20. Giấc ngủ cuối cùng của hai người

Chị Thủy Hàng Xóm

Giấc ngủ cuối cùng của hai người

Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tít tít tít… tít tít tít…
Tiếng báo thức điện thoại vang lên, đánh thức tôi. Tôi tắt báo thức, từ từ mở mắt. Hình như chị cũng nghe thấy, khẽ động đậy nhưng rồi lại nằm im, tiếp tục giấc ngủ. Ánh sáng ban mai tràn vào phòng, cảnh vật hiện ra trước mắt. Quần áo tôi nằm lung tung khắp nơi, chiếc áo ngủ của chị bị tôi vo tròn dưới chân giường, còn chiếc quần lót của chị thì nằm sát bên cạnh tôi. Người chị vẫn nằm cạnh tôi, say sưa trong giấc ngủ. Khuôn mặt xinh xắn bé nhỏ của chị trông thật bình yên, đôi mắt nhắm nghiền, môi chúm chím, thân hình trắng nõn nõn uốn lượn như tác phẩm nghệ thuật. Đêm qua nóng bỏng giờ đây tĩnh lặng, không hề cử động, chìm sâu trong giấc ngủ ngon.
Tôi xuống giường, mặc quần áo rồi ngồi cạnh chị, ngắm nhìn thân hình ấy, cố khắc ghi từng đường nét vào tâm trí. Tôi lấy chiếc áo sơ mi của mình, khẽ phủ lên người chị, che đi thân thể không vải che thân. Rồi, như nuối tiếc, tôi cúi xuống hôn môi chị, thì thào:
– Em phải về trước rồi. Chị ngủ thêm chút nữa rồi nhớ dậy nhé.
Ngắm nhìn chị lần cuối, tôi lấy chiếc quần lót và áo ngủ của chị, lặng lẽ ra khỏi phòng, bỏ chúng vào chậu giặt trong nhà tắm. Quay lại, tôi dựa người vào cánh cửa, nhìn chị ngủ mà lòng tràn ngập nỗi tiếc nuối. Bao giờ tôi mới có được những giây phút tuyệt vời như thế này? Hôm nay, lão Hùng sẽ về nhà mất rồi.
Tôi vẫn ngắm nhìn chị. Chiếc áo của tôi vẫn được chị mặc, che đi thân thể đáng yêu ấy. Tôi sẽ để lại chiếc áo đó, để khi chị thức dậy, còn chút kỷ niệm của tôi bên cạnh. Rồi tùy chị xử lý. Đôi chân trần dài thon thả của chị lộ ra, quanh cổ chân vẫn là chiếc vòng tôi tặng hôm qua. Chị đã nghe lời tôi và đeo lại nó. Tôi mỉm cười, chị và tôi thật tốt.
Bước ra ban công tầng hai, tôi khẽ đóng cửa lại. Trời vẫn còn sớm, phía đông mới bắt đầu hé ánh sáng. Cơn lạnh buổi sáng khiến người cởi trần như tôi cảm thấy tê tái. Ngước nhìn chân trời, tôi thở dài, lắc đầu rồi quay về nhà.
Đóng cửa phòng, tôi nằm vật xuống giường. Bao nhiêu suy nghĩ miên man ùa về. Tôi và chị đã trải qua bốn ngày trọn vẹn. Chỉ bốn ngày thôi mà đã biết bao chuyện vui buồn, khiến chúng tôi gắn bó hơn. Hôm nay, anh Hùng về, cùng với cu Bi. Sau này, dù muốn làm gì cũng phải cẩn thận. Những giấc ngủ chập chờn kéo đến, chưa đầy bảy giờ, tôi gọi điện cho chị:
– Chị dậy đi làm đi, gần bảy giờ rồi đó. Em về nhà rồi.
– Ưhm… – Tiếng chị ngái ngủ vọng qua điện thoại.
– Chị dậy đi, không sẽ muộn đó.
– Biết rồi… đang dậy đây…
Dường như chị vẫn muốn ngủ thêm. Tiếng chị ngáp, chép miệng trong điện thoại khiến tôi tưởng tượng được dáng vẻ của chị, thấy buồn cười. Rồi chị cựa quậy, tôi thúc giục:
– Dậy ăn sáng rồi đi làm đi nhé. Chị phải chuẩn bị đồ cho chị đó.
– Ừhm… – Tiếng chị ngái ngủ, rồi cúp máy.
Tôi cầm điện thoại, ném sang một bên. Dậy cũng chẳng có gì làm, tôi xuống nhà ăn sáng cho ông bà, rồi lại lên tầng ngủ. Hôm nay tôi trở lại cuộc sống thường ngày. Ngủ muộn, chiều đi chơi với bạn bè, bơi lội, chiều nay mới có chút thư thả. Mấy hôm nay tôi lượn khắp nơi, chiều nay mới được thư giãn. Tôi chẳng muốn nghĩ nhiều, sáng nay nghĩ nhiều quá, chiều cứ thế mà chơi. Mấy khoản nợ cộng dồn, bao thuốc, bao nước.
“Mệt chết đi được”, chơi bời đến hơn sáu giờ mới về nhà.
Tôi vào phòng tắm rửa, ăn tối, chẳng có gì để làm. Quẩn quanh mãi, tôi lên nhà, vào phòng, ở một mình. Mở máy tính nhưng chẳng tập trung làm gì. Tôi cứ nghĩ vẩn vơ. Bỗng nhớ chị nhắn tin bảo ông Hùng về rồi, rủ qua ăn đồ biển ông ấy mang về. Tôi chẳng thèm. Đồ của chị mang về tôi còn ăn, đồ của lão mang về thì thèm làm gì. Đồ biển thì có gì lạ chứ. Tôi từ chối luôn. Chẳng có gì để làm, tôi bật máy chat chit linh tinh, lướt web một hồi rồi cũng chán. Tôi tắt máy, tắt điện rồi lên giường nằm. Hình như tôi đã quen với hơi chị bên cạnh, giờ ngủ một mình sao mà cô đơn thế. Nằm mãi mà chẳng ngủ được, tôi đứng lên ngồi xuống, nhìn sang nhà chị. Đèn vẫn còn sáng, chắc ba người bên đó vui lắm, đang kể chuyện đi nghỉ. Tôi thở dài, chẳng biết vì sao nữa, chán nản lại lên giường nằm.
Được một lúc, điện thoại reo lên. Tôi mở ra đọc:
– Chán thế, tối nay sao em không sang ăn đồ biển? Anh Hùng mang về nhiều lắm, chị ăn no căng bụng luôn.
– Tối nay em ăn nhiều quá, không muốn ăn nữa. Lại có chút việc, chị ở nhà vui không? Cu Bi thế nào?
– Ôi, mai em nhìn nó mà xem. Hai bố con nó đen trũi, nhìn hay lắm. Nó vui lắm, nãy giờ kể chuyện suốt. Nó cũng nhắc đến em đó.
– Mai em sẽ qua thăm nó sau. Hai anh chị nói chuyện đi, tối nay em mệt mệt, ngủ trước đây.
– Ừhm, chị cũng sắp đi ngủ. Ông Hùng đang tắm nên nhắn tin cho em đó. Hi hi, chúc em ngủ ngon, :-*
Tôi mỉm cười, thấy trong lòng vui vui. Chị đáng yêu quá. Tôi cũng nhắn tin chúc chị ngủ ngon. Ngồi dậy, bật mấy bản nhạc nghe cho dễ ngủ. Quả nhiên, những đĩa nhạc của Linh đưa tôi nghe đều hay. Tôi và nó hợp gu lắm, thích nghe nhạc nhẹ nhàng, tình cảm. Nói đến Linh, tôi mới nhớ. Hôm nay lạ nhỉ, chẳng thấy nó nhắn tin gì cả. Đang buồn buồn, tôi lại muốn gọi cho nó một chút, tâm sự với nó.
– Alo, Sơn hả, gọi gì muộn vậy?
Tiếng nó ngái ngủ bên đầu dây. Con bé này rất hay. Lúc tỉnh hay ban ngày, giọng nó qua điện thoại nghe như muốn tát vào tai, toàn choe choé. Nhưng khi buồn ngủ hay ngái ngủ, hoặc đêm khuya, nó có giọng trầm ấm và tình cảm đầy nữ tính. Tôi thích nhất là lúc nó ngủ, gọi điện thoại. Tôi thích nhất là nghe giọng nó lúc đó. Nó cũng rất chiều tôi, chưa bao giờ nó kêu la hay quát mắng tôi phá giấc ngủ của nó. Cứ tôi phá nó năm sáu lần, nó phá tôi mười lần, cứ đúng hai giờ, hai giờ ba mươi sáng, nó gọi điện tâm sự với tôi biết bao nhiêu lần.
– Đã ngủ rồi à, dạo này cũng ngoan ghê. Ngủ sớm thế.
– Không có gì làm thì ngủ chứ sao. Tivi cũng chẳng có gì, xấu gái nên chẳng có anh nào rước đi chơi.
Tôi cười khì. Nó nghe thấy tôi cười, nói luôn:
– Trông mong một anh đến rước đi thì chẳng thấy bóng người.
Tôi hỏi lại:
– Oh, anh nào mà phúc thế, để Linh nhà ta chờ ở nhà mà không đến rước đi.
– Ưh, số hưởng thế mà người ta có biết đâu. Mà sao khuya rồi, gọi có việc gì không?
– Đang hơi buồn buồn, muốn có người nói chuyện tý thôi. Có buồn ngủ lắm không?
– Thôi, gọi dậy rồi còn làm bộ. Mà mai cậu có làm gì không? Dạo này tớ chẳng tập tành gì cả. Người béo lên rồi, bụng cũng có ngấn nữa rồi, sờ thấy cả đống mỡ.
Tôi mỉm cười. Nó vẫn thế, với tôi chẳng cần tế nhị gì cả:
– Thế sao không lo tập thể dục đi? Ở nhà nằm ườn ra xem phim với ăn còn kêu cái gì?
– Thế chả lẽ tập một mình à, buồn bỏ xừ?
– Sao không kêu bọn con gái ấy. Con Hương ấy, sao không kêu nó?
– Thôi, dạo này Hương bận lắm.
Nó cười cười qua điện thoại rồi nói tiếp:
– Đi với Tuân hoài à. Nghe nói anh chị cũng đi tập thể dục với nhau, tớ đi theo làm kỳ đà à. Mà…uhm… sáng mai có rảnh không, qua đón tớ đi? Lâu rồi không ra công viên sáng sớm, chẳng có ai đèo đi cả.
Tôi thương nó, ở nhà hoài. Tôi bảo:
– Ưhm, được thôi. Sáng sớm mai, năm giờ ba mươi đó. Nhớ dậy sớm đó, không là tớ chờ xong bye luôn đó.
Tiếng nó cười khúc khích trong điện thoại. Nó bảo:
– Được, nói phải giữ lời đó. Chưa biết ai chờ ai đâu, hứ. Mà dạo này bọn lớp mình im re nhỉ, chẳng thấy động tĩnh gì cả. Có khi tớ phải chủ động mới được.
– Chủ động cái gì cơ?
– Thì tổ chức một cuộc đi chơi xa chẳng hạn. Ví dụ như đi biển hay đi đâu đó. Mùa này chắc đi biển là nhất rồi. Giờ toàn đại học về, có xe máy rồi, lớp mình mà tổ chức là oke ngay thôi.
“Ồ, đi biển à, ý kiến nghe hay đó. Hè này tôi ở nhà hoài, cũng chẳng được đi chơi đâu cả. Mà sắp phải lên học rồi” – tôi thầm nghĩ. Tôi bảo nó:
– Ý kiến hay đó, tớ tán thành. Rủ vừa vừa thôi, mấy đứa chơi thân thân thôi nhé. Đông quá lại ngại, oke.
Tiếng nó cười. Nó bảo:
– Ưhm, cậu đồng ý là được rồi. Cùng lắm là bốn đứa mình đi. Tớ tin là hai đứa kia cũng okie thôi.
– Hai đứa nào, bốn đứa nào?
– Thì tớ, cậu, Tuân, Hương chứ còn ai nữa. Cậu đêm nên ngớ ngẩn à. Hai đứa kia nghe tin chẳng mừng rơn ý chứ. Ý tớ là trường hợp xấu nhất cũng sẽ có bốn đứa, cũng vui phải không?
– Bốn người thì ít quá, vẫn hơi ít. Cố rủ thêm thì hay hơn.
Tôi nghe thấy tiếng nó ngáp khe khẽ qua điện thoại, chắc nó cố nén cho tiếng nhỏ lại. Tôi nói nó:
– Thôi, mệt rồi, ngủ sớm đi. Mai mà còn dậy nhé, không lại không dậy được. Đúng năm giờ ba mươi ở dưới cổng, đừng bắt tớ chờ đó, nghe chưa?
– Okie, tớ nhớ rồi. Cậu nhớ phải giữ lời đó. Biết hậu quả thế nào nếu cho tớ leo cây đó, hứ. Nghiêm trọng lắm đó.
Tiếng nó có vẻ hào hứng lắm. Tôi cười cười. Rồi nó hơi ngập ngừng, tiếng nó nhỏ nhẹ vang lên:
– Sơn, ngủ đi nhé. Chúc ngủ ngon.
Tôi ừm nhẹ, cũng chúc nó ngủ ngon. Nó cười nhẹ rồi cúp máy. Tôi đặt báo thức, khoảng năm giờ mười phải dậy rồi. Mặc quần áo, tôi phi qua nhà nó nữa. Cố nhắm mắt mãi rồi cũng ngủ được. Giấc ngủ chập chờn, hình bóng chị vẫn chập chờn trong cơn mê.