33. Chương 33: Biển và những kỷ niệm

Chị Thủy Hàng Xóm

Chương 33: Biển và những kỷ niệm

Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyến đi biển của chúng tôi chính thức bắt đầu.
Tôi ngồi ở cuối xe, mỉm cười nhìn Linh. Dường như nó đang rất vui vẻ và hào hứng với chuyến đi, say sưa trò chuyện với Hương. Mọi nỗi buồn trong tôi bỗng tan biến, lòng thấy vui lây. Tôi thở dài, trút bỏ gánh nặng, hy vọng chuyến đi này sẽ giúp tôi thoát khỏi những suy nghĩ u ám, trở về với một tâm hồn nhẹ nhàng hơn.
Xe đã đi được một lúc, không khí biển dần xuất hiện. Ngoài cửa sổ là những cánh đồng trải dài, cảnh làng quê yên bình, khiến lòng người thư thái. Tôi suốt buổi chỉ thò đầu ra ngắm cảnh hai bên đường. Một lúc sau, cả nhóm xuống xe tại bến cuối. Sau gần một tiếng đi xe, cuối cùng chúng tôi cũng đặt chân đến biển.
Bước xuống xe, tôi vẫn cầm chiếc balo to tướng của Linh. Xung quanh là bãi cát trắng xóa trải dài vô tận, mặt biển xanh lấp ló phía xa. Từng làn hơi nước mặn mòi theo gió biển thổi nhẹ qua mũi, từng cơn gió buổi sớm vuốt ve mái tóc. Không khí mát mẻ và trong lành vô cùng. Tôi lắng nghe, cố gắng nghe thấy tiếng sóng biển rì rào. Lâu lắm rồi tôi mới có dịp ra biển, cảm giác nhớ nhung dâng trào.
Thằng Tâm bắt đầu chỉ huy ồn ào:
– Nào, mọi người trật tự! Đây là lãnh thổ của tớ, phải nghe theo tớ chỉ huy!
Cả nhóm cười ầm lên. Thằng Tâm vốn là dân địa phương, tự hào dẫn chúng tôi đi dọc bờ biển. Mọi người, kể cả tôi, đều như bị cuốn hút bởi biển. Dù có bao nhiêu phiền muộn, chỉ cần nhìn thấy biển, tâm hồn lập tức trở nên bình yên. Chúng tôi nắm tay nhau, quàng vai nhau, cười nói tíu tít dọc bờ biển. Cảnh biển buổi sớm thật đẹp, dù đã mất hoàng hôn, không gian vẫn vô cùng thơ mộng. Hồi nhỏ, tôi từng ao ước gia đình mình sống gần biển để có thể ngày nào cũng tắm biển.
Thằng Hiếu đi sau tôi, chắc để ý thấy tôi đang cầm balo của Linh, nó chạy lên nói:
– Này, nặng không? Đưa cho anh sách dùm đi!
“Trời ơi, cái balo này nặng khủng khiếp! Nó định mang cái gì đây?” Tôi vừa mừng vừa lo. Cuối cùng, tôi đưa cho Hiếu, không quên dặn nó đây là balo của Linh, đừng làm rơi. Nói xong, tôi thở phào nhẹ nhõm vì thoát khỏi cái “cục nợ” này.
Hiếu cầm balo chạy lên đầu đoàn, bắt chuyện với Linh và Hương. Thằng Tuân thì bám sát Hương, cả ba đứa cãi nhau ồn ào trên đầu chúng tôi. Chẳng mấy chốc, cả nhóm đã đến được nhà nghỉ của gia đình Tâm. Bác của Tâm ra đón chúng tôi, nhiệt tình giảm giá phòng vì đi vào ngày thường. Cả nhóm reo hò tranh giành phòng. Cuối cùng, Linh, Hương, Hồng Ánh ở một phòng; tôi, Toàn, Tuân ở một phòng; Hiếu, Hoài, Tâm ở một phòng. Tôi, với vai trò trưởng nhóm, đương nhiên ở tầng cao nhất – tầng năm, xa lánh các cô gái và tránh những rắc rối không cần thiết.
Trước khi lên phòng, bác Huân dặn chúng tôi nhanh chóng chuẩn bị đồ tắm để kịp buổi sáng. Tôi ghé tai Linh thì thầm:
– Nhớ mang đồ tắm nhé, loại hai mảnh ấy, màu trắng hoặc hồng đó!
Linh trợn mắt, tức tối:
– Muốn chết à? Cậu cứ nhớ thế đi, sau này sẽ biết!
Nói xong, nó lon ton chạy lên tầng hai cùng Hiếu. Tôi vẫy tay chào hai đứa, rồi nhìn chùm chìa khóa – phòng tôi là 505.
Mở cửa phòng, tôi ngạc nhiên trước tầm nhìn tuyệt vời. Ban công hướng thẳng ra biển, màu xanh vô tận trải dài. Từng làn gió biển cuốn đến, mang theo hương nắng, cát, muối và cả hải sản. Xa xa có vài cánh buồm, xen lẫn thuyền đánh cá. Trời đã hơn bảy giờ, bờ biển đông nghịt người.
Tôi nhanh chóng thay đồ tắm, soi gương. Quần short và áo phông của tôi cũng có họa tiết bờ biển, đủ loại màu sắc. Tôi tặc lưỡi, chẳng trách Linh trước đây.
Xuống dưới, cả nhóm đang chờ. Khi tôi bước xuống, mọi người tròn mắt nhìn tôi, rồi quay sang nhìn Linh. Quần áo của tôi và Linh y hệt nhau, trông như một bộ đôi. Linh nhìn tôi, môi khẽ nở một nụ cười nhẹ, rồi quay đi dẫn cả nhóm ra biển.
Hôm đó là một ngày đẹp trời, ngày cuối hè. Bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây. Chúng tôi nô đùa trên bãi cát trắng, rồi lao xuống biển. Từng đợt sóng vỗ bờ, vị mặn của biển tràn ngập tâm hồn. Chúng tôi quên hết mọi phiền muộn, chỉ còn tiếng cười, tiếng hò hét, tiếng chọc ghẹo. Quần áo ướt sũng, nhưng ai cũng cười đùa không ngớt. Bọn con gái thì quần áo ướt bó sát, nhưng chẳng buồn che giấu. Bọn con trai chúng tôi được một bữa no mắt.
Đến trưa, chúng tôi leo trèo, khám phá những cảnh đẹp. Hiếu luôn đi bên cạnh Linh, khiến cô ấy cười suốt. Tôi thầm cảm thấy vui cho Linh, nhưng trong lòng vẫn vương vấn chút gì đó. Dù vậy, tôi không còn khó chịu với Hiếu như trước. Nó hòa đồng và vui vẻ, như một chất keo gắn kết mọi người.
Thỉnh thoảng Linh cũng dừng lại chờ tôi, nói chuyện. Nhưng dường như niềm vui đã khiến nó quên đi tất cả, kể cả chuyện sinh nhật đêm qua. Tôi cũng không tiện nhắc lại. Tôi đã quyết định chấp nhận sự thật: Linh đã có Hiếu, tôi phải học cách để lòng mình thanh thản.
Có lúc, tôi thèm trở về ngày xưa, được quàng vai Linh, đùa giỡn cùng cô ấy. Nhưng giờ đây mọi thứ đã khác. Lòng tự trọng không cho phép tôi làm vậy. Tôi lặng lẽ nhìn bạn bè chụp ảnh, không dám xen vào. Hiếu và Linh đi mất hút, khiến tôi cảm thấy trống trải.
“Linh không còn lẽo đẽo bên tôi như ngày nào nữa.”
Tôi đặt tay lên lan can của ngôi chùa quay ra biển, ngắm nhìn sóng vỗ bờ. Đầu óc tôi rối bời. Có phải tôi đã ghen? Có phải tôi đã vô tâm, để mất đi thứ quý giá nhất? Tôi hối hận, nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Tôi chỉ còn biết chấp nhận.
Gần mười giờ tối, tôi đứng trên ban công tầng năm, cầm lon bò húc. Đêm yên tĩnh, mang lại cho tôi không gian để suy ngẫm. Tôi chợt nhớ ra mình vẫn còn chiếc bông hoa trắng bằng vải mà Linh đã giắt trên váy vào ngày sinh nhật. Tôi chưa đưa cho cô ấy. Cả ngày nay cô ấy không nhắc đến, nên tôi cũng không nhớ.
Tôi lục túi quần dài, lấy ra bông hoa, khẽ vuốt ve. Lặng lẽ nhìn những viên đá lấp lánh, tôi mỉm cười nhưng lòng nặng trĩu. Hình ảnh sinh nhật buồn lại ùa về. Liệu tôi có cơ hội trao cho Linh chiếc váy đó không? Dù sao, tôi vẫn phải hoàn thành món quà này, dù chỉ với tư cách một người bạn thân.
Cầm bông hoa, tôi bước ra khỏi phòng. Chỉ còn Toàn ở lại xem tivi. Tôi đi xuống tầng hai, đến phòng của Linh. Tôi đoán thằng Tuân chắc đã đi chơi, còn Hương cũng không ở. Tôi đứng trước cửa phòng Linh, lòng hồi hộp. Cửa hé, tôi đẩy nhẹ nhìn vào. Phòng trống, chỉ có tiếng quạt laptop hoạt động. Tôi gọi:
– Linh ơi, Hương ơi, có ai ở nhà không?
Không ai trả lời. Tôi định quay đi, thì chú ý đến chiếc laptop trên giường. Tôi ngồi lên giường, tò mò mở laptop. Đập vào mắt tôi là hàng loạt tấm ảnh của tôi, từ lớp tám đến đại học. Cả những tấm mà tôi không biết mình bị chụp. Linh lưu giữ hình ảnh tôi nhiều như vậy sao?
Tôi kéo thêm, thấy một file word lạc lõng giữa đống ảnh. Nội dung chỉ là một dòng ngắn ngủi: “Bạn bè có thể nhớ nhau được không?”
Từng chữ đập vào mắt tôi. Tôi bối rối. Chúng có ý nghĩa gì? Những tấm ảnh, những dòng chữ… Tôi như ngây dại. “Linh nhớ tôi sao?” Mọi thứ dần hé mở. Trước giờ tôi đã nhầm. Mọi chuyện không như tôi nghĩ. Tôi chưa bao giờ thật sự suy nghĩ về mối quan hệ giữa tôi và Linh. Chỉ sau sinh nhật buồn, tôi mới bắt đầu suy ngẫm. Tôi không dám thừa nhận tình cảm của mình, sợ đoán sai. Giờ đây, nhìn thấy những thứ này, tôi không còn đặt câu hỏi “Linh thích tôi không” mà là “Linh còn thích tôi không?”
Tôi ngồi im, đầu óc rối bời. Linh đối với tôi bây giờ là gì? Linh và Hiếu thế nào? Tôi có phải đã quá hờ hững khiến Linh xa tôi? Linh đã không còn thích tôi nữa? Tôi có phải đã trở thành quá khứ của Linh không?
Ai có thể trả lời cho tôi? Tôi hối hận. Sự hối hận giờ đây không còn như trước, mà là sự hối hận khôn nguôi. Tôi đã mất Linh. Cô ấy đã rất thích tôi, nhưng tôi không hề hay biết. Tôi vô tâm, hờ hững, bỏ rơi cô ấy. Giờ đây, cô ấy đã hạnh phúc bên người khác. Tôi đã không hiểu cô ấy, để mất đi thứ quý nhất trên đời. Giờ đây, tôi biết làm gì nữa? Cô ấy có nghe tôi nói không?
Tôi đứng dậy, bước đi. Gió biển đêm thổi qua tai, hơi ẩm thấm vào da. Tôi bước đi vô hồn, cố xua tan nỗi buồn. Bỗng, hai bóng người đi gần nhau đập vào mắt tôi. Đó là Hiếu và Linh. Linh mặc áo phông bó màu vàng nhạt, quần short trắng, đôi chân dài trắng trẻo. Cô ấy cười tươi, đôi mắt hồn nhiên ngắm Hiếu.
Tôi quay người đi, về. Tôi không muốn nhìn thêm nữa. Bỗng, tiếng Linh gọi:
– Sơn, Sơn ơi, đợi tớ tý!
Tôi bước nhanh hơn, nhưng Linh đã bắt kịp, kéo vai tôi:
– Sao đi nhanh thế? Không nghe tớ gọi à?
Tôi quay lại nhìn Linh. Chưa kịp định thần, Hiếu đã gọi:
– Sơn hả em, sao cũng ra đây thế?
Tôi lắc đầu:
– Em dạo mát chút, giờ về đây. Anh và Linh cứ đi tiếp đi.
Linh hơi cau mặt:
– Vậy về cùng đi. Tớ với anh Hiếu cũng đang trên đường về mà.
Nói xong, Linh nắm tay tôi. Tôi cảm thấy không tốt, rút tay ra:
– À, vậy hai người cứ về trước đi. Em đi đằng này chút nữa.
Tôi quay đi. Linh kéo tay tôi lại:
– Sắp khuya rồi, còn muốn đi đâu nữa? Đi về đi.
– Cậu với anh Hiếu về đi. Mình chưa thích về.
Tôi bước đi. Tiếng Linh vọng bên tai:
– Anh về trước đi nhé. Em đi với Sơn đằng này một chút, lát nữa em sẽ về thôi. Phòng anh nhé, em đi đây.
Rồi tiếng Hiếu lí nhí phía sau. Tôi không quan tâm, bước nhanh về phía bờ biển.
Tiếng sóng biển đêm yên tĩnh, từng đợt sóng rì rào. Ánh đèn đường mờ mờ chiếu lên hai bóng người, một trước, một sau. Linh đi sau tôi, không nói gì. Tôi đứng lại, quay nhìn Linh:
– Sao chưa về đi? Đi theo tớ làm gì vậy?
Linh đến ngang tôi:
– Có chuyện gì buồn à? Kể cho tớ nghe được không?
Tôi lắc đầu:
– Buồn gì. Không có gì làm thì ra đây chơi thôi mà. Cậu cũng thế còn gì.
– Nhưng tớ khác. Trông tớ vui vẻ thế này cơ mà. Nhưng trông cậu buồn thế. Không muốn kể cho tớ nghe nữa sao?
– Kỳ nhỉ. Nói không có là không có mà. Đó người ta gọi là đang suy nghĩ đó.
Linh đứng sát bên tôi, tò mò:
– Èo, chả lẽ tớ không đáng để cậu tâm sự sao? Chả lẽ giờ giữa bọn mình lại có gì không thế nói cho nhau được nữa hay sao? Giờ cậu không coi tớ là bạn thân nữa hay sao?
“Đúng rồi, giờ đây chúng ta là bạn thân. Sau này sẽ trở thành bạn bình thường mất thôi.” Tôi nhìn Linh, cô ấy ngay trước mặt mà như xa xôi quá. Em đã ngoài tầm với mất rồi. Nhìn Linh vui vẻ bên Hiếu, tôi không nỡ níu kéo em về. Tôi quay đầu nhìn về phía biển đêm, bầu trời không mây, ánh trăng bạc trải dài trên mặt biển. Biển đêm thật đẹp và cũng thật buồn.
Tôi đáp nửa đùa nửa thật:
– Có bạn trai rồi, lẽ ra phải bên người ta mà chia sẻ chứ. Lẽo đẽo theo tớ làm gì nữa? Người ta hiểu nhầm đó.
Tôi nặn ra nụ cười vô cảm.
Linh tròn xoe mắt:
– Bạn trai, ai là bạn trai?
Tôi tặc lưỡi, khẽ bước đi:
– Thì Hiếu chứ ai. Tớ thấy cậu bên Hiếu rất vui. Ôi, mình đúng là kẻ độc thân rồi. Mốt ra Hà Nội, phải kiếm một người mới để tâm sự thôi. Linh của tôi đi với người ta rồi.
Tôi vươn vai, cố gắng vui vẻ nhưng lòng như nhói lên từng hồi. Tôi sợ mình không kìm được nữa. Không nghe thấy tiếng Linh nói gì, tôi quay người lại. Trên bờ biển đêm, bóng một người con gái lặng lẽ đứng đó, mái tóc phất phơ trước gió. Cái bóng không động đậy. Rồi như run lên, đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào tôi, đôi môi hồng mím chặt, như đang cố kìm nén. Ánh đèn vàng hắt lên bóng dáng thân thương, xinh đẹp của cô ấy. Tôi như ngây dại.
Tôi không biết mình vừa nói gì. Tôi nhìn Linh, nhìn vào đôi mắt cô ấy. Đôi mắt vẫn đang nhìn tôi. Rồi làn nước mắt lấp lánh đọng lên khóe mắt, từ từ chảy xuống gò má nóng hổi. Từng giọt lệ chậm chậm lăn xuống. Dưới ánh trăng mờ ảo như lấp lánh huyền bí, đôi môi hồng mím chặt rồi cũng hơi hé ra, lẫn trong tiếng thở đứt đoạn và tiếng nấc thổn thức như bị kìm nén:
– Tớ… Tớ… em… Em không thích Hiếu… Em không thích Hiếu. Cậu… Anh… Anh có… Anh có hiểu không… Em… Em… Em thích anh.