53. Chương 53: Hồi Chuông Báo Tử Khủng Khiếp

Chạy Hay Chết

Chương 53: Hồi Chuông Báo Tử Khủng Khiếp

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi lấp đầy dạ dày, đồ ăn cũng cạn, họ lại phải đi tìm kiếm tiếp.
Tạ Trì An không định ăn nấm nữa. Thứ này ăn tạm thì được, chứ ăn nhiều sẽ không đủ dinh dưỡng.
Chuyện đồ ăn để mai tính, đêm nay họ cần phải có một giấc ngủ thật ngon ở đây.
Ba người họ, mỗi người một hướng, cùng tựa vào gốc đại thụ. Giang Khoát ở bên trái, Tạ Trì An bên phải, còn Lâm Xảo nằm ở giữa.
Không ai xung phong gác đêm cả.
Giang Khoát và Tạ Trì An đều có tính cảnh giác rất cao, luôn trong trạng thái ngủ nông, chỉ cần có nguy hiểm là sẽ tự động bừng tỉnh. Hơn nữa, họ cũng không yên tâm giao an nguy của mình cho đối phương.
So với ngày đầu tiên có tới 30% người chơi tử vong, thì ngày thứ hai chỉ chết một người, quả là một kỳ tích.
Nghĩ lại thì cũng hợp lẽ thường.
Ngày đầu tiên, nhằm tìm kiếm đồng đội, mọi người sẽ ưu tiên đi đến những nơi đông đúc, có mật độ dày đặc, nên dễ gặp phải kẻ địch. Hơn nữa, còn có rất nhiều kẻ yếu kém, chỉ cần ra tay càn quét một lượt là tất cả người chơi có thứ hạng thấp về cơ bản đều không có đường sống.
Sau một đợt sàng lọc khốc liệt, những người sống sót đến ngày thứ hai không còn là những kẻ yếu ớt như sên nữa. Họ lại phân bố rải rác khắp nơi trên đảo, ngay cả cơ hội chạm mặt cũng ít ỏi, huống chi là ra tay giết người.
Cả ngày nay, Tạ Trì An đi bộ lâu như vậy mà cũng chỉ gặp được hai người: số 73 và Giang Khoát.
Ngày đầu chết hơn 30 người không có nghĩa là ngày thứ hai cũng sẽ chết từng đó, rồi ngày thứ ba cũng chết từng đó, sau đó trực tiếp GAME OVER. Không thể tính như thế được.
Càng về sau sẽ chỉ càng ít người bỏ mạng. Có khi còn xuất hiện tình huống nhiều ngày liên tiếp không có thông báo tử vong, là bởi vì cơ bản có gặp được nhau đâu mà.
Không đánh lại thì chẳng lẽ không biết trốn sao?
Chỉ cần kẻ chủ mưu không quy định 'vùng an toàn' cố định.
Huống hồ còn có sự tồn tại của số 0, chỉ cần cậu còn sống thì vẫn sẽ có những người không giơ dao với ai khác.
---
Bạch Bất Nhiễm khổ sở xoa xoa hai bàn tay, gió thổi lạnh buốt đến mức đầu óc cậu ta cũng cứng đờ.
Cậu ta không muốn qua đêm một mình trong rừng chút nào.
Chỉ riêng tối qua đã khiến cậu ta bắt đầu nghi thần nghi quỷ, thêm một đêm nữa chắc cậu ta chết mất.
Đồng đội ơi, cậu đang ở đâu!!!
Bạch Bất Nhiễm gào thét trong lòng.
Cậu ta cứ cảm thấy có người đang nhìn mình chằm chằm trong bóng tối.
Lại là ảo giác nữa sao.
Tối hôm qua cũng vậy, rõ ràng chẳng có gì cả, đều tại cậu ta nghĩ vớ vẩn... Bạch Bất Nhiễm tự an ủi mình như vậy.
Ánh trăng nhợt nhạt, cậu ta phải cố gắng lắm mới thấy được đường dưới chân.
Cậu ta thấy cái bóng dưới đất có gì đó bất thường.
Sao tự nhiên lại có tới hai cái bóng nhỉ? Trong đó còn có một cái... lớn... đến vậy.
Bạch Bất Nhiễm cứng đờ xoay đầu lại, đối mặt với một đôi mắt sói xanh biếc.
Cậu ta toan hét toáng lên nhưng lại tắt tiếng, mắt trợn trắng, rồi ngất đi.
"Đại Bạch, Đại Bạch?" Giọng một thanh niên dịu dàng cất lên đầy lo lắng.
Bạch Bất Nhiễm tỉnh lại trong mơ màng, bất chợt thấy một khuôn mặt tuấn tú trẻ trung.
Bạch Bất Nhiễm sững sờ: "Tiểu Thanh? Là cậu ư Tiểu Thanh? Tôi không phải đang nằm mơ đấy chứ!"
Thanh niên đáp: "Là em đây."
"Ôi Tiểu Thanh! Đúng là cậu rồi! Tôi tìm cậu cả ngày đấy!" Bạch Bất Nhiễm vui quá xém khóc, nhào tới ôm chầm lấy Quý Thanh Lâm một cái ôm nồng nàn, thắt chặt tình hữu nghị, "Tôi sợ muốn chết, gặp được cậu thật tốt quá. Vừa nãy tôi còn tưởng mình nhìn thấy một con sói cơ đấy!"
Quý Thanh Lâm mở miệng, có vẻ hơi khó xử: "Ừm, chuyện anh thấy, không phải là hoa mắt đâu."
"Gì cơ?"
Quý Thanh Lâm chỉ về phía sau cậu ta: "Anh quay mặt lại đi."
Bạch Bất Nhiễm làm theo, đầy hồ nghi, rồi đối mặt với một cái đầu sói to tướng. Con sói lè lưỡi ra như muốn liếm vào mặt cậu ta.
"..." Bạch Bất Nhiễm lại bất tỉnh nhân sự lần hai.
---
Sau giây phút Bạch Bất Nhiễm tỉnh táo lại, cậu ta sột soạt bò lùi cách con sói đầu đàn hơn mười mét mới run rẩy nói với Quý Thanh Lâm: "Tiểu Thanh, cậu không hổ là nhân viên chăn nuôi ở vườn bách thú, cậu giỏi thật đấy, ngay cả sói cũng có thể thuần phục."
"Em chỉ là nhân viên chăn nuôi thôi, chứ không phải chuyên gia huấn luyện động vật." Quý Thanh Lâm sửa lại, "Là em giúp Tiểu Bạch băng bó vết thương, nên em ấy mới chủ động đi theo báo ân. Em ấy không cắn đâu, anh đừng sợ mà."
Bạch Bất Nhiễm nói: "Tôi không có sợ."
"..." Quý Thanh Lâm trầm mặc một lát mới nói: "Vậy anh có thể nới tay ra khỏi cổ em được không? Em sắp hết thở rồi."
Sau khi liên tục xác nhận con sói đầu đàn sẽ không đột nhiên nổi điên, cuối cùng Bạch Bất Nhiễm cũng buông Quý Thanh Lâm ra.
"Thật sự em ấy không làm ai bị thương đâu mà." Quý Thanh Lâm quay đầu bảo nó, "Tiểu Bạch, thu lưỡi lại."
Con sói đầu đàn kêu "ngao ô", rồi ngoan ngoãn thu lưỡi lại thật.
Quý Thanh Lâm lại quay mặt nhìn cậu ta: "Thấy không, em ấy nghe lời lắm."
Bạch Bất Nhiễm: "..." Chỉ có mình cậu tin thôi.
"Không đúng, cậu gọi nó Tiểu Bạch." Bạch Bất Nhiễm chỉ sói đầu đàn, rồi chỉ mình, cất giọng không thể tin được, "Mà lại gọi tôi là Đại Bạch?"
"Có vấn đề gì sao ạ?" Quý Thanh Lâm không hiểu.
"...!Không vấn đề gì." Bạch Bất Nhiễm thầm nghĩ, sao mình lại thành người một nhà với con sói này rồi? Mà khoan đã, ủa, mình còn béo hơn cả một con sói nữa sao?!
Nhưng cậu ta càng phục đồng đội mình sát đất hơn, dám chơi đùa cùng sói, thảo nào lại xếp hạng 10.
"Tiểu Thanh, tôi nói cậu nghe này, hôm nay tôi gặp được một người kỳ quặc lắm." Vừa hội ngộ với đồng đội, bản tính nhiều chuyện của Bạch Bất Nhiễm lập tức bật chế độ ON. Những chuyện nghĩ trong đầu cả ngày đã có nơi để trút bầu tâm sự, cậu ta líu lo nói không ngừng: "Cậu ấy không giết tôi mà lại muốn tôi đổi thẻ với cậu ta. Cậu nói xem đây là chuyện kỳ lạ gì chứ? Cũng chẳng phải thẻ bài số 0, có gì hay đâu mà đổi..."
"Thẻ bài?" Quý Thanh Lâm hơi ngạc nhiên, "Là số mấy vậy?"
"Kỳ lạ thật, cậu ta xếp hạng chẳng cao bao nhiêu, sao mà lợi hại thế không biết..." Bạch Bất Nhiễm đưa thẻ bài ấy cho Quý Thanh Lâm: "Chính là cái này nè."
Quý Thanh Lâm lật đi lật lại hai thẻ bài số 62 và 98, nhướng mày: "Cậu ta rất lợi hại sao?"
"Ây gu...!Tôi chẳng biết nữa, chỉ là có cảm giác như vậy thôi." Nói cho cùng, Bạch Bất Nhiễm cũng không trực tiếp đối đầu với Tạ Trì An, nên trong lòng cũng không rõ ràng lắm, "Cô bé đi cùng cậu ta có vẻ không có tính công kích, đích thị là số 98 rồi."
Quý Thanh Lâm không đáp, chỉ chăm chú nhìn vào con số 62 kia.
"Thế nào thế nào? Tiểu Thanh, cậu nhìn ra điều gì à?" Bạch Bất Nhiễm hỏi đầy mong chờ, "Cậu thông minh hơn tôi, nhất định có thể nhìn ra manh mối."
Quý Thanh Lâm lắc đầu, dúi thẻ về tay Bạch Bất Nhiễm: "Em chẳng nhìn ra gì cả." Anh chưa từng gặp số 62, cũng không tài nào nghĩ ra được mục đích của cậu ta là gì. Đặc điểm "lợi hại" trong lời của Bạch Bất Nhiễm không có bất kỳ giá trị tham khảo nào. Đối với Bạch Bất Nhiễm số 73, ai còn sống cũng lợi hại hơn cậu ta.
"À, không sao. Nhưng mà cậu nên cẩn thận một chút. Cậu ta đã cướp thẻ của tôi rồi, tôi chỉ sợ tiếp theo sẽ xuống tay với cậu." Bạch Bất Nhiễm nói.
Quý Thanh Lâm mỉm cười.
Bạch Bất Nhiễm bỗng nhớ tới, cách đó hơn mười mét có một con vệ sĩ.
Hay lắm, muốn xuống tay với Tiểu Thanh thì trước hết phải bước qua xác con sói đầu đàn kia đã.
Bạch Bất Nhiễm nghĩ vậy, trong lòng đã yên tâm được non nửa.
Nhưng nếu Bạch Bất Nhiễm biết vết rạch trên đùi con sói là do quý ngài số 1 tạo ra, và quý ngài số 1 này lại thông đồng với số 62, thì cậu ta sẽ không còn an tâm như thế nữa.
---
Tạ Trì An chào đón một ngày mới không phải nhờ ánh nắng, không phải nhờ tiếng chim hót, không phải đồng hồ sinh học, cũng không phải Giang Khoát và Lâm Xảo, mà là một loạt thông báo tử vong từ hệ thống.
"Người chơi số 43 đã tử vong."
Còn chưa tới 6 giờ sáng, tai Tạ Trì An khẽ nhúc nhích, cậu muốn ngủ tiếp.
Sau đó hệ thống liền 'bắn RAP':
"Người chơi số 39 đã tử vong."
"Người chơi số 46 đã tử vong."
"Người chơi số 60 đã tử vong."
"Người chơi số 52 đã tử vong."
"Chúc mừng người chơi số 2 đạt được thành tựu PENTA-KILL."
Thế mà Tạ Trì An có thể nghe ra niềm kích động đáng ghét từ âm thanh máy móc đó, từng tiếng một như chất giọng của ma quỷ rót vào tai, quấy nhiễu lòng người.
Đây đích thị là tiếng chuông báo thức ác độc nhất trong lịch sử.
Tạ Trì An mở choàng mắt, đồng tử ủ rũ đầy vẻ phiền chán.
Đã liên tục hai ngày cậu không có nổi một giấc ngủ ngon nào rồi.
Giang Khoát còn tệ hơn, tròng mắt hắn sẫm lại vì thù hận, hắn nghiến răng nghiến lợi thốt ra từ kẽ răng: "Số 2...".
Hắn ghi nhớ kỹ tên đầu sỏ đã phá hỏng giấc ngủ của hắn này.
Chỉ có trước mặt Tạ Trì An, Giang Khoát mới có chút tinh thần, còn đại bộ phận thời gian hắn đều mang dáng vẻ lười biếng mỏi mệt. Sở thích cả đời của hắn là được ngủ, quấy nhiễu giấc ngủ của hắn chính là phạm phải tội đáng chém đầu.
Hai vị này còn đang bận hậm hực vì chưa được ngủ tròn giấc, trong khi những người còn lại trên đảo thì sợ đến mức xém tè ra quần.
---
"Ôi đệt! Gã đồ tể và tên cơ bắp thế mà chết rồi! Thần thánh phương nào đã làm vậy không biết!" Bạch Bất Nhiễm nhảy dựng lên như cồn gặp phải nước.
Gã đồ tể và tên cơ bắp chính là số 39 và số 46.
Bởi vì chưa từng gặp những người chơi đã chết còn lại, nên Bạch Bất Nhiễm không có bất cứ khái niệm gì về sức chiến đấu của họ.
Nhưng gã đồ tể và tên cơ bắp thì khác, cậu ta đã thấy tận mắt luôn.
Bạch Bất Nhiễm và Quý Thanh Lâm từng gặp phải chúng.
Một kẻ là gã đồ tể chuyên giết heo trong lò mổ, một kẻ là chuyên viên thể hình ở phòng GYM. Hai kẻ đó xử lý liền một lúc số 74 và số 79 ngay trước mặt họ, sau đó đưa mắt nhìn con mồi tiếp theo.
Lúc ấy, Bạch Bất Nhiễm đã bị dọa đến mức thành chim cút.
Phải biết, cậu ta và Quý Thanh Lâm tay không tấc sắt, một bên là trạch nam béo tốt, bên còn lại là thanh niên gầy yếu. Nhìn kiểu gì cũng thấy tương lai tăm tối như cái tiền đồ của chị Dậu.
Chuyện diễn ra sau đó mới khiến Bạch Bất Nhiễm nể phục sát đất.
Đồng đội Quý Thanh Lâm của cậu ta bình tĩnh móc thẻ bài ra, xoay mặt số 10 đối diện chúng, mỉm cười dịu dàng như ngọc: "Nếu hai vị đã hiểu chuyện thì chắc hẳn biết thứ hạng đại diện cho thực lực. Hôm nay tâm trạng tôi tốt, không muốn giết người, các vị phối hợp một chút, được không?"
Gã đồ tể và tên cơ bắp nhìn nhau rồi đồng lòng nhất trí... co giò chạy, chạy thẳng, chạy biến mất!
Bạch Bất Nhiễm kích động khôn tả, ríu rít bên tai Quý Thanh Lâm: "Tiểu Thanh, cậu lợi hại quá đi! Hóa ra cậu thâm tàng bất lộ đó nha!"
Quý Thanh Lâm mặt không đổi sắc: "Đỡ em một chút."
Bạch Bất Nhiễm ân cần dìu người hùng của mình: "Sao thế?"
"Chân em nhũn ra rồi."
Bạch Bất Nhiễm: "..."
Bạch Bất Nhiễm không thể không chấp nhận sự thật rằng đồng đội của mình có sức chiến đấu cặn bã, chỉ bằng năm, nhưng lại có kỹ năng diễn xuất ngang cấp bậc Ảnh đế.
Nhưng cậu ta vẫn tin tưởng vững chắc vào bản lĩnh tiềm ẩn của Tiểu Thanh, nếu không thì sao xếp thứ 10 được? Dù thế nào cũng không thể chỉ dựa vào mỗi diễn xuất để lừa người chứ?
Bạch Bất Nhiễm từng hỏi qua về cửa thứ Nhất của Quý Thanh Lâm. Quý Thanh Lâm chỉ cười không nói, vẻ mặt khổ sở, nên Bạch Bất Nhiễm cũng không dám hỏi thêm.
Ai mà chẳng có chuyện buồn? Bạch Bất Nhiễm nhớ mình cũng đã rất khó khăn vượt qua cửa thứ Nhất.
Suy bụng ta ra bụng người, nên cậu ta không dám chọc vào vết sẹo của người khác.
Giờ đây hay tin tổ hợp gã đồ tể và tên cơ bắp đã chết, Bạch Bất Nhiễm ngạc nhiên hết sức.
"Chẳng phải hệ thống đã báo rồi sao? Là số 2 làm." Quý Thanh Lâm nói.
"Số 2 này trâu bò thật đấy... Số 1 còn chưa có vẻ kênh kiệu đến vậy." Bạch Bất Nhiễm thì thầm.
"Anh nói đúng, em cảm giác mình như đang hạ thấp tiêu chuẩn của TOP 10 vậy." Quý Thanh Lâm cười khổ.
Anh chẳng rõ tại sao mình lại cõng trên lưng số 10 nữa.
Rõ ràng... anh phải là kẻ yếu nhất mới đúng.
Anh chưa từng giết người.
Cửa thứ Hai không giết người, cửa thứ Nhất càng không.