Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 22: Lễ Tết gia đình
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm ấy, cả nhà quây quần ăn uống tưng bừng. Ông bà ngoại sinh được sáu người con, trong đó mẹ của nhân vật chính là đứa cả. Dưới chị là hai người cậu, rồi đến hai người dì, và cuối cùng là cậu út – người hơn nhân vật chính đúng tám tuổi, vừa mới lập gia đình. Hôm nay, mẹ và chú Quang có chuyện trò với ngoại. Ngoại ủng hộ và rơi nước mắt thương cảm cho mẹ, trong khi các cô dì, cậu mợ thì vui mừng cho mẹ. Thấy sức khỏe mình khá hơn trước, nhân vật chính quyết định uống rượu cùng các anh em họ, các cậu chú cho vui. Mẹ anh vẫn cứ lo lắng, đôi lúc nhìn sang bảo anh uống ít, nhưng biết rằng đây là dịp hiếm hoi cả năm mới có, nên anh cứ thoải mái tận hưởng.
Nhỏ Ngọc Anh, sau khi phụ bếp và trò chuyện với các dì, mợ, dần hết vẻ e dè. Cô bé cảm nhận được sự đón nhận nồng nhiệt của gia đình, nên cũng tự tin hơn. Mọi người lần lượt nâng ly chúc anh, tuy không ép buộc nhưng anh vẫn uống. Thấy vậy, Hải rót cho anh ít rượu, mỗi chén chưa tới nửa. Mọi người hỏi han sức khỏe anh, rồi lần lượt kéo anh đứng dậy xem xét. Ai cũng thương xót, đặc biệt là mẹ anh, còn tự hào khoe với ngoại rằng con gái mình xinh gái, học giỏi khiến mọi người trêu chọc, khiến anh ngượng ngùng chỉ biết cười trừ. Đang ăn uống, điện thoại của anh reo – đó là cuộc gọi từ em gái.
– Chồng ơi, anh đã khỏe chưa mà lại uống rượu rồi?
– Anh có uống đâu?
– Nhìn cái mặt kia, học cái kiểu nói dối rồi hả? Mẹ đâu, sao lại để anh uống thế? – Em gái gắt lên.
Em gái gọi video, thậm chí hét lên trong điện thoại khiến mọi người đều nghe thấy. Mẹ anh cười hiền, khoe với dì Ngọc rằng em gái đang gọi, rồi nói vọng vào:
– Mai ơi, con xem anh thế nào chứ, mẹ bảo nó không nghe, nó thích uống lắm.
Thấy vậy, Hải liếc vào điện thoại, cười:
– Em chào chị dâu, ủ ôi chị dâu xinh thế?
Bỗng nhiên, em gái có vẻ nghi ngờ gì đó, tắt camera đi không nói gì. Anh thấy tin nhắn hiện lên:
“Đồ điên kia, anh đang ở đâu vậy hả?”
“Hôm nay về ngoại, mọi người đang ăn cơm.” – Anh nhắn lại.
“Trời ơi, sao anh không bảo em trước, làm em nóng hết cả mặt, ngại quá đi mất.”
“Em bảo là hôm nay em đi đâu ấy, để em gọi cho anh chứ anh không được gọi cho em.”
“Thôi thôi, đợi tí em đánh son rồi đưa máy cho mẹ, em chúc mừng năm mới mẹ nha.”
Anh cười khì, đưa máy cho mẹ nói chuyện. Mẹ anh vốn không rành công nghệ, thấy hình ảnh Mai hiện lên liền khen ngợi nhiệt tình và hỏi han em gái. Anh quay lại uống rượu, thi thoảng lắng nghe tiếng em gái trò chuyện với mẹ, rồi đến ngoại và các dì. Anh để ý thấy Ngọc Anh cũng dịch sang gần mẹ để nghe ngóng. Mẹ hỏi em gái khá nhiều về sức khỏe bố mẹ hai bên, bao giờ em gái về, rồi sau đó chị Lan cũng vào trò chuyện khiến không khí thêm vui vẻ. Sau một hồi, em gái dặn mẹ phải để ý đến anh, bắt anh tập tay thường xuyên và không được uống rượu bia nữa. Rồi em gái đưa máy lại cho mẹ, xin phép ra ngoài một lát.
– Hì hì, anh đây.
– Xì, làm em ngại chết, mà anh không uống rượu nữa.
– Anh uống ít cho vui thôi, anh không uống nữa rồi.
– Anh dạo này lười tập tay lắm nhé, em về mà không thấy tiến triển gì thì đừng có trách em.
– Ừ thì đang Tết mà, đi chơi tí chứ hè hè.
– À mà con bé nào ngồi cạnh mẹ đấy, sao nhìn xinh thế, con nhà ai thế anh?
– Ngọc Anh, con gái chú Quang đó.
– Em tưởng anh về quê mà, sao nó lại về theo?
– À ừ, mẹ với chú Quang sẽ lấy nhau, con bé đó sau này sẽ chuyển về ở cùng nhà với anh. Mẹ còn mua nhà to hơn nữa.
– Ui thật á, anh biết từ bao giờ?
– Sáng nay mẹ mới nói, mà sáng anh gặp con bé này trong tình huống không ai ngờ tới.
Nói rồi, anh kể cho em gái nghe chuyện sáng nay. Vừa kể, anh vừa quan sát em gái, thấy em gái nhăn mặt, tỏ vẻ cáu gắt:
– Aaaa, con ranh này, dám xô chồng em ngã, tay anh mà bị làm sao em tính sổ với nó.
– Không sao, mà hình như sau cú ấy tay anh có cảm giác lại đôi chút, vì anh chườm đá thấy buốt hết ngón tay và lòng bàn tay ý.
– Thật à, hihi, nhưng mà sáng anh nhìn nó thay áo à, anh nhìn thấy cái gì rồi hả? – Em gái quát lên, mặt nghiêm nghị.
– Nó quay lưng ra cửa, tóc nó xõa nên anh không nhìn thấy gì đâu, anh thề.
– Anh cứ liệu hồn đi, đợt này em về thì xuống ở với em, ngại mẹ thì em sẽ xin mẹ… không cho anh ở cùng nó đâu.
Anh phì cười, em gái vẫn hồn nhiên, đáng yêu và ghen tuông như thế. Anh định hỏi thêm em gái về chuyện em gái gặp Linh thì em gái nói phải tắt máy để xuống nhà chuẩn bị đi. Hôn vội tạm biệt anh qua màn hình, anh quay trở vào tiếp tục ăn uống.
Anh ngồi đến khoảng hơn chín giờ tối thì thôi không uống nữa vì mẹ nhắc nhiều quá. Các cậu vẫn uống say sưa, hết chuyện này đến chuyện kia. Điện thoại của anh lại reo – lần này là nhỏ Linh.
– Linh à?
– Dạ em đây, anh đang ở đâu đấy?
– Hôm nay tớ về quê ngoại, vừa ăn cơm xong.
– Em đến nhưng thấy khóa cửa, em nghĩ chắc bác và anh đi chúc Tết, mà anh về quê bao giờ lên?
– Chắc phải mùng bốn tớ mới lên đó.
– Quê ngoại anh ở đâu ạ?
– Quê tớ ở Sơn Tây, mà hỏi làm gì thế?
– Dạ không có gì, tại em nhớ anh thôi. Sáng với chiều em đi chúc Tết nên không qua chúc mừng năm mới bác được, tối em qua thì không thấy anh ở nhà. Em hỏi thế thôi ạ hì.
– Ừ, Linh không về quê à?
– Em không? Sáng em đi chúc Tết họ hàng xung quanh thôi, mà thôi anh vào với mọi người đi ạ, em lên nhà Trinh béo tí hì hì.
Anh cúp máy, quay ra bàn uống nước. Ăn uống, dọn dẹp xong cũng gần mười giờ đêm. Đây là khoảnh khắc anh mong chờ nhất – trải chiếu ngồi đánh liêng KK. Năm nào cũng thế, sau khi ăn uống xong, các cậu, các chú cùng Hải và anh đều ngồi đánh bài ăn tiền cho vui. Số tiền không nhiều nhưng được cái vui vẻ. Tục lệ họ ngoại anh vậy, mùng một phải “ra tiền” thì cả năm tiền mới vào, mà “ra tiền” không phải ra ngoài thiên hạ, chỉ ra tiền chảy vào túi người nhà. Âu cũng là mừng tuổi cho các con, cháu...
Nhỏ Ngọc Anh sau khi phụ giúp các dì dọn dẹp xong, thấy anh ngồi chơi bài hay hay, nên sán lại ngồi gần xem. Hình như hôm nay cô bé có duyên thật, toàn được các quân bài lớn. Lên đến con chín, gặp ảnh, lên đến liêng tám chín mười thì gặp đúng thằng cu Hải liêng JQK, nó giã cho nhấc hết người lên. Thua gần triệu rồi, anh quay qua nhỏ Ngọc Anh:
– Này...
– Hứ – nhỏ trả lời nhưng mắt vẫn chăm chú xem mọi người tố nhau.
– Có thể ra chỗ khác ngồi được không?
– Tại sao?
– Vì cậu đen vl ra ấy, cậu không thấy à?
– Xì, đánh dốt lại đi đổi lỗi cho người khác – nhỏ bĩu môi với anh.
– Xùy xùy ra kia ngồi đi, đi đi – anh đẩy nhỏ.
– Mẹ ơi, anh Nam cứ đuổi con đi – nhỏ gào lên.
– Cái thằng kia đừng có bắt nạt em – mẹ anh quát từ trong phòng ngoại.
Xưng mẹ con nhanh thế, sáng còn cô cháu, trưa thông báo chuyện, chiều xưng mẹ con luôn, mà cũng tài thật, không có lạ mồm. Giống như anh với chú Quang, anh thích gọi chú hơn vì thân thiết, chú cũng xưng mày tao với anh suốt. Anh thấy cách xưng hô không quan trọng, quan trọng là tình cảm, sự tôn trọng. Thấy mẹ quát, anh quay ra lườm nhỏ, nhỏ sán vào sát anh, giằng lấy bài của anh xem luôn.
– Để yên tôi xem cho, anh đen lắm.
Nhỏ đăm chiêu suy nghĩ gì đó, anh ngó ngó thì nhỏ không cho xem. Một lát sau, nhỏ đưa lại cho anh xem – thật là ba con A ạ, sáp A, loại sáp chỉ thua Công an thôi. Anh suýt với nhỏ, nhỏ hiểu ý vì nhỏ biết trò này không được biểu lộ cảm xúc. Ván đó anh đánh bình tĩnh, tố bình tĩnh không quá lố. Sau ba vòng, anh bỏ gần hết chỉ còn anh với cậu hai, cậu ba. Mấy ông cậu toàn kiểu tố láo nên anh dần đưa họ vào tròng. Nhưng ván ấy thêm bốn vòng nữa thì cân, anh ngửa bài thì hai ông cậu không phải tố láo, toàn JQK với QKA. Haha, anh lấy lại vốn, còn lãi thêm hai triệu nữa.
– Anh thấy tôi giỏi không? Đổ lỗi tôi đen nữa đi.
– Tốt tốt, cứ thế phát huy, mai tôi cho đi chơi, haha.
Anh và nhỏ cười rúc rích, bao nhiêu xa cách, ác cảm của anh với nhỏ trong ngày biến mất. Anh cảm thấy hai người trở nên gần gũi hơn.
Chơi thêm ba mươi phút nữa thì tiếng cà cằn nhằn từ mẹ anh, các dì, mợ bắt đầu vang lên. Thu dọn và về phòng nghỉ ngơi. Anh chưa muốn ngủ, một phần vì nhớ em gái, phần vì lạ nhà. Leo lên tầng thượng, anh ngồi bật nhạc, ngắm ảnh em gái. Đang lâng lâng tâm trạng, gặm nhấm nỗi nhớ thì một bàn tay lạnh ngắt sờ vào gáy anh. Anh giật mình:
– Đã nói là đánh tiếng trước rồi, vỡ tim rồi này – anh gắt lên.
– Xì, nhát gan như gì ý.
– Kệ tui, mà không ngủ đi.
– Sao anh không ngủ đi?
– Chưa thích.
– Nhớ chị ấy à?
– Ai?
– Chị lúc tối gọi ấy, chị ấy là người yêu anh à?
– À ừm.
– Xinh nhỉ?
– Ừm.
Nhỏ không nói gì nữa, chỉ lấy ghế ngồi cạnh anh. Bầu trời đêm đầy sao, còn bên ấy có lẽ đang là hoàng hôn rồi. Anh rút bao thuốc, châm một điếu, nhỏ Ngọc Anh nhìn anh ngạc nhiên:
– Anh biết hút thuốc á?
– Ừm.
– Nhưng anh đang bị bệnh mà?
– Thi thoảng hút thì không sao, hút nhiều mới lo chứ.
– Chị ấy có biết anh hút thuốc không?
– Có.
– Thế mà chị ấy cũng chấp nhận được anh cơ.
– Có gì đâu mà không chấp nhận được, hút thuốc đâu phải là xấu đâu.
– Mùi khó chịu bỏ xừ, mà sau này chúng ta phải sống cùng nhà sao? – nhỏ khịt khịt mũi, anh thấy vậy cũng dập điếu thuốc đi dù mới hút được hai, ba hơi.
– Thì đành phải thế thôi chứ biết làm sao được. Cậu thương bố cậu sớm tối, tớ thương mẹ tớ tần tảo. Càng đông người càng vui mà đúng không? – anh quay ra nhìn nhỏ, nhoẻn miệng cười.
– Hồi sáng nay tôi ghét anh lắm, nhưng sau thấy anh đau đớn với cánh tay, tôi thấy sợ. Sau đó bố tôi kể lại chuyện về thương tật ở cánh tay của anh, tôi lại thấy thương anh nhiều hơn. Nên lúc nãy chị ấy nói chuyện với mẹ, tôi mới ngó vào xem, tôi muốn biết chị ấy là người như thế nào mà khiến một thằng bất hảo như anh lại phải như thế – nhỏ chống cằm, nói một tràng dài với anh.
– Nhưng chuyện ấy thì liên quan gì đến việc chúng ta sẽ sống chung nhà? – anh hỏi vặn lại nhỏ.
– Thì tôi mới lên đây và ngồi nói chuyện với một tên biến thái như anh, tôi nghĩ hai chúng ta nên chia sẻ cho nhau. Sau này ở chung rồi, đỡ phải cãi nhau hay hằm hè nhau về một vấn đề nào đó, đúng không? – nhỏ hấp háy mắt với anh, ánh mắt sắc lẹm tự dưng biến đi đâu hết.
– Vậy cậu muốn chia sẻ cái gì?
– Thì về hoàn cảnh, tính cách, sở thích, những thứ gì anh có thể chia sẻ được.
Anh trầm ngâm một lúc. Tính cách của anh vốn nội tâm, chẳng muốn chia sẻ bất cứ điều gì trong lòng cho ai nghe hết, ngay đến mẹ anh cũng chỉ chia sẻ chút ít. Nay bỗng nhiên xuất hiện một cô bé từ sáng sớm đến nhà, sau đó sẽ ở chung nhà với anh, lại đòi anh chia sẻ, anh có điên đâu mà làm thế. Đang mải suy nghĩ thì nhỏ Ngọc Anh đánh nhẹ vào vai anh:
– Để tôi trước đi. Từ bé đến giờ, trong nhà chỉ có tôi và bố tôi thôi. Đặc thù công việc của bố tôi, chắc anh biết, đi sớm về khuya. Từ bé tôi đã phải sống tự lập. Từ việc nội trợ đến học hành, tự chăm sóc bản thân, tôi phải tự làm hết. Nên khi biết tin sẽ đến sống chung với mẹ con anh, tôi đã rất hào hứng, bởi tôi cũng thích những điều mới mẻ. Biết đâu có mẹ, có anh sẽ khiến cuộc sống của tôi trở nên đầy đủ hơn.
– Vậy mẹ cậu đâu?
– Mẹ tôi mất rồi, từ lúc tôi còn bé.
– Vậy à, tôi xin lỗi, tôi không biết.
– Thật ra, tôi là trẻ mồ côi, được bố Quang nhận nuôi trong một chương trình cứu trợ. Tôi về với bố khi gần được ba tuổi.
– Thế là chú Quang trước giờ không lấy vợ sinh con sao?
– Không, tôi và bố sống như vậy đến bây giờ á. Tôi cũng chẳng biết bố ruột tôi là ai, chỉ biết là tôi có mẹ, nhưng mẹ tôi mất rồi, và bố Quang nhận nuôi tôi thôi.
Nhỏ rơm rơm nước mắt, anh thấy nhỏ đáng thương không kém gì mình. Anh chìa cái vai ra, nháy nháy bảo nhỏ:
– Này, cho cậu mượn. Cậu cũng giống tôi, tôi cũng không biết bố ruột mình là ai, vì mẹ không nói cho tôi biết. Nhưng thôi không sao, tôi chấp nhận điều đó. Giờ tôi thấy mẹ tôi như này, tôi thấy vui hơn nhiều, hehe – anh cười, cố gắng tạo chút không khí vui vẻ.
– Từ giờ tôi sẽ là em gái của anh, vậy nên anh đừng có bắt nạt tôi đấy.
Nhỏ cũng từ từ tựa vào vai anh. Lúc này, nhỏ đã khóc thút thít. Anh chẳng biết nói gì hơn ngoài việc kể cho nhỏ nghe cuộc sống của mình từ nhỏ, rồi những câu chuyện lặt vặt và tính cách của mẹ để nhỏ hiểu hơn. Nhỏ nói nhỏ quý mẹ anh, bởi nhỏ thấy mẹ anh hiền hậu, tốt tính. Hi vọng rằng sau này mọi chuyện sẽ ổn, không có những hiềm khích từ việc con anh, con tôi...
Anh ngồi đó, không khí lặng yên của màn đêm tĩnh mịch. Thi thoảng có vài tiếng xe máy của đám thanh niên làng đi chơi đêm về. Nhỏ Ngọc Anh đã ngủ trên vai anh, anh cũng muốn ngồi thêm chút nữa nên không gọi nhỏ dậy. Châm thêm điếu thuốc, từng đợt khói nhả ra trắng xóa. Bỗng anh có tin nhắn:
“Anh ơi anh ngủ chưa” – tin nhắn từ nhỏ Linh.
“Tớ chưa, tớ đang ngồi ngắm sao.”
“Khiếp, người khô khan cục cằn như anh mà cũng biết ngắm sao.”
“Sao không? Chúng ta có mắt và phải biết nhìn những gì trước mắt chứ.”
“Rồi rồi, em không đôi co thắng được với anh, trời lạnh và sương đấy. Anh vào nhà đi.”
Anh không nhắn thêm với nhỏ nữa. Cái anh cần bây giờ là một tin nhắn hoặc cuộc gọi từ em gái. Anh không muốn em gái gieo quá nhiều hy vọng thêm cho nhỏ Linh. Đêm giao thừa hôm qua là một ví dụ điển hình, anh đã đi quá giới hạn mà bản thân cho phép đối với Linh rồi. Anh đang yêu em gái, người anh yêu là em gái, anh không muốn tình cảm của mình dành cho em gái bị sứt mẻ bởi những thứ mới mẻ khác. Dù đó chỉ là một cái nắm tay hoặc một cái ôm... Nhưng anh đã lầm...
Đề xuất: [Sẽ review] Ê! Tao thích mày!