Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 27 - Những phút giây cuối cùng
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm thức dậy, Nam thấy mình hơi mệt mỏi vì hôm qua uống quá nhiều rượu. Đến tận hai giờ sáng, chị Hoài Thu mới đưa cậu về phòng. Thằng Hưng tối qua không thấy về, chắc lại đi cùng cô gái ấy. Nam vươn người dậy, đi vệ sinh cá nhân, rồi kéo rèm ra ngoài. Hôm nay trời không nắng, âm u như sắp mưa. Biển ngoài kia mù mịt, nhìn thật buồn. Không khí lạnh hơn hẳn đêm qua, khiến cậu run cầm cập.
Nam thèm phở, bụng đói cồn cào. Cậu mở điện thoại, thấy đã tắt hai ngày. Có rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn. Tin nhắn từ mẹ, từ Ngọc Anh, từ Linh, từ Thư, từ bạn bè cùng lớp và từ em gái. Cậu đọc hết, toàn là những lời hỏi thăm, lo lắng. Linh gửi nhiều tin nhắn nhất, toàn là những lời lo âu, tưởng chừng như cô bé sẽ khóc vì lo cho cậu. Thư chỉ dặn dò cậu cẩn thận, chăm sóc bản thân. Cậu không dám đọc tin nhắn của em gái, sợ trong đó có điều gì làm tổn thương mình. Cậu liền gọi cho Hưng.
- Alooo!
- Đi đâu cả đêm không về?
- Hề hề, say quá đi đêm ở ngoài, giờ tao về đây.
- Nhanh lên, tao đợi đi ăn sáng.
Cậu cúp máy, nhớ đến mảnh giấy chị đưa tối qua, trong đó có số điện thoại của chị. Cậu bấm gọi, nhưng vài lần không thấy nghe máy, đành nhắn tin: "Em Nam đây, chị dậy chưa? Có muốn đi ăn sáng không?"
Cậu vứt điện thoại xuống, vào vệ sinh cá nhân. Lúc ra ngoài, điện thoại báo có cuộc gọi từ chị.
- Ưmmm.. Ưmm, Nam dậy sớm thế?
- Gần chín giờ rồi mà, chị?
- Một giờ chiều mới là sáng của chị. - Chị nói giọng ngái ngủ, khiến Nam bật cười.
- Thôi dậy đi, chị có đi ăn sáng không?
- Haizz, thôi thì dậy sớm một bữa vậy. Xem buổi sáng Hạ Long dạo này có khác gì nhiều không? Em đi xe gì, không thì để chị qua đón.
Nam đồng ý rồi tắt máy, đứng ra ban công hút một điếu thuốc. Không khí ở đây trong lành như quê cậu vậy, chắc nhờ gần biển. Bên dưới vẫn đông người, hôm nay là cuối tuần. Nam tính nếu không có gì thay đổi, sáng mai sẽ về. Đi mấy ngày như vậy cũng giúp cậu tạm ổn hơn, ít nhất nỗi đau trong lòng đã vơi bớt.
Tiếng cửa cạch, Hưng về trong bộ dạng mệt mỏi, ngáp ngắn ngáp dài.
- Đêm qua hoạt động quá sức à?
- Ờ, hơi mệt.
- Bỏ bạn đi với gái, mày được.
- Mày cũng vậy còn gì? Mà tối qua sao quen với cô gái ấy?
- À, tình cờ gặp thôi. Gặp từ chiều lúc tao ở ngoài bãi biển.
- Cô ấy ghê lắm đó, mày cẩn thận. Tao nghe con Hương nói dạng người ăn chơi có học thức đó.
Nam cười. Ăn chơi mà có học thức nghe đúng về chị. Chị tốt nghiệp đại học loại giỏi, nhưng sao lại làm DJ trong bar, còn quản lý nữa. Nhìn chị, Nam biết chị là tiểu thư nhà giàu. Đất Quảng Ninh toàn đại gia tiền tỷ thôi.
Đang mải suy nghĩ, chị gọi, bảo đang đợi ở dưới, đi xe chị luôn. Nam cùng Hưng xuống thang máy. Lên xe, Hưng chào chị, chị cười gật đầu. Hôm nay chị mặc bộ đồ ngủ Hello Kitty, khiến Nam bật cười, cứ nhìn chị mãi khiến chị đỏ mặt.
- Thằng ranh, hôm qua thì nhát gan, hôm nay nhìn như muốn ăn thịt chị à?
- Đâu có, nhìn chị mặc đồ buồn cười thôi.
- Tại chị sợ Nam đợi lâu nên đi luôn. Đi ăn bún cá Song nhé, chị cho hai thằng đi. Quán nhà chị, ngon nổi tiếng luôn.
Chị lái xe đi, đến một nhà hàng cổ kính, phong cách Trung Quốc. Chị gọi ba bát bún cá Song. Nam nhớ vị thơm, ngọt, cá nhạt, phải ăn kèm nước chấm mới ngon. Ăn xong, chị hỏi Nam có ngon không, có no không. Nam ôm bụng cười, xua tay.
Hưng ăn xong gọi thêm một bát nữa mang về, bảo Nam sang khách sạn mang cho cô Hương. Chào chị lễ phép, Nam lên xe taxi đi luôn. Chỉ còn Nam với chị ở lại.
- Thế giờ đi đâu? - Chị hỏi.
- Em biết được đâu, em đâu phải người ở đây?
- Thế đi café đi, đợi chị về thay quần áo được không?
- Vâng, tùy chị.
Nam và chị về nhà chị. Chị nói ở một mình, căn nhà ba tầng kiểu biệt thự mini, đẹp hơn của Nam nhiều. Chị dặn Nam ngồi phòng khách, chị lên phòng thay đồ. Phòng khách sang trọng, sofa mềm, bàn để vài vật trang trí, tường treo tranh nghệ thuật màu sữa. Nam tiến đến xem tranh, là ảnh chị chơi nhạc, song song là ảnh chị mặc áo cử nhân. Hai bức ảnh hoàn toàn khác nhau, một bên hiện sự già dặn, quyến rũ, một bên hiền lành, nhẹ nhàng. Nhưng cả hai đều đẹp. Quả đúng là dân ăn chơi có học thức.
Chị đưa Nam sang Hòn Gai, ngồi quán café view biển yên tĩnh, nhấp nhẹ capuchino. Chị hỏi Nam:
- Tối mai Nam sang bar chơi nhé? Mai chị đánh bốn bài ở đó.
- Hì, chắc thôi ạ. Sáng mai em phải về, thứ hai còn đi học.
- Chán nhỉ, chị quên mất Nam phải đi học. - Chị nhìn ra cửa, mắt ánh lên vẻ xa xăm.
- Thế mai Nam về sáng à? Nam đi gì về?
- Bọn em đi xe máy. Em thích đi rong ruổi, bảo Hưng chở em đi.
- Đợi chị một lát.
Chị lấy điện thoại, chiếc iPhone 4 màu vàng, gọi ai đó. Chị ra ban công nói chuyện, lát sau mới vào.
- Xong!
- Xong gì ạ?
- Chị vừa xin nghỉ rồi. Cả ngày hôm nay chị sẽ đưa Nam đi chơi.
- Dạ, liệu có được không chị? Đi chơi ở đâu ạ?
- Xem nào, hôm nay mùng một, mình lên chùa Cái Bầu đi lễ đi. - Chị nháy mắt với Nam.
Nam hơi lưỡng lự. Đi chùa cũng được, cậu muốn tịnh tâm, lên đó yên tĩnh. Nhưng cậu sợ làm phiền chị.
- Chùa đó thiêng lắm đó, ước gì được nấy. - Chị nhìn Nam, mắt nháy liên tục, Nam đành gật đầu.
Chùa Cái Bầu cách trung tâm Hạ Long 80km, thuộc huyện Vân Đồn, Quảng Ninh. Khi đến, Nam cảm nhận được sự yên tĩnh, cực kỳ yên tĩnh. Vẻ đẹp chùa xây dựng dựa lưng vào núi, mặt hướng ra biển, thế phong thủy tuyệt vời.
"Công danh sự nghiệp thì xuống Cửa Ông,
Xin tình, xin khỏe thì lên Cái Bầu."
Đây là câu chị nói trên xe. Trước khi đi, chị thay đồ lễ chùa, giản dị. Hai chị em mua hoa quả, hương, thắp hương tại các ban thờ. Đến ban chính, Nam và chị cùng khấn cầu. Nam không biết chị cầu gì, nhưng thấy chị cầu lâu.
- Tí nữa mình ăn chay cùng sư thầy. Chị vừa xin rồi. - Chị nói khi hai chị em ngồi ghế đá, ngắm biển từ cao.
- Vâng.
- Xì, chuyện với Nam chán chết. Nãy Nam cầu gì đó, kể cho chị nghe được không? - Chị nắm tay Nam, lắc lắc năn nỉ.
- Chị hâm thế, nói ra mất thiêng. Thế chị cầu những gì hử?
- Không nói đâu, hehe. Chị thường lên đây lắm, yên tĩnh tránh xa sự đời. - Chị cười tươi.
- Chị làm như chị già lắm không bằng, mới hai mươi hai tuổi thôi mà.
- Xì, em làm sao mà hiểu được. Hai mươi hai tuổi nhưng đầy đứa không bằng chị đâu nhé.
Nam đúng, mới gặp chị nhưng qua vẻ ngoài thấy chị thành công, xinh đẹp, giỏi giang, có nhà riêng, xe riêng. Điều không phải ai cũng có được, nhất là với tuổi chị.
Nam và chị ăn cơm chay với sư thầy, khá ngọt, đồ có tôm, thịt làm từ bột. Nam ăn đậu, rau muống, ngọt cực. Ăn xong, hai chị em dạo trong khuôn viên chùa, hỏi han vài câu. Nam kể hoàn cảnh gia đình cho chị, chị cũng kể không ngần ngại. Bố mẹ chị cũng ở đây, chị ra ngoài sống tự lập từ năm nhất đại học. Chị chơi DJ là đam mê, không có lý do gì cả.
Đến khoảng ba giờ chiều, hai chị em hạ lễ, xin phép về. Nam đỡ chị cầm túi, chị đưa thêm một cái nữa.
- Ơ.. cầm giúp chị cái này để chị đóng túi vào nào.
Nam im lặng đứng trân trân.
- Ơ Nam không nghe thấy gì à, cầm hộ chị.
- Em không cầm được.
- Ơ, tại sao? - Chị nhìn Nam ngạc nhiên.
- Không có gì đâu, chị cầm giúp em, em chỉ cầm một túi thôi. - Nói xong, Nam đi thẳng xuống xe, bỏ lại ánh mắt khó hiểu của chị.
Cả quãng đường, Nam giả vờ ngủ, không nói gì với chị. Cậu liếc nhìn bàn tay, nỗi chán chường lại tăng lên. Bàn tay giờ đã ổn hơn, cử động nhẹ được, nhưng vẫn chán. Mấy hôm qua, nhờ chị, nhờ những niềm vui ở Hạ Long, Nam quên mất vấn đề này, vấn đề dẫn đến chia tay em.
Nam thích ngồi biển, chị biết đặc biệt đặt đồ, tối nay sẽ nhậu cùng cậu. Hai chị em uống rượu, chị nói có bình rượu ngon, sẽ chiêu đãi Nam. Khác với hôm qua, chị mang vải bạt ra trải lịch sự. Cảm giác như chị và Nam đang đi picnic. Phụ chị trải đồ, chị mua nhiều hải sản. Chị nói muốn đãi Nam những gì ngon nhất của Hạ Long, để Nam nhớ về nơi đây.
Sau vài chén rượu mơ ngon, dễ uống, chị gắp đồ ăn cho Nam, kể chuyện chị khi sinh viên. Hóa ra cô gái DJ trong bar học giỏi, bốn năm liền lớp trưởng kiêm bí thư lớp, phó bí thư đoàn trường, kết nạp Đảng. Chị học luật, đại học Luật Hà Nội, trường danh giá.
Sau hơn chục chén rượu, chị chuyển ngồi cạnh Nam, không đối diện nữa.
- Hì hì, chị ngồi đây ngắm biển.
- Biển đêm thích quá, chị sống ở đây nghe cũng thích nhỉ.
- Xì, chán òm, chị thích Hà Nội hơn, nhiều chỗ chơi.
- Em thích Hạ Long, nhất định em sẽ quay lại.
- Mai Nam về rồi, chị sẽ rất nhớ Nam. - Chị nói giọng buồn.
- Em cũng sẽ nhớ chị, cảm ơn chị vì mấy ngày ở đây đã đưa em đi chơi.
Chị không nói gì, cầm chén rượu uống hết, mặt nhăn lại vì rượu chua. Nam cười khì.
- Sao Nam không tâm sự với chị mà cứ nhìn trời, nhìn biển thế?
- Tại khi có chuyện, em nghĩ không nên nói với ai, hãy nhìn lên bầu trời. Bầu trời rộng lớn sẽ chứa được những uất ức. - Nam vừa nói vừa ngả ra sau, nhìn bầu trời đầy sao.
- Xì, câu này chị nghe lâu rồi, toàn đi cóp văn của người khác để nói thôi. - Chị lè lưỡi trêu Nam.
- Nhưng đúng hoàn cảnh, đúng thời điểm mà chị, haha. - Nam cười lớn, cười trong nỗi uất ức. Không khóc được, đành cười. Muốn để lại đây tất cả ký ức, để biển, để hoàng hôn mang đi. Muốn về sẽ là người khác, không còn nhớ, không còn đau.
- Bây giờ chị để ý, tay Nam sao đây? - Chị cầm tay Nam, đưa lên xem.
- À, một cô bạn em từng nói, đây là cái giá phải trả cho việc giữ lại tình yêu chị ạ?
Chị nhìn Nam không hiểu, Nam lấy chai rượu tu ừng ực. Đêm cuối ở Hạ Long, muốn uống say, quên hết mọi thứ. Ngày mai trở về sẽ là con người khác, không vương vấn.
- Thôi uống thế say đó, say rồi ai nói chuyện với chị. - Chị giằng chai rượu của Nam, đóng nắp, đặt xuống.
- Chị có muốn nghe chuyện của em không? Người lạ?
Nam kể tất cả, từ tính cách, hành động, cuộc sống trước và sau khi gặp em, về tai nạn, những tháng ngày xa em, đánh mất em thế nào. Chốt lại lý do xuống đây: trốn tránh. Chị im lặng nghe, rất chăm chú, nhíu mày khi nghe đến tai nạn, nhưng vẫn lắng nghe. Nam khóc, nhưng không nấc, chỉ chảy nước mắt, mặn còn rượu đắng.
Chị phủi đống cát trong lòng bàn tay Nam, đặt lên bàn tay cậu một nụ hôn. Nam ngạc nhiên định rút tay, nhưng vẫn giữ.
- Đôi môi của chị là liều thuốc thần kỳ, chị tin sẽ chữa lành mọi vết thương. Cái này thưởng cho em vì em đã gặp được chị. - Chị nắm tay Nam, mỉm cười, hàm răng trắng đều. Trong men rượu, Nam thấy chị giống em quá, mắt nhòe đi.
- Chị cũng từng đoán em buồn vì tình yêu, nhưng không nghĩ em chịu đựng nhiều đến vậy. Qua lời kể, chị tin cô gái Mai Anh mà em kể là tốt. Nếu có thể, Nam nên ngồi lại lắng nghe giải thích của Mai Anh. Để sau này không thấy tiếc nuối.
Chị nói đúng, có lẽ Nam nên nghe em giải thích. Mấy ngày qua em nhắn tin, gọi điện nhiều, Nam trốn tránh vì sợ đau. Có lẽ đã quá khi nghĩ chiều theo cảm xúc là đúng. Nam yêu em nhiều lắm, sao lại chấp nhận buông em ra để người khác mang em đi.
- Hoài Thu, em cảm ơn chị. - Nam quay sang nhìn chị, miệng nhoẻn cười.
- Chàng trai hoàng hôn rất đặc biệt với chị, cố lên.
Ăn uống xong, ba chai rượu hết, Nam đã say. Cậu cùng chị dọn đồ, chị đòi đưa đi dạo biển. Nam đồng ý, vừa chiều theo chị, vừa giã rượu. Từng bước chân trên cát mỏi nhừ, chị nắm tay Nam không buông, thi thoảng ngân nga câu hát tiếng Anh.
Bất ngờ chị kéo Nam ôm cổ, bốn mắt nhìn nhau. Cảnh tượng giống hệt hôm qua.
- Chị muốn xin thuốc lá hả?
- Hôm nay chị không muốn hút, chị xin cái khác được không?
- Vậy chị cần gì?
- Hơi thở của em…
Chị hôn Nam, một nụ hôn sâu. Nam thấy chị khóc, dòng nước mắt chảy dài. Nam không biết tại sao chị khóc, nhưng nhận ra chị thiếu nỗi buồn, toàn những niềm vui.
- Nhật Nam, chị sẽ không bao giờ quên cái tên này.
- Hoài Thu, cái tên thật đẹp, em sẽ mãi không quên chị đâu.
Cảm ơn chị, người lạ…