Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 32: Trở về
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Như đã nói, tôi xin phép dừng lại biến cố tại đây và tua về khoảng giữa tháng 5. Tôi rất sợ tiết lộ thông tin, vì tôi đã thêm khá nhiều chi tiết về nhân vật trong hồi ký này rồi. Về thời gian, địa điểm hay tên tuổi, tôi giờ đã khá ổn định, và tôi không muốn cuộc sống của mình cũng như các nhân vật trong câu chuyện bị xáo trộn, nhất là nếu tiếp tục viết phần này sẽ lộ ra nhiều mặt tối của xã hội và gây tổn hại nghiêm trọng đến nhiều người… Mong mọi người thông cảm giúp tôi.
Thêm một điều nữa, tôi sẽ không bỏ cuộc dù bất cứ hoàn cảnh nào, đây là lời hứa của tôi với Mai Anh, và tôi sẽ tôn trọng lời hứa đó. Các bạn có thể đọc, suy ngẫm và chia sẻ cùng tôi, tôi rất cảm ơn. Nếu khi đọc các bạn buộc miệng thốt lên “toàn bịa đặt, chém gió” thì tôi cũng rất vui vì các bạn đã đọc hết. Nếu các bạn có như thế, cứ coi đây như một hồi ký tự sáng tác, và đọc nó để giảm căng thẳng sau những ngày làm việc mệt mỏi. Còn bây giờ, let’s go, từ đây trở đi sẽ không còn chuyện của cuộc đời tôi nữa, tôi sẽ tập trung vào cốt lõi của hồi ký này… đó là tình yêu của tôi và Mai Anh!
…
Cánh cổng trại tạm giam mở ra, tôi lúi húi bước theo anh công an, tay ôm bọc đồ toàn là quần áo và một số vật dụng cá nhân. Hít thở không khí bên ngoài, thoải mái và sảng khoái. Thời gian trong đây tôi đã học được nhiều điều. Hy vọng rằng từ giờ trở đi, tôi sẽ không vướng vào bất cứ chuyện gì liên quan đến pháp luật nữa. Lần này thoát được, thật đúng nghĩa là “may mắn”.
Tôi, chú Quang và Ngọc Anh đang đứng chờ tôi dưới tán cây bàng bên ngoài. Thấy tôi đi ra, tôi chạy ào đến ôm tôi, khóc nức nở:
— Huhu anh ơi…
— Đừng khóc nữa, anh về rồi đây…
Chú Quang bước đến, khuôn mặt chú hằn rõ vẻ mệt mỏi:
— Chú Quang, à bố, con cảm ơn và xin lỗi.
— Thôi về thôi, ơn huệ gì, người một nhà cả, tao là bố mày thì tao phải lo cho mày chứ.
— Về thôi, nay em sẽ nấu một bữa thật ngon cho anh tẩy uế, anh trai của em bản lĩnh lắm… — Ngọc Anh tươi cười ôm nhẹ lấy tôi.
Sau tất cả, là gia đình và tình yêu của tôi…
Tôi chở tôi trên con đường về nhà, trời hôm nay nắng gắt, mùa hè đã đến. Nhìn tôi kín mít trong bộ áo chống nắng và đang lái xe, trông khá buồn cười.
— Anh yêu, có nhớ em không? — Tôi ngoái lại hỏi tôi.
— Nhớ, mà sao không vào thăm anh?
— Em muốn vào nhưng bố không cho, em còn đi lo việc cho anh nữa…
— Em vất vả rồi, anh xin lỗi vợ — Tôi vòng tay ôm lấy tôi, tôi có vẻ gầy hơn trước.
— Anh biết rồi thì sau này phải đối xử tốt với em đó, em không cần gì cả, chỉ cần anh ngoan ngoãn hơn và nghe lời bố mẹ và em là được rồi.
— Anh liệu đủ điều kiện thi tốt nghiệp năm nay không em?
— Có, cô Thanh sau khi nghe mẹ trình bày thì đã làm đơn cho anh gửi ban giám hiệu rồi, bây giờ anh chỉ cần trả nợ bài kiểm tra và tập trung ôn tập thôi. Còn đúng một tháng nữa để anh cố gắng…
Tôi trầm ngâm, cuối cấp nhưng tôi xảy ra bao nhiêu chuyện khiến tôi mất cân bằng trong cuộc sống. Tôi may mắn rằng vẫn còn gia đình và đặc biệt là tôi ở bên tôi những lúc tôi gặp chuyện. Nhất là tôi, cô tiểu thư muốn gì được nấy, nhưng lại cãi lời bố mẹ để ở bên tôi, chịu khổ cùng tôi. Gục mặt vào tấm lưng của tôi, nước mắt tôi chảy.
— Thôi nào, em hiểu anh đang nghĩ gì, giờ mọi chuyện ổn rồi, cố lên anh — Tôi nắm chặt tay tôi, tay còn lại vẫn lái xe.
— Ngày mai sẽ khác.
— Em tin chồng — Tôi đưa tay tôi lên, thơm nhẹ qua lớp khẩu trang.
…
Thời gian thấm thoát trôi, tôi trở lại việc học với mục tiêu đỗ tốt nghiệp và kì thi đại học sắp tới. Tay tôi lúc này đã nhuần nhuyễn trở lại dù ghi chép nhiều khiến tôi mỏi rã rời. Nhưng tôi không nản, các thầy cô cũng cảm thông với tôi, cảm thông với số phận và những chuyện tôi phải chịu nên tạo điều kiện cho tôi rất nhiều. Ví dụ như các môn như Công nghệ, tin học, giáo dục công dân, các thầy cô gọi tôi lên kiểm tra dạng vấn đáp để bù điểm tôi còn thiếu. Nói là kiểm tra nhưng toàn gọi tôi lên trò chuyện, có khi là bắt tôi hát một bài hoặc trả lời vài câu hỏi linh tinh là cho tôi điểm kiểm tra miệng và 15 phút rồi. Suốt 15 ngày, tôi trả nợ điểm trong khi các bạn lao đầu vào ôn tập.
Tối về tôi và tôi cùng Ngọc Anh tổ chức học nhóm ở nhà. Các môn văn sử địa tôi ôn khá kĩ vì tôi sẽ thi khối C, cả ba đứa đều quyết tâm đỗ đại học nên khi học nhóm đều rất nghiêm túc. Tôi ở bên tôi chăm sóc và kèm tôi học, nhiều đêm tôi thức khuya để kèm tôi vào môn như Toán Lý Hóa Tiếng Anh để tôi có thể thi trả nợ điểm và thi tốt nghiệp. Có lúc tôi gật gù vì quá buồn ngủ nhưng vẫn ngồi cạnh để động viên tôi làm bài tập khiến tôi cảm động và càng có nhiều quyết tâm hơn…
Mẹ tôi và bố Quang đã quay trở lại để đi học cao cấp chính trị và tiến trình tiến sĩ của mẹ tôi. Thi thoảng mẹ tôi gọi về cho tôi động viên ba đứa tôi… Mẹ tôi nghe tôi kể tôi quyết tâm học hành và thay đổi thì mừng lắm, khóc trong điện thoại suốt. Thời gian trôi qua, biến cố của tôi dường như đã đi vào dĩ vãng và chẳng ai nhắc lại nữa…
Một tối khi vừa ăn cơm xong, tôi đề nghị đưa tôi và Ngọc Anh đi ăn kem, Ngọc Anh thì lưỡng lự bởi nhỏ chẳng muốn làm phiền hai đứa tôi. Tôi và tôi dạo này cũng ít có không gian riêng như đi chơi hay là gần gũi nhau bởi việc học hầu như chiếm hết thời gian rồi. Chỉ có lúc ôm nhau ngủ là được gần gũi thủ thỉ đôi chút, đôi khi lúc tôi muốn thì tôi khá mệt nên hay từ chối tôi khiến tôi hậm hực dỗi tôi, lúc tôi muốn thì tôi lại đến tháng. Nên hầu như chuyện đó của tôi và tôi trong thời gian gần đây cũng khá ít…
— Thôi anh chị đi đi, mua về cho em, em còn cả đống bài tập chưa làm kìa — Nhỏ Ngọc Anh từ rửa bát, vừa ngó ra nói với tôi.
— Thôi đi tí rồi về thì làm.
— Thôi anh chị đi đi, em đang đau bụng không ăn kem được — Tôi thấy Ngọc Anh đỏ mặt khi nói xong câu đó.
Tôi chưa hiểu gì thì tôi kéo tay tôi thì thầm:
— Thôi đừng hỏi nữa, Ngọc Anh nó đang đến tháng, lúc chiều nó sang xin tôi cái đó mà.
Tôi à lên thì tôi bịt mồm tôi lại lườm, tôi cười khì khì rồi đẩy tôi lên phòng thay đồ. Tôi ngoái vào kêu Ngọc Anh:
— Có muốn ăn gì cho ấm bụng chút không?
— Dạ được thì mua trà sữa cho em — Ngọc Anh nói nhưng mặt vẫn đỏ.
— Ok.
Tôi chở tôi ra một quán kem ngoài vòng xuyến, thời tiết hôm nay khá nóng nên quán rất đông, hầu hết toàn các cặp đôi mặc bố mẹ chở con ra đây thôi. Yên vị, tôi và tôi gọi một lẩu kem bảy vị.
— Anh thích vị gì nhất — Tôi đưa một miếng kem lên đút cho tôi.
— Anh thích vị dâu.
— Tại sao?
— Vì nó ngọt ngào như em vậy — Tôi cười khì, đút lại cho tôi một miếng kem.
— Xì lại lẻo mép, nhưng mà em thích, thưởng cho anh một miếng vị dâu nè, hihi.
Đón lấy miếng kem to tổ bố từ cái thìa của tôi, tôi đang thở để giảm bớt cái lạnh trong miệng thì tôi đập tay tôi, hất hàm ra hiệu cho tôi:
— Anh nhìn kìa.
Tôi quay ra thì thấy Linh đang tay trong tay đi vào quán với một anh chàng nhìn rất thư sinh, trông trắng trẻo và đẹp trai, mỗi tội là bốn mắt. Tôi nhìn theo khoảng một phút, Linh ngồi cách tôi bốn bàn, vừa ngồi xuống, Linh đưa mắt lên nhìn thấy tôi, ánh mắt bỗng trở nên sững sờ. Còn tôi thì sau khoảng mười giây nhìn về phía Linh, tôi cũng quay mặt về lại.
— Cho em thêm một miếng dâu nè — Tôi xúc rồi đưa lên mồm cho tôi, tôi cũng ngạc nhiên không kém, mắt tròn xoe nhưng miệng vẫn há ra đón lấy miếng tôi.
— Anh không có cảm xúc gì à?
— Cảm xúc gì? Em nói gì anh chả hiểu.
— Linh kìa?
— Thì kệ Linh, Linh đi ăn cùng bạn trai, có gì đâu mà em ngạc nhiên vậy? — Tôi vẫn bình thản xúc kem ăn.
— Anh không buồn sao?
— Ô hay nhỉ, tại sao anh phải buồn?
— Vì những gì nó đã thể hiện với anh.
— Nếu như người đó là em, thì anh sẽ rất là buồn, còn tại sao anh phải buồn vì một người con gái khác mà không phải là em?
— Xì nói gì khó hiểu ghê, chung quy lại là có buồn hay không?
— Có, buồn vì ăn mãi chả hết kem nè, ăn đi bà.
Tôi tươi cười xúc kem cho tôi, còn về chuyện tôi có buồn hay không thì tôi không định hình được. Nó thấy cảnh Linh tay trong tay với một người khác, tôi buồn chứ, buồn vì những gì Linh nói với tôi ở chòi quân sự, những gì Linh khẳng định khi pháo hoa vừa hết. Nhưng tôi không trách gì Linh, bởi tôi là người phũ Linh trước, bây giờ Linh như vậy tôi càng mừng hơn. Nói vậy thôi, cảm xúc hụt hẫng trong tôi xuất hiện khá nhiều.
Ăn xong, tôi ra trả tiền rồi nắm tay tôi đi qua bàn của Linh để ra ngoài, phút chốc bốn cặp mắt nhìn nhau, ánh mắt của Linh nhìn tôi thoáng buồn, đôi môi mấp máy khi định nói gì đó. Nhưng không để Linh nói, tôi đã lên tiếng trước:
— Ồi Linh với người yêu đi ăn kem à?
— Nam với Mai bây giờ về à? — Linh trả lời, lời nói thoáng buồn.
— Ừ tớ về thôi, Nam dạo này học nhiều hơi mệt nên tớ đưa Nam đi chơi chút. Linh và người yêu về sau nhé, có người yêu đẹp trai như vậy mà chưa ra mắt đâu — Tôi nói nhấn vào chữ “người yêu” khiến Linh càng buồn hơn, tôi thấy mắt Linh rưng rưng chực khóc.
Không đợi Linh trả lời, tôi kéo tôi ra bãi gửi xe, tôi thì vùng vằng khiến tôi thả tay tôi ra:
— Sao anh phải kéo em vậy, anh đau lòng à hay thế nào? — Tôi gắt lên với tôi.
— Em nói vớ vẩn gì vậy.
— Anh có thấy ánh mắt nó nhìn anh không? Nó như đang muốn giải thích với anh đó.
— Vậy thì liên quan gì đến anh? Sao em cứ suốt ngày nhạy cảm về một tình huống không rõ ràng vậy — Tôi bắt đầu to tiếng hơn với tôi.
— Nhạy cảm, anh hiểu gì mà bảo em nhạy cảm, em không như vậy liệu em giữ anh được đến lúc này không? Còn anh thì sao, cái ánh mắt anh nhìn nó, không phải là hụt hẫng hay sao? — Giọng tôi bắt đầu lạc đi, tôi im lặng sau câu nói đó của tôi, chỉ kê lại đống xe để dắt xe của tôi ra.
— Anh luôn như vậy, đồ đa tình, đồ tham lam khốn kiếp.
Tôi vừa khóc vừa chạy đi sau câu nói, tôi lên xe và nổ máy đuổi theo tôi:
— Mai Anh, lên xe đi về cùng anh.
— Không, anh cút đi.
— Lên xe nhanh lên, anh không có như vậy.
Tôi đứng lại, quay ra nhìn tôi, mắt vẫn chảy nước mắt.
— Vậy em hỏi anh, anh thấy nó như vậy anh có tiếc không?
— Anh có tình cảm với Linh, nhưng nó không nhiều đến mức khiến anh trở thành một thằng tồi trong tình yêu của em.
— Anh chắc chứ?
— Anh xin thề.
Tôi không nói gì, leo lên xe ngồi ôm chặt tôi vẫn khóc thút thít.
— Đưa em đến một nơi.
— Em muốn đi đâu?
— Nơi anh xem pháo hoa.
Tôi hơi khựng người vì câu nói đó của tôi, tại sao tôi biết và vì sao tôi lại muốn đến đó. Câu chuyện tôi đang đi quá xa và rời khỏi tầm suy nghĩ của tôi rồi. Tôi chưa kịp trả lời thì tôi đã cắn vai tôi đau điếng:
— Anh sợ điều gì à? Lúc anh ôm nó, hôn nó ở đó thì anh có sợ không?
— Sao… sao em biết?
— Anh từng làm những gì em đều biết hết… Chị Hoài Thu anh có nhớ không? Anh có cần em kể tường tận cho anh biết không?
Tôi giật mình, tim tôi đập nhanh hơn sau lời nói ấy của tôi, tại sao tôi lại biết, nếu như là chuyện của tôi với Linh thì tôi biết cũng là một điều đơn giản thôi là do Linh nói. Nhưng chuyện về chị, chỉ có tôi và chị biết chi tiết mọi chuyện, thằng Hưng đi cùng tôi cũng chỉ biết tôi quen với chị thôi chứ không biết tôi và chị đã làm những chuyện gì? Vậy tại sao tôi lại biết. Một dòng suy nghĩ chạy ngang qua trong đầu tôi, có lẽ tôi đang cố bắt thóp tôi.
— Em đang cố bắt thóp để anh khai hết đúng không?
— Đến bây giờ mà anh vẫn còn chối với em sao? Anh nghĩ rằng để giữ được anh thì chỉ bằng tình yêu của em thôi là đủ à?
— Em thật đáng sợ? — Tôi thở dài.
— Bây giờ anh biết chưa muộn đâu?
— Anh thua em rồi, em đã biết những gì?
— Em vốn để mọi chuyện lặng yên vì nó thuộc về quá khứ, chuyện của anh và chị Thu em không có trách anh, em còn cảm ơn chị vì đã tạo tác động cho anh trở về bên em. Chuyện của con Linh em cũng không trách vì chính em là người nhờ nó chăm sóc cho anh trong thời gian em sang bên đó. Nhưng điều mà em thất vọng nhất, đó lại là anh, Nam ạ… Anh vẫn luôn lừa dối em — Em vừa nói vừa vòng tay ôm chặt tôi, hành động và lời nói ấy càng khiến tôi sợ hơn.
— Tại sao em lại biết chị Thu?
— Em thay đổi số điện thoại của anh trên Facebook của em, chị ấy tìm được và nhắn tin cho em qua Facebook vào buổi tối trước khi anh về. Chị ấy sợ anh không đủ can đảm để nghe em giải thích nên đã trò chuyện với em rất nhiều. Chị ấy cũng nói những tâm trạng của anh đã gặp phải cho biết để em có thể hiểu anh hơn…
— Chị nói gì với em nữa?
— Chị nói chị xin em một nụ hôn từ anh mà không báo trước, chị ngưỡng mộ tình yêu của anh dành cho em, nhưng thứ mà chị chưa bao giờ nhận được trong mỗi cuộc tình chị đã trải qua. Em đã từng hi vọng anh sẽ không dấu em mà kể về chị cũng như cuộc gặp về chị cho em biết. Nhưng suốt ngần ấy thời gian, anh vẫn im lặng Nam ạ. Anh có biết em buồn như thế nào khi bao lần gặng hỏi anh về những ngày anh ở Hạ Long, nhưng anh luôn né tránh và đổi chủ đề không?
Tôi thở dài, ngón tay tôi gõ đều lên mặt kính của đầu xe máy, tôi không trách chị vì đã kể với tôi mà chỉ thấy biết ơn chị hơn. Chị luôn muốn tôi trở thành người đàn ông hoàn hảo trong mắt của chị, mạnh mẽ, can cảm và tự tin để đối mặt trước những sóng gió cuộc đời.
— Anh xin lỗi, anh sợ anh nói ra sẽ ảnh hưởng đến chuyện của chúng ta, lúc đó chúng ta mới trở về bên nhau, anh không muốn có bất cứ chuyện gì khiến mình phải suy nghĩ thêm nữa — Tôi nắm lấy tay tôi đặt lên trên lồng ngực của tôi.
— Nam của em, sau cùng anh đều không làm gì có lỗi với em, tất cả những chuyện đó đều là do họ chủ động, em không có trách anh, nhưng sau này anh hãy thật thà với em và đừng nói dối nữa được không?
— Anh nhớ rồi, đây sẽ là lần cuối cùng.
— Vậy đưa em đến đó đi.
Tôi nổ máy xe và quay đầu chạy về nơi tôi và Linh đã xem pháo hoa. Dọc đường đi, tôi và tôi không nói câu nào với nhau, nhưng thi thoảng tôi lại xiết vòng tay ôm chặt tôi, tôi cũng thường đưa tay nắm lấy tay tôi trên những đoạn đường vắng xe qua lại. Những hành động đó, đều thay cho lời nói hết rồi.
Hai lần đến đây, tôi chỉ mới nhớ mang máng một số lối rẽ nên có lúc tôi đi nhầm đường lại phải quay lại, vòng vèo mãi một lúc sau mới đến, dựng xe xuống, tôi thấy tôi cười khúc khích:
— Sao em lại cười?
— Hihi em cười vì vui, chứng tỏ chồng em vẫn yêu em rất nhiều?
— Tại sao?
— Vì nếu như là đặc biệt thì anh sẽ không quên đường đâu.
Tôi cũng bó tay với cái kiểu suy luận của tôi, hồi đó đường thì tối, rẽ ngang rẽ dọc tôi đâu thể nhớ được khi chỉ mới đến đây có hai lần. Nhưng tôi cũng không giải thích nữa, nếu như suy nghĩ đó làm em vui thì tôi chấp nhận. Dù sao tôi cũng nói đúng một vế mà, đó là tôi yêu tôi rất nhiều…
Tôi đưa tôi lên căn chòi quân sự quen thuộc, không gian vẫn tĩnh lặng với một màu đen của màn đêm. Xung quanh các chòi khác cũng có mấy đôi đang ngồi tâm sự. Tôi rút dép ra đặt xuống để tôi ngồi vào cho đỡ bẩn, tôi chỉ quay ra nhìn tôi cười, rồi nhảy lên ngồi thẳng vào lòng tôi, tay ôm cổ và mặt đối mặt… Tôi từ từ hôn tôi rồi thủ thỉ:
— Chỗ này tối quá, hay mình làm gì đi hihi….
Đề xuất Tâm Linh: Trùng Tang Thất Xác