Chị Thủy Hàng Xóm
Chương 25: Nỗi nhớ vô hình
Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe phóng vun vút giữa làn gió, nhưng lòng tôi vẫn ngập tràn nỗi buồn mênh mông. Tôi không hiểu tại sao mình cảm thấy trống trải đến thế. Có lẽ bởi tôi đang ghen tị, cay cú vô cớ. Bởi vì tôi thấy cô ấy vẫn quan tâm đến lão Hùng, vẫn nấu cơm cho ông ấy. Tối nay, đêm nay… tôi không thể nghĩ nổi. Trước kia, tôi đâu có cảm giác như vậy. Phải chăng giờ đây, tôi đã dành quá nhiều tình cảm cho cô ấy? Cơn tức giận bùng lên trong lòng tôi: Tại sao tôi không sinh ra sớm hơn? Tại sao lại để bây giờ tôi mới gặp cô ấy? Tại sao cô ấy lại đối xử với tôi như thế? Tại sao tôi lại thích cô ấy đến vậy? Tại sao cô ấy cứ ám ảnh tôi như thế? Tại sao nụ cười của cô ấy, ánh mắt, bờ mi, đôi môi, mái tóc, dáng người cứ in hằn trong tâm trí tôi? Tôi nhắm mắt, cố gạt bỏ cơn tức giận, nhưng làn gió vẫn không thể xua tan nổi nỗi buồn trong trái tim. Tôi đang đến nhà Linh. Tôi biết mình không phải đến đây vì cô ấy, nhưng lúc này, tôi không biết tìm ai khác. Tôi cần một người ở bên mình. Có lẽ Linh sẽ khiến tôi vui hơn.
Dừng xe trước cổng nhà Linh, tôi bấm còi. Hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh. Nghe thấy tiếng Linh chào bố mẹ, tôi lắc lắc đầu cho tỉnh táo. Tiếng cửa mở kêu "cạch cạch". Linh lững thững bước ra, cười với tôi. Hôm nay, tóc cô ấy không buông xõa mà buộc cao, khuôn mặt trắng hồng dưới ánh đèn đường, đôi mắt long lanh nghịch ngợm. Cô mặc chiếc áo bó sát, dài qua mông, hở vai, quần kẻ caro ngắn đến bắp chân, ôm sát đôi đùi. Đôi guốc nhỏ khẽ kêu lạch cạch khi cô chậm chậm tiến lại. Cô nói:
– Hôm nay lạ quá nhỉ, tự nhiên rủ đi chơi, hi hi…
Nói xong, cô trèo ngay lên xe, vẻ mặt rất vui. Tôi cũng đã bình tĩnh trở lại. Tôi mỉm cười:
– Sao, tớ rủ đi chơi mà không thích à?
– Hứ, đến đây rồi, người ta lên xe rồi, còn nói câu đó sao?
Tôi cười trừ, bảo:
– Nào, muốn đi chơi ở đâu, tớ chở đi.
– Ủa, không phải chứ, rủ người ta đi chơi mà không biết đi chơi ở đâu sao, chán quá vậy.
Tôi cười, kéo ga xe. Chiếc xe lao nhanh ra đường. Tiếng cười vui vẻ của Linh vọng từ phía sau. Cô nàng chắc đang bị nhàm chán ở nhà nên mới vui đến thế. Tôi cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn chút. Hai bàn tay cô đặt hờ lên eo tôi, cái cằm nhỏ tựa vào vai tôi, miệng líu lo kể chuyện. Cô bảo đã rủ thêm mấy đứa đi biển rồi, kế hoạch đã sắp xếp xong, chỉ còn định ngày nữa thôi.
Hai đứa đứng trước rạp chiếu phim. Tôi đang đọc bài giới thiệu về các phim đang chiếu, chẳng có gì đặc biệt. Tôi nhắm mắt mua bừa hai vé phim hành động, ít ra còn có tên diễn viên nổi tiếng mà tôi biết. Linh đứng phía sau, một tay cầm túi xách to, một tay cầm hai chai nước. Khi tôi mải chọn phim, cô đã tự đi mua. Linh rất vui, suốt buổi chiều chờ vào phim, cô cười nói không ngớt. Tôi không muốn phá hỏng tâm trạng của cô, dù nỗi buồn vẫn còn vương vấn. Cố gắng nở nụ cười đáp lại mỗi khi cô kể chuyện vui, nhìn cô vui vẻ, tôi bỗng thấy bóng hình cô ấy hiện về đâu đó. Lẽ nào tôi xấu xa như thế, đi chơi với Linh chỉ vì cô mang bóng hình chị sao? Tôi cố gạt bỏ ý nghĩ đó: Không, không phải như vậy. Tôi muốn đi chơi với cô ấy mà, sao lại nghĩ đến chị được?
– Anh chị dùng gì ạ? – Tiếng cô bé chạy bàn hỏi.
Linh nhanh nhảu trả lời:
– Cho hai ly sinh tố đi, một dâu tây, một táo nhé.
Nói xong, cô quay sang tôi, mắt nghịch ngợm, môi chum chím hỏi:
– Sao hả, chỗ tớ chọn có đẹp không?
May mà bộ phim có chút hài hước, khá hay. Tôi đã vui trở lại. Xem xong, hai đứa đèo nhau một đoạn. Linh bảo biết một quán sinh tố rất đẹp và mát. Chúng tôi đến đó, trên tầng năm của một tòa nhà. Xung quanh có thể ngắm toàn cảnh thành phố về đêm. Đường phố lung linh ánh đèn đủ màu sắc. Bỏ lại sau lưng những ồn ào, tấp nập, tiếng xe hối hả. Tôi ngồi tựa lưng trên ghế, cảm nhận từng làn gió mát, không khí trong lành và yên tĩnh. Tôi rất thích. Tôi cười gật đầu đáp lại cô, cô cười hi hi, lại được phen tự sướng. Cô nghịch nghịch mấy món đồ trên bàn. Tôi im lặng, chống cằm ngắm nhìn cô. Mái tóc vén cao, trán bướng láng mịn, đôi mắt long lanh ngó nghiêng sau bức tường, rất đắc ý. Đôi môi cong lên, ương ạnh, cổ cao trắng ngần, chiếc áo bó sát đường cong người con gái uyển chuyển. Đôi chân trần – chắc khó chịu, bỏ guốc từ nãy – đang ngoe ngẩy. Cô chỉ ngồi im khi cô bé mang đến hai cốc sinh tố. Vừa đặt xuống bàn, cô đã thò môi vào mút ngay. Trông mà buồn cười. Tôi trêu:
– Làm gì mà dữ vậy, nãy xem phim uống nước mà không no à?
Cô khẽ khà một tiếng, nhìn tôi bảo:
– Hì, tại nãy ăn bánh nhiều quá, cậu chả ăn mấy nên tớ ăn hơi nhiều, nước hết từ giữa phim kìa.
Tôi suýt té ghế. Tôi ăn ít hay không cho tôi ăn, cô xem phim mà tay cứ khư khư cầm túi bánh, thò qua là chạm vào tay tôi. Những lúc đó, cô lại chun mũi, lườm tôi, làm như tôi là con yêu râu xanh. Đâm ra toàn uống nước khan, chẳng có gì cho vào mồm. Sau tôi rút kinh nghiệm, phải mua hai túi, không thèm ăn chung với cô, đã không được ăn lại còn mang tiếng lợi dụng. Tôi lườm cô một cái, chẳng thèm đáp lại. Khẽ nhấp môi uống một ngụm, hương vị dâu tây chua chua ngọt ngọt, man mát thấm qua đầu lưỡi.
Hai đứa cứ thế nhìn nhau cười, chẳng nói câu nào. Cuối cùng thấy Linh đứng dậy, đi ra lan can, hơi cúi người, hai tay chống lên lan can, lặng lẽ cúi đầu nhìn xuống con đường phía dưới. Thấy cô chăm chú nhìn, tôi tò mò, lặng lẽ đứng dậy, đứng kế bên cô. Dòng người đi lại như thoi đưa, ánh đèn xe vụt vụt lao nhanh phía dưới. Con người vẫn thế, họ hối hả mọi lúc, mọi nơi, mọi thời điểm. Mấy khi có những giây phút yên tĩnh, bình yên mà hưởng thụ.
Một cơn gió thổi qua, một mùi hương con gái thoang thoảng đâu đây. Nó như của cô ấy vậy. Mùi hương đem lại cho tôi khát khao, nỗi nhớ và chờ mong. Tôi ngơ ngác, đảo mắt nhìn quanh, nhưng không có ai cả. Sân thượng vắng vẻ, phía cuối góc có đôi tình nhân đang e ấp bên nhau. Tôi nhìn lại bên mình, Linh đang đứng đó, bên tôi, đôi mắt sâu thẳm buồn rầu, không nhìn tôi, như đang nhìn vào xa xăm. Mùi thơm nhẹ nhẹ lại một lần nữa thoảng qua. Tôi nhìn Linh, sao cô ấy lại có mùi thơm giống cô ấy đến thế. Lòng tôi lại nhói đau, hình bóng cô ấy lại hiện về bên tôi, nhìn đôi vai trần trắng trẻo, tấm lưng nhỏ nhắn…
Tôi bất giác, không muốn suy nghĩ nữa. Chậm chậm tiến đến, khẽ vòng tay qua cái eo nhỏ nhắn. Tôi ôm Linh vào lòng. Cô khẽ giật mình, rồi không thấy động tĩnh gì, để cho tôi ôm. Cảm giác thân hình cô bé nhỏ run lên, rồi tựa hẳn vào ngực tôi, mềm mại, ấm áp. Tôi nhắm mắt, khẽ thơm lên mái tóc, lên cái cổ trắng ngần. Mùi thơm nhẹ nhàng, quyến rũ, làm tôi say đắm. Vòng tay siết chặt như muốn sợ cảm giác này bay mất.
Được một lát, Linh xoay người lại nhìn tôi, đôi mắt soi mói. Tôi nhìn cô ấy, chợt nhận ra mình đã vượt quá giới hạn. Lúc đó, đầu óc tôi thật sự rối bời, chẳng nghĩ được gì. Linh vuốt ve má tôi, nói:
– Hôm nay cậu làm sao vậy, có chuyện gì buồn à?
Tôi nắm bàn tay Linh, mềm mại, ấm áp, nhìn cô cười:
– Tự nhiên thấy lạnh, muốn mượn cái lưng một chút thôi, không được sao.
Linh nhìn tôi không nói, đôi mắt như cố tìm điểm khả nghi trên khuôn mặt tôi. Tôi cảm thấy hụt hẫng, chống tay vào lan can, tự mỉm cười, cười như thằng khờ. Rồi một vòng tay bé nhỏ vòng qua eo, ôm lấy tôi. Một cái gì đó rất mềm và ấm đang áp chặt lên lưng tôi, đầu cô gục vào vai tôi, khẽ thỏ thẻ:
– Vậy cho mình mượn lưng Sơn một lát được không?
Tôi lặng im không nói, khẽ cảm nhận hơi thở cô gần ngay sau gáy, tiếng con tim cô dồn dập liên hồi. Vòng tay Linh siết chặt, cặp ngực căng tròn ấm áp khẽ cọ lên lưng tôi nóng bỏng. Đầu tôi miên man suy nghĩ, không biết phải làm sao nữa. Tiếng Linh lại thì thầm đằng sau:
– Có tâm sự gì à, kể cho tớ nghe được không?
Tôi cười cười, kể ra chắc cô ấy nghĩ tôi bị ấm đầu quá. Tiếng tôi thì thầm:
– Không có đâu, đừng nghĩ nhiều, tớ vẫn vậy mà.
Hơi ấm từ lưng dần lan khắp người, đầu cô khẽ dụi dụi vào vai tôi. Tôi và cô không ai nói gì thêm nữa. Màn đêm dần buông xuống, con đường phía dưới đã bớt người đi lại. Không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng thở của hai người, tiếng con tim ai đang đập dồn dập, tiếng con tim ai nặng trĩu nỗi buồn. Từng làn gió mang theo hơi sương lành lạnh thổi tới. Thời gian như chậm lại, nhỏ giọt để lưu lại khung cảnh hai người lặng lẽ trong đêm tối.
…