Chị Thủy Hàng Xóm
Chương 24: Đợi chờ dưới nắng chiều
Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi đứng ra cổng ngó bốn bề, không thấy gì khả nghi. Chị bước đến gần, tóc đã khô, một tay cầm túi sách, một tay xách túi bóng đen – chắc chỉ hai chị em mới biết trong đó có gì. Dĩ nhiên, thiên tài như chị không khó mà đoán được. Chị mặc lại đồ công sở, nói lát nữa sẽ thay ra đồ thể dục để tắm lần nữa. Tôi quay lại dặn:
– Nhớ nhé, ba mươi phút nữa ra đầu phố, em chờ đó. Đừng trễ đâu đó.
Chị cười, gật gật đầu, rồi lặng lẽ về nhà. Nhìn theo bóng chị, tôi mỉm cười. Cuối chiều rồi, ánh nắng vàng dịu bớt đi cái nóng oi bức. Dù chưa có gió, nhưng cũng phần nào xoa dịu được cái khó chịu trong người. Tôi vào nhà, chuẩn bị quần áo, chải chuốt đôi chút. Lần này tôi mang theo tai nghe, định sẽ chia sẻ vài bài hát mình thích với chị. Xong xuôi, ngắm mình trong gương lần nữa, tôi dắt xe máy ra ngoài.
Tôi quay lại chốt cổng, ngồi lên xe, nhìn về phía nhà chị một chặp rồi ngó đồng hồ. Vẫn còn sớm, lòng nóng như lửa. Thôi, kệ, ra chờ trước vậy. Đang định phóng xe đi thì bỗng có tiếng gọi. Tôi quay đầu lại, hóa ra là Tuân. Nó đến gần, nói:
– Sắp cuối tháng rồi, sắp sinh nhật Linh rồi đó. Mày đã chuẩn bị quà tặng nó chưa? Tao rảnh đây, đi chọn quà với mày nhé.
Tôi ngẩn người. Ờ nhỉ, cuối tháng rồi. Mà sinh nhật Linh ngày nào nhỉ? Thôi, về sau móc điện thoại xem vậy. Chắc gì tôi chả đánh dấu sẵn trong điện thoại. Tôi nhìn Tuân, tặc lưỡi:
– Ơ, mày hay nhỉ. Tao mua quà cho nó, tất nhiên không thể để cho mày biết được. Đi với tao làm gì? Con Hương đâu, sao không rủ nó đi?
Nó lắc đầu:
– Lẽ ra tao với Hương đi chung rồi. Nhưng Hương nói có việc nên tao phải đi mua. Mà ĐM, mày thích đánh quả lẻ chứ gì? Tao đếch cần. Sang kêu thằng Toàn. À mà cái em gì gì đó của mày sao rồi? Lần này có dẫn ra mắt luôn không? Mấy bữa nay đéo thấy nói năng gì vậy.
Tôi lườm nó. Thấy nó không dám nói đểu chị như trước, tôi bảo:
– Đi đâu mà vội? Từ từ rồi khoai nhừ, hả? Ha ha. Tao thấy mày ăn nói cũng bớt ngu đi rồi đó. Hương nó huấn luyện cũng được. Xem ra dạo này được em nó vỗ mông, trông cũng béo tốt đó. Ha ha ha.
Nó giơ tay định thọi tôi, tôi né được. Nó bảo:
– ĐM, mày cũng liệu hồn. Sáng sáng đèo em Linh tập thể dục, tối đi với em kia, tao thấy mày cũng được đó. Lắm mồm thì đừng trách tao ác.
Tôi bật cười:
– ĐM, được câu một hai lại lòi cái đuôi ngu. Ờ thì sáng tao đi với Linh thật, còn cả ngày. Thằng nào ngồi chém chế với chúng mày hả? Tối tao có mấy khi ra ngoài. Lần sau đừng có mà nói phét. Mày nhiều tội lắm.
May mà mấy bữa nay ngoan, có cái mà cãi lại nó. Nó cười hề hề, chắc tính nói bừa, trúng thì trúng mà chả trúng thì trật đây. Cái kiểu nói đó rất nguy hiểm, mình mà đi thật lớ ngớ lại tin rằng nó nhìn thấy thật. ĐM, cái kiểu rất thích ăn đạp nó thế. Lâu lâu lại ngứa đòn. Nó nói tiếp:
– Không phải, căn bản bạn bè thân với nhau, tao cũng muốn nhìn mặt em nó thôi. Mà hôm trước Linh có gọi điện, bảo là chuẩn bị cuối hè, đi biển một chuyến. Tao thấy cũng được. Hương cũng okie, tao bảo cả thằng Toàn, nó cũng đi. Tính kêu thêm mấy đứa nữa, nghe bảo mày cũng đi. Thế là okie, lâu rồi không được đi biển.
Tôi gật gật:
– Ừhm, đi thì tao cũng đi. Bọn mày cứ chọn ngày đi, tao rảnh. Oke hết, thế thôi nhé. Mày đi mà mua đồ đi, tao đi đây cái.
Nó nhìn tôi, bảo:
– Chăm gớm nhỉ, lại đi tập thể dục hả? Đợi tý, tao vào thay đồ, tao cũng đi luôn.
Nó chả thèm nghe tôi nói, chạy luôn về nhà. Tôi nhìn nó. ĐM, trời hôm nay có mưa à? Cái thằng cứt kia cũng đòi đi chạy. Thôi kệ cha nó, nó đi theo thì hỏng hết. Chả thèm suy nghĩ, tôi phóng xe ra ngoài phố, để thằng đó leo cây cho bõ ghét. Tôi rẽ sang đường lớn, đứng chờ chị. Ngó đồng hồ, ái chà chà, vẫn còn hơn mười phút nữa kia. Thế đéo nào mà lâu thế nhỉ, mãi chưa hết ba mươi phút. Đang ngồi nghĩ vẩn vơ, tự nhiên có tiếng gọi:
– Sơn, Sơn, làm gì ở đây thế?
Mắt tôi suýt rớt ra. Linh đang phi xe về phía tôi, cười rất tươi. Nó đi từ hướng nhà nó, chắc là tính sang nhà tôi đây mà. Nó dừng xe trước đầu xa tôi, hỏi:
– Định đi đâu mà đứng đây thế? Tớ sang rủ cậu đi mua đồ nè.
Trời, tý chị ra ngoài này nữa, hơi phiền đây. Tôi nói:
– Ah, đang định ra công viên tập thể dục đó mà. Có người rủ đi.
Nó nhìn xung quanh, chả thấy ai. Nó bảo:
– Người đó chưa đến à? Mà ghê thế, tập sáng với tớ rồi, còn tập cả chiều nữa à? Mà người đó là con trai hay gái? Cho tớ đi với nhé.
Tôi nhìn nó. Cho nó đi theo à? Hai bên có hai người đẹp chạy cùng, một viễn cảnh rất tươi đẹp đó. Nhưng mà có mà thần kinh mới cho nó đi theo. Tôi bảo:
– Dào, con gái tập nhiều quá, cơ tay cơ chân nhìn ghê lắm. Tập sáng là được rồi. Với lại cậu bảo đi mua cái gì cơ mà?
Nó bĩu môi:
– Á à, không cho đi theo chứ gì? Vậy chắc chắc là con gái rồi. Đã thế tớ ở đây xem mặt mũi bạn ấy thế nào.
Trắng trợn, giám khiêu khích tôi. Nhìn nó cười rất đểu. Tôi nói:
– Bạn cái gì mà bạn? Người ta đi làm rồi đó. Là chị hàng xóm gần nhà tớ. Chị ấy rủ tớ đi tập chơi thôi.
– Ồ, hóa ra là hàng xóm của cậu à? Thế sao không kêu người ta rồi đi luôn một thể? Ra ngoài đây đứng làm gì vậy?
Mịa, hỏi đúng câu chốt luôn. Thấy nó đẩy xe sát vào lề đường, giữa xe treo lủng lẳng cái túi gì đó. Tôi cũng chả biết là cái gì. Nó mặc bộ đồ ở nhà, một bộ đồ màu hồng nhạt, giữa ngực còn có con gấu nữa mới vãi chứ. Buồn cười. Nó đang cong cái mông đẩy xe lên lề đường. Xem ra đúng là muốn đợi chị thật rồi. Đánh bài chuồn thôi. Tự nhiên thấy nó dựng chân chống xe xuống, bảo:
– Ở ngoài này trông xe tớ tý nhé. Tớ vào cửa hàng mua cái này chút.
Rồi nó lững thững đi vào hàng tạp hóa. Tôi ngó ngó, cũng chả biết nó đang định mua cái gì nữa.
Đứng dưới đường một lúc, hơi nóng bốc lên hầm hập. Nóng hết cả người lên. Sao mãi chị chưa ra thế nhỉ? Quá năm phút rồi. Đường thì nóng nữa. Con Linh thì nãy giờ loay hoay cái gì trong đó không biết. Tự nhiên phải đứng trông xe cho nó. Không có khi phi về nhà tìm chị rồi. Tôi khiễn chân lên cao hơn chút, nhìn xem nó đang làm gì, xem có cần mang màn vào cho nó không. Đang ngó ngó thấy tiếng gọi:
– Ê, ngó cái gì trong đó mà ngó hoài vậy?
Tôi quay người nhìn, là chị. Đang chễm trệ trên con Ab trắng, cười cười nhìn tôi. Chị chỉ chỉ ra ngoài đường rồi nói:
– Đi thôi, còn chờ gì nữa.
Rồi khẽ vặn ga như muốn phi đi. Tôi định kêu với lại, nhưng mà thôi, kệ cho chị đi trước. Chiếc Ab trắng xi nhan xin đường rồi hòa vào dòng người mất hút. Tôi tặc lưỡi. Gớm, con gái mà phi xe ác quá. Ngó vào trong, may quá, cái Linh đang cầm túi đồ đi ra. Tay kia cầm hai chai C2 nhỏ. Nó cùi đầu, đi gần về phía tôi, đặt cái túi xuống yên xe, rồi đưa một chai C2 cho tôi, cười nói:
– Nè, cầm lấy. Cậu uống đi cho mát. Nãy giờ vô tìm mấy món linh tinh nên hơi lâu. Chắc cũng khát hả?
Nó dơ chai C2 cho tôi. Tôi ngước lên nhìn nó. Một cơn gió thoảng qua, thổi mái tóc dài của nó bay bay. Đôi mắt long lanh, hàng mi dài quyến rũ. Đôi môi nhỏ nhắn mỉm cười. Khuôn mặt trắng mịn, dễ thương hồng lên trong cái nóng. Vài giọt mồ hôi lấm tấm trên đầu mũi và trán. Chắc là nãy giờ lọ mọ trong kia nó cũng nóng. Tôi cầm chai nước mát lạnh. Nó cười hì hì, mở chai kia, ngửa cổ tu ừng ực, để lộ cái cổ trắng ngần. Uống xong, nó nhảy lên xe luôn, nói:
– Uống đi. Cậu đi tập thì đi đi. Tớ đi đằng này chút. Nhưng mà nhớ sáng mai vẫn phải đón tớ đó. Nhớ chưa?
Tôi gật đầu. Nó phi đi luôn, nhanh y chang bà Thủy. Con gái bây giờ gớm thật. Mình đâm ra thằng thằng nhát gan rồi. Tôi cũng chưa kịp hỏi nó mua cái gì nữa. Không biết là đi đâu mà vội thế nhỉ. Bỏ chai C2 vào túi, tôi cũng đi luôn không chị chờ.
Đi được một lát, đã thấy chị đang đứng sát vệ đường chờ tôi rồi. Đang ngoái ngoái đầu về sau nhìn. Cái lưng nhỏ đã lấm tấm mồ hôi. Cái mông cong cong lên. Tôi đi ngang rồi vẫy chị đi theo. Chị bắt kịp tôi. Chị hỏi:
– Sao làm gì mà lâu vậy?
– À, em nói chuyện với bạn một chút. Sao tự nhiên chị đi xe vậy? Sao không đi chung một xe? – Tôi nhìn chiếc ab trắng của chị.
Chị cười cười:
– Ừhm thì cũng tính đi chung. Nhưng mà chị thấy Tuân với Toàn đang đứng ngoài đường. Chả lẽ mặc đồ này đi bộ ra, tụi nó hỏi thì biết nói thế nào? Với lại đi hai xe cũng chả sao mà.
Lại là tại hai cái thằng ôn xúc vật kia. Thế là tý nữa hết được lượn đường rồi. Tôi đi sau xe chị, ngắm nhìn chị. Đầu đội cái mũ bảo hiểm màu hồng, kiểu lưỡi trai thời trang bốn mươi ngàn thôi. Mái tóc ngắn ngang vai mượt mà bay trong gió. Cái áo thun cọc tay bó sát thân hình. Chị ngồi thẳng lưng, bộ ngực tròn trịa kiêu hãnh, cái mông cong lên, đôi chân dài khép lại. Đúng theo cái kiểu mà người ta nói là “ngực tấn công, mông phòng thủ” – sở trường của gái văn phòng. Quá đẹp luôn. Đôi mắt chăm chú nhìn đường. Đôi môi hồng múm mím. Vành tai trắng trẻo lấp lánh đôi bông tai bằng vàng trắng khảm đá giả kim cương. Tóc gió tung bay. Cổ thon trắng nõn. Bờ vai trần mịn màng. Chả biết nên tả thêm cái gì nữa. Hết cả chữ. Mà bà ấy lao cũng đến là nhanh. Đi trong nội thành mà mình kéo gần sáu mươi mới lùa kịp. Cái này không được. Tý tôi phải nói. Ăn cắp hay sao mà lao nhanh vậy không biết nữa. Dù sao chị cũng là con gái. Đâu phải là dân đường phố đâu mà đi nhanh làm gì?
Đợi ông bảo vệ phát phiếu gửi xe, tôi chỉ chỉ vào người chị, bảo:
– Này, em nói cho mà biết nhé. Đi đứng nó chầm chậm thôi. Ăn cắp hay sao mà phi ầm ầm thế?
Chị cười hì hì, cầm cái phiếu rồi đi thẳng vào trong công viên. Tôi lắc đầu, đứng ở cổng công viên rồi ngập ngừng, rẽ vào quán nước, mua thêm một chai C2 nữa, rồi đi theo thân hình chị, từ từ tiến vào trong.
Trong công viên, xanh rì cây cối. Không khí thật là trong lành và mát mẻ. Gió cũng lớn và mát hơn so với ngoài đường nhiều. Những con đường nhỏ quanh co uốn lượn. Xung quanh là thảm cỏ xanh ngát. Giữa là một cái hồ nước. Hơi nước bốc lên, làm không khí trở nên dịu mát rất nhiều. Trong công viên cũng khá nhiều người. Lớn có, trẻ có, già có, gái có, trai có. Từng cặp, từng nhóm đi đi lại lại. Người thì đứng một chỗ uốn éo tập luyện. Người thì cắm đầu cắm cổ chạy. Vài nơi tiếng cười nói trong các quán cóc trên thảm cỏ lại vang lên. Xa xa phía dưới mặt hồ, mấy cái thuyền vịt đang lặng lẽ trôi đi trôi lại. Không gian thật là yên bình và mát mẻ.
Trên cái cầu bắc qua giữa hồ, là tôi và chị đang đứng. Chị lười chạy. Chị kêu đến ngày nên không cho tôi chạy, bắt tôi ở lại nói chuyện với chị. Tôi đang ngồi trên lan can cầu, mặc cho chị la hét kéo tôi xuống. Chán nản mãi không được, cũng biết khan cổ họng mà lắc đầu nhìn tôi đang cười khoái trá. Cầm chai C2 mà tôi đưa lúc nãy uống ừng ực, rồi chầm chậm, chống cái cằm nhỏ xinh xuống lan can. Đôi mắt long lanh nhìn về phía xa xa. Tôi cúi xuống nhìn chị, lặng lẽ mỉm cười, như một khoảng lặng bình yên của hai người. Mặc cho xung quanh, những đứa trẻ con đang vui đùa chạy nhảy, la hét om xòm. Tiếng người lớn quát tháo.
Tôi có rủ chị đi bơi thuyền. Chị bảo không thích lắm, gò bó. Với lại có ai nhìn thấy thì không hay lắm. Tôi hỏi chuyện chị về mấy ngày qua. Chị cũng nói qua qua. Tôi biết được hóa ra ông Hùng không phải là bỏ mặc nhà đi chơi mà cũng ngoan ngoãn sang nhà ông bà chị chăm sóc. Khuya cũng mò về ngủ trông nhà. Bà kêu nhớ cu Bi nên chị cho nó ở nhà bà chơi mấy hôm. Ở nhà hai vợ chồng đi làm suốt, toàn gửi thằng bé đi nhà trẻ. Nên cho nó ở với ông bà tốt hơn. Sáng hôm nay thì bà khỏi hẳn. Lão Hùng cũng té luôn. Bà dục chị về. Bà nói không ở nhà mấy hôm nên kêu chị về nhà dọn dẹp lại. Công việc cơ quan thì vẫn thế. Đều đều cũng chả có gì đáng kể. Toàn chuyện cơ quan. Đàn bà con gái mấy bà ý nói thì dây cà dây muống. Buôn có mà hết ngày không hết.
Đôi chân chậm trậm bước. Bàn tay đang cầm gói xoài xanh tẩm muối ớt. Cái miệng đang nhai rau ráu, kêu la suýt xoa nào là cay, nào là chua. Thế mà cứ bỏ vào mồm ầm ầm. Tôi ăn được một miếng thì chị ăn ba miếng rồi. Thế mà lúc mình nói mua lại nói không thích ăn. Nào là mua ít thôi, không phí. Mới đi bộ được mấy bước mà đã vơi đi phân nửa rồi. Lại còn nói tôi là đầu độc chị nữa. Bắt mình mua nước cho uống khỏi cay. Tôi chả còn gì để nói. Ăn xoài chua mà chát cả miệng. Tiền mất tật mang lại vác cái họa. Biết thế chả thèm đi bộ với chị. Chạy quách cho nhanh.
Chị cứ dựa vào đến ngày đèn đỏ nên lười. Cứ bắt tôi kè kè đi bộ bên cạnh. Chán nên chả thèm nói chuyện. Chị thì thao thao bất tuyệt, cười nói không ngừng, cứ như kiểu tự biên tự diễn. Ấy thế mà cũng ra vẻ khoái trá lắm. Cười khanh khách, cứ y như là tôi đang kể chuyện cười vậy. Làm mình cũng vui lây, tủm tỉm tán thành câu truyện.
Cứ thể cảm nhận sự bình yên giản dị, loanh quanh đi những con đường bé nhỏ uốn lượn trong công viên. Rồi thì thời gian cũng chả cho ai thêm được cái gì cả. Ánh sáng mặt trời yếu dần. Trong công viên đèn đã lên lác đác. Chị đang thong dong đi phía trước tôi. Tự nhiên tôi thấy chị giật nảy mình một cái, rồi quay lại nhìn tôi rất là ngây thơ, miệng lắp bắp:
– Chết rồi, chị quên mất. Phải về nấu cơm.
Tôi thấy kỳ kỳ. Tôi bảo:
– Ăn một mình thì nấu làm gì nữa. Tý nữa lại đi ăn hàng cho lẹ.
Chị dục tôi cuống quýt, miệng bảo:
– Lúc nãy ở nhà, anh Hùng gọi điện là tối nay ăn cơm nhà. Thế mà quên mất.
Chị túm vạt áo, kéo tôi đi nhanh ra cổng. Tôi cười cười, trêu:
– Đáng đời, cái tội ham chơi.
Chị nhìn tôi, lườm một cái, nói:
– Gì, gì cơ? Ai bày trò chiều nay ra công viên hả? Hứ, đi nhanh lên cái. Xem nào.
Ra đến cổng, lấy xe ra, chỉ kịp nói là kêu tôi về trước. Bà ấy phải đi chợ gấp rồi kéo ga đi luôn. Tôi nhìn theo mà buồn cười. Cái tật ham chơi, có con rồi và vẫn như trẻ con. Tôi thì chả có gì mà vội cả. Cứ từ từ mà phi xe về thôi. Tôi vừa đi vừa nghĩ. Đầu óc cứ mơ mơ màng màng. Rồi thế nào lại nghĩ đến chuyện sinh nhật Linh. Không biết là nên mua cái gì tặng Linh được nhỉ? Khó nghĩ quá. Mọi năm cũng tặng nó mấy đồ linh tinh. Nhưng đều là năm cấp ba. Tặng gì chả được. Giờ lên đại học rồi. Người lớn rồi. Phải khác chứ. Đầu cứ mãi suy nghĩ vẩn vơ.
Xe đi từ từ mãi rồi cũng về được đến nhà. Cảm giác lượn phố tầm này không có con gái ngồi đằng sau cũng có chút không quen. Dắt xe vào nhà. Tôi định bụng. Tối nay có gì lên mạng tìm kiếm xem sao. Xem cái gì ưng ý. Mua cho Linh. Năm nào nó cũng tặng tôi quà. Toàn món tôi cần cả. Cũng chả biết sao nó hiểu tâm lý tôi thế. Đôi khi cũng nhân ngày vớ vẩn nó cũng tặng. Tôi thì chả tặng nó được cái gì ra hồn. Có năm bựa quá. Hết tiền. Tám tháng ba tặng nó mười gói bim bim gói trong cái bọc rõ to. Làm nó hí ha hí hửng. Chắc lúc bóc quà khóc thét lên quá. Tôi nghĩ lại mà vẫn thấy buồn cười. Thế mà sáng hôm sau chả nói gì tôi hết. Vẫn vui vẻ như thường. Đâm ra làm mình thấy ngại quá.
Tôi cũng không biết thế nào. Những ngày trên đại học, tôi và nó ở xa nhau. Lại chẳng có xe máy nên ngại đi. Tuy là có qua lại nhưng ít. Một là mới lên Hà Nội, chưa thuộc đường. Hai là chưa có xe cộ. Nên chỉ thỉnh thoảng gọi điện thoại và nhắn tin là chủ yếu. Hai đứa ngày càng xa rời nhau. Tưởng chừng như tất cả dần dần phai nhạt. Lần hè này, nó ở quê ra. Tuy mới gần nhau được mấy ngày, nhưng mà cảm giác đó lại về trong tôi. Ấm áp, vui vẻ. Hình ảnh những năm cấp ba lại ùa về, mang theo những kỷ niệm đẹp. Tôi thấy trừ quãng thời gian đẹp nhất của tôi là ở bên chị thì lúc ở bên nó cũng thấy vui vui. Tôi hơi thấy hối hận. Nghĩ lại mọi chuyện. Nó tốt với tôi như thế. Nhưng mà từ hôm đó đến giờ, tôi chưa rủ nó đi chơi được hôm nào cả.
Đứng trên ban công, nhìn sang nhà chị đang sáng đèn. Lão Hùng chắc là về rồi. Hai người chắc đang ăn cơm. Không biết chị có đang vui không. Lặng im nhìn đường phố. Cảm thấy cô đơn, trống trải. Tôi móc túi lấy điện thoại, lần mò xem đánh dấu. Sinh nhật Linh vào ngày hai mươi tám tháng tám. Nghĩa là còn đến mấy ngày nữa lận cơ mà. Thế mà thằng ôn Tuân cứ cuống cả lên. Hay là chém gió nhắc khéo mình không biết chừng. Cầm lon bò búc, uống một hơi dài. Tự nhiên thấy rùng mình một cái. Chắc tại uống nước lạnh rồi bị gió. Nãy tự nhiên tôi cứ cảm thấy không vui. Không biết vì cái gì cả. Ăn cơm mất cả ngon nên cầm lon bò húc lên tầng. Lặng lẽ thở dài. Tôi không muốn như thế này nữa. Cảm giác thật là khó chịu trong người. Tôi cầm điện thoại lên, lặng lẽ bấm số. Sau tiếng tu tu dài dài, là tiếng con gái vang lên. Chậm chậm hít một hơi dài. Tôi khẽ nói:
– Linh à, rảnh không? Tớ qua đón đi chơi.
…