Chị Thủy Hàng Xóm
Chương 32: Buổi sáng định mệnh
Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tự an ủi bản thân như vậy, nỗi buồn cũng nhẹ bớt đi. Tôi mở điện thoại, nhìn lịch thì đúng, sáng nay tụi mình sẽ ra biển chơi. Thế mà giờ tôi vẫn chưa chuẩn bị hành lý gì cả. Uống một lon bò húc, dòng nước mát lạnh khiến tôi tỉnh táo hẳn. Tôi đứng dậy lục lọi tủ quần áo, lấy ra quần bơi, kính bơi, đồ chống nắng, quần áo phải lòe loẹt cho hợp với không khí biển. Sau khi ngắm nghía mấy món đồ, tôi nhét vào balo, nghĩ mãi không biết mang thêm gì nữa, cuối cùng tặc lưỡi quyết định đi chơi cho nhẹ nhàng.
5 giờ sáng, điện thoại reo. Tôi lơ mơ cầm máy. Tối qua ăn táo xong, tôi tự nhiên ngủ thiếp đi mà không biết. Tiếng chuông điện thoại vô tình đánh thức tôi dậy:
– Alo, ai đó.
– Tao đây, mau dậy! Sắp đến giờ rồi, xuống nhà đi, tụi mình đi bộ qua nhà Hương.
Giọng Tuân vang lên, tôi nhìn đồng hồ, uể oải đứng dậy. Mịa, tự nhiên dậy sớm làm mình mệt mỏi quá. Quần áo từ sinh nhật về đến giờ tôi chẳng thèm mặc lại. Tôi vội khoác chiếc áo thun mỏng cho mát, xách balo chạy xuống nhà. Tiếng mở cửa lạch cạch làm mẹ tôi tỉnh giấc. Mẹ cứ bắt tôi mang theo đồ ăn đồ uống, nhưng tôi ghét cảnh lỉnh kỉnh đồ lỉnh. Mấy thứ đó mua dọc đường cũng được. Mẹ ép mãi, cuối cùng tôi tặc lưỡi nhét vào balo một chai C2 và một lon bò húc cho khỏi chuyện. Mẹ dặn dò í ới phía sau, nhưng tôi nào có nghe, lao ngay ra ngoài.
Trời còn mờ sáng, Tuân và Toàn đã đứng chờ ngoài cổng. Hai đứa chỉ mang hai cái balo bé tí, chắc toàn mấy bộ quần áo. Thấy tôi ra, Tuân túm vai tôi nói:
– Mày chết rồi! Chết mày rồi, ku à!
– Mày nói cái quái gì thế! Chết cái gì mà chết!
Tôi làu bàu, vẫy vẫy Toàn theo. Cả nhóm đi bộ đến nhà Hương, điểm hẹn.
– Tối qua mày bỏ về, con Linh tức lắm đó. Nó bảo sáng nay sẽ cho mày một trận. Cả tối qua nó gọi điện cho tao, bảo không liên lạc được với mày, bảo tao sang nói cho mày, nhưng tao nói dối là sang nhà mày không có nhà, đang ở bệnh viện thăm bác. Thế thật ra tối qua là như thế nào đây? Sao mày tự nhiên bỏ về? – Tuân hỏi tôi, giọng tỏ ra quan tâm.
Tôi nhìn nó, ánh mắt chân thành. Tôi không muốn giấu nữa, nói:
– Mày biết đó, tự nhiên tao thấy chán quá. Thằng Hiếu đó làm tao bất ngờ quá, tao không nghĩ nó sẽ như thế. Nên tao muốn về, chỉ thế thôi.
Nó nhìn tôi, rồi nói:
– Ừh, thằng Hiếu đó ghê thật! Tao phục luôn. Tao cứ tưởng mày và Linh thân nhau lắm, chắc sẽ tiến xa hơn. Ai dè lại thế này. Có khi Linh nhà mình bị cưa đồ rồi cũng nên.
– Thế tối qua, khi Linh và Hiếu vào, nó không nói gì thêm không? – Tôi hỏi.
– Nói cái gì! Lúc Linh vào, việc đầu tiên nó làm là tìm mày. Không thấy mày, nó như dựng ngược lên, hỏi tao loạn cả lên. Tao chỉ nói mày có việc nên về rồi. Thế là nó chạy ra ngoài gọi điện, chắc gọi cho mày đó.
– Ừh, nó bắt tao lên, nhưng lúc đó tao đang trên đường về nên không lên nữa.
– Ờ, đúng rồi. Hèn gì mặt nó giận lắm. Sau Hương phải lên thì thầm với nó một lúc, nó mới tươi tỉnh được chút. Chà chà, xem ra mày chọc đúng chỗ ngứa rồi đó. Sáng nay chắc mày xong đời rồi. – Tuân lẩm bẩm.
Ái chà chà, tôi bỏ về làm nó giận cơ à? Giận cái gì chứ. Chả phải nó đã có Hiếu rồi sao? Tôi giờ chỉ là phụ thôi. Tự nhiên tôi tò mò, hỏi:
– Thế lúc tao về, thằng Hiếu với Linh, có gì với nhau không mày?
Tuân nhìn tôi, nói:
– Gì gì là gì. Thằng đó tao thấy hơi bị dày mặt. Từ đầu đến cuối nó ngồi ngay bên cạnh Linh, hai đứa nói chuyện cười suốt. Tao thấy nóng cả mặt. À, tao quên nói cho mày biết. Lúc tàn cuộc, tụi tao về sau cùng. Linh thấy mày để lại bó hoa và hộp quà, lúc đầu nó tưởng là của mày, nhưng không chắc. Sau tao nói là của mày thật thì nó cầm bó hoa lên, như muốn ném đi. May mà tao với Hương can đó. Mày mua gì cảm ơn tao đi.
– Này, vừa nghe tụi mày nói, tao chả hiểu gì cả. Tối qua sinh nhật Linh xảy ra chuyện gì vậy?
Giọng Toàn chen vào. Lúc đó tôi và Tuân vừa đi vừa nói chuyện, quên mất nó. Tuân quay sang kể cho nó nghe. Nghe xong, Toàn nói:
– Thế là xong mẹ rồi còn muốn gì nữa. Tao thề là Linh bị thằng Hiếu tán rồi. Thằng Sơn ngu quá, thân thế rồi còn để mất. Linh xinh thế cơ mà, tiếc thật. Phải tay tao thì… nhưng tiếc quá, hôm qua tao chở mẹ đi ăn cơm khách, không được nhìn mặt thằng Hiếu.
Tôi liếc nó nói:
– Phải mày thì làm sao chứ. Chả lẽ lại lên đấm vào mồm nó à.
– Đúng đó. Phải tao có khi tao đập luôn chứ đùa à. Cứ thích nói đểu. – Nó hầm hầm như thật.
– Thôi im mẹ đi. Nhát như cáy còn nói. Cứ ở đây mà chém. Mày không cần phải tiếc. Thằng Hiếu cũng đi biển đó. Có gì tha hồ mà nhìn mặt nó. Tao xem mày làm gì. – Tuân bĩu môi.
– Tao là tao nói thằng Sơn. Chứ Linh có phải là bạn thân tao đâu. Cái thằng, ngu ơi là ngu, đến thế rồi còn để mất. – Nó chỉ chỉ vào tôi.
– Ngu, ngu cái đéo gì. Chả nhẽ cứ là bạn thân thì phải thích nhau. Mà nhỡ thằng Sơn có thích, Linh không chịu thì biết làm thế nào. Có mà mày mới ngu ý. – Tuân chỉ chỉ vào Toàn.
– Thì tao là tao nói vậy. Chứ tao thấy tiếc cho thằng Sơn quá. Linh vừa xinh, vừa ngoan, tính tình lại cũng được. Chẹp chẹp! Thôi, đã thế rồi còn biết thế nào. Tụi nó còn rủ nhau đi biển nữa cơ mà.
Toàn lắc đầu, ra vẻ thông cảm.
Hai đứa vừa đi vừa nói linh tinh. Tôi đi phía sau, từng lời của Toàn như xoáy vào lòng tôi. Linh thế nào thì tôi biết. Nó rất quan tâm đến tôi. Giờ đây tôi tự hỏi mình: nó quan tâm đến tôi nhiều như thế, liệu có phải chỉ là tình bạn đơn thuần, hay còn vì một lý do nào khác? Một lý do mà trước nay tôi chưa bao giờ ngồi im suy nghĩ. Vì tôi đã quá quen với hình bóng của nó từ hồi cấp 2. Những năm cấp 3 ngày càng thân thiết hơn. Nên tôi cho đó là bình thường, hết sức bình thường. Liệu tôi có phải đã quên mất, giờ đây nó không còn là cô bé, mà là cô gái? Có phải tôi đã quá hờ hững, vô tâm trước nó? Nhưng liệu tôi có đang nghĩ quá xa? Giờ đây tôi bắt đầu băn khoăn: Linh đối với tôi là tình cảm gì? Tình bạn hay là…
Nếu đó không phải là tình bạn, Linh đối với tôi có một thứ tình cảm khác, vậy chẳng phải tôi đã đánh mất đi thứ vô cùng quý giá rồi? Sao trước nay tôi không bao giờ tự đặt ra câu hỏi này nhỉ? Phải chăng, Linh thật sự cũng thích tôi, vậy sao nó còn nói nó có cảm tình với thằng Hiếu? Chẳng phải nếu nói thế, nó vô tình đẩy xa tôi ra khỏi nó sao? Rồi buổi sinh nhật kia, rõ ràng nó đồng ý làm bạn gái thằng Hiếu rồi mà. Rút cục nó muốn thế nào đây.
Cứ miên man suy nghĩ, cuối cùng cũng đến được nhà Hương. Lần này có thêm bọn Hồng, Ánh, Tâm, Hoài. Nhìn đồng hồ gần 6 giờ. Tụi này đúng giờ thật. Đảo mắt vẫn chưa thấy Linh đâu. Sắp 6 giờ rồi. Chúng tôi túm tụm lại, nói cười mấy câu. Bọn con trai thì thằng nào cũng chỉ có một cái túi nhỏ, bọn con gái thì đồ lỉnh kỉnh. Chả biết chúng nó mang theo cái gì. 6 giờ kém 3 phút, tiếng xe máy vọng từ ngoài vào. Chỉ thiếu mỗi Linh, nên chúng tôi đi ra đón. Linh đi vào, mặc chiếc áo thun hình cây dừa trông rất lòe loẹt, quần ngố toàn hình biển với ô dù. Tôi nhìn nó, không biết nó kiếm ở đâu ra mấy thứ này. Trên vai là cái balo to đùng, rất khỏe. Tay còn sách theo cái bọc gì đen. Tóm lại ai không biết cứ nghĩ nó sắp đi xa nửa tháng. Tôi định ra trêu nó một chút, tự nhiên đằng sau, thằng Hiếu dắt xe vào, đang cười cười với chúng tôi. Trên yên xe chỉ có một cái túi nhỏ, chắc của nó rồi.
Linh đứng trước mọi người, nhìn một lượt. Thấy tôi, lông mày nó nhíu xuống. Nó chả thèm nhìn tôi lâu, hình như đang đếm người. Nó bảo:
– Đủ rồi đó. Xin lỗi mình tới trễ một chút. Mọi người ra bến xe bus thôi.
Nói xong, nó kéo tay Hương đi luôn ra ngoài. Thằng Hiếu lẽo đéo đi theo sau, đang nói cái gì đó như kiểu pha trò. Tôi ngó sang Tuân, mặt nó như ngắn đi được mấy phân. Xầm xầm xuống. Tôi kéo nó đi theo.
Cả lũ đứng chờ xe bus. Thỉnh thoảng tôi ngó sang Linh. Nó nãy giờ chả thèm nhìn tôi lấy một cái, cứ mải nói chuyện với thằng Hiếu. Lòng tôi trùng xuống. Xem ra nó vui vẻ thật. Rồi thì chuyến xe bus ra biển cũng tới. Mới sáng sớm nên ít người đi. Chúng tôi thoải mái lên xe. Tôi định bước lên, thì một bàn tay kéo áo tôi lại. Tôi quay lại, đó là Linh. Nó nhìn tôi, đôi môi cong lên. Vai nó đã không còn thấy cái balo nữa. Nó đang sách trên tay còn lại. Tôi nhìn nó nghi ngờ hỏi:
– Sao lại kéo tớ? Không muốn cho tớ đi à.
Nó nhìn tôi, giơ cái balo về phía tôi:
– Này, định để tớ vác cái balo này suốt trên xe đó hả? Cầm cho tớ đi. Gãy cả lưng rồi đó. Chuyện hôm qua cậu bỏ về, tớ chưa thèm nói đâu đó. Cứ đợi đó, đừng hòng mong mà thoát được.
Tôi nhìn nó, mỉm cười. Ừ thì được thôi. Tôi cũng không đành lòng nhìn nó sách cái balo to đùng đó. Tôi cầm lấy. Nó liếc nhìn tôi, rồi hình như đôi môi khẽ thoáng một nụ cười. Nó leo lên xe, ôm chặt lấy Tuân. Mãi rồi nó cũng giành được ghế ngồi gần Hương. Tôi nghĩ mà buồn cười. Thằng Tuân mà gặp Linh là tắt điện, không dám đấu khẩu luôn. Tôi cười cười. Tuân không cam chịu, đứng bên cạnh lẩm bẩm cái gì đó. Tôi cười cười, kéo nó xuống cuối ngồi. Cái balo nặng khiếp thật…