23. Chương 23: Phần 1 - Cuộc hội ngộ bất ngờ

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 23: Phần 1 - Cuộc hội ngộ bất ngờ

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mở mắt ra đã gần tám giờ sáng, cậu xuống nhà thì thấy mẹ và bé Ngọc Anh đang nấu bữa sáng, vừa trò chuyện vừa cười nói rôm rả. Hôm qua uống rượu nên sáng dậy cậu hơi đói, đón lấy bát phở thơm ngon từ tay bé Ngọc Anh, cậu ăn ngấu nghiến. Bé nấu ăn giỏi thật, nhất là phần nước dùng, cậu uống hết sạch không còn giọt nào. No bụng, cậu uống vài ngụm nước vối của ngoại để lót dạ, rồi quay sang hỏi mẹ:
— Mẹ ơi, sáng nay nhà mình không đi chúc Tết à?
— Chút nữa mẹ với chú Quang đi, con có đi không? Ngọc Anh có đi không?
— Thôi, đi chúc Tết bạn bè của mẹ thì con làm gì? — Cậu lắc đầu.
— Thế con ở nhà với anh Nam nhé — bé Ngọc Anh thấy cậu thế liền từ chối luôn.
— Vậy ở nhà nghỉ ngơi, không thì mượn xe cậu đưa Ngọc Anh lên thành cổ chơi nhé. Ngọc Anh đi thì nhớ cẩn thận đấy.
Mẹ dặn dò hai đứa xong, đưa cho cậu ít tiền. Cậu chẳng ngại mà nhận, tiêu tiền của mẹ không ai giỏi bằng con mà.
Một lúc sau, mẹ cậu đi, ngoại cũng được dì đón sang nhà dùng cơm, chỉ còn cậu với bé Ngọc Anh ở lại. Cậu mở điện thoại lướt Facebook, toàn thấy ảnh chúc mừng năm mới, trong khi chẳng thấy ai gọi mình. Cậu nhớ bé Mai nhưng cũng chẳng dám gọi vì bé đã dặn mình rồi.
Đang loanh quanh thì điện thoại rung, bé Linh gọi đến:
— Alo!
— Anh ơi, em đang ở thành cổ Sơn Tây, làm thế nào để đến chỗ anh bây giờ?
Cậu ngạc nhiên, không biết bé về đây làm gì. Đường xá xa xôi, bụi mù mịt. Thật kỳ lạ, hôm qua bé hỏi địa chỉ quê mình kỹ thế. Cậu ngập ngừng một lúc, thôi thì bé đã cất công rồi, không thể để bé quay về được. Cậu nói đại:
— Cậu hỏi làng xxx, sau đó đến đó hỏi nhà ông bà yyy, họ chỉ cho. Không thì cứ đi đến cổng làng, tớ ra đón. Cũng gần thành cổ thôi, không xa lắm đâu.
— Dạ, thế để em tự hỏi, anh không đi xe mà bảo đón em.
— Không sao, cứ vào đến cổng đi, tớ sẽ tìm cách.
Cậu tắt máy, gọi bé Thư đang ở trên phòng. Bé chạy xuống, quần áo váy vóc tươm tất, hôm nay mặc váy đen dài tay, tóc buộc đuôi ngựa có cái nơ trên đầu, son nhẹ màu hồng, mặt trang điểm chút, đặc biệt kẻ mắt khiến đôi mắt nhỏ trở nên to tròn hơn. Cậu hơi ngỡ ngàng nhưng rồi cũng quen.
— Sang nhà cậu lấy xe đi, nhà ba tầng, cổng màu xanh cuối ngõ kia — cậu chỉ.
— Thế mình đi luôn à anh?
— Không, đi ra đây tí đã rồi đi sau.
Bé chạy sang lấy xe, một lúc sau trở về cùng chiếc Air Blade và hai cái mũ bảo hiểm. Cậu lên xe, đội mũ, chỉ đường cho bé chạy ra cổng làng. Mấy thanh niên trong làng nhìn bé cứ trố mắt.
Ra đến cổng, chưa thấy bé Linh đâu. Từ thành cổ đến đây chỉ hơn một cây số, đường thẳng, không khó đi. Đang định gọi thì nghe tiếng xe phía sau:
— Anh ơi, em đây!
Bé nhìn thấy cậu, cười tít mắt. Bé mặc váy zip da, đi bốt cao đến đầu gối, bên trong là áo trễ vai nhưng che bởi áo khoác da. Thấy bé Ngọc Anh, bé Linh hơi ngạc nhiên, hai bên đều nhìn nhau.
— Ai đây anh? — cả hai bé cùng hỏi.
— Thôi về đi, đứng đường giải thích à? Bớt hỏi đi, đau cả đầu — cậu gắt nhẹ, ra hiệu cho bé Ngọc Anh chạy xe.
— Anh lên đây, em chở anh — bé Linh kéo áo cậu.
Cậu xuống, leo lên xe bé Linh. Bé Ngọc Anh thấy thế không vừa ý, lườm cậu nhưng bé kẻ mắt nên lườm không sắc bén như hôm qua. Cậu hơi gai người vì đường làng lồi lõm, lên xe bé Linh chắc an toàn hơn.
Về đến nhà ngoại, dựng xe vào sân, cậu đưa bé Linh lên phòng khách ngồi. Trời lạnh khiến bé run lên sau quãng đường dài. Cậu đưa bé cốc nước vối nóng, bé chà chà tay:
— Em cảm ơn.
— Rồi nói đi, sao lại về đây? Đi xe thế không sợ à? — cậu hỏi nghiêm giọng.
— Tại em nhớ anh, em về đây với anh không được à? — bé bĩu môi.
— Ai đây anh? — bé Ngọc Anh hỏi.
— À, giới thiệu với Linh đây là…
— Tôi là Ngọc Anh, em gái anh Nam. Bạn là ai?
— Mình là Linh, học cùng lớp anh Nam. Sao lại là em gái? Mình biết anh Nam có anh hay em gì đâu?
Cậu lắc đầu, giờ mà chục người hỏi mình về vấn đề này, cậu chán chẳng buồn giải thích nữa. Cậu ngồi đó mặc cho hai bé nói chuyện tự giải thích.
Nhìn đồng hồ đã mười giờ rưỡi sáng, giờ này chẳng đi chơi đâu được. Mẹ cậu và chú Quang chắc không về ăn trưa, ngoại cũng sang nhà dì rồi. Cậu gọi điện cho Hải:
— Lô, đang ở đâu?
— Em đang chơi với bọn thằng Lâm, thằng Hà. Chúng nó vừa hỏi sếp, sếp gọi em luôn.
— Hay quá, gọi luôn mấy thằng đó vào ngoại uống rượu. Bạn tao về chơi.
— Ok sếp, em đang về gần đến nhà nội rồi.
Cất điện thoại, bé Linh và bé Ngọc vẫn đang nói chuyện, có vẻ thân thiết hơn. Bé Ngọc Anh giỏi phết, vừa xinh gái lại mồm mép thân thiện, ai nói chuyện cũng ưa. Dù hôm qua cậu mới gặp bé nhưng sau buổi tối trò chuyện, cậu thấy thương bé vì hoàn cảnh giống mình, thậm chí còn đáng thương hơn.
— Ngọc Anh, đi nấu cơm đi. Một lát nữa thằng Hải với mấy thằng bạn tụi tui vào đây ăn cơm.
— Anh đi nấu đi, thức ăn có sẵn rồi, sao sai em — bé vênh mặt.
— Tay tui thế này nấu được lâu rồi.
— Thôi, để em nấu. Thức ăn để đâu anh?
Bé Linh nói xong đi thẳng vào bếp, bé Ngọc Anh theo sau. Một lúc sau, chiếc xe kẹp ba đến, thằng Lâm và thằng Hà thấy cậu thì tay bắt mặt mừng. Hai thằng này là nhóm trẻ chăn trâu ngày xưa, chơi với nhau từ bé, nhưng mỗi năm chỉ gặp hai tháng hè. Hai thằng bằng tuổi thằng Hải, nhưng thằng Hải gọi cậu là anh nên chúng xưng ông tôi với cậu, dần thành quen dù cậu kém chúng ba tuổi.
Trưa hôm đó, cả ba thằng say sưa với nhau, bé Linh cũng uống chung cho vui, còn bé Ngọc Anh không uống. Bé nói không uống được rượu bia, ngửi thôi đã thấy say. Trong bữa ăn, thằng Lâm thích bé Linh, mời liên tục. Cậu biết nhưng kệ vì chẳng liên quan gì. Ấy vậy mà trong lòng cậu có chút bực tức.
Bé Linh lịch sự nên cũng uống, mời lại. Thấy thái độ thằng Lâm, bé xích lại gần cậu, gắp thức ăn cho cậu, đôi khi đổ rượu từ chén mình qua cho bé và cằn nhằn cậu uống ít. Ăn xong đến một giờ chiều, cả ba thằng say túy lúy. Ba thằng rủ cậu đi chơi nhưng cậu từ chối, một phần vì mệt, một phần nếu đi thì có hai cái đuôi theo sau. Cậu lên phòng ngủ đến ba giờ chiều, mặc hai bé thích làm gì thì làm.
Chiều mẹ cậu về, theo sau là hai người trông chạc tuổi mẹ, giới thiệu là cô Hồng, chú Đức, bạn thân từ bé của mẹ. Cậu chào lễ phép, cô Hồng giúp đỡ cậu nhiều lần khi sang bên Đức. Mẹ cậu thấy bé Linh ở đây thì thoáng ngạc nhiên nhưng vẫn vui vẻ:
— Linh về tận đây chơi à cháu? Cháu đi gì về?
— Dạ cháu chào bác, chúc bác năm mới sức khỏe, an khang thịnh vượng. Cháu về từ sáng, đi xe máy.
— Thế mà thằng kia chẳng báo gì với bác, bác mừng tuổi cho Linh nhé.
Mẹ cậu lôi ra lì xì mừng tuổi cho bé Linh. Cậu chẳng để ý vì đang nhận lì xì từ cô Hồng. Lạ là gần bốn giờ chiều mà bé Linh không định về. Mùa này trời tối sớm, cậu sợ bé đi trời tối nguy hiểm. Cậu kéo bé ra sân hỏi:
— Này, cậu không định về à?
— Về đâu? Mai em mới về à?
— Ờ hay nhỉ, đi thế bố mẹ không nói gì à? Lại đang là ngày Tết nữa.
— Chuyện đó anh không phải lo. Tối nay em ở lại đây với anh là được — bé ghé sát tai cậu nói nhỏ khiến cậu rùng mình, đẩy bé ra nhẹ.
— Đang ở quê, đừng làm trò đấy đi.
— Hì hì, trêu anh tí cho vui mà.
… Tối đó cậu không uống rượu, trưa nay một trận đủ rồi. Cơm xong, mẹ cậu bảo bé Ngọc Anh đi cùng mẹ và chú Quang đi chúc Tết mãi trên Ba Vì. Chắc mẹ hiểu nên để cậu với bé Linh có không gian riêng. Bé Ngọc Anh không thích lắm, xị mặt lưỡng lự nhưng vẫn phải đi vì sau này lo cho bé vào ngành Công an. Tám giờ tối, mẹ đi, ngoại ngủ sớm, chỉ còn cậu với bé Linh ngoài phòng khách.
— Đi chơi không?
— Dạ đi chơi ở đâu anh?
— Lên đình chơi. Có mang quần áo không? Đi tắm đi rồi đi. Lên đình đừng mặc váy.
— Em có mang, để em đi thay. Đợi em chút.
Bé chạy ra mở cốp xe, lấy quần áo đi tắm. Cậu ngồi nghịch điện thoại. Hôm nay không thấy em gọi, chắc em bận. Dạo này cậu vừa nhớ em nhưng lại thấy em xa cách hơn. Hồi ấy mới biết yêu là tình đầu, có nhiều cảm giác mới lạ. Khi ở gần nhau, ngày nào cũng thấy nhau, bây giờ xa cách, khoảng trống khiến lòng cậu thấy khó chịu.
Điện thoại rung, em gọi:
— Anh đây, sao cả ngày hôm nay mới gọi cho anh?
— Hi chồng, hôm nay vợ bận quá. Cả nhà đi picnic mà chồng.
Em thay đổi xưng hô khiến cậu thấy vui hơn dù hơi sến.
— Không gọi thì cũng phải nhắn tin chứ.
— Ui anh không biết đâu. Bố mẹ em cấm tiệt khi đi cùng gia đình, cứ lấy điện thoại ra hí húi là bị mắng.
— Thế lấy điện thoại nhắn cho anh một tin cho anh đỡ lo. Nhắn qua Facebook ấy — cậu nói giọng dỗi.
— Vâng, em biết rồi. Dạo này học đâu cái kiểu đụng tí lại dỗi đấy hả?
— Từ lúc yêu em đó. À Linh hôm nay về đây em ạ.
— Thế nó đâu ạ? Sao nó biết quê chồng mà về?
— Hôm qua Linh hỏi nên anh nói về quê ở Sơn Tây, sáng gọi thì thấy ở đây rồi — cậu phân trần.
— Thế giờ nó về rồi à chồng? — em hỏi dồn dập.
— Linh bảo ở lại đây, đang tắm trên nhà.
Em im lặng lâu, cậu biết em đang nghĩ gì. Dù không biết em nói gì với Linh trước khi em đi nhưng cậu tin không con gái nào chấp nhận chuyện như vậy. Nhất là khi đó là người thích bạn trai mình. Sau hơn một phút im lặng, cậu lên tiếng để yên tâm em:
— Anh biết vợ đang nghĩ gì. Đừng lo lắng nhiều quá. Anh vẫn là anh, và anh vẫn yêu Mai Anh nhất mà…
Bên kia nghe tiếng thở dài, rồi tiếng cười khúc khích sau câu của cậu.
— Anh học đâu cái kiểu nịnh đầm là gọi tên cúng cơm của người ta ra đấy.
— Anh chỉ yêu Mai Anh Sún của anh thôi. Tin anh nhé?
— Vâng, không tin anh thì liệu anh có cơ hội để gần anh mấy ngày hôm nay không? — em nói giọng đùa nhưng cậu cảm giác đanh thép trong lời nói.
Cậu nói chuyện với em một lúc thì thấy bé Linh đi xuống. Em biết nên dặn dò cậu vài câu rồi tắt máy với lý do bố mẹ gọi. Bé Linh mặc bộ thể thao, áo khoác cũng thể thao, bộ đồ bó sát khoe đường cong khiến cậu chảy máu cam.
— Đi đi anh.
— Ờ, đi bộ cho thoải mái.
— Lên đình thì có gì anh?
— Chỗ gần giếng ngồi cho mát.
— Èo, chán chết. Có chỗ nào thoải mái hơn không? Lên đình em cứ sợ.
— Thế thì ra lên đập ngồi vậy.
Nói rồi cậu và bé đi xuống đập. Buổi tối ở quê yên tĩnh, không khí trong lành. Đường ra đập tối om om vì chưa lắp điện, nhưng yên tĩnh và thoáng. Bé Linh đi được đoạn thấy hơi sợ, bám chặt lấy tay cậu:
— Anh ơi, gì mà tối thế?
— Cứ đi đi. Lên đập là có người. Toàn mấy đôi yêu nhau lên đó hóng gió thôi.
— Thế mình là đôi thứ mấy hả anh? — bé cười hỏi.
— Là đôi bạn thân — cậu quay lại cười nhẹ.
Bé im lặng, cậu nghe thấy bé thở dài. Đi thêm đoạn nữa ra đến đập. Ở đây có trạm bơm nước từ sông lên ruộng. Cậu kéo bé nhảy lên mương nước, đi từ từ lên nóc nhà máy bơm. Chỗ này cao và bằng phẳng, nhìn xuống là đồng rộng, xa xa là ánh đèn đường, phía sau là dòng sông làng. Mùa hè chỗ này chật kín người hóng gió. Hôm nay Tết, trời lạnh nên không có ai. Cậu chìa dép cho bé ngồi, còn mình nằm hẳn xuống, ngước nhìn bầu trời.
— Anh ơi, năm nay em sẽ không thi đại học anh ạ.
— Tại sao? — cậu ngoái đầu hỏi.
— Em không thích học đại học. Học xong bốn năm cũng chẳng để làm gì.
— Hâm, học xong mới có tương lai. Không học thì làm gì?
— Anh chẳng biết gì cả. Học chỉ là con đường ngắn nhất thôi, không phải con đường duy nhất. Em tự tin không học vẫn thành công. Bốn năm đại học xong ra đi làm thuê, trong khi em dành bốn năm để làm nhiều việc khác.
Cậu im lặng. Bé nói cũng có phần đúng. Người như cậu không học chỉ đi làm ngợm. Còn bé Linh thông minh nhất lớp, có khi hơn cả em vì em chăm học. Trước thi bé chẳng ôn gì mà điểm vẫn đứng đầu.
— Sau này em thành công rồi, em sẽ quay lại tìm anh.
— Để làm gì? Nói như chuẩn bị xa nhau lắm rồi ấy nhỉ.
— Để giành giật anh. Vì yêu anh. Em chẳng sợ mang tiếng xấu là đi giật người yêu của người ta đâu — bé lè lưỡi.
— Nói như đi giành món đồ vậy — cậu nói giọng lạnh tanh. Bé biết hơi quá, nắm lấy tay cậu.
— Em nói vậy thôi. Chứ trước sau gì anh chẳng về bên em. Mặc dù em biết trong lòng anh lúc này chẳng có em mà chỉ có Mai thôi. Nhưng chẳng hiểu sao em cứ vậy. Trong em có niềm tin lớn lắm.
Cậu bật cười. Đến giờ cậu vẫn không hiểu mình có gì để ba cô gái thích. Vừa xấu, vừa bố láo, vừa nghèo, vừa què cụt, tương lai chẳng biết đến đâu. Em thì như vậy, cậu và em yêu nhau, không hỏi nhiều vì em ghét. Nhưng bé Linh thì sao? Cậu ngồi dậy, quay nhìn bé Linh:
— Này, tớ hỏi một câu. Phải nói thật lòng.
— Vâng anh hỏi đi.
— Tại sao lại thích tớ?
Bé im lặng. Không gian im bặt. Gió se lạnh thổi qua. Bé xích vào cậu, bất ngờ ngả đầu vào ngực cậu. Cậu dang tay ôm bé sợ bé ngã.
— Em không thích anh.
— Vậy tại sao lại như thế này?
— Mà em yêu anh, Nam ạ?
— À rồi rồi. Vậy tại sao lại yêu tớ?
— Bây giờ nói cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ thỏa trí tò mò của anh thôi. Em sẽ không nói đâu. Nếu anh muốn nghe, trước hết hãy yêu em đi đã — bé đưa tay áp vào má cậu, đôi mắt long lanh nhìn âu yếm.
Câu trả lời của bé khiến cậu không thể hỏi thêm. Cậu nhìn bé, bốn mắt chạm nhau. Cậu thấy đôi mắt bé thật đẹp, ướt như phản chiếu từng vì sao trên bầu trời. Cậu luôn dặn lòng hạn chế tiếp xúc với bé như thế này nhưng chẳng hiểu sao lần này cậu không thể đẩy bé ra. Mùi thơm của bé khiến cậu mê mẩn. Dưới ánh sáng yếu ớt, bé thật đẹp. Vẻ đẹp của bé khác với em. Em là vẻ đẹp thuần khiết, trong sáng. Bé lại đẹp ma mị, quyến rũ. Đôi môi đỏ mọng khiến cậu không kiềm chế được. Tim cậu đập thình thịch….