Chị Thủy Hàng Xóm
Chương 6: Ngày thứ bảy buồn tẻ
Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bíp bíp bíp…
“Đã 6 giờ rồi này.”
“Thứ năm, thứ sáu, thứ bảy… Hôm nay là thứ bảy rồi. Nhanh quá.”
Tôi xuống giường, vươn vai vài cái rồi ra ban công hít hít không khí buổi sáng trong lành. Những cơn gió lạnh buổi sớm khiến tôi run người. Đang tập thể dục, tôi nhìn sang nhà chị thì thấy chiếc taxi đỗ trước cổng. Chị khệ nệ bê hành lý lên xe, tôi nghĩ thầm: “Bà này định đi đâu thế?”
Rồi bố con anh Hùng và thằng Bi xuất hiện, mặc đồ đi biển, tay anh Hùng còn cầm thêm một chiếc vali lớn. Thằng cu Bi chào chị rồi cả ba lên xe. Chị đóng cửa, thò đầu vào nói gì đó với họ. Chiếc xe vụt đi, chị đứng đó, ôm vai run lên vì lạnh rồi nhanh chóng quay vào nhà, chẳng để mắt tới tôi.
Tôi đứng im trên ban công, đầu óc rối bời: “Lão Hùng và thằng Bi đi nghỉ mát à? Sao không cho chị theo nhỉ? Thế là chị ở nhà một mình…”
Bỗng tiếng mẹ tôi vọng lên:
– Thằng kia, mày xuống ăn sáng nhanh không, hay lại để mẹ phải lên tận miệng mày hả?
“Giật mình, thôi đi ăn sáng đi.”
Sáng nay chị chắc vẫn đi làm, không có ai ở nhà. Tôi tìm mấy đứa trong xóm để tán phét nhưng chẳng thấy ai. Bọn chúng toàn nói đi về quê, không đi chơi… “Chúng khốn nạn, hôm nào cũng hẹn đi chơi, hôm nay toàn tiếng rắm cũng không thấy, sao lạ thế?”
Lượn một vòng không thấy ai, tôi gọi từng đứa nhưng toàn bị từ chối. “Chúng toàn để mình ở nhà một mình.” Chán nản, tôi quay về. Ông bà đi làm cả, chẳng có việc gì để làm. Tôi nhắn tin trêu chị chơi.
Từ thứ tư tuần trước, anh Hùng đi công tác về như uống thuốc đều đặn, bám lấy vợ không rời. Anh quanh quẩn ở nhà, chơi với hai mẹ con. Tôi sang nhà chị cũng chỉ nói vài câu rồi chuồn, chẳng có gì thú vị. Đành ngắm trộm chị vài cái cho đỡ nhớ rồi về nhà nhắn tin trêu chị. Hai chị em nhắn suốt, cũng tình cảm phết.
Không biết tình trạng này kéo dài đến bao giờ, thì sáng nay anh Hùng đi nghỉ mát…
Mãi mới hết buổi sáng buồn tẻ, trưa tôi ăn vội vàng mấy bát cơm rồi chạy lên tầng bật điều hòa nằm cho sướng. Dưới phòng ăn nóng như lò, nhà tôi khá giả, ăn uống đầy đủ. Tôi là con một, ông bà cưng chiều vô cùng. Năm nay tôi mới vào đại học, nghỉ hè nên được chiều như trứng.
Đang nằm xem phim, điện thoại reo:
– Alo, cưng à, sao thế lại giận hả?
– Thôi đi thằng khỉ gió, chỉ hỏi nhà em còn chỗ phơi đồ không. Chị sang phơi cái ga trải giường, nhà chị hết chỗ rồi.
– À, chị cứ khuân cả nhà sang cũng có chỗ phơi, há há…
– Thế xuống mở cổng cho chị đi, chị sang bây giờ.
Tôi lon ton chạy xuống mở cổng. Chờ suốt mười phút vẫn chẳng thấy bóng dáng chị đâu. “Chơi nhau à? Chưa gì đã giỡn rồi. Mới thứ bảy, chị còn ở cơ quan, làm sao về nhà giặt đồ được?”
Người tôi nhễ nhại mồ hôi, mặt hầm hầm. Đang định nhắn tin mắng thì thấy chị lò dò đi ra, tay bê cái chậu đầy đồ linh tinh.
– Chị khóa cửa luôn đi, không sang phơi được mấy món, nó lại vào cuỗm sạch bây giờ đó. Làm gì mà lâu thế không biết, giết người à?
– Đâu có, chị tính thời gian em cao su. Ai dè em xuống luôn. Hôm nay ngâm nước xả vải nên lâu một chút. Chị khóa cổng rồi, đợi em nhắc có mà chết ah.
Chị cười cười, bê cái chậu đưa cho tôi: “Này.”
– Này cái gì mà này? Tôi kinh dị nhìn chị.
– Để chị bê đống này lên tầng ba nhà em. Con trai phải biết giúp chứ.
“À, càng ngày càng lấn tới. Chắc ở nhà bắt nạt chồng quen rồi. Hèn chi lão Hùng trốn suốt. Em thông cảm cho anh, hjc hjc.”
Tôi lầu bầu kêu khổ, ấm ức bê chậu đồ, miệng lầu bầu:
– Biết thế này bảo là đi chơi rồi cho xong.
– A cái thằng này, tập làm cho quen đi. Sau vợ nó hành còn hơn chị, hj hj.
Chị vui vẻ theo sau tôi.
“Em không hành nó là may lắm rồi. Làm gì đến lượt nó hành em.”
“Lao động khổ sai, đúng là lao động khổ sai.”
Bê chậu đồ lên tầng ba trong cái nóng chết người, tôi còn phải nán lại phơi đồ cho chị. Ga trải giường, khăn tắm… toàn thứ linh tinh mà nhiều thế. Toát hết mồ hôi, tôi thở phì phò, ngó sang chị. Chị đang vuốt vuốt cái ga trải giường, gật gù. Người chị đẫm mồ hôi, ướt hết cả lưng, ngực loang lổ vết mồ hôi. Tôi nhìn chị thở phập phồng, khuôn mặt bé nhỏ lấm tấm mồ hôi, tóc mai bết lại. “Mùa hè miền bắc khốn nạn thật, ra ngoài tý mà như lao động khổ sai.”
Thấy thương chị quá, chị định mang chậu về, tôi kéo tay chị. Chị kêu lên ú ớ:
– Ớ cái thằng này, làm gì chị thế.
Tôi mở cửa phòng, hơi lạnh ùa ra. Tôi kéo chị vào, đóng cửa lại. Trong phòng mát lạnh, tôi kéo chị ngồi trên ghế đệm mà tôi thích ngồi xem phim. Tôi lăn ra giường, “Nóng, chết mẹ, thời tiết kinh dị.”
Hai chị em nhễ nhại mồ hôi, chị nhìn tôi bật cười khanh khách. Tôi nhăn mặt, lấy cho chị lon nước cam lạnh, còn mình uống lon bia ừng ực.
– Chà, phòng con trai gọn gàng ghê. Được đấy.
Hết mồ hôi, chị bắt đầu lục lạo khắp phòng tôi, ngó ngó, xem xem. “Đàn bà có khác, đánh chết không mất tình tò mò.” Tôi nằm trên giường cười cười.
– A thằng này, bắt quả tang con trai đọc báo phụ nữ nhỉ. Gớm thật. Làm tập dày này. – Mắt chị sáng rực, lôi đống báo ra ghế ngồi đọc.
– Của mẹ em đấy. Ở nhà chả có gì làm, tối đọc báo cho dễ ngủ đó. Mà coi như tìm hiểu thêm về phụ nữ. Em cái gì cũng biết, cái đó là gà mờ thôi. – Tôi nhổm lên cãi, không thấy chị trả lời, đang dán mắt vào đọc báo. Tôi mỉm cười, lặng lẽ ngắm chị. Chị đã hết mồ hôi, ngồi ngả lưng trên ghế, nghe vẻ chăm chú lắm. Thân hình bé nhỏ của chị nhìn thật mềm yếu, mỏng manh (khoảng 1m60-65). Hai chân cứ ve vẩy, đung đưa, trông rất buồn cười. Nhìn chị bất giác rất dễ thương, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn tôi, lúc lườm lườm, lúc hung hăng, lúc lè lưỡi, lúc cười cười.
“Tán mình à? Á, hành động trắng trợn luôn. Mỹ nhân kế ngay phòng mình, quả thật không đơn giản. May mà anh cũng là Spy siêu hạng, chứ lớ ngớ là bị bắn rụng ngay.”
Tôi ngồi dậy, mở đĩa CD nhạc nhẹ nhàng, đong đưa theo điệu nhạc. Vòng sau lưng chị, thấy chăm chú lắm, tôi nhìn mà buồn cười. Vuốt nhẹ lên mái tóc chị, rồi như nhớ ra cái gì, tôi nhảy lên giường, lấy điện thoại, cố gắng căn chỉnh góc độ ngắm chị đẹp nhất. Tách, tách, tách… Chị ngó sang:
– Ơ cái thằng dở hơi, chụp hình chị làm gì? Rồi hung hăng trợn mắt nhìn tôi.
Tôi mặc kệ, trông chị tức giận, chị càng đẹp thêm, tôi mỉm cười tự hào, chụp thêm mấy tấm nữa. Thấy không nói được, chị nhào lên giường giành điện thoại:
– Cái thằng này, đưa cho chị nào, xóa đi, không cho chụp.
Phòng tôi bật điều hòa cả ngày nên đệm nằm êm. Tôi cười ầm lên, hai chị em cứ vậy giằng co trên giường, thân thể va chạm nhau. Cảm giác sờ vào người chị, chỗ nào cũng mềm cả. Được một lúc, chị mệt, không lấy lại được điện thoại, ấm ức nằm lên giường thở hồng hộc.
Tôi cười cười, quàng tay qua bụng chị, nhẹ kéo chị vào lòng mình. Tay kia vuốt mớ tóc mai của chị hơi dính bết trên mặt và chán. Tôi cười nhẹ, nói thầm vào tai chị:
– Tại chị rất đẹp. Em muốn chị sẽ là đoạn ký ức đẹp nhất trong cuộc đời em. Em không muốn quên chị. Em muốn mãi mãi nhớ chị. Nên em muốn mãi mãi lưu lại bóng hình chị. Đừng trách em, cũng như đừng xóa nó đi, có được không?
“Ôi, cứ như là nhà văn chuyên viết chuyện tình thế nhỉ. Mình phục mình quá.” Nhẹ nhẹ thổi một hơi vào vành tai chị, chị như run lên, ngước lên nhìn tôi, lại thấy tôi đang cười cười. Nhéo ngực tôi một cái:
– Thôi đi thằng quỷ, mồm dẻo như kẹo kéo. Không cho nói nữa.
– Rồi rồi, không nói nữa. Em thấy sáng nay anh Hùng với thằng Bi đi đâu thế? Mang nhiều hành lý vậy.
Tay tôi xoa lên cái bụng láng mịn phẳng lì của chị.
– Em cũng nhìn thấy. Hai bố con đi nghỉ mát với cơ quan. Bữa trước đoàn anh Hùng đi công tác về, được cơ quan thưởng cho chuyến đi Vũng Tàu, năm ngày bốn đêm. Chị bận việc công ty nên không đi, ở nhà thôi.
– Còn chị, sao hôm nay bỏ làm về sớm thế? Mọi hôm hơn bốn giờ mới về cơ mà. Còn giặt một đống đồ làm gì?
Tay tôi bắt đầu luồn vào trong áo, xoa xoa khắp bụng, thỉnh thoảng ngoáy ngoáy cái rốn bé tý.
– Cái tay, cái thằng này, im xem nào… – Chị kéo tay tôi ra nhưng bất lực, nói tiếp: – Chiều thứ bảy chị được ở nhà mà. Tại em không biết thôi. Nhân cả nhà đi vắng, chị giặt đồ. Có gì đâu, bỏ hết vào máy giặt là xong mà… Ơ cái thằng này, tránh xa ra chút coi! – Chị giật nảy người, nhìn khuôn mặt tôi gần trong gang tấc. Chị thở nhẹ nhẹ phả vào mặt tôi.
Tôi ngửi mùi trên tóc chị nhẹ nhẹ, cười nhẹ nói:
– Cho em hôn chị một cái được không?
– Không cho! – Chị quay ngoắt mặt đi.
Tôi cười cười, khẽ kéo nhẹ cái cằm bé nhỏ của chị quay sang mình. Thấy mắt chị đã nhắm khẽ, hơi thở nhẹ nhẹ. Tôi chậm chậm cúi xuống, hôn lên bờ môi căng mọng (hôn cũng là một nghệ thuật đó). Tôi hôn nhẹ lên, rồi nhả ra, lại hôn nhẹ lên, lấy bờ môi mình mím lấy môi chị kéo nhẹ rồi lại nhả ra, mơn trớn làn môi chín mọng.
Chị hơi hé miệng, hơi thở nhẹ nhẹ. Tôi biết đến lúc rồi, tôi hôn lên môi chị thật sâu. Lưỡi nhẹ nhẹ đẩy sang miệng chị, nhẹ nhẹ liếm bờ môi rồi chậm chậm chạm vào đầu lưỡi của chị. Nó ướt ướt mềm mại. Chị đáp trả tôi, tham lam hôn lên môi tôi. Lưỡi chị đưa ra quấn lấy lưỡi tôi, miệng kêu lên ư ử. Tay chị xoa lên đầu tôi, càng ngày càng cuồng nhiệt.
Tôi nhả ra, không hôn nữa, lặng lẽ ngắm chị. Chị mở mắt nhìn tôi, cười nhẹ.
“Chị đẹp quá, chị của em.” Đầu tôi đầy hưng phấn lẫn kích thích, nóng bừng cả người. Tôi cười nhẹ, rồi lại cúi xuống tham lam hôn lên môi chị lần nữa. Tay tôi một tay để chị gối đầu lên, đang nhẹ nhẹ vuốt vuốt vành tai bên kia của chị. Một tay vốn đang xoa xoa chỗ bụng, nãy giờ làm ăn chỗ ấy mãi rồi. Tỉnh ủy ra quyết định di rời khu khai thác, tiến lên miền bắc hai mươi phân. Trên truyền lệnh, dưới liền nghe theo ngay. Tay quyết đánh chiếm khu vực miền bắc, tiến lên nhanh chóng. Tiền tuyến báo về, đã chạm khu áo ngực. Trên truyền lệnh, tiếp tục đánh chiếm thượng nguồn bất chấp kháng cự của kẻ địch.
Người chị run lên, muốn đẩy tôi ra để nói gì đó, nhưng tôi không cho. Ghì sát lấy chị mà hôn. Chị vô lực không chống trả được. Hơi thở hổn hển gấp gáp, cả người uốn éo. Hai chị em áp sát vào nhau, mồ hôi nhễ nhại. Người chị mềm nhũn, tinh ủy bất lực, đầu hàng từ lúc mới đánh há há.
Tay tôi xoa xoa khẽ trên lớp áo ngực, chạm nhẹ lên vùng ngực ở phía trên chiếc áo lót. Nó mịn màng, nó nóng bỏng như chính cơ thể chị vậy. “Không chịu được, phải ráng lên thôi.” Thấy chị đang đắm chìm trước nụ hôn ngọt ngào, tôi thò tay vào trong áo ngực. Chị như choáng tình, đẩy đầu tôi ra, tay kia bấu mạnh lên tay tôi, kéo ra ngoài:
– Không… không được… em… không… được… ở… ở ngoài… thôi… ưm…
Lần này cả người tôi đè lên chị, tham lam hôn chị, không cho nói tiếp. Thằng bé ở dưới đang biểu tình dữ dội chống chính quyền, vươn lên làm dưới quần nhô lên một mảng. Tôi ấn nó lên đùi chị, nhẹ nhẹ cọ sát. Người chị run lên, tay kia của tôi lại lần mò vào trong lớp áo lót, cảm thấy đầu ngón tay chạm lên da thịt mềm mại. “Ái cha, đau kinh người quá.” Tay chị bấu tôi đau quá, nhưng tôi mặc kệ. “Gái có chồng rồi có khác, tỉnh thật. Chứ loại gái mới lớn, hôn lâu thế có mà đầu hàng từ lâu rồi.”
Thật nhanh, tôi luồn được vào trong, áp trọn vẹn bàn tay lên bầu vú to tròn, nở nang. Cọ cọ lòng bàn tay lên đầu ti, tôi tham lam bóp nhẹ nhẹ rồi mạnh dần. Ngực chị căng tròn nở nang, cương cứng lên từ lúc nào. Vú chị càng căng, tôi xoa, tôi bóp càng thích. Bàn tay cảm giác tê mê. Chị đã thôi không bấu nữa, ưỡn ngực lên, uốn éo, miệng rên lên ư ử.
“Nóng quá, nghỉ một chút.” Tay tôi chậm chậm xoa lên vú chị căng tròn, nhưng lớp áo ngực chặt quá, không dễ lắm. Tôi tặc lưỡi, “Chấp nhận hoàn cảnh ngang trái.” Tôi khẽ ngẩng đầu lên, thở hổn hển. Chị mở mắt nhìn tôi, hơi thở nặng nề.
Cứ thế nhìn nhau, tôi nghĩ không nên nói gì hết. Cánh tay vốn đang sờ vú chị đưa ra, khẽ lay lay đầu mũi của chị, vuốt lên đôi mắt, vuốt lên gò má mịn màng. Chị nhắm mắt, chợt quay người, áp mặt lên ngực tôi. Hai tay ôm chặt, tham lam hít thở, đầu cọ cọ trong lồng ngực tôi. Tôi lại xoa xoa lên vành tai chị, khẽ cúi đầu thổi một hơi, thì thào:
– Em thích chị, em thích chị nhiều nhiều. Chị của em.
“Chị là gái có chồng, nói yêu là tự tay cắt chym mình đó. Phải khôn khéo. Chị mà tủi thân là toi.” Khẽ véo nhẹ lên cái má mịn màng, chị vẫn ôm tôi. Tôi nhẹ nhẹ kéo áo chị lên, kéo lên dần dần. Hai tay chị duỗi lên trên.
“Nhanh, phải làm nhanh.” Tôi vụt một cái kéo luôn cái áo ra khỏi chị. Toàn thân trên của chị trắng trẻo đang áp chặt lấy người tôi. Làn da mịn màng, trắng không tì vết, mơn man, cuồng nhiệt khiêu khích, mời gọi. Tôi chạm nhẹ môi hôn lên cánh tay trần, bờ vai nhỏ mịn màng. Tay quàng ra sau để cởi áo lót. “Tổ cha nó, mở bằng cách nào vậy nhỉ.”
Loay hoay mãi không được, chị ngẩng lên nhìn tôi cười khúc khích:
– Không biết mở à? Tưởng em rành lắm mà. – Chị cười cười.
– Tại em nóng quá, nhất thời đầu óc hơi bị loạn. Chị mở giúp em.
Chị bĩu môi, luồn tay ra phía sau, mở nút cài áo ngực. Cái áo ngực bung ra, tôi rồi chị lại khẽ kéo áo tôi lên, chậm chậm. Đầu tôi ong ong: “Ahhh, chị muốn rồi, chị muốn rồi. Hành động thôi!” Chị cởi xong áo tôi ra, áp chặt người chị lên người tôi. Hai người ở trần phần trên, áp sát nhau như cảm nhận từng thớ da thịt trên con người chị. Mềm mại, nóng bỏng vô lực áp lên tôi, uốn éo vặn vẹo, cọ sát… Rồi chị ngẩng lên nhìn tôi, mặt nghiêm lại nói:
– Lần này chị cho thế này thôi. Em mà làm quá, lần sau không bao giờ chị gặp em nữa đâu đó.
Rồi như nóng quá, chị không ôm tôi nữa, nằm ngửa ra thở nhẹ nhẹ. Tôi nhìn chị mỉn cười, tay kia nhẹ nhẹ gỡ hẳn cái áo ngực ra, ném ra một bên. Ngực chị ngay đó, vươn cao kiêu hãnh, trắng bóc như trứng gà luộc, căng tròn, láng mịn đang nhấp nhô theo hơi thở của chị. “Gái một con có khác, ngực tuyệt đẹp, hấp dẫn quá.” Đầu ti nhỏ nhỏ như hạt đỗ đẹp đến mê hồn chễm trệ ngay trên chóp vú, quyến rũ cực điểm luôn. Không kìm được nữa, tôi đưa tay lên xoa xoa trái đào to tròn đó. Chị lim dim nhắm mắt, bắt đầu thở. Hai tay tôi chồm lên ngực chị, xoa xoa nắn nắn, cảm nhận sự mịn màng, đàn hồi của nó. Khẽ vê vê hai đầu ti, cấu cấu nhéo néo, bóp bóp vê vê, mân mê đầu ti.
Chị bắt đầu rên nhẹ:
– Ưm… ưm… Á á á…
Mỗi lần kêu á là mỗi lần tôi cấu mạnh lên đầu ti, hay siết chặt lấy cả bầu vú căng mộng đó. Thằng bé nhô lên trong quần cọ cọ lên cái đùi láng mịn, trơn tuột. Chị ưỡn ngực lên, uốn éo, miệng không ngừng rên ư ử…
Tôi áp chặt môi chị, tham lam mút lưỡi chị ngọt ngào, dần dần trôi xuống, hít hà tham lam cái cổ trắng ngần, ngửi mùi thơm của chị quyến rũ, mùi của chị, mùi của da thịt đàn bà, kích thích đến cực điểm. Rồi áp chặt mặt lên khuôn ngực chị nóng hổi, hít lấy hít để. Hai tay chị vò mạnh đầu tôi, xoa tóc tôi, lúc thì cấu cấu, lúc thì xoa lên tấm lưng trần của tôi.
Môi tôi hôn nhẹ lên đầu vú của chị, cảm nhận sự mềm mại, hấp dẫn. Nhẹ nhẹ mút mút đầu ti, thỉnh thoảng cắn một cái, chị kêu lên làm tôi càng kích thích. Một tay xoa vú bên kia, một tay xoa xoa khu bụng, lại nghịch nghịch lỗ rốn, chậm chậm tiến đến mép quần. Quẩn quanh mãi khu đó. “Tiến thoái lưỡng nan, mẹ kiếp, tiến thoái lưỡng nan mà.”
Tay tôi tiến thêm, vượt qua mép quần của chị, nhưng mà không phải ở trong quần, mà là ở ngoài. Nhanh như cắt, tay chị giữ chặt tay tôi lại, miệng vẫn còn rên ư ư nói:
– Đã nói không cho em ở dưới đó mà… em… em… không nghe… không nghe chị sao…
Tôi nhìn lên, mặt chị hơi khó coi. Tôi khẽ hôn lên chị một cái rồi khẽ thì thầm vào tai chị:
– Ở ngoài thôi. Em hứa đấy. Chỉ ở ngoài thôi.
Rồi lại cắn tai chị một cái. Chị ấm ức, cắn lên vai tôi đau buốt. Tôi lại thơm chị một lần nữa. Bàn tay chậm chậm khẽ xoa lên cái mu lồn nhô cao đầy kích thích, tuy là ở ngoài nhưng vẫn cảm thấy sự ấm nóng, sự đàn hồi mịn màng khêu gợi của đàn bà. Khẽ vuốt ve, trân trọng nó. Khẽ ấn ấn, khẽ xoa xoa, nắn nắn nhẹ mạnh thay phiên nhau từng hồi.
Hai chân chị lúc đầu khép chặt, sau rồi hơi dạng ra, uốn cong người lên như mời như mọc. Rồi như chị sắp không chịu được, cảm thấy sắm quá đà, chị xoay người, nằm đè lên tôi. Háng chị áp chặt lên bụng tôi, không cho tôi sờ nữa. Áp vùng ngực căng đét nhô cao vào lòng tôi, thở hổn hển. Tay tôi bị chị đè lên, tạm khóa hết cả, không làm ăn được gì nữa. Bất giác tôi thở hổn hển, mặt chị áp sát cổ tôi. Tôi khẽ hít hà mùi thơm từ mái tóc của chị. Chị cũng thế, hơi thở dồn dập.
Cứ thế chị ôm tôi. Cả hai người lặng lẽ nghe hơi thở của nhau. Tiếng máy lạnh kêu vu vu. Nãy giờ nhiệt độ phòng rất mát mà cả người hai chị em đẫm mồ hôi. Ôm nhau thở hổn hển.
Tôi bình tĩnh trở lại, rút hai tay ra xoa lên lưng trần của chị. Láng mịn, mượt mà. Tự nhiên thấy eo đau nhói. Thì ra là hai tay chị đang thi nhau nhéo lên eo tôi từng hồi. Tôi cắn răng cười cười. Chị ngẩng mặt lên nói:
– Không cho cười. Xấu xa, khó dậy, hư hỏng.
Rồi chị thẳng lưng lên, cặp vú nhô lên kiêu hãnh, khêu gợi. Chị với tay lấy cái áo lót rồi nhẹ nhàng mặc vào. Tôi không nói gì cả. Tôi tự biết thế nào là đủ, thế nào nên dừng. Tôi cười cười lặng lẽ nhìn chị vẫn chễm chệ ngồi trên bụng tôi mặc đồ. Chị vuốt vuốt lại mái tóc, lại bấu lên ngực tôi, vai tôi. Chị bấu đau lắm, nhưng tôi chẳng kêu một tiếng. Kéo chị ôm vào lòng. Chị thở dài nói:
– Như vậy là đủ rồi. Tiến thêm nữa chị… chị…
Tôi cắt lời luôn:
– Em hiểu mà, em hiểu mà… Rồi ôm chị thật chặt, khẽ ngửi mùi thơm nhẹ nhẹ trên tóc chị.
Tôi cứ thế ôm chị, nhẹ nhàng lắng nghe những bản nhạc mà tôi bật lúc nãy. Tôi lại trêu chị. Hai chị em cười đùa. Thỉnh thoảng tôi lại xoa nắn cặp mông tròn căng từ nãy giờ vẫn đang ngồi trên bụng tôi. Chị thì thỉnh thoảng cấu cấu tôi. “Đàn bà có khác, cấu đau ơi là đau.” Nhìn trên người bắt đầu có nhưng vết tím, tôi cau mày:
– Chị xem này. Chị làm gì đây? Đánh người dã man. Đây gọi là tra tấn tù binh đó.
– Thế ai lúc nãy cắn chị, cho đáng đời…
…