Chị Thủy Hàng Xóm
Chương 8: Lời nói vô tình
Chị Thủy Hàng Xóm thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 8
Phòng khách tối sẫm, chỉ còn ánh đèn phòng ngủ hắt ra. Tôi bước vào, thấy chị đang ngồi trên giường với tư thế nửa đứng nửa ngồi (tức là quỳ nhưng lưng thẳng, không phải kiểu quỳ của người Nhật). Chị đưa tay lên, ra hiệu bảo tôi ngồi xuống. Lúc đó, chị đang cầm một lọ thuốc màu vàng, hai bên là khăn trắng. Tôi ngồi cạnh chị, đối diện. Chị bảo tôi cởi áo ra, trời nóng nên tôi chỉ mặc một lớp áo. Cởi xong, tôi ở trần.
Chị nhìn lên vai tôi, đôi mắt long lanh như sắp rơi lệ, thở dài:
– Thế này mà cứ nói không sao.
Rồi chị khẽ sụt sịt. Tôi quay sang nhìn.
Vết thương trên vai tôi sưng lên, đỏ bừng. Chị tiến đến gần, vẫn mặc quần áo như lúc chập tối, có lẽ bận rộn xoa thuốc cho tôi nên chưa kịp thay. Ngoài phòng khách, chị sợ người khác nhìn thấy, nên đưa tôi vào buồng. Chị vẫn mặc áo sơ mi trắng, váy Zip dịu dàng, đôi chân cao thon thả, da trắng nõn. Ngực chị nhô cao trong áo, nhún nhẩy theo cử động khi chị xoa thuốc lên vai tôi. Bàn tay mát lạnh, mềm mại, cử động nhẹ nhàng. Vai tôi nóng bừng, không biết có đỡ hơn không vì tôi không để ý nữa, chỉ chăm chú nhìn ngực chị gần sát trước mặt. Tôi và chị, chẳng còn gì phải ngại ngần, tôi đưa tay lành ôm eo chị, kéo chị sát vào người, mặt áp lên ngực chị, hít hương thơm từ đó. Đầu tôi thư giãn hẳn, dụi dụi vào ngực chị như trẻ con, cảm nhận hơi ấm, mềm mại. Lớp áo lụa mỏng không ngăn được cảm giác, chỉ tiếc là áo ngực hơi dày.
– Cái này rất không tốt, sau này chị phải mặc mỏng hơn. Ngực chị đâu có nhỏ đâu! – Chị cốc tôi một cái, bảo:
– Cái thằng này, im đi! Đừng sờ linh tinh. Chị không bôi thuốc nữa đâu.
– Em không biết, em là thương binh mà. Chị phải thương em chứ? Chị có thấy y tá chăm thương binh bao giờ chưa?
Tay tôi đã xoa lên mông chị, vuốt ve đôi khi bóp mạnh. Mặt tôi dụi vào ngực chị hít thở.
Chị không nói gì nữa, cười xòa, có lẽ để tôi nghịch. Một lúc sau, không thấy bàn tay mát lạnh xoa vai nữa, tôi ngẩng lên nhìn chị. Chị lau mồ hôi trên trán, khẽ kéo tay tôi ra. Bàn tay tôi đã chơi đùa trên mông chị từ lâu. Chị quỳ hẳn xuống giường, đóng nắp lọ thuốc. Tôi chẳng quan tâm thứ thuốc gì, hỏi:
– Xong rồi hả chị? Sao nhanh thế? Em mới thấy xoa có tý mà. Hay chị để em đau? – Giả vờ làm mặt buồn.
– Nhìn đồng hồ đi! Gần một giờ rồi, xoa hơn ba mươi phút rồi, gãy cả tay rồi này. Còn nói gì nữa? Chắc sẽ đỡ thôi, không hết thì mai xoa tiếp vậy.
Chị khẽ lau mồ hôi trên trán lần nữa, quay lưng cất lọ thuốc vào ngăn kéo đầu giường. Tôi mỉm cười, nhích lên ôm chặt eo chị, ngửi mùi thơm trên cổ chị, khẽ nói:
– Em cảm ơn chị. Em đùa chị thôi. Vai em hết đau rồi, hay thật.
(Nói dối, thuốc chẳng phải tiên, vẫn đau nhưng không còn nhói như trước.)
Chị kéo hai tay tôi ra, quay lại nhìn tôi. Bàn tay nhỏ nhắn khẽ vuốt mặt tôi, âu yếm:
– Sau này có ai trêu chị, em cũng phải nhịn. Chị sẽ giải quyết. Đừng đánh nhau với tụi xe, nguy hiểm lắm.
(Đàn bà thật, giải quyết theo kiểu cúi mặt không dám ngẩng lên, tay cầm túi nhỏ như lúc nãy. Hứ! Xin nó, nếu nó không đá 1 cái là lạ. Trêu gái mình mà nhịn được thì cưa mẹ chim đi. Bị đánh bầm người cũng phải lao ra chứ!)
Nhưng tôi không nói ra, chỉ gật đầu, kéo chị ôm vào lòng, thì thào vào tai:
– Được rồi, em nhớ rồi, sau không thế nữa.
Tôi ngoan ngoãn lắm. Chị không nói gì, lặng lẽ cho tôi ôm. Tay chị cũng ôm lấy tôi. Tôi khẽ đẩy chị ra, nâng cằm nhỏ nhắn, hôn môi chị. Rồi lại chạm nhẹ, rồi nhả ra. Lại cúi đầu hôn nữa. Miệng chị hơi hé, hơi thở đã khác. Tôi cúi đầu hôn thật sâu, đưa lưỡi đẩy hàm răng đang cắn chặt ra, tìm lưỡi chị. Chị đáp trả, quấn lấy lưỡi tôi, hơi thở dồn dập. Hai tay bắt đầu xoa lưng tôi.
(Đến rồi, đến rồi!) Tay lành trượt từ eo xuống, chậm chậm sờ lên mông chị. Với chiếc váy Zip căng đét, tôi xoa xoa, bóp bóp nhẹ. Tay kia đau lắm, nhưng phải chịu đựng, không thể thiên vị. Bờ vai tôi nóng bừng. Tôi đưa tay xoa xoa, nắn nắn, rồi trượt xuống đùi, vuốt ve bắp đùi mịn màng, mát lạnh. Cảm nhận sự đàn hồi, xoa mà mát cả tay. Đang muốn kéo váy lên cao, sờ mông chị, thì chị đột nhiên ngồi gập hẳn lại, kiểu quỳ như người Nhật khi ăn cơm.
(Mẹ kiếp! Thế là hết, thất nghiệp luôn. Đùi không xoa được, nói gì đến mông!)
Tôi rút tay khỏi váy, váy bị vén lên ngang đùi, lộ da trắng ngần. Tôi đưa tay ra sau xoa tạm mông chị, nhưng vẫn bị vướng lớp quần. May là nụ hôn của tôi rất điêu luyện, chị không chịu nổi, ngửa cổ lên đớp hơi. Tôi cúi xuống hôn tham lam lên cổ chị, hít thở. Tiếng chị hít thở dồn dập, ngực phập phồng không ngớt. Tay chị vò tóc tôi cuồng nhiệt. Chắc chị đang hưng phấn lắm. Tôi đưa hai tay lên xoa vòng eo nhỏ, vừa xoa vừa kéo áo lên, cảm nhận làn da bụng trơn bóng, mịn màng.
(Ơ, nóng quá! Tinh trùng lên não mẹ rồi. Áo khuy mà kéo lên, ngu thật!) Tôi ngẩng đầu, hôn lại chị. Chị cuồng nhiệt đáp lại, lưỡi chủ động cuốn lấy lưỡi tôi, hơi thở đứt quãng. Tôi đè chị xuống, chị ngoan ngoãn nằm yên. Hai tay chị bấu chặt lưng tôi. Tôi vân vê cặp trái đào chín mọng qua lớp áo, cảm thấy bàn tay như nóng chảy, bóp rồi nhào. Lúc này, chị bắt đầu rên khe khẽ, tiếng "ưmm… ưmmm" lẫn tiếng thở. Tôi khẽ cởi từng nút áo chị. Chị ưỡn ngực lên, cả người quằn quại, rên không ngớt. Tay kia mò xuống, vén váy lên cao, bóp không thương tiếc lên đùi chị. Đùi bên kia, thằng nhỏ lại nhô lên, cọ cọ liên hồi.
Hàng cúc trên áo được mở tung, để lộ thân hình chị tuyệt vời, trắng trẻo không lời. Lỗ rốn bé bé khiêu khích. Chiếc áo ngực màu trắng ngoan ngoãn che đi phần quyến rũ nhất, như đang mời mọc: "Tháo nó ra đi!". Tôi không thể chờ được nữa, muốn kéo áo sơ mi ra trước. Tay chị phối hợp, ngoan ngoan để tôi luồn lách áo sơ mi khỏi người chị, vứt sang bên. Chị ngừng hôn, mở mắt nhìn tôi, thở hổn hển. Hai cánh tay trắng trẻo như không xương, mềm mại mát lạnh, ôm quàng cổ tôi, khẽ vò tóc tôi. Chị thở dồn dập, như muốn đớp lấy hơi. Tôi nhìn đôi mắt long lanh đó, cười nhẹ, nói:
– Cho em nhé.
– Không muốn, không muốn… – Chị lắc đầu. Tôi cười, ghé sát khuôn mặt chị, thì thào:
– Muốn đi, muốn đi mà.
Rồi chậm chậm áp sát, hôn thật sâu. Chị không phản đối. Tôi hôn chị thật lâu, huy động cả hai tay luồn ra phía lưng, cố cởi cái áo lót. Cả người chị uốn éo không ngừng. Thấy tôi muốn luồn tay sau lưng, chị khẽ ưỡn lưng lên, một tay ôm siết cổ tôi. Lần này tôi có kinh nghiệm, hai giây là cái áo bung ra liền. Khéo léo cởi ra "dùm" chị. Giờ thân trên chị không còn mảnh vải che. Tôi khẽ ngẩng đầu, ngắm nhìn tuyệt tác đó lần nữa. Ánh đèn trong phòng vẫn sáng trưng, soi rọi tất cả. Tác phẩm của thượng đế bỏ quên giữa trần gian. Khắp cả người là màu trắng mịn màng. Ngực nhấp nhô theo hơi thở dồn đập, khiêu khích. Đôi vú như hai trái đào nhô lên đầy khiêu khích, trắng mịn và căng lên cực điểm. Hai hạt đỗ nhỏ như chểm chệ trên đỉnh, như mời mọc, quyến rũ. Vùng bụng trắng không tỳ vết. À, nhầm, có vết, có một cái lỗ rốn bé bé. Tôi ngẩn ngơ nhìn. Chị nhìn tôi, cười nhẹ, nói nhỏ:
– Chị có đẹp không?
– Chị đẹp lắm!!!
Tôi ngước nhìn chị, rồi hùng hổ tham lam hôn hít cái cổ trắng ngần, thơm tho. Hai bàn tay xoa bóp ngực chị không ngớt, xoa nắn không ngừng, lúc nhẹ lúc mạnh, lúc xoa xoa nhẹ nhàng, lúc siết chặt. Chị rên không ngừng, tiếng "ưmmmm… ưmmm… á á á…" vang lên không ngớt. Mỗi lần tôi siết chặt tay hay cấu lên đầu ti, tiếng chị la lên đau đớn. Bàn tay chị lại cấu lên lưng tôi, đau nhăn cả mặt, cố chịu. Cả người vặn vẹo, uốn éo không ngừng, miệng thở dồn dập, cố đớp không khí.
Tôi tham lam hôn từ cổ xuống vú chị, miệng thở như đớp hơi, hồng hộc từng hồi. Hôn nhẹ lên vú, vú chị căng cứng, đàn hồi, chín mọng, nóng hầm hập, toát mồ hôi. Tôi liếm nhè nhẹ, cảm giác có vị mặn trên đầu lưỡi, xác thịt mềm khoái cảm. Tôi hôn nhẹ lên nó lần nữa, rồi cho miệng vào bú đầu ti, nó bé nhỏ, như khẽ run rẩy. Tôi miên man vuốt ve nó trên đầu lưỡi, thỉnh thoảng cắn một cái, tiếng chị kêu lên càng làm tôi kích thích. Một tay bên cũng đang ve ve trái đào còn lại, xoa bóp mạnh nhẹ liên hồi. Tay kia thì tiến bộ hơn, đã biết đi xa, mò xuống tận đùi, vuốt ve âu yếm. Lần lần bàn tay như ma thuật khẽ kéo kéo chiếc váy lên, càng cao càng tốt, kéo đến gần đích thì vướng không kéo được. Đang dự tính cần phải bạo gan, mạnh tay một chút, thì thấy chị vốn đang rên lên không ngừng, cả người uốn éo nãy giờ khẽ nhổm người lên. Như thể vô ý, tạo điều kiện cho tôi kéo cái váy lên. Đã như ý nguyện, tôi chậm chậm tiến vào khu cấm, đầu ngón tay mon men giữa hai khe đùi nóng bỏng đang khép chặt. Cuối cùng cũng đến đích, chạm được vào đáy quần lót của chị. Cảm giác ấm nóng, mềm mềm truyền vào đầu ngón tay. Tôi khẽ ấn ấn vài cái, đầu ngón tay tê dại, nó quá mềm và ấm nóng không tả.
Đầu tôi ong cả lên, không thể chịu được nữa. Tôi nhổm hẳn người lên, tay đưa ra, mò lên cái khuy quần, toan mở nó ra. Tôi biết sợ chị nói không cho, nên ghì sát chị, hôn chặt lấy. Tay kia cố xoa bóp vú thật nhiệt tình cho chị không thể kháng cự được. Nhưng bất quá, nhanh như cắt, một bàn tay nhò nhỏ được đưa xuống hung hăng nhéo nhéo liên hồi, đau nhăn cả mặt, cố mà chịu. Tôi phải mở khuy váy cho được. Tiếng khuy váy khẽ bung ra. Tôi chậm chậm kéo cái khóa từ từ. Chiếc váy lỏng dần. Bàn tay nhỏ bé kia cũng thôi không bấu nữa, đang ôm ghì lấy lưng tôi. Cả người chị ưỡn lên, quằn quại. Tôi cho tay luồn vào trong váy, xoa lên cái mu lồn nhô lên ấm nóng, mềm mại. Bàn tay như tê dại đi, nó quá mềm và ấm nóng. Luồn ngón tay xuống dưới đáy quần lót, cảm nhận như nó ướt từ lúc nào rồi. Cảm giác có cái gì đó nhầy nhầy ấm âm dính lên đầu ngón tay, ở phía trên. Người chị run lên, miệng thở hổn hển rên "ưmmmm… ưmmmm… aa… aa" không ngừng. Cả người vặn vẹo dữ dội. Mu lồn được chị ưỡn người cong lên, tham thèm muốn ngón tay tôi đang thám hiểm nó, tuy vẫn còn cách một lớp quần lót. Nhưng cảm giác những chiếc lông xoăn xoăn đang đâm qua lòng bàn tay tôi, kêu lạo xạo kích động, tê mê không gì tả siết.
Trong tiếng rên khoái lạc không ngớt, tiếng chị nhỏ nhẹ:
– Ưmmm… em… em hư lắm đó…
Tôi khì khì bật ngay:
– Nhưng mà không hư bằng chị.
Nói xong tôi mới biết, tôi vừa chạm vào một sai lầm khủng khiếp, một sai lầm tôi không bao giờ nghĩ ra. Lời nói không suy nghĩ, chỉ định bật lại chị, nhưng không ngờ, với chị, nó lại là thứ khác. Cả người chị run lên. Thôi không vặn vẹo, thôi không thở gấp nữa. Chị lặng im, rồi như choàng tỉnh, chị đẩy tôi ra, đẩy rất mạnh, nói như có tiếng khóc nhỏ:
– Em… em có thể đi về được chưa?
Tôi ngơ ngác. Tôi đã ý thức được lời mình vừa nói, vô ý với tôi, nhưng chị không thế. Chị kéo lại cái váy bị bung ra lúc nãy, cài lại, vuốt vuốt phẳng phiu, che đi cặp đùi khiêu khích. Tay ôm ghì cái gối trước ngực, cố che đi thứ đáng lẽ ra là nhiệm vụ của cái áo. Chị cúi gằm mặt xuống, lạnh lùng bảo:
– Em đi ra cổng trước đi. Đợi chút chị mở cổng cho mà về.
Chị nói như không có cảm xúc gì, xem chuyện vừa xảy ra như chưa hề có. Mặt tôi ngây ngốc, chỉ còn biết tự trách mình, trách mình sao quá ngu, hàng ngày ăn cơm mà lớn chứ có ăn cám đâu mà ngu như heo thế. Tôi biết giờ có giải thích gì cũng đều làm chị buồn thêm. Tôi chán nản, chán nản cực độ. Tôi hận chính mình, biết chị có gia đình còn nói một câu ngu hơn cả thằng ngu nhất quả đất. Tôi buồn thảm, lặng lẽ nhìn chị chờ mong sự tha thứ. Không có động tĩnh gì. Tôi biết tôi không được tha thứ. Tôi ngồi dậy, đầu óc quay cuồng, cũng không biết phải nói gì nữa. Nói gì cũng vô ích. Cuối cùng đứng lên, quay đầu lại, hít một hơi sâu, nói:
– Em biết em đã lỡ lời. Lời nói không thể rút lại được mặc dù em không có ý gì cả. Em biết mình phải làm gì rồi.
Không đợi chị trả lời, tôi biết giờ chị chả muốn nói gì với tôi nữa. Tôi đi nhanh ra cổng. Sống mũi cay cay. Tôi buồn, rất buồn. Tôi không phải buồn vì chị từ chối đang lúc hưng phấn, mà tôi buồn vì đã lỡ xúc phạm chị, xúc phạm vào thứ cấm kỵ nhất. Nó sẽ khiến chị buồn thế nào. Không đợi chị ra mở cổng, tôi vọt qua tường, đứng ngoài bờ tường rào, đứng im như thế bên ngoài, lặng im nhìn vào trong. Mọi thứ im lìm. Tôi cất bước, đầu trống rỗng. Tôi đến trước cửa cổng nhà mình, ngồi bệt xuống, lặng lẽ thở dài.
Đêm nay, tôi sẽ ở ngoài, tự trừng phạt chính mình. Tôi lặng lẽ ngẩng đầu lên bầu trời đêm đầy sao, mà chả biết đang nhìn gì nữa. Tôi đang nghĩ đến chị, nghĩ đến chúng tôi vui vẻ biết bao. Lúc tôi và chị đùa nghịch trong phòng tôi, buổi tối thứ bảy ăn kem nhớ đời, cảnh chị khóc trên bờ vai tôi, rồi lại cảnh chị ôm chặt tôi vi vu trên con đường. Thời gian ít mà nhiều kỷ niệm, để rồi tối nay làm chị thất vọng như thế. Tôi đúng là một thằng khốn nạn, một thằng dở hơi.
Tôi nhớ đến cái gì đó, lắc đầu, cười mỉm, tự trấn an tinh thần một chút.
Phố xá vốn đang chìm trong giấc ngủ, màn đêm yên tĩnh. Tự nhiên vang lên tiếng hô lớn:
TÔI LÀ THẰNG DỞ HƠI… TÔI LÀ THẰNG DỞ HƠI… TÔI LÀ THẰNG DỞ HƠI…