Chạy Hay Chết
Chương 7: Ngủ Ngon Mơ Đẹp Nhé
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Nhất Ngạn sợ đến mức giọng run rẩy, không nói nên lời, Triệu Hạo Kiệt thấy thế liền cười cợt cậu ta: "Ê, thằng nhóc mày nhát quá vậy?"
Thực ra lúc này trong lòng hắn cũng không kém phần sợ hãi.
Nhưng cả phòng ngủ còn có người gan bé hơn mình, so sánh một chút, thấy mình cũng dũng cảm ra phết chứ chẳng đùa.
Dù chế giễu là vậy, nhưng không ai còn nhắc đến chuyện kể ma nữa.
Trong bóng tối, bụng ai đó réo lên, cực kỳ rõ ràng.
"Bụng thằng nào kêu đấy?" Triệu Toàn Dũng hỏi.
Không ai đáp.
Òng ọc ọc --
"Mẹ kiếp, là đứa nào thế?" Tôn Toàn Dũng mất hết kiên nhẫn.
Âm thanh đó khiến hắn ta khó chịu đến cực độ.
Không biết có phải vì nó gợi nhắc hắn về những bữa đói bữa no sắp tới hay không, hắn cũng chẳng muốn nghĩ ngợi.
"Tao!" Lâm Siêu Văn hô, "Mà cũng không phải tao, hình như là Chu Nhất Ngạn thì phải?"
Cả căn phòng dồn ánh mắt về phía Chu Nhất Ngạn.
Chu Nhất Ngạn ôm bụng, lí nhí như muỗi kêu: "...!Là tớ."
Trong số sáu người trong phòng, ngoài Tạ Trì An và Lương Diệc Phi đã có sự chuẩn bị từ trước, chỉ có thêm Triệu Toàn Dũng là cướp được đồ ăn từ siêu thị vào tối nay.
Những người còn lại đều đã nhịn đói hai bữa.
Ban ngày nhìn thấy thi thể của Lý Hạo nên không thể nuốt trôi, đến tối muốn ăn thì lại chẳng có gì.
"Ôi, vừa nãy không cảm thấy gì, giờ đói chết đi được." Tiền Phục thở dài. "Mấy đứa mày đã ăn gì chưa?"
Ngón tay Tạ Trì An giật giật.
Đồ đạc của cậu và Lương Diệc Phi đều để hết trong cặp sách ở lớp, hiện tại trong túi cậu chỉ còn duy nhất một thanh sô-cô-la.
Thế nhưng, phải cho ai đây?
Không sợ không có, chỉ sợ chia không đều.
Tạ Trì An rũ mắt, bất động.
Lâm Siêu Văn và Tiền Phục đang kêu gào đói bụng, Triệu Hạo Kiệt và Trương Thụy Phong cũng hùa theo vài tiếng.
Chu Nhất Ngạn co gập người, không thấy nói năng gì.
Tạ Trì An nhìn bóng người co ro trong bóng tối.
Cậu chợt nhớ ra Chu Nhất Ngạn có bệnh đau dạ dày.
Một lát sau, Tạ Trì An đứng thẳng dậy: "Chu Nhất Ngạn, đi vệ sinh với tớ đi.
Tớ hơi sợ tối."
Cả cơ thể Chu Nhất Ngạn khựng lại.
Phòng ngủ không có nhà vệ sinh riêng, tất cả phải dùng chung phòng vệ sinh nằm ở cuối hành lang, mà để đến đó phải đi qua một đoạn hành lang vừa dài vừa tối.
Đúng là một thử thách đối với những trái tim thiếu niên mong manh của cả ký túc xá.
Nhưng Lương Diệc Phi hiểu rõ mười mươi Tạ Trì An đang nói nhảm.
Vị quý ngài này hôm nay còn dùng khuôn mặt đẹp trai không chút biến sắc của mình để nhìn liên tiếp mấy cái xác người, vậy mà lại sợ tối ư? Lương Diệc Phi cảm thấy nếu có một ngày Tạ Trì An gặp quỷ thật, thì tên quỷ xui xẻo kia còn phải quỳ lạy cái bản mặt lạnh như tượng đá của Tạ Trì An mà cung kính gọi hai tiếng "anh Tạ".
"Này Tạ Trì An, chẳng phải mày vừa đi đánh răng rửa mặt về sao? Sao tự nhiên lại sợ?" Tôn Toàn Dũng thuận miệng hỏi.
"Đi xong mới sợ." Tạ Trì An thẳng thừng đáp, "Tự nhiên đèn tắt cái phụt làm người ta sợ suýt tè ra quần."
Lương Diệc Phi: Ôi cái mồm này.
Từ nay, cậu ta không thể nhìn thẳng vào ba chữ "sợ tè ra quần" nữa rồi.
Tôn Toàn Dũng cười ha hả: "Thì ra mày sợ tối! Bây giờ tao mới biết đấy."
Tạ Trì An thầm nghĩ: tao cũng vậy thôi. Ngoài miệng, cậu vẫn bình tĩnh nói: "Người ta sợ muốn chết mà."
Lương Diệc Phi: Tin mày thì có nước bán nhà.
Sao trước đây mình không biết Tạ Trì An lại có thể dùng thái độ của cảnh sát hình sự để thực hiện hành vi lừa bịp trắng trợn như vậy nhỉ?
Tạ Trì An diễn đi diễn lại khiến mọi người dù không tin cũng phải tin, Tôn Toàn Dũng phất tay xua đi: "Thôi chúng mày biến đi cho rồi, lằng nhằng quá.
Nhưng mà Tạ Trì An, sao mày không bảo Lương Diệc Phi đi cùng, Chu Nhất Ngạn còn nhát hơn cả mày."
Mối quan hệ giữa Tạ Trì An và Chu Nhất Ngạn cũng không tệ.
Nhưng Lương Diệc Phi là bạn cùng bàn kiêm bạn cùng giường, đương nhiên thân thiết hơn hẳn.
Tạ Trì An cười vang: "Ai đó vừa than mệt như chó còn gì cơ chứ? Lại còn chiếm giường của người khác, chắc gì đã có sức mà đi đường, mày nhỉ?"
Lương Diệc Phi nghe xong chỉ muốn đấm cho hắn một trận.
Bây giờ tao lập tức 'tác dụng lực' vào mồm mày xem ai không có sức hơn nhé!!!
Cả bọn được một phen cười ồ, Chu Nhất Ngạn cũng chậm chạp ngồi dậy, mang dép đứng lên.
Dễ thấy cơ thể cậu ấy không thoải mái, luôn ôm bụng nhưng vẫn không từ chối Tạ Trì An.
Chu Nhất Ngạn chậm chạp bước đến bên cạnh Tạ Trì An, nói nhỏ: "Mình đi thôi."
Tạ Trì An mở cửa, hai người cùng nhau ra ngoài.
Hành lang vừa tối vừa dài.
Tạ Trì An chậm rãi đi phía trước, Chu Nhất Ngạn lững thững bước theo sau, không ai nói năng gì.
Vừa tới nhà vệ sinh, Tạ Trì An móc ra một món đồ rồi nhét vào tay Chu Nhất Ngạn.
"Tớ đi vệ sinh." Tạ Trì An dặn dò. "Cậu chờ ở đây nhé. Nhớ ăn nhanh đấy."
Vốn dĩ cậu chỉ định đưa sô-cô-la cho Chu Nhất Ngạn, nhưng lỡ đã đến đây rồi thì cũng tiện đường giải quyết vấn đề vệ sinh cá nhân luôn.
Nhà vệ sinh công cộng được chia thành hai khu, ngăn cách bởi một cánh cửa kéo.
Khu ngoài có chung bồn rửa mặt để đánh răng rửa mặt.
Khu trong là các buồng vệ sinh xếp cạnh nhau.
Tạ Trì An đẩy cửa tiến vào.
Chu Nhất Ngạn đứng chờ bên ngoài, ngẩn người nhìn thanh sô-cô-la đã hơi chảy trong tay, vội vàng mở bao bì ra ăn ngấu nghiến.
Ăn trong nhà vệ sinh đã lạ, cảm giác bồn chồn trong lòng Chu Nhất Ngạn còn lạ hơn.
Sô-cô-la tan chảy trong miệng mà chẳng cảm nhận được mùi vị gì, nơi đầu lưỡi ê ẩm đến muốn khóc.
Chu Nhất Ngạn ăn hết sạch, Tạ Trì An cũng giải quyết xong nỗi buồn.
Cậu đang định rời đi, chợt tai cậu bắt được âm thanh nước nhỏ giọt "tí tách" .
Cắt nước rồi, sao vẫn còn có loại tiếng động này?
Tạ Trì An mở đèn pin điện thoại, phát hiện khu vực cuối cùng có điều bất thường.
Một chất lỏng màu đỏ tươi tràn ra dưới đất, chảy dọc theo bậc thang, từng giọt từng giọt rơi xuống, đọng lại thành một vũng trên nền gạch trắng sứ.
Tí tách.
Tí tách.
Tạ Trì An đứng tại chỗ hai giây, bước tới.
Cậu chậm rãi vươn tay, mở cửa buồng vệ sinh.
Bóng tối bao trùm, ánh trăng nhàn nhạt len lỏi chiếu vào từ cửa sổ, khó khăn lắm mới phác họa được khuôn mặt trắng bệch của người nọ.
Một thiếu niên ngồi trên bồn cầu, đầu ngả sang một bên, mở trừng trừng đôi mắt "cá chết" phản ánh trọn vẹn nỗi kinh hãi của chủ nhân.
Ngực người kia bị khoét một lỗ, máu từ đó chảy ra ồ ạt.
Chu Nhất Ngạn đứng ngoài cửa thấy Tạ Trì An mãi chưa ra, hơi lo lắng nên nhỏ giọng gọi: "Anh Tạ, cậu vẫn còn đó chứ?"
Hỏi xong, cậu ta cũng tự thấy buồn cười.
Tạ Trì An không ở bên trong, chẳng lẽ lại có thể mọc cánh bay đi sao?
Tạ Trì An nhìn người thiếu niên xấu số mới chết không lâu, lặng thinh không đáp.
"Anh Tạ..." Giọng của Chu Nhất Ngạn đã hơi run, cái cảnh hỏi mà không thấy đáp này đã xuất hiện quá nhiều trong mấy bộ phim kinh dị rẻ tiền, gợi cảm giác sợ hãi rờn rợn, "Tớ... tớ vào nhé."
"Đừng." Tạ Trì An đột ngột quát cậu.
Tiếng quát vang vọng giữa nhà vệ sinh trống trải.
Chu Nhất Ngạn chết đứng.
Tạ Trì An lạnh mặt khép cửa, khép lại cái chết của một thiếu niên lạ mặt đang độ xuân thì.
Nam sinh này chết ngay bên trái buồng vệ sinh cậu vừa giải quyết nỗi buồn.
Lúc cậu giải quyết nhu cầu, sát vách có một người chết đang rỉ máu.
Quá nhiều kích thích cho một chuyến đi vệ sinh.
May thay Tạ Trì An tỉnh táo hơn người, đổi lại là người khác có lẽ đã biểu diễn một màn gào thét thảm thiết, có khi còn gọi hung thủ đến.
Tạ Trì An đẩy cửa nhà vệ sinh, mặt lạnh như tiền.
Chu Nhất Ngạn bị cậu dọa, do dự gọi nhỏ: "Anh Tạ?"
Cậu ta nghĩ mà sợ, có phải anh Tạ hối hận vì cho cậu sô-cô-la rồi không...!Dù gì thì đồ ăn lúc này rất quan trọng...!
Vậy mà anh ấy vẫn cho cậu...!Anh Tạ luôn như thế, ngoài lạnh trong nóng, mạnh miệng mềm lòng.
Lần thứ hai đi giữa hành lang quen thuộc, Tạ Trì An rảo bước rất nhanh. Thật ra, cậu không muốn đứng trong nhà vệ sinh thêm một giây nào nữa.
Chu Nhất Ngạn, với chút đồ ăn lót dạ, trông đã khá hơn nhiều, cố đuổi theo bước chân của Tạ Trì An: "Anh Tạ..."
Tạ Trì An hoàn hồn, bước chậm dần lại.
"Thật xin lỗi." Tạ Trì An nhẹ giọng.
Quên mất cậu ta còn đang có bệnh trong người.
Chu Nhất Ngạn lắc đầu nguầy nguậy: "Không, là tớ mới phải cảm ơn cậu... vì thanh sô-cô-la của cậu."
"Đừng nói cho họ biết." Tạ Trì An thì thầm, "Nếu không họ sẽ trách tớ thiên vị."
Chu Nhất Ngạn biết chứ, nếu mình mà lỡ miệng nói ra, họ chắc chắn sẽ bất mãn với anh Tạ.
"Anh Tạ, cậu cứ yên tâm, tớ biết rồi."
Tạ Trì An "Ừ" một tiếng, giọng nhỏ dần: "Cố gắng sống sót."
Không biết là tự nhủ với chính mình hay đang nói với Chu Nhất Ngạn.
Giọng quá nhỏ, Chu Nhất Ngạn nghe không rõ: "Anh Tạ?"
Tạ Trì An ngước mắt: "Không có gì, mau về thôi."
Chẳng phải cậu đã sớm nghĩ tới cục diện này sao?
Tự giết lẫn nhau, xác người phơi thây khắp nơi.
Cậu đã tự chuẩn bị tâm lý cho bản thân.
Chỉ là khi thấy tận mắt, lòng vẫn không khỏi ngổn ngang trăm mối.
Ký túc phòng 502.
Sau khi trở về, Tạ Trì An trông rất bình thường, như một bức tượng, mặt có lạnh hơn thì cũng đâu ai để ý.
Chỉ có Chu Nhất Ngạn là cảm thấy lạ.
Lương Diệc Phi vẫn còn lèo nhèo ỉ ôi trên giường của Tạ Trì An, biết ngay là tối nay cu cậu không có ý định trở về chỗ ngủ của mình.
Nguy hiểm như lưỡi dao sắc treo ngay đỉnh đầu, cậu ta rất cần sự an ủi qua đêm.
Nhất là loại "sưởi ấm" như Tạ Trì An, cả người toát ra cảm giác an toàn, rất đáng để dựa dẫm.
Xét về vóc người, trong cả phòng ngủ, Tạ Trì An chỉ cao hơn tên nhát cáy Chu Nhất Ngạn, nhưng cậu lại chính là xương sống của cả bọn.
Khỏi cần phải nói, chỉ cần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngời ngời không hề nao núng kia, cả người sẽ không còn căng thẳng như thế nữa.
Đương nhiên, cảm giác an toàn cũng có giới hạn của nó.
Vượt khỏi giới hạn sẽ là căng thẳng cực độ.
Chẳng hạn như lúc loa phát thanh vang lên lần nữa.
Chín giờ tối đi ngủ vốn là quy định của trường học.
Nhưng chín giờ tối nay, ai mà ngủ được thì mới là lạ.
Thứ vang lên không phải chuông báo hiệu mà là chất giọng đầy ác mộng của vị Hiệu trưởng quá cố đó.
"Kết quả Trò chơi ngày đầu tiên.
Số lượng người chơi còn sống: 1984 người."
Chỉ vỏn vẹn một ngày, đã có đến 24 người chết!
Con số này vượt xa dự đoán của tất cả mọi người.
Không, còn chưa đến một ngày, từ câu đầu tiên đài phát thanh vang lên cho tới hiện tại, mới chỉ trôi qua không tới mười bốn tiếng mà thôi...!
Nếu Trò chơi không kể Hiệu trưởng, vậy số người tử vong thực sự phải là 25.
Trong số đó Tạ Trì An chỉ biết đầu đuôi cái chết của: Hiệu trưởng, nữ sinh trong CAMERA giám sát, Lý Hạo, Hoàng Thành Long, nam sinh trong sự kiện giẫm đạp tại siêu thị, thiếu niên trong buồng vệ sinh và lời đồn đại xác thực về một học sinh bị tên côn đồ to con có tiếng đánh chết ngay trước mặt mọi người, như vậy tổng cộng có 7 người.
Rất nhiều người cậu không biết, chết ở một mốc thời gian không biết, ở một nơi không biết.
Con số này nếu còn ở xã hội bình thường trước đây, đã có thể coi là một vụ thảm sát chấn động cả nước.
Nhưng đài phát thanh tỏ rõ sự không hài lòng, dùng giọng điệu tiếc nuối rủ rỉ: "Chà chà, tốc độ này là không được đâu nha.
Đừng quên, trước chín giờ tối ngày thứ ba mà vẫn chưa giết người, sẽ bị hành quyết đấy nha."
"Đừng có nghi ngờ năng lực của ta, ngẫm lại xem Trương Hiệu trưởng của các cưng chết như thế nào...!Bùm, nổ tung thành một đóa hoa, dù thật sự không tốt cho mắt khán giả."
"Thiếu đồ ăn thức uống à? Con người mà, đằng nào cũng chết, chi bằng tiễn chúng nó đi gặp tổ tông sớm chút, mình còn có bữa tiếp theo mà ăn."
"Cứ như vậy nha, ngủ ngon.
Chúc các tình yêu mơ đẹp."
Vế cuối cùng còn ngân nhẹ như lông hồng, nhưng từng câu từng chữ đều ngập tràn ác ý.
Cả phòng ký túc xá chìm trong im lặng kéo dài.
Đã không còn nhớ đây là lần yên tĩnh chết chóc thứ mấy trong ngày rồi.
Rất lâu sau, Tôn Toàn Dũng đấm mạnh một cái lên tường: "...!Mẹ kiếp! Rốt cuộc thứ này là cái quái gì?"
Còn cái kiểu "ngủ ngon mơ đẹp" này, con mẹ nó đêm nay ai mà ngủ cho được chứ!