31. Nỗi Buồn Sau Khi Tiệc Tùng

Chị Thủy Hàng Xóm

Nỗi Buồn Sau Khi Tiệc Tùng

Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 31
Về đến nhà, tôi chào bố mẹ. Mẹ tôi hỏi:
– Đi sinh nhật mà về sớm thế?
Tôi chỉ cười rồi đáp:
– Dạo này tự nhiên thấy mệt nên về sớm.
Rồi tôi xin phép lên phòng nằm. Mở cửa phòng, lòng tôi trống rỗng, bao nhiêu suy nghĩ đan xen, bao nhiêu cảm xúc khó tả. Tôi nằm lên chiếc đệm, cố tìm sự mềm mại, ấm áp từ người bạn thân thiết này. Những hình ảnh của Linh ùa vào tâm trí, từ những năm cấp 2, cấp 3, những buổi sáng cùng nhau đi thể dục, những hôm đi học đèo nhau, những món quà tặng nhau, những cử chỉ, lời nói, việc làm mà Linh đã dành cho tôi...
Hết rồi, từ nay thì hết rồi, sẽ không bao giờ có nữa. Tôi nhắm mắt lại rồi thở dài. Có tiếng chuông điện thoại reo, tôi cầm lên:
– Alo...
– Sao thế mày, về thật đấy à? Linh nó đang tức lắm đây này. Xong thì quay lại đây nhanh nhá. – Giọng Tuân oang oang.
Tôi đáp:
– Bác tao ốm phải vào bệnh viện, tao phải gọi mẹ tao lên đó gấp. Mày bảo với nó như vậy. Giờ tao cũng đang rất mệt đây, tao tắt máy đây.
Lại phải dùng đến cái lý do hạ sách này. Tôi cúp máy rồi tắt luôn nguồn điện thoại. Đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào không gian mông lung. Tự nhiên có thứ gì trắng trắng trên giường, tôi với tay, đó là một bông hoa bằng vải màu trắng, có đính vài viên giả đá quý. Tôi nhìn kỹ, đây chẳng phải là bông hoa trên chiếc váy của Linh mà tôi đã tặng sao? Sao giờ nó lại nằm ở đây nhỉ? Tôi ngẫm nghĩ, có thể lúc mình lấy cái váy ra xem, nó bị rơi ra đây chăng? Cầm bông hoa trong tay, lòng tôi lại thấy buồn quá. Thôi, tôi không muốn nghĩ nữa. Từ từ nhắm mắt lại, cơn mê kéo tôi vào giấc ngủ. Giấc ngủ đến thật đúng lúc.
– Ê Sơn, Sơn, nhìn con bé kia kìa.
Trường vỗ vai tôi, chỉ tay.
Tôi nhìn nó, rồi nhìn theo hướng nó chỉ. Một cô bé đang đứng, khuôn mặt trắng hồng, mái tóc buộc theo kiểu đuôi ngựa, dài ngang lưng, trên đầu có thắt một nơ màu hồng. Cô bé mặc áo sơ mi trắng, cổ quàng chiếc khăn xinh xắn. Cô bé đang đọc bảng thông báo, ghi chép gì đó. Dáng người cũng hơi mũm mĩm một chút, nhưng trông khá dễ thương. Tôi ngáp một cái rồi đáp:
– Ừ, rồi sao.
– Trông bạn ý cũng xinh phải không mày? – Trường suýt xoa.
– Ờ, trông cũng được. – Tôi trả lời cho có. Cũng chỉ nhìn thế thôi, khen sau lưng nó thì khen làm gì, đã khen phải khen trước mặt nó mới đáng.
– Mày có nghĩ là bạn ấy học cùng lớp với mình không? Tao thấy nãy giờ bạn ấy cứ quanh quẩn ở đây, nhưng không chịu vào lớp là sao nhỉ? – Mắt Trường như dán vào người cô bé.
– Làm sao mà tao biết được? Dù sao thì lát nữa cô giáo vào, nếu cùng lớp thì nó cũng phải vào thôi. – Tôi đáp.
– Chán quá nhỉ? Tự nhiên trời mưa nên không ra ngoài khai giảng được. Tao mong từ mấy hôm nay, không biết khi nào mới ngớt đây. Hay là mày ra hỏi chuyện bạn ấy, rồi kêu bạn ấy vào đây chơi đi, không đứng ngoài mưa nó hắt vào người kia.
– Ồ, hôm nay mày có vẻ lịch sự ghê nhỉ? Kìa, có cả lũ đứng ngoài hành lang đó, sao không ra mà mời tụi nó vào.
Nói thế nhưng tôi vẫn chú ý vào cô bé. Cô bé đã chép xong gì đó, đang đứng ngoài hành lang nhìn vào lớp. Sao cô bé không vào nhỉ? Hay là ngại mấy thằng con trai đang ngồi hẳn lên bàn, cười nói ầm ầm bên trong? Cũng không thấy cô bé nói chuyện với đứa con gái nào cả. Chắc là không có ai quen. Nếu là vậy tôi cũng buồn. May mà có Trường gần nhà học cùng với tôi nên có người nói chuyện và cũng cảm thấy đỡ lạ lẫm với lớp mới hơn. Cô bé như nhìn thấy ánh mắt tôi, vội quay đi, chống tay lên lan can. Ngoài trời, mưa phùn của cuối mùa thu đang lất phất bay. Từng cơn gió thổi tạt mưa lung tung vào hành lang. Trên mái tóc, trên vai cô bé đã có ít hạt nước mưa, nhưng chẳng hiểu sao vẫn ương bướng không chịu vào lớp.
Theo đúng lịch thì sáng nay chúng tôi khai giảng. Năm đó là năm đầu tiên tôi vào cấp 2, học lớp 6. Trời mưa nên bọn chúng tôi nghe theo loa thông báo của nhà trường là tạm thời ổn định về lớp. Cách đây 3 hôm, mẹ đã đi xem danh sách lớp cho tôi, tôi học lớp 6C. Thế là cứ nhìn bảng tên lớp đề trên cửa mà vào thôi. May sao gặp ngay thằng Trường ở gần nhà, hai đứa vui vẻ lắm. Trường học rất giỏi, sau này nó đã theo bố mẹ ra nước ngoài.
Mấy đứa ngoài hành lang bắt đầu đi dần dần vào lớp. Hình như mưa nặng hạt hơn thì phải. Trường lại vỗ vỗ lên vai tôi:
– Ê, tụi kia vào mà bạn ấy vẫn không vào kia. Hay là mày ra kêu bạn ấy vào đi.
– Sao mày không ra kêu nó vào? Kêu tao ra làm gì?
Tôi phản đối luôn. Tự nhiên đang ngồi ấm chỗ, kêu mình ra nói chuyện với một đứa lạ hoắc làm gì không biết.
– Sao, mày ngại ah? Không dám ra nói chuyện với bạn ý ah? Kém vậy, tao thất vọng vì mày quá đó. – Nó cười nhìn tôi.
– Thôi đi, mày cũng ngại chứ nói gì tao. – Tôi làu bàu.
– Ngại cái gì mà ngại? Ngại mà hồi lớp 5 tao có mấy đứa con gái là bạn thân liền đó. Thế mày có ai là con gái làm bạn thân chưa? – Nó bĩu môi nhìn tôi.
– Điêu vừa thôi mày. Có mà tao thấy bọn con gái lớp mày nó gọi mà là thằng tự kỷ ý.
Tôi cười, nó cũng cười phá lên. Không nói gì thêm nữa. Tôi quay sang nhìn cô bé, cô bé vẫn đứng ngoài hành lang, hơi núp sau cái bảng thông báo. Con bé này bị mát dây ah? Không thấy mưa à hay sao không chịu vào lớp? Hay là nó không biết nó lớp nào nhỉ? Thấy cũng tội tội. Nãy giờ nó đứng ngoài đó rồi. Bọn kia vào lớp, cười nói ầm ầm cả lên, làm tôi khó chịu quá. Cũng tự nhiên cảm thấy hơi nóng trong người. Tôi đứng lên uể oải đi ra ngoài. Trường thì đã nhảy sang bàn bên cạnh ăn ké đồ ăn vặt từ khi nào rồi.
Bước ra cửa lớp, gió lạnh mang theo hơi mưa thổi tới. Đang trong lớp ấm, ra ngoài này rét run cả người lên. Thế mà nãy giờ cô bé vẫn đứng ngoài. Công nhận là tài. Tôi mon men đến gần bảng thông báo. Nội dung cũng chẳng có gì, danh sách lớp, thời khóa biểu. Cái này chẳng phải là mấy thứ mẹ tôi đã chép hết về cho tôi rồi sao? Giờ thì quan trọng gì nữa chứ. Tôi nhìn ra ngoài trời. Sân trường giờ đầy những vũng nước, cũng lố nhố đám học sinh đang ở ngoài sân trường nghịch mưa. Chúng nó có vẻ háo hức chờ lễ khai giảng. Tôi liếc sang cô bé. Đôi mắt cô bé vẫn đang nhìn mấy đứa chơi ngoài sân trường. Khuôn mặt mũm mĩm trắng hồng, đôi mắt đen to long lanh mang theo chút u buồn, đôi môi đang mím chặt lại. Chắc là cũng biết lạnh. Tôi cứ ngó ngó linh tinh, không dám nói gì, cũng chống tay vào lan can, nhìn ra ngoài sân. Tiếng cô bé nói nhỏ:
– Ấy cũng thích mưa ah?
Tôi quay sang, cô bé đang nhìn tôi nói. Tôi lắc đầu:
– Không, tớ không thích mưa. Nhưng trong lớp nóng nên ra ngoài đây đứng.
– Oh… – Cô bé không nói nữa, lại đứng im.
Tôi mở lời:
– Như vậy là cậu thích mưa. Cậu không thấy lạnh sao?
Cô bé lí nhí:
– Cũng có thấy lạnh một chút, nhưng tớ thích nhìn mưa.
– Vậy cậu không thấy là người cậu bị ướt sao? Cậu lớp nào? Sao không vào lớp? – Tôi hỏi.
– Tớ lớp 6C. Tớ cũng định vào, nhưng mà ngại. – Cô bé lại lí nhí.
– Ngại cái gì mà ngại? Tớ cũng 6C nè. – Tôi nói.
– Tớ biết rồi, nãy giờ cậu ngồi trong lớp 6C mà. – Cô bé cười cười, một nụ cười tinh nghịch. Đôi mắt buồn giờ như sáng lên tinh nghịch nhìn tôi.
– Ờ, coi như cậu cũng thông minh đó. Thế cậu ngại gì mà không vô lớp? Tý nữa cô giáo vô, kiểu gì chả phải vào. – Tôi quay sang nói với cô bé.
– Ờ, thì tí nữa vô. Tớ chả quen ai nên ngại vào. Đứng ngoài này nhìn trời mưa thích hơn.
– Mưa to nhìn mới thích. Mưa bé có gì mà nhìn, mà lại còn lạnh nữa. Tớ bắt đầu thấy lạnh rồi này. – Nói rồi tôi xuýt xoa, vuốt vuốt hai bên cánh tay.
Tiếng cô bé cười khúc khích. Tôi nhìn nhìn, bảo:
– Đúng rồi còn gì, cười gì nữa.
Cô bé nói:
– Tớ chả thấy lạnh gì cả. Cậu yếu bỏ xừ.
Tự nhiên bị cô bé chê, tôi tức máu anh hùng, không xuýt xoa nữa. Tôi nói:
– Tớ chỉ giả vờ thôi. Chẳng lạnh gì hết. Cậu bị tớ lừa đó.
Cô bé lại nói:
– Hay là tụi mình ra kia chơi đi, như tụi nó kia kìa.
Tôi rợn tóc gáy nói:
– Dở ah? Đang mưa đó. Ốm chết đó. Mẹ tớ nói không được ra ngoài trời mưa.
– Không ốm đâu. Mưa bé mà. Đi đi, ở đó chắc vui lắm.
Cô bé nhìn tôi nài nỉ, trông rất háo hức. Khuôn mặt đó chút xíu đã thuyết phục được tôi. Cũng tính gật đầu thì có tiếng nói đằng sau lưng:
– Đang mưa, ra ngoài mà ốm đó. Hai em đi vào lớp ngay cho cô.
Tôi giật mình, ngước lên. Đó chính là cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi, người mà có ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc đời tôi. Dáng người cô khá to, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng khi cười cũng rất tươi. Hồi đó cô cũng tầm 32-33 thôi. Cô mặc một chiếc áo dài màu xanh nhạt. Cô đi nhanh vào lớp để ổn định trật tự.
– Đi thôi, vào lớp thôi. Không cô kêu đó. – Tôi nói, chỉ tay vào lớp.
Cô bé nhìn vào trong lớp rồi cũng gật đầu, đi nhanh vào lớp. Rồi tự nhiên quay đầu lại hỏi:
– Nè, cho tớ ngồi gần cậu được không? Tớ chả quen ai cả.
Tôi gật đầu:
– Được thôi, ra đằng kia đi.
Cô bé nở một nụ cười, chạy ra phía sau tôi. Cô bé hỏi:
– Này, thế cậu tên là gì thế?
– Àh, tớ tên là Sơn. Thế còn cậu?
Cô bé lại khúc khích cười không nói, chạy nhanh ra góc lớp, chỗ có ghế trống. Khẽ vẫy vẫy tay kêu tôi. Tôi đi nhanh lên chỗ đó, cũng ngồi xuống. Đảo mắt xem Trường đâu. Thấy nó đã làm quen được với mấy thằng mới, đang thì thầm nói chuyện. Xung quanh đã bắt đầu trật tự. Cô giáo đang đứng trên bục giảng thông báo nội quy. Tôi quay sang nhìn cô bé. Cô bé vẫn đang nhìn tôi cười. Rồi rất nhanh, ghé sát vào tai tôi nói nhỏ:
– Chào cậu, tớ tên là Linh…
– Chào cậu, tớ tên là Linh…
– Chào cậu, tớ tên là Linh…
Tôi mở mắt. Ánh sáng đèn chói quá đã làm tôi tỉnh giấc. Liếc nhìn đồng hồ, mới gần 3h sáng. Bàn tay vẫn nắm bông hoa trắng bằng vải. Tôi nhìn nhìn bông hoa trắng đó, lại ngẫm đến chuyện vừa tối nay, lại thấy buồn. Tôi đút luôn vào túi quần, đứng dậy kiếm gì uống đã. Tự nhiên thấy khát khô cả cổ họng. Lọ mọ một lúc ở dưới nhà, tôi lôi lên được một lon bò húc và mấy quả táo. Tôi tự ngủ và tự tỉnh nên rất tỉnh táo. Tâm trạng tôi không tốt, tôi chỉ muốn ăn, ăn thật nhiều. Cơn buồn lại ập đến, nó vừa mới rời được mấy khắc đã lại trở về. Tôi cũng không biết nữa. Đáng lý ra, Linh với tôi chỉ là bạn thân. Nó có người yêu và nó còn tâm sự là nó có tình cảm với người ta. Đáng lý ra, tôi phải mừng cho nó chứ. Thay vì bỏ về, thì đáng ra tôi phải đường hoàng đến tặng quà nó, chúc mừng nó chứ nhỉ? Phải chăng tôi đã sai? Tôi đã quá ích kỷ, chỉ muốn giữ nó cho riêng mình, không thèm quan tâm đến nó. Nhưng nghĩ là vậy, sâu thẳm trong tôi, một gì đó trỗi dậy. Nó như gào thét rằng, nó không muốn thế. Nó muốn tôi phải phản kháng, phải dành lấy Linh về bên mình, trở về như những ngày xưa. Nó không cam lòng đánh mất thứ mà giờ đây gần như đã xa tầm tay với. Nhưng dành về rồi thì sao? Chính tôi bây giờ cũng không hiểu mình lúc đó. Tôi băn khoăn rằng, liệu lúc đó tôi có thật sự yêu Linh mà muốn giành Linh trở về, hay chỉ vì sự ghen ghét nhất thời mà muốn phá hoại nó, dành nó ra khỏi người mà nó cũng có cảm tình, để trở về bên tôi? Trước giờ cũng không quan tâm đến nó quá nhiều, mà hầu như toàn là nó quan tâm đến tôi. Thế có phải tôi đã quá tàn nhẫn với nó rồi không? Không được, đành thế thôi. Tôi phải học cách biết chấp nhận, phải chấp nhận rằng, Linh cần một người yêu thương nó, và quan tâm nó hơn tôi. Có thể, Hiếu sẽ là sự lựa chọn đúng đắn, mặc dù giờ đây, tôi chẳng ưa thằng đó chút nào hết.