Tạ Trì An thật muốn cầm bình ném hắn.
"Tôi có tên, đừng có gọi linh tinh."
"Gọi tên làm gì cho thêm xa lạ." Giang Khoát nói, "Tôi với em còn lạ gì nhau."
Tạ Trì An:???
Từ từ đã, anh nói cho rõ ràng, tôi với anh lạ gì nhau là cái quái gì? Thân quen lắm sao?
Tạ Trì An hỏi: "Chúng ta có quan hệ gì?"
Giang Khoát nhìn cậu: "Ăn một bữa cơm, sống chết có nhau."
Tạ Trì An cười nhạo: "Ăn phải cơm anh nấu mới là "sống chết có nhau" thì có."
Vừa dứt lời, cậu đã sửng sốt, bởi vì cậu chưa từng ăn cơm Giang Khoát, vậy mà lời trêu chọc ấy lại thốt ra tự nhiên đến thế.
Giang Khoát ngập ngừng: "Em trai, em cười rồi."
Nói nhiều hơn, lại còn biết dỗi.
Tạ Trì An bèn giật mình, lúc này mới nhận ra mình đang cười, không tự chủ, lại còn rất nhẹ, không phải kiểu cười hờ hững thường ngày mà là do vui vẻ thật lòng, ngay cả đường cong nơi khóe miệng cũng đã hiện rõ, chuẩn bị cho một nụ cười lớn hơn, rạng rỡ hơn.
Cậu lập tức mím môi, khẽ quát: "...!Ấu trĩ."
Giang Khoát cười mà không nói.
Hắn rất muốn nói với anh bạn nhỏ này rằng, trông em bây giờ thật giống một cô công chúa nhỏ ngạo kiều đấy nhé.
Nhưng hắn nhịn, nhỡ đâu công chúa nhỏ này lại thẹn quá hóa giận, đơn phương chấm dứt thỏa thuận thì hỏng bét.
Giang Khoát ôm chiếc bình có chú heo Peppa đến trước mặt Lâm Xảo, hắn ngồi xổm xuống, dùng giọng dụ dỗ hỏi: "Cô bạn nhỏ này, em có thấy bé heo này rất đáng yêu không?"
Lâm Xảo - chưa từng được phép xem phim hoạt hình - tỏ ra kinh hãi: "Đây không phải là một cái máy sấy sao?"
Giang Khoát mặt không đổi sắc, lặp lại câu hỏi một lần nữa: "Vậy em có cảm thấy bé máy sấy này rất đáng yêu không?"
Người thanh niên dù ngồi ngay trước mặt em vẫn cao hơn em rất nhiều.
Lâm Xảo kinh hãi nhìn người anh trai dù đã cố tỏ ra dịu dàng nhưng vẫn không giấu nổi vẻ sắc bén nơi hàng lông mày này, em nuốt nước bọt ực một tiếng, không dám nói "không".
"Cũng, đáng yêu ạ." Lâm Xảo trả lời trái với lương tâm.
Kỳ thực Giang Khoát khắc họa nhân vật hoạt hình này rất sinh động, chỉ trách Lâm Xảo chưa từng thấy heo Peppa trông như thế nào.
Ở nhà em không được xem TV, trí tưởng tượng không phong phú lắm, có đánh chết em cũng chỉ nhìn ra được cái máy sấy mà thôi.
Mà ai lại thấy một cái máy sấy tóc đáng yêu cơ chứ?
Vẻ gượng ép trên mặt Lâm Xảo đến quỷ cũng nhìn ra, Giang Khoát lại cố tình không thấy, hắn vui vẻ lắm: "Vậy anh đổi lấy cái của em nhé?"
Đổi, đổi cái gì? Lâm Xảo chẳng hiểu đầu đuôi ra sao nhưng vẫn gật đầu lia lịa, chỉ muốn ông chú này mau chóng đứng xa mình một chút.
Mặc dù chú rất đẹp trai đó, cũng rất lịch sự, nhưng khí chất ALPHA nồng nặc của chú không phải ai cũng chịu được.
Giang Khoát đạt được câu trả lời như ý muốn, lập tức nhét chiếc bình heo Peppa vào lòng Lâm Xảo rồi đứng dậy.
Lâm Xảo thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy tảng đá to lớn đè nặng trong lòng cuối cùng cũng lăn đi chỗ khác.
Giang Khoát giơ hai tay không đi về phía Tạ Trì An, khẽ hếch cằm: "Cô bạn nhỏ kia của em đồng ý đổi với tôi rồi, cái trong tay em bây giờ là của tôi."
Tạ Trì An đứng hình luôn.
Mục đích Giang Khoát bỏ công sức ra khắc một hình vẽ trẻ con như thế, không phải là vì cái này đấy chứ...!
Có thể lắm.
Một cái bình thôi mà, cho thì cho.
Huống chi cái bình này chỉ có thể coi là sản phẩm lỗi.
Giang Khoát như vừa đoạt được chiến lợi phẩm, ánh mắt tràn đầy đắc ý, hơi trẻ con.
Rõ ràng là một người đàn ông nam tính ngời ngời mà lại làm ra vẻ mặt này, hóa ra lại khá MOE.
Nhưng Tạ Trì An không hiểu nổi sự đáng yêu này, chỉ cảm thấy Giang Khoát có khi thật sự có vấn đề.
Nghĩ vậy, khóe môi cậu vẫn khẽ cong lên.
Đồ vật mình làm ra được người khác quý trọng, cảm giác...!thật không tệ.
***
Mãi cho đến đêm cũng không có bất kỳ vụ án mạng nào xảy ra, hệ thống ồn ào hôm trước nay lại yên tĩnh lạ thường, Tạ Trì An hơi không quen.
Không biết đây có phải là chuyện tốt hay không nữa.
Một mặt, Tạ Trì An không hi vọng có người phải chết, mặt khác, cậu lại cảm thấy tất cả kẻ địch đều nên chết sớm để siêu thoát sớm.
Các mâu thuẫn giằng xé trong lòng khiến Tạ Trì An bỗng mờ mịt.
Cậu rất trân trọng sinh mệnh, trước kia dù là loài động vật nhỏ nhất Tạ Trì An cũng không nỡ làm tổn thương.
Mấy đứa trẻ trong nhà sau khi học được cách trèo cây thì đi móc tổ chim, là Tạ Trì An đưa chim non về với tổ của mình.
Lòng Tạ Trì An chứa một cán cân, cho dù có bị vùi thây nơi Địa Ngục, cậu vẫn luôn giữ vững sự tỉnh táo, sẽ không để tâm hồn bị tà ma thôn phệ, bị cái ác ăn mòn, làm bạn với đêm tối, không thấy ánh Mặt Trời.
Nhưng kể từ khi tham gia Trò chơi này, cậu cứ luôn "thân bất do kỷ".
Tự kết liễu bản thân để thành toàn cho người khác thì cậu không làm được, bây giờ càng phải liều mạng sống sót vì ca ca.
Mà muốn sống thì phải giết người.
Một người rồi hai người, một trăm người rồi một ngàn người, nếu Trò chơi vẫn cứ tiếp tục quỹ đạo của nó, nếu cậu luôn là người chơi cuối cùng của các vòng, vậy cậu sẽ còn là "cậu" của thuở ban đầu sao? Hay là một Tạ Trì An giết chóc điên dại?
Cậu còn có tư cách vỗ ngực bảo rằng trái tim này chưa từng bị bóng tối nhuộm đen sao?
"Em trai, em mà còn thẫn thờ nữa là chúng ta sẽ phải ăn nấm cháy tiếp đấy." Chất giọng trầm thấp vang lên bên tai, kịp thời cảnh tỉnh đầu bếp Tạ.
Tạ Trì An thoáng thấy xiên nấm trong tay mình có xu hướng sắp cháy, vội vàng lật mặt kia lại.
"Đang nghĩ gì vậy?" Giang Khoát nhìn cậu, "Em trai này, em còn trẻ, sao cứ ủ rũ thế."
"Tôi không nghĩ gì cả." Tạ Trì An thấp giọng, "Tôi chỉ đang ngẩn người thôi."
Giang Khoát nhíu mày: "Em coi tôi là thằng ngu hay mù?"
Tạ Trì An bỗng bực mình: "Anh có thể đừng nói nhiều như thế được không!"
"Có phải em đang nghĩ, nếu tiếp tục chơi trò này, liệu em có trở nên rất xấu rồi biến thành loại người em đã từng ghét đúng hay không?" Giang Khoát đột nhiên nói trúng phóc.
Tạ Trì An nhìn hắn, hơi bất ngờ.
Người này lại có lúc đáng tin cậy thế sao?
Giang Khoát nhìn biểu cảm của Tạ Trì An là biết mình nói đúng rồi, bèn cất cao giọng nói: "Đâu có tự nhiên mà gọi em là "em trai" đâu, đến đây, để anh trai khuyên bảo em nào."
Giang Khoát dứt khoát dí sát vào Tạ Trì An: "Đưa xiên này cho tôi."
Tạ Trì An thực sự muốn biết hắn định bày trò gì, đành giao xâu nấm cháy xém cho hắn.
"Tôi thích đồ nướng hơi cháy xém một chút, em biết tại sao không?" Giang Khoát nói, "Là bởi vì nấm và con người cũng giống nhau thôi.
Con người không thể nào cứ sống ngây ngô, trắng mềm như tấm chiếu mới mua cả đời được. Cha mẹ không dạy, mình không tự học, chẳng sớm thì muộn cũng sẽ bị xã hội dạy làm người...!giống như nấm sống khó ăn vậy.
Cần phải phủ thêm chút màu sắc để tự vệ, đúng không? Có một số người ngoài trắng trong đen, bề ngoài cũng đẹp đẽ ra dáng lắm, ai biết lòng dạ xấu xa thế nào. Loại nấm này người ta chỉ cắn một miếng bên ngoài thôi, thấy bên trong khét lẹt ai còn dám ăn tiếp.
Cũng có một số kẻ đen thùi lùi toàn thân, loại này khỏi phải bàn nữa, nhà tù lúc nào cũng mở rộng còng tay chào đón bọn chúng, lũ ấy còn đáng sợ hơn cả nấm độc.
Cuối cùng là loại nấm như em."
Giang Khoát nói tiếp: "Em trai, em nhìn thì lạnh lùng, kiên cường giống băng tuyết.
Sờ vào lớp băng dày ấy thì lạnh thật đấy, nhưng chỉ cần cầm lâu một chút, dùng thân nhiệt của mình ủ ấm em, em sẽ dịu đi, tan thành một vũng nước."
Hắn lại nói: "Dẫu bị lửa hun cháy mặt ngoài, lột ra rồi bên trong vẫn vừa trắng vừa mềm, quật cường kháng cự.
Loại đồ ăn này là tôi thích nhất."
Tạ Trì An: "Hình như anh đã quên tôi từng giết người."
Có thể vượt qua vòng đầu tiên, tay cậu không còn sạch sẽ nữa.
Cậu là một khối băng có mũi nhọn gây chết người.
Giang Khoát chỉ mỉm cười: "Không giống nhau đâu, em trai."
Còn chỗ nào không giống thì hắn lại không nói.
Kỳ thực Tạ Trì An nghe xong vừa hiểu vừa không hiểu.
Chưa đến mức thấu triệt tường tận, nhưng ít nhất trong lòng đã dễ chịu hơn nhiều.
"Thế nào? Có phải nghe tôi nói một câu là hơn hẳn mười năm đọc sách không?" Giang Khoát quay đầu hỏi.
Tạ Trì An mềm lòng cứng miệng: "Đây chính là lý do anh nướng cháy nấm của tôi đó hả?"
Giang Khoát: "..."
"Ăn hết cho tôi." Tạ Trì An cong môi, "Không được lãng phí."
Giang Khoát: "..."
Quá độc ác!!