Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 21: Giao thừa ảm đạm
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng mùng 1 Tết, nó ngủ đến tận 10 giờ mới dậy. Trời mưa phùn, không gian im ắng lạ thường. Khu vực nó ở dịp Tết, hầu hết mọi người đều ở trong nhà, phố xá vắng vẻ, không một bóng xe. Ngáp ngắn ngáp dài, bụng sôi sùng sục, nó lấy điện thoại đang sạc, muốn gọi cho em nhưng chẳng biết làm thế nào. Hôm qua, em bảo muốn gọi sang nước ngoài phải đăng ký roaming quốc tế qua tổng đài.
Nó tặc lưỡi bấm số tổng đài, mặc dù biết mùng 1 chẳng có nhân viên nào làm việc.
- Dạ em… nhân viên chăm sóc khách hàng Viettel xin nghe.
- Ờ hay, tổng đài vẫn làm việc cả mùng 1 cơ à? Thế này chắc lương cao lắm.
- Bạn ơi, cho mình hỏi cách đăng ký roaming quốc tế thế nào?
- Dạ vâng, anh giữ máy, em chuyển anh sang bộ phận roaming để tiếp nhận yêu cầu.
- Ok, cảm ơn bạn.
Sau hơn năm phút chờ đợi, sim của nó đã được kích hoạt roaming quốc tế. Nó hỏi cặn kẽ nhân viên về cách bấm số và chi phí cước. Tắt máy, nó bấm thử số em theo hướng dẫn, hồi hộp chờ đợi. Ba hồi chuông dài khiến nó lo lắng. Bên đó giờ mới là năm giờ sáng, không biết em đã dậy chưa?
- Chu choa, chồng em biết gọi cho em rồi à? – Em bắt máy, giọng ngái ngủ.
- Ốm thế nào? – Nó mừng rỡ nhưng vẫn giả giọng lạnh tanh.
- Dỗi em à, em bị cảm lạnh. Hôm qua gọi cho anh xong thì sốt, em lên giường đi ngủ tí, dặn chị Lan gọi dậy vào giao thừa nhưng sốt cao quá nên chị gọi cho anh. Em xin lỗi.
- Em có biết hôm qua anh đợi em như thế nào không?
- Em xin lỗi, thôi hôm nào em về em bù cho anh. – Giọng em vẫn mè nheo như trước.
- Bù thế nào? Một năm chỉ có một lần giao thừa, em định đợi năm sau bù một thể à? – Nó vẫn nghiêm giọng.
- Hì hì, bù kiểu này nè.
Em hôn vào điện thoại, nghe tiếng chụt cùng tiếng cười khì khì. Sau đó là tiếng ho dài từ đầu dây bên kia.
- Em không sao chứ, sao ho sù sụ thế?
- Dạ, bên này lạnh, ehem, ehem.
- Anh đã nói để ý mặc ấm vào, em hay bị lạnh rồi mà cứ chủ quan. Mấy tấm ảnh em chụp ngoài trời toàn tuyết mà em mặc như không mặc vậy.
- Xì, anh chả biết gì. Bên trong em mặc đống áo giữ nhiệt rồi, lạnh là do hôm qua em tắm hơi muộn thôi.
- Thôi, gọi video anh xem nào.
Em tắt máy, gọi video. Qua màn hình, nó thấy mũi em đỏ ửng vì lạnh, sụt sịt mãi, trên trán có miếng hạ sốt. Em cười khì khì khi nhìn thấy vẻ lo lắng của nó. Nó gắt lên vì lo cho em, nhưng em chẳng thấy tội lỗi gì, cứ nằm cười thôi.
Nó và em nói chuyện một lúc, em kể chiều nay sẽ cùng bố mẹ sang nhà ông bà. Nó quên mất bố em tên gì rồi. Em bảo đừng gọi cho em để khỏi tốn tiền, khi nào rảnh em sẽ gọi lại. Nó buồn nhưng chiều em, hôm nay mùng 1, còn tám ngày nữa em sẽ về.
Tắt máy với em, phòng nó có tiếng gõ cửa. Mở cửa, thấy ông chú Quang đứng đó, hớn hở.
- Ê, làm ván cờ khai xuân đi.
- Chú chấp cháu một xe một mã một pháo. Đánh tiền với chú luôn. – Nó cầm điện thoại xuống tầng vệ sinh cá nhân. Nó có thói quen tắm ở phòng mình, nhưng đánh răng và đi vệ sinh phải xuống tầng một.
Đợi chú Quang xếp cờ xong, nó quay ra phòng khách. Mẹ nó và chú Quang đã đi đâu, chỉ còn nhỏ Ngọc Anh ngồi ghế xem tivi. Nó ngồi cạnh, nhón miếng hoa quả.
- Này. – Nhỏ Ngọc Anh lên tiếng.
- Gì?
- Anh luôn vô duyên như thế à?
- Vô duyên cái gì?
- Không biết xin lỗi.
- Xin lỗi gì?
- Nãy anh nhìn thấy gì?
- Mỗi cái dây áo lót màu trắng, hết. – Nó trả lời bâng quơ, miệng vẫn nhai hoa quả.
- Đồ biến thái chó chết. – Nhỏ đạp nó khiến nó ngã nhào ra đất. Quá bất ngờ, nó chống tay đau xuống đất, cảm giác đau nhói khiến nó ôm tay.
- Này… này, anh đừng giả vờ. – Nhỏ Ngọc Anh nhìn nó, giọng có vẻ sợ hãi.
Nó nằm ôm tay, đau quá, tay dần tím tái. Tiếng cổng mở, mẹ nó và chú Quang bước vào, thấy nó nằm ôm tay dưới đất. Mẹ nó hốt hoảng đỡ nó lên.
- Nam, con làm sao đấy?
- Đỡ nó ngồi đây xem nào, tay nó tím hết.
Chú Quang đỡ nó ngồi dậy, nhỏ Ngọc Anh ngồi thu lu một góc, thút thít vì sợ. Sau khi nắn bóp xoa dầu, tay nó đỡ hơn. Nó trả lời mẹ:
- Con ngã chống tay xuống thôi, vừa ngã xong thì mẹ với chú về.
- Đi đứng cẩn thận chứ mày muốn liệt luôn cái tay này à? – Mẹ nó gắt.
- Con kia, mày thấy anh mày thế mà không chịu ra đỡ anh dậy à? – Chú Quang quay ra quát nhỏ Ngọc Anh, nhỏ càng khóc to hơn.
- Thôi chú, cháu vừa ngã xong, Ngọc Anh chưa kịp phản ứng thì chú với mẹ về rồi. – Nó lên tiếng đỡ lời.
Nó đứng dậy đi xuống bếp, lấy đá chườm tay. Cảm giác buốt lạnh khiến tay dễ chịu hơn. Nó đang chườm thì một bàn tay vỗ vào vai.
- Này… – Nó quay ra thấy nhỏ Ngọc Anh đứng sau, mắt mọng nước.
- Gì đấy, đánh tiếng trước được không, giật hết cả mình.
- Có làm sao không?
- Không thấy à mà hỏi?
- Xin lỗi, tui không biết anh bị đau, tưởng anh bị liệt từ nhỏ.
- Liệt cái đầu cậu ý.
Nhỏ không nói gì nữa, lấy đá chườm cho nó.
- Cảm ơn.
- Không có gì, coi như tôi giải quyết hậu quả mình gây ra.
…..
Bốn giờ chiều, nó và mẹ lên xe về quê cùng chú Quang và nhỏ Ngọc Anh. Chú Quang có chiếc Fortuner 2012, rất oách. Mẹ nó say xe nên ngồi ghế trước, nó và nhỏ ngồi ghế sau. Quê nó cách ba mươi lăm cây số, đường xấu, nhiều ổ gà. Đi được khoảng bốn mươi phút, xe đến quê. Nó mở cửa kính, hít thở bầu không khí đồng xanh rì mạ non, nhớ những buổi trưa hè cùng đám bạn.
Xe tiến vào nhà ngoại. Các cậu, dì chạy ra đón. Ai cũng suýt xoa khi thấy nó. Thằng Hải chạy từ bếp ra, cười tươi.
- A Sếp Nam, sếp vẫn sống hả?
- Bố láo, tao vả cho bây giờ. – Nó bắt tay thằng Hải.
- Kaka, ông anh tôi vẫn khỏe, tay trái vẫn sử dụng được là được rồi, tối vẫn đánh liêng nhờ.
- Xời gì chứ, mấy cái đó tao chơi bằng chân cũng ăn chúng mày.
Hai thằng cười lớn. Thằng Hải là con cậu ba nhà nó, hơn nó ba tuổi, sinh viên năm ba Đại học Sư phạm Hà Nội. Từ bé, hè nào nó cũng về quê chơi một, hai tháng, quen thuộc như ở nhà mình.
- Thôi sếp lên nhà với nội đi, để em làm nốt con gà, tối anh em ta uống rượu. Mà sếp bị như này có uống được không?
- Kháng sinh vào nhiều thành ra uống không say được mới tài.
Nó cười hềnh hệch với cu Hải, chạy vào với bà ngoại. Bà ngoại mừng rơi nước mắt.
- Tiên sư mày đi đứng không cẩn thận.
- Con vẫn khỏe mà ngoại, ngoại xem con vẫn lành lặn. Ngoại dạo này có khỏe không? Con thấy ngoại gầy đi quá.
- Cảm ơn anh, tôi vẫn khỏe. Tay của con thế nào rồi? – Ngoại cầm tay nó lên, xuýt xoa.
Nó ngồi nói chuyện với ngoại, ngoại hỏi chủ yếu về sức khỏe. Lấy tiền trong túi áo, ngoại dúi cho nó hai tờ một trăm nghìn.
- Mừng tuổi cho con, lên trên đó phải ăn uống đầy đủ vào. Con Liên suốt ngày đi làm không biết chăm con hay sao mà để cháu tao gầy thế.
- Thôi ngoại ơi, con có tiền mà, ngoại để lại mua sữa uống.
- Cầm lấy, ngoại mừng tuổi cho anh. Chứ có nói cho anh đâu mà.
Nó đành nhận cho ngoại vui. Đang nói chuyện với ngoại, nó quay ra thấy nhỏ Ngọc Anh đứng nép ở cửa xe, ngại ngùng. Nó chạy ra kéo tay nhỏ.
- Đi vào đây.
- Bỏ ra, đau.
- Im.
Nó nói “im” thì nhỏ cũng im luôn, lẽo đẽo theo vào nhà. Thấy nhỏ, các cậu, dì nó ồ lên tưởng nó dẫn bạn gái về. Ngoại nhìn chăm chú.
- A cu Nam nay dẫn cả bạn gái về chơi à?
- Ghê nhỉ, bạn gái xinh quá. Lại đây dì ngắm xem nào. – Dì Ngọc trêu.
Nhỏ Ngọc Anh ngại đỏ mặt, cúi chào mọi người lí nhí. Mẹ nó và chú Quang còn ở dưới chưa lên, nó giới thiệu:
- Đây là Ngọc Anh, con chú Quang mà, không phải bạn gái cháu đâu. Chuyện mẹ cháu mọi người biết hết rồi.
- Biết rồi, tao đang đợi mẹ mày lên để thưa với nội, với các cậu các dì các mợ đây. – Mợ Hân lên tiếng.
Nhỏ Ngọc Anh đỏ mặt, bẽn lẽn ngồi xuống ghế. Các dì hỏi han nó nhiều. Giờ nhìn kĩ, nó thấy nhỏ đáng yêu, nhất là lúc đỏ mặt. Nó không còn thấy nhỏ đáng sợ như khi lườm nó nữa.
*Đề xuất: [Tư vấn - Review] Vô tình hôn gái… em phải làm sao?*