Chị Thủy Hàng Xóm
Chương 13: Sinh nhật bất ngờ
Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 13
Tôi đến cửa nhà, nhìn sang nhà chị nhưng không thấy bóng dáng chị đâu. Một cảm giác hụt hẫng lo sợ tràn lên tim. Tôi lấy điện thoại định gọi cho chị thì thấy có tin nhắn. Mở ra đọc xong, lòng tôi trào dâng nỗi buồn vô hạn:
“Em cứ ở lại chơi với bạn đi, chị không sao, chị lên nhà ông bà ngủ.”
Không thể được! Sao chị lại không đợi tôi về mà cứ đến nhà ông bà? Tôi vội vàng bấm số chị, nhưng đầu dây chỉ vọng ra tiếng: “Thuê bao quý khách vừa gọi…”. Lòng tôi lo lắng, sợ hãi. Chị sao lại tắt máy? Có chuyện gì chăng? Hay chị đã bị làm sao rồi? Không thể, không thể có chuyện đó. Chắc là chị đến nhà ông bà rồi hết pin. Tôi phải nhắn tin cho chị biết tôi đang chờ:
“Em đang đợi để đưa chìa khóa cho chị, chị về nhanh nhé, không là em ngủ ngoài cổng nhà chị đó.”
Tôi dắt xe vào nhà, chào bố mẹ rồi lên tầng, lòng ngóng chờ điện thoại nhưng mãi không có tin nhắn. Tôi buồn và chán nản, tưởng mọi chuyện đã sắp xếp xong xuôi, ai ngờ lại ra nông nỗi này.
Ngồi trong phòng chị, tôi lặng lẽ chờ đợi, từng giờ phút trôi qua vô vọng. 9h30, 10h, 10h30… Mỗi khoảng khắc trôi qua như vô vọng. Chị đã không về đêm nay. Tôi gọi vô số lần nhưng đều tắt máy. Lòng tôi buồn vô hạn, xung quanh tôi toàn bóng tôi, tiếng nhạc vẫn vang nhưng tôi như ù tai, chỉ chờ nghe tiếng điện thoại của chị. Tôi nhắm mắt, sống mũi cay cay, không muốn tin chị đã không về. Tôi gần như tuyệt vọng, nhiều lần muốn phóng xe lên nhà ông bà tìm chị nhưng lại sợ gặp rồi sẽ nói gì. Còn gì là bất ngờ, còn gì là ý nghĩa nữa? Ông bà nhìn thấy tôi sẽ nghĩ gì?
Tôi không thể đi được, gần như tuyệt vọng. Hít một hơi thật sâu, đột nhiên điện thoại của tôi reo một tiếng. Lòng tôi vỡ òa, liệu là tin nhắn của chị chăng? Mở ra xem, nhưng đó chỉ là tin nhắn quảng cáo:
“Thuê bao số xxxxx gửi đến bạn 1 bài hát rất hay, soạn tin xx xxx gửi đến số xxxx để biết người đó là ai và tặng bạn bài gì!”
Tôi tức tối, suýt nữa ném điện thoại. Đúng là bọn quảng cáo đáng ghét! Tôi ném chiếc điện thoại lên giường. Nhìn đồng hồ, đã hơn 11h. Chị đã không về rồi. Tôi thực sự suy sụp. Hít một hơi thật sâu, đứng lên, cầm bật lửa châm hết các ngọn nến. Ánh sáng vàng nhè nhẹ chiếu rọi căn phòng, tiếng nến kêu tí tách. Chốc sau, căn phòng tràn ngập ánh nến vàng. Trên bàn nhỏ của chị là chiếc bánh kem với hàng chữ:
– Chúc mừng sinh nhật chị – Thu Thủy.
Cặp nến số 20 đang cháy nhè nhẹ, soi rọi xung quanh. Dưới đất là vô số bóng tôi đã thổi chiều nay, phồng mồm trợn mắt muốn đứt hơi, vẽ đủ mặt người. Trên trần nhà là bóng bay, trên tường là băng rôn to viết bằng nét chữ đỏ: Happy Birthday.
Đó chính là kỳ công của tôi cả buổi chiều hôm đó. Chưa kể hộp quà trong túi. Tôi nhìn lại mọi thứ, lặng lẽ mỉm cười. Thế là hết, mọi thứ đã công cốc, ra sông ra biển hết. Gần 1h nữa qua 12h, tôi sẽ dọn dẹp tất cả, sẽ chẳng còn gì cho ngày mai khi chị trở về.
Tôi thở dài, ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại để ngăn nước mắt. Sống mũi cay xè, tôi không muốn tin nhưng phải tin. Tối nay tôi không thể tổ chức sinh nhật cho chị như ý muốn, tất cả đều vô ích.
Đột nhiên điện thoại tôi reo. Tôi vội vàng mở ra, nhìn thấy một dòng tin nhắn:
“Thằng kia, có ra đưa chìa khóa cho chị vào nhà không, chị đang đứng ở cổng nhà này.”
Tim tôi như ngừng đập. Có phải là tin nhắn của chị không? Tôi xem lại số, đúng là số của chị. Tôi chạy nhẹ ra phòng khách, sững người khi nhìn thấy bóng chị đang lấp ló ngoài cổng. Tôi tin chắc đó là chị, niềm vui trở lại đột ngột. Tôi lập tức soạn tin:
“Chờ em 1 phút, em ra liền.”
Thật may vì tôi đã chuẩn bị xong hết. Coi như là chút đền bù, tôi chạy qua bếp, lách về nhà mình, trước khi ra ngoài không quên chỉnh lại diện mạo. Rồi nhẹ nhàng mở cổng đi ra. Chị vẫn đứng đó, đang chờ tôi. Tôi tủm tỉm cười, đến bên chị. Trong ánh đèn đường mờ ảo, tôi thấy nét mặt chị thoáng buồn và mệt mỏi, không có nét tươi vui ngày thường. Chị tựa người vào yên xe, có lẽ chị đã mệt thật. Hơn 11h đêm rồi còn gì.
Tôi đến bên chị, nói:
– Em xin lỗi, em đã không có mặt ở nhà để đưa chìa khóa cho chị, làm chị chờ lâu.
Khuôn mặt mệt mỏi của chị lắc đầu:
– Không sao, dù sao cũng chỉ là một chùm chìa khóa thôi mà, đưa trước hay sau cũng được. Thôi em mở cửa ra hộ chị, dắt xe vào, chị cảm thấy hơi mệt rồi.
Tôi lặng thinh, muốn cho chị một bất ngờ nên chẳng nói gì. Khẽ mở cửa, dắt xe vào. Chị vẫn mặc nguyên bộ đồ lúc trưa tôi gặp ở cơ quan, chiếc áo sơ mi đen và váy zip. Dáng chị mệt mỏi bước theo sau tôi. Chị khẽ quay lại, đẩy cánh cổng rồi khóa lại.
Tôi mở cửa chính, đẩy xe vào. Tiếng nhạc nhẹ nhẹ từ phòng ngủ truyền ra. Chị hơi ngạc nhiên, hỏi:
– Sao lại có tiếng nhạc, em vô nghịch máy tính mà không tắt à?
Tôi nheo mắt cười:
– Ồ, chắc em quên, chị vào tắt dùm em cái.
Chị lắc đầu, chậm chậm tiến vào trong. Tôi gọi theo:
– Từ từ, đợi em chút.
Chị quay người lại, nhìn tôi khó hiểu. Tôi bước nhanh đến bên cạnh chị, ôm vòng eo bé nhỏ, thầm thì vào tai chị:
– Em muốn cho chị xem một bất ngờ.
Tôi khẽ đẩy cánh cửa phòng ra. Ánh nến vàng hắt ra soi rõ bóng dáng hai người. Chị đứng im, như chết lặng, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. Tôi ôm chị từ đằng sau, chị vẫn đứng im như không tin vào mắt mình. Tiếng tôi thì thào bên tai chị, hòa với tiếng nhạc:
– Chúc mừng sinh nhật, happy birthday to you.
Rồi tôi khẽ ngân nga bài Happy Birthday bằng giọng tiếng Anh của mình, câu nào hoàn chỉnh cũng không nói được.
Đôi vai chị run lên, rồi như xúc động quá, chị xoay người lại, ôm chặt lấy tôi, áp sát cả người chị vào tôi. Cả người chị run lên, cặp vú mềm mại cọ vào ngực tôi. Tôi ôm lấy chị. Sau một lát, chị mới nói nhỏ:
– Tất cả, tất cả đều là em làm sao.
“Hỏi thừa, quá thừa, không tôi làm thì ai vào đây làm nữa!” Tôi bảo:
– Vâng, thì em làm mà, làm để chúc mừng sinh nhật chị đó. Chị vui không?
Chị khẽ gật đầu, nói nhỏ:
– Chị rất cảm động, thực sự rất cảm động. Cảm ơn em, thật sự cảm ơn em rất nhiều.
Rồi chị như ôm chặt tôi thêm. Tôi đẩy chị ra, nâng khuôn mặt bé nhỏ. Đôi mắt long lanh đã ngấn lệ từ lúc nào, đang nhìn tôi âu yếm. Tôi vuốt ve bờ má, lau đi những giọt nước mắt của chị, nói nhỏ:
– Không cần cảm ơn nhiều, cho em hôn một cái là được rồi.
Chị mỉm cười, quay mặt đi, đôi mắt long lanh khẽ nhắm lại, đôi môi run rẩy chờ đợi. Tôi khẽ xoay khuôn mặt thân thương đó, ngắm kỹ lại một hồi để khắc sâu vào trí nhớ, rồi áp lên đôi môi đó một nụ hôn cháy bỏng. Lưỡi tôi tham lam dò tìm đầu lưỡi chị, chị cũng đáp ứng tôi, nhẹ nhàng cuốn lấy, một cảm giác dịu ngọt lan tỏa khắp bờ môi, đầu lưỡi nhẹ nhàng ẩm ướt đang cuốn lấy lưỡi tôi thật chặt, cứ thế, như hòa vào nhau vậy.
– Nào, chị ngồi xuống đây, hôm nay chị là nhân vật chính đó. – Tôi kéo chị ngồi xuống, còn mình ngồi vào cái ghế đối diện.
Chị vẫn ngơ ngác nhìn xung quanh rồi cười rất tươi, khuôn mặt mệt mỏi dường như đã biến mất. Chị nhìn tôi nói:
– Thật là đẹp và lãng mạn đó, nhưng sao em biết được hôm nay là sinh nhật chị vậy?
Tôi nheo nheo mắt, đang ngắm kỹ khuôn mặt tươi cười rạng rỡ kia, đáp:
– Chả có chuyện gì mà em muốn biết lại không biết được cả, hi hi.
Chị nhìn tôi, nụ cười vẫn còn trên môi:
– Chỉ được cái ba hoa. Ờ nhưng mà… – chị nheo nheo mắt nhìn cái bánh sinh nhật, trên đó có cặp ngọn nến số 20 đang cháy – em viết sai tuổi của chị rồi, đây là sinh nhật thứ…
Tôi cắt lời luôn:
– Sinh nhật thứ bao nhiêu em không cần biết, em làm tiệc sinh nhật này là mừng chị tròn 20 tuổi. Nhìn chị như vậy, ai dám nói chị không phải 20 tuổi nào.
Chị hơi cười nói:
– Lại học được cái kiểu nịnh hót ở đâu thế, nhưng mà làm sinh nhật như thế là không đúng.
– Có gì mà không đúng, với em thì chị chỉ 20 tuổi thôi. 21 là nhìn già hơn rồi, em nói thật đó, không nói sai đâu à nha. Với em như thế là có ý nghĩa rồi, em cũng chẳng quan tâm về đúng hay sai. Nếu mà chị cứ nghĩ linh tinh, thì coi như là trở về quá khứ năm chị 20 tuổi đi là xong rồi.
Chị cười tươi lắm, lộ ra hàng răng trắng, cúi đầu xuống mà cười:
– Em học ở đâu cái kiểu tán tỉnh đó thế hả, mồm mép khá lắm.
Nhìn đồng hồ đã hơn 11h30, tôi xua xua tay, bảo:
– Thôi không nói nữa, chị ước đi rồi thổi nến đi, mau mau kẻo nến cháy hết đó, nãy giờ cháy lâu rồi.
Chị gật gật đầu, mắt nhắm lim dim, tay để trước ngực, mồm lẩm bẩm cái gì nhỏ lắm. Tôi cố nghe lỏm mà không sao nghe được. Đọc xong rồi, chị thổi nến phù một cái. Tôi vỗ tay nhiệt liệt, ló nhó cái đầu về phía chị, cười đểu một cái bảo:
– Chị ước điều gì vậy, có thể cho em biết được không?
– Còn lâu đi, bí mật không thể nói được. – Chị nhìn tôi bĩu môi, ánh mắt lấp lánh nụ cười, long lanh quyến rũ.
– Thôi chả cần chị nói em cũng biết là chị cầu nguyện cho em được hạnh phúc rồi. Em biết em số đào hoa, số hưởng hay được người khác cầu nguyện giúp mình. – Tôi ngả người ra đằng sau, giả vờ thở dài.
Chị chồm qua bàn, đập vào vai tôi một cái rồi mắng yêu:
– Còn lâu á, có mà mơ đi, đừng có mà ăn dưa bở nha. Rồi lại thu tay về, che miệng cười khúc khích.
Ánh nến vàng mờ ảo, chị lại mặc chiếc áo đen, nhìn mê hoặc không tả, rất là thần bí và khiêu khích. Tôi lắc đầu, vươn lưng, lăm lăm cầm cái dao cắt bánh, miệng nói:
– Ước cũng ước xong rồi, nến cũng đã thổi rồi, cắt bánh nào, em đói quá rồi.
– Ấy ấy, từ từ đã. – Chị giữ tay tôi lại – chưa xong mà, vẫn còn nữa.
– Còn cái gì nữa vậy? – Tôi hỏi lại.