Chị Thủy Hàng Xóm
Chương 14: Quà Tặng Đặc Biệt
Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chị đưa bàn tay trắng trẻo trước mặt tôi, nở nụ cười yêu kiều, môi chúm chím như muốn nói điều gì. Chị nói:
– Nào, đưa đây.
– Đưa gì cho chị chứ? – Tôi nhìn chị, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
– Quà chứ! Không có quà thì đừng mong cắt bánh sinh nhật đâu – chị vẫy bàn tay xinh xắn, nét mặt đầy thách thức.
“À đúng rồi, tôi quên mất mất rồi! Chắc vì vui quá nên quên. Mà chị này, dám đòi quà của mình, phải để mình chủ động tặng mới đúng.” Tôi trêu chị:
– Trời ơi, bóng bay, bánh sinh nhật, nến, nhạc… toàn những bất ngờ. Quà đó thì có, nhưng quà khác ở đâu nữa chứ?
Chị nhíu mũi xinh xinh, môi cong lên, nói:
– Hừ, còn lâu! Mấy thứ đó không tính. Không có quà thì thôi, không cho cắt bánh. Mang quà đến đây rồi hẵng cắt.
“Á, trắng trợn quá! Dám đuổi tôi về nữa. Được, tôi về thật, để chị khóc bây giờ!” Tôi vờ thở dài, móc túi quần lấy ra chiếc hộp nhỏ đã cẩn thận gói từ lâu, giả vờ buồn rầu:
– Đó, may mà em để quên trong túi. Không thì không được cắt bánh rồi, chị ác quá!
Chị cười tươi, một tay che miệng cười khúc khích, tay kia nhận lấy hộp quà tôi đưa:
– Đó, ngoan nào chứ!
Tôi nhăn mặt, nhưng cũng mỉm cười. Chị tò mò nhìn hộp quà, nói:
– Nói thế thôi, nhưng chị biết thừa em sẽ chuẩn bị quà mà! – Cười một cái ngọt ngào, rồi hỏi tiếp:
– Chị mở ra xem nhé?
– Ồ, tất nhiên rồi, chị mở đi, ai cấm chị đâu.
Tôi chống cằm nhìn chị mở hộp quà.
Chị mở ra, đôi mắt long lanh ngắm nghía. Tôi đoán chị thích lắm, bèn tủm tỉm cười. Chị cầm chiếc vòng lên, mắt chăm chú ngắm nghía, gật gù tỏ vẻ hài lòng:
– Cũng khá đẹp đó. Chắc là hàng xịn, coi như có mắt thẩm mỹ chút đó. Uhm… tạm được, hi hi.
“Hừ, cái vòng tôi mua đẹp thế mà chỉ khen tạm được. Chị đang khiêu khích mình đấy.” Tôi nói:
– Xịn gì đâu, hàng giảm giá bên đường, tiện thể ghé mua thôi. Chả đáng bao nhiêu.
Chị liếc tôi, môi tủm tỉm cười:
– Thật sự rất đẹp, chị rất thích. Nhưng… – chị khẽ nhíu mày khi đeo vòng lên cổ tay:
– Em chọn hơi to, chị sợ tuột mất.
Tôi vẫn chống cằm, cười nói:
– To như thế là vì vốn dĩ nó không phải để đeo cổ tay, mà để đeo cổ chân. Chị có muốn em đeo cho không?
Chị ngạc nhiên:
– Đeo cổ chân? Lạ nhỉ, chưa ai tặng kiểu này cho chị. Thôi để chị thử xem sao.
Thực ra, hồi nhỏ tôi từng xem một bộ phim, tên không nhớ rõ, nhưng có cảnh một chàng trai tặng vòng cho cô gái nhân sinh nhật. Cô gái cũng như chị, đeo lên cổ tay rồi chê to. Chàng trai lặng lẽ cầm lấy vòng, quỳ xuống bên cạnh cô gái, nhẹ nhàng đeo vào cổ chân cô ấy, nói rằng:
“Người ta nói tặng vòng đeo tay chỉ trói nhau được một đời, tặng vòng đeo chân thì trói nhau được mười đời.”
Cô gái im lặng, như chết lặng. Đó là phân cảnh tôi nhớ nhất. Tôi và chị không cùng hoàn cảnh, tôi cũng không thể quỳ xuống đeo vòng vào chân chị. Nếu chị là người yêu chính thức của tôi, có lẽ tôi sẽ làm thế. Nhưng ở đây, mọi chuyện khác biệt, không thể tùy tiện.
Chị khẽ tháo guốc, nâng đôi chân lên, thử đeo. Rồi tủm tỉm cười, đeo vào cổ chân mình. Chiếc vòng hợp với cổ chân trắng trẻo xinh xắn của chị quá. Tôi rất vui. Chị duỗi chân ra, ngắm nghía, rồi nói:
– Rất đẹp, ý tưởng không tồi chút nào.
Tôi im lặng, mỉm cười nhìn chị chơi với chiếc vòng. Hạnh phúc đến bất ngờ, khi tôi đã tuyệt vọng nhất. Chị như mang lại niềm vui lớn cho tôi. Chúng tôi cười nói trong ánh nến vàng nhè nhẹ, tiếng nhạc trầm bổng vọng trong căn phòng ấm áp. (Tôi có kinh nghiệm: hai người ở chung phòng, nên bật nhạc tình nhẹ nhàng, không khí sẽ đỡ tẻ nhạt khi chưa nghĩ ra chuyện gì để nói.)
Tiếng nến cháy kêu tí tách hòa với tiếng cười vui vẻ của chị, tiếng thở nhẹ của tôi. Chúng tôi ăn bánh, cảm nhận vị ngọt ngào như chính không gian này. Chị còn khêu khích hơn, khui một chai vang đỏ Pháp chính hiệu (đừng nói đến loại vang nổ hay vang đỏ Thăng Long, mua về chật nhà). Chị gọi đó là “đồ uống mừng sinh nhật” của mình.
Thời gian trôi chậm. Khuôn mặt chị nhỏ xinh bừng lên vì rượu, tôi từ từ kể lại buổi tối cho chị nghe. Chị chăm chú lắng nghe, gật gù như hiểu. Tôi hỏi:
– Thế còn chị, tối nay chị làm gì?
Chị mơ màng, rồi nói:
– Tan làm, chị đến nhà ông bà. Ông bà làm tiệc sinh nhật cho chị, nấu vài món ngon ăn mừng. Quá tám giờ, chị chào ông bà, về nhà và định…
Chị ngập ngừng, tôi hỏi:
– Định làm gì?
Chị ngượng nghịu, cúi đầu nói nhỏ:
– Chị lấy lý do là em cầm chìa khóa, ép em ở nhà đợi chị. Em nhớ không?
Rồi chị im lặng. Sau đó, như không nghe tôi nói gì, chị lại nói:
– Chị muốn về sớm chút để mời em đi ăn, chúc mừng sinh nhật chị. Nhưng…
Giọng chị lí nhí, tôi khuyến khích:
– Nhưng mà sao, giữa em và chị còn gì khó nói nữa chứ?
Chị nói:
– Lúc chị về, chị gọi điện cho em ra đưa chìa khóa. Lúc đó, chị rất mong chờ em đến, sẽ mời em đi ăn và nói cho em biết hôm nay là sinh nhật chị. Nhưng biết em đi chơi với bạn, chờ mãi không thấy về, chị rất buồn và thất vọng. Chị không biết phải làm gì, chìa khóa không có, tính lên nhà ông bà ngủ, sáng mai đi làm. Nhưng…
Tôi chăm chú nhìn chị, cảm nhận nỗi chờ đợi vô vọng của chị lúc đó giống hệt tôi trước đây. Chị giọng nhè nhẹ:
– Chị không đành lòng, cảm thấy trống trải. Chị không muốn về nhà ông bà, đến cửa hàng ngồi uống nước. Lúc đó, chị rất buồn, không muốn bị ai quấy rầy, tắt điện thoại. Nhìn đồng hồ, gần mười một giờ, chị tính về nhà ông bà ngủ. Bật điện thoại lên, đọc được tin nhắn của em, nên chị… chị về nhà và rồi… em biết không, chị rất bất ngờ và xúc động trước những gì em đã làm cho chị.
Nước mắt lặng rơi, đôi vai run lên nhè nhẹ. Tiếng thở thổn thức vọng trong đêm. Khóe mắt tôi ướt ướt, sống mũi cay cay. Tôi cảm nhận được nỗi tuyệt vọng, chán nản của chị lúc đó giống hệt tôi. Tôi lặng lẽ đứng lên, tiến đến bên chị, kéo chị đứng dậy, ôm chị vào lòng. Chị gục đầu vào vai tôi, tiếng khóc hạnh phúc nấc lên nhè nhẹ. Tôi thì thầm:
– Chẳng phải mọi chuyện đã giải quyết rồi sao? Còn khóc gì nữa, cười lên cho em xem nào!
Tôi cười hi hi, chị véo eo tôi một cái, rồi ôm lấy tôi. Tôi khẽ ôm chị, cảm nhận thân hình nhỏ xinh đang run rẩy trong lòng mình, lắng nghe hương vị hạnh phúc hòa cùng tiếng nhạc ngân cao. Trong không gian, bóng tối phủ xuống hai thân hình đang lặng lẽ ôm nhau.
Tôi đẩy chị ra, nước mắt đã ngừng rơi, hai gò má chỉ còn những vệt nước đã khô. Tôi ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt long lanh trong vắt đang nhìn tôi, bờ môi căng mọng run rẩy, mặt ửng hồng vì rượu. Thân hình khiêu gợi, ngực phập phồng theo hơi thở.
Tôi không suy nghĩ được nữa, chầm chậm tiến lên, hôn lên đôi môi bé nhỏ. Cảm giác ngọt lịm lan tỏa khắp người, hít thở hương thơm trên người chị. Chị ôm lấy tôi, nhẹ nhàng rướn người lên, hôn nhẹ bờ môi tôi. Hai mắt nhắm nghiền, chìm đắm vào cơn mê.
Tôi cúi xuống, bế bổng chị lên. Chị giật mình nhưng không phản đối, hai tay quàng qua cổ tôi, khuôn mặt áp sát vào ngực tôi. Tôi đặt chị lên giường, nằm xuống bên cạnh, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi đang khao khát.
Tôi hơi nằm đè lên chị, cảm nhận thân hình mềm mại phía dưới, ngửi mùi thơm từ cơ thể chị. Chị vẫn quàng tay qua cổ tôi, đôi mắt long lanh ấm áp, quyến rũ, đôi môi cười nhẹ:
– Bài hát gì vậy? Sao lần nào em cũng bật được bài hay thế!
Tôi âu yếm nhìn chị, khẽ vuốt ve mái tóc, véo nhẹ gò má mịn màng:
– Sáng mai chị bật máy tính, chẳng phải biết sao.
– Không thích, muốn biết ngay bây giờ. Không nói là chị đứng lên xem tên bài hát!
Chị vùng vằng như muốn ngồi dậy. Tôi chịu thua, giữ lấy vai chị, khẽ thì thầm:
– Tên nó là *First Love* của Utada Hikaru.
Rồi mỉm cười, hôn lên vành tai chị. Chị gõ nhẹ trán tôi, tủm tỉm cười, quàng tay qua cổ tôi, miệng thì thào:
– Cởi áo chị ra đi.