33. Chương 33: Cuộc đối đầu

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 33: Cuộc đối đầu

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối tháng 5, khối 10, khối 11 đã được nghỉ học. Dưới cái nắng oi ả đầu hè, sáu chiếc quạt trần chạy liên tục vẫn không làm dịu bớt không khí ngột ngạt trong căn phòng học. Nó vẫn cặm cụi làm nốt bài kiểm tra Hóa, đây là bài kiểm tra cuối cùng của cuộc đời học sinh. Có chút bồi hồi, chút tiếc nuối, ngẩng lên nhìn lũ bạn cùng lớp, đứa nào cũng mệt mỏi, trông giống như đàn gấu trúc trong sở thú. Nộp bài xong, nó trở về chỗ, mồ hôi vẫn lấm tấm trên trán. Em đi xuống lấy khăn ướt lau mồ hôi cho nó.
—Anh làm được không?
—Anh làm được gần hai mươi câu, còn lại khoanh bừa thôi. – Nó cười nhăn nhở với em.
—Thế nếu khoanh bừa sai hết thì sao? – Em trợn mắt lườm nó.
—Thì cũng đúng một vài câu chứ.
—Anh đừng vớ vẩn, điểm thấp sẽ không đủ điều kiện thi đâu. – Em gắt nhẹ.
—Bà đừng lo, anh toàn khoanh bừa rồi còn ngồi giải thích cho hắn nữa. – Nhỏ Thư đang soi gương, quay sang nói với em.
—À, thế thì tốt. Cảm ơn bà. – Em cười với Thư rồi quay sang lườm nó, thấy mùi thuốc lá, nó đứng lên kéo em đi.
—Xuống căng tin đi, anh đói rồi.
… Trống vắng, im ắng, đi qua mấy lớp đều thấy học sinh cặm cụi làm bài tập. Nó ngoảnh lại nhìn sân trường, tiếng ve vẫn kêu, hoa phượng đỏ rực dưới nắng chói chang. Chỉ còn không đầy mười ngày nữa, chúng sẽ bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT, rời xa mái trường, rời xa tuổi học sinh.
—Này chồng, chồng ăn gì không?
Nó nhận chai Sting và bánh bao từ tay em, lắc đầu cười.
—Dạo này anh mệt không?
—Em còn mệt hơn anh nhiều. Mắt em trũng xuống rồi. – Em nhón cho nó một miếng snack, nụ cười tươi rói như xóa tan mệt mỏi trên gương mặt thanh tú của em.
—Chỉ cần anh quyết tâm, khó khăn thế nào em cũng chấp nhận. – Nó cầm tay em, nói chuyện vui vẻ. Em kể về nước Đức xa xôi, cảnh đẹp nơi ấy, hoàng hôn buồn khiến em nhớ nó. Bố mẹ em dường như đã biết tình cảm của em dành cho nó. Bố em không nói gì, chỉ nhận xét nó giống mình thời trẻ, nông nổi nhưng cá tính. Mẹ em thì nhất quyết phản đối vì gia cảnh nhà nó và tính cách ngỗ ngược của nó. Lúc đó, mẹ em định giữ em ở lại, nhờ tác động của chị Lan và bố em, em mới quay lại đây. Đó là lý do suốt mấy ngày em không liên lạc được với nó. Nó tự trách mình không hiểu em, giận dỗi, dẫn đến cãi nhau rồi chia tay.
Tiếng chuông vào tiết vang lên. Nó định ngồi thêm vì tiết sau là ôn tập Văn, nhưng em kéo nó lên lớp. Nó theo em lên lớp, đi được nửa đường thì máy báo có tin nhắn:
“Tao muốn gặp mày.”
“Ai vậy?” – Nó nhắn lại.
“Mày không cần biết, yên tâm chỉ là chuyện nói chuyện thôi.”
“Chúng ta có quen nhau không?”
“Có, đừng nói với Mai, 11h tại Paloma.”
“Được.”
Nó tắt điện thoại. Chẳng biết ai nhắn, nhưng tin nhắn nhắc đến em, liệu người này có liên quan đến em không? Đang suy tư thì em vỗ nhẹ vào người nó.
—Gì mà đứng đực ra đấy, có tin nhắn hả?
—Đâu có, chỉ tin nhắn quảng cáo thôi. – Nó xoa xoa cánh tay, cười nhăn nhở với em.
—Liệu hồn đấy, vào lớp đi nhanh lên.
—Vâng thưa sếp.
Cả buổi học, nó không tập trung được. Nó nghĩ đến người nhắn tin là ai, gặp nhau để làm gì, cảm thấy hồi hộp và tò mò. Thời gian trôi chậm hơn thường lệ.
Tiết ôn tập thứ tư tan, nó nói em có việc ra cổng gặp bạn, dặn em cầm sách vở, tan học sẽ đón em. Em lưỡng lự nhưng vẫn để nó đi, dặn dò cẩn thận.
—Anh vừa dính vụ này, tốt nhất cẩn thận. Em thấy bất an. – Em xắn tay áo sơ mi, lộ vết sẹo xù xì trên tay nó.
—Yên tâm đi, anh chỉ gặp bạn thôi. – Nó trấn an em.
—Em thấy bất an, hay em đi cùng anh nhé?
—Hâm à, tiết sau tiết toán, em ở lại ôn rồi tối còn dạy anh. Yên tâm đi mười phút rồi quay lại. – Nó vỗ lại tóc em, bước ra cửa lớp xin phép bác bảo vệ ra ngoài lấy đồ. Nó ra ngoài, ngó nghiêng xung quanh rồi đi đến Paloma.
Đến cổng, nó đứng nhìn vào, rút điện thoại định gọi thì có tin nhắn:
“Vào đi, bàn trong cùng, tao mặc áo trắng.”
Nó vào, nhìn thấy quán vắng khách, cuối quán có một thanh niên ngồi nhấp cà phê. Hình dáng quen quá, nó đã gặp ở đâu đó nhưng không nhớ.
Lại gần, nó nhận ra là thằng Hiếu, thằng đi SH trắng. Lòng nó hơi khựng lại. Không biết chuyện gì nữa không? Nghĩ một lúc, nó bước đến ngồi đối diện.
—Không ngờ lại là anh?
—Ngồi đi, uống gì không?
—Không, tôi không ngồi uống nước với tiểu nhân. – Nó cười khẩy.
—Haha, mày vẫn mạnh mồm đấy nhỉ. Một tháng trong trại giam, tao tưởng mày bớt ngông rồi chứ. – Thằng Hiếu vừa cười lớn vừa vỗ tay.
Nó để ý thấy vài bàn xa có mấy thằng ngồi nhìn vào bàn nó và Hiếu, nhếch mép châm điếu thuốc. Nó cười khẩy.
—Mày vẫn tiểu nhân như vậy, muốn nói chuyện nhưng chuẩn bị sẵn bọn ngoài kia à? Muốn đánh chết tao lần nữa à?
—Không, mấy thằng em tao chỉ muốn thư giãn đầu óc thôi. Tao có chuyện muốn nói với mày thật.
—Tao không có nhiều thời gian. Nói nhanh lên. – Nó chỉ lên đồng hồ treo tường, mặt không biến sắc.
Sau nhiều chuyện, nó giờ đã chai sạn, không còn sợ hãi. Dù biết bọn họ có thể xông vào đánh nó, nó vẫn mặc kệ. Nó biết nhẫn nhịn, nhưng không có nghĩa phải khúm núm.
—Vẫn câu chuyện cũ, tao muốn mày rời xa Mai?
Nó cười nhẹ, định đứng dậy thì Hiếu nói:
—Ngồi xuống đi đã, đừng nóng vội.
—Tao nghĩ không còn gì để nói với mày.
—Tao nghĩ còn. Mày nghĩ mày bước chân ra khỏi đây được à?
Nó gạt tàn thuốc, cầm lên. Hiếu dường như hiểu ý, ngồi dịch ra sau, ánh mắt trở nên sợ sệt.
—Mày… định làm gì?
Nó không nói, đứng lên. Bọn ngoài thấy vậy nhảy vào hết, đưa tay vào áo. Nó đếm được bảy thằng, kể cả Hiếu. Nó quay ra nói với Hiếu, mặt vẫn không biến sắc:
—Nếu là tao trước đây, giờ này mày đã ôm đầu nằm đây rồi. Mày vẫn tiểu nhân, thích ra kia solo đi, đừng chơi trò bẩy như vậy. Còn mấy thằng này, thằng nào đầu cứng hơn cái gạt tàn này thì vào đây. Chó cùng dứt dậu đấy. – Mấy thằng kia lặng bặt.
—Mày không hiểu tình yêu là gì, bớt lấy tiền bố mẹ mày làm trò cho thiên hạ xem. Một thằng như mày, nếu không có bố mẹ, làm được trò gì? Tao thấy đáng thương cho bố mẹ mày vô dụng và hèn hạ. – Hiếu mặt đỏ tía tai.
—Dù mày làm trò hèn hạ bẩn thỉu thế nào, mày cũng không bao giờ có được Mai. Ngay cả tao có chết. Bỏ đi, mày không thấy nhục à?
—Câm mồm, chúng mày còn đứng đấy à? Đánh chết con chó này cho tao. – Hiếu gầm lên chỉ tay vào mặt nó.
Nó nhếch mép cười. Trước khi đến đây, nó đã tưởng tượng nhiều tình huống, giờ phải đối mặt.
—Từ từ, tao muốn hỏi mày. – Nó nhìn thẳng Hiếu, gằn giọng.
—Vụ của tao, là mày bày ra đúng không? Việc nhà kia rút đơn kiện rồi lại nộp sau khi nhận đền bù cũng do mày giật dây? Việc thằng kia nhiễm trùng vết thương cũng là do mày?
—Haha, tao nghĩ mày biết hết rồi, hỏi tao làm gì? Việc nhiễm trùng không phải do tao, tao không có gan đâm người như mày. Là sự cố của bệnh viện, tao chỉ lợi dụng để đưa mày vào tù. – Hiếu cười lớn, vẻ sợ sệt trên mặt biến mất khi nhìn giọt mồ hôi lăn trên má nó.
—Thế tại sao cuối cùng chỉ bị gây rối trật tự công cộng?
—Đó là nhờ mày may mắn, cái Lan xuất hiện với chiếc ghi âm của thằng Huy cứu mày. Mà hôm nay mày không may mắn nữa đâu. Bọn chúng điếc à? Lên đi. – Hiếu gào lên, bọn nhóc định lao lên thì nó nghe tiếng đạp bàn ghế.
—***** chúng mày, thằng nào dám lên?
Thằng Hưng chạy vào, tay cầm gậy bóng chày, chỉ mặt từng thằng, bên ngoài sân đã nhao nhao lên tiếng gọi bọn Quân, Ơn, Hoàng… lớp nó và hội thằng Tiến, Thiên…
Thằng Hưng nắm tay nó đẩy ra sau lưng, bước lùi ra ngoài, miệng vẫn hét:
—***** thằng nào bản lĩnh thì vào đây.
Anh Tuấn chủ quán chạy ra, kéo tay nó đưa ra ngoài:
—Hưng, Nam, để anh làm ăn nữa không? Đánh nhau ra ngoài, đừng ảnh hưởng đến anh.
—Chúng nó quây em, anh không thấy sao? – Nó gắt nhỏ với anh Tuấn, giằng tay ra.
—Chúng mày ra khỏi đây hết, không tao báo công an. – Nó bước ra cửa, Hưng vẫn đứng trước nó đi lùi. Em từ đâu chạy đến bên cạnh, sờ sờ người nó, hoảng hốt.
—Chúng mày thích gì? – Hiếu lên tiếng, bọn nhóc thấy đông người cũng rén, đám đông tò mò đứng đầy trước cửa và dưới lòng đường, xe cộ không lưu thông.
Em bỏ tay nó, tiến đến trước mặt Hiếu:
—Anh Hiếu…
—Mai à, em đi về đi, ở đây…
Bốp. Em tát Hiếu. Nó đứng đó nghe rõ tiếng tát, rất mạnh.
—Em…
—Cái này là của người yêu tôi. – Bốp. Lại một cái tát.
—Cái này là của tôi, hèn hạ, chó má, cút đi. – Bốp. Lại một cái tát.
—Em dám tát anh ư? Em tát anh vì thằng chó này hả? – Hiếu sững sờ sau hai cái tát của em.
Bốp. Lại một cái nữa.
—Tôi đã nhẫn nhịn tha cho anh sau khi mẹ tôi gọi cho tôi, nhưng anh vẫn như vậy, thậm chí hèn hạ hơn. Tôi đã chứng kiến tất cả. Về nói với bố mẹ anh chờ điện thoại đi. – Nói xong, em đi về phía nó, kéo tay nó ra xe, bắt ngồi sau, lái xe lách ra khỏi đám đông, tăng ga bỏ đi.
—Em… để anh lái đi. – Nó ngoái lên nói với em.
—Ngồi im đi. – Em gắt lên, có lẽ đang rất bực.
—Để anh lái đi.
—Ngồi im, sao anh ngu thế?
—Sao em lại chửi anh?
—Em đã nói với anh là đừng bao giờ nói dối em, tại sao anh cứ thích nói dối em vậy? Nếu em không đi theo và gọi Hưng, giờ anh ra sao? Anh thích làm anh hùng à? Hay anh bị ngu vậy? – Em dừng xe, quay lại hét vào mặt nó.
—Tại anh có nhiều chuyện muốn hỏi nó, nên anh mới đồng ý gặp.
—Mọi chuyện anh đã hứa và thống nhất với em, nên quên đi, đừng bới ra nữa. Bây giờ anh đang bình thường. Tại sao anh cứ thích như vậy? Mọi người đã quá mệt mỏi vì anh. Em khóc rưng rức nhưng vẫn mắng nó.
—Anh chỉ muốn biết tại sao mọi chuyện thay đổi nhanh như vậy thôi.
—Anh không cần biết, anh chỉ cần biết anh đang đứng đây nói chuyện với em là thành quả và công sức của em, của chị Lan, của bố mẹ. Để anh trở lại bình thường, mọi người đã đánh đổi nhiều thứ, tiền và công sức. Em xin anh, đừng làm mọi chuyện rối hơn, đừng bới móc lên nữa. Khi anh ổn định học đại học, không còn xuất hiện nhiều ở đây, em sẽ nói cho anh biết. – Nó thở dài. Khi bị tạm giam, nó không biết chuyện gì xảy ra bên ngoài. Chuẩn bị tâm lý án nặng, đột nhiên được tha. Nó chỉ muốn biết chuyện gì xảy ra khi mình ở trong đó. Nhưng em, Ngọc Anh và bố mẹ không cho nó biết dù nó hỏi nhiều lần. Càng bí mật càng khiến nó tò mò.
Về đến nhà, nó lên phòng nằm vật ra giường vì mệt. Em lên phòng sau, lấy bộ quần áo mùa hè, mắt vẫn lườm nó rồi thay quần áo. Thấy vậy, nó trêu:
—Ui, hôm nay mặc toàn màu đen từ trong ra ngoài à, màu đen huyền bí hí hí. – Nó giọng ẻo lả.
Em quay ra lườm nó nhưng mặt đỏ lên.
—Anh vô duyên quá. Có xuống ăn cơm không thì bảo?
—Có. – Nó bật dậy, tiến ra cửa thì em quăng bộ quần áo vào mặt nó.
—Định mặc thế ăn à, không thấy nóng à. Thay ngay ra, đi ngâm đống quần áo này rồi chiều ngủ dậy giặt cho em.
—Tay anh đau mà. – Nó nhăn nhó.
—Cho chừa, em không cần biết. – Em quay đi.
—Mai Anh… – Nó gọi em bằng giọng năn nỉ ngọt nhất.
—Nhanh lên, đừng để em cáu, xong xuống ăn cơm, Ngọc Anh chờ rồi. – Em cáu.
Uể oải ôm đống quần áo vào phòng tắm ngâm xà phòng. Xong, nó xuống thấy Ngọc Anh và em đang ăn. Nó bực mình:
—Có phép lịch sự không thế, không đợi người ta xuống rồi bắt đầu ăn được ạ?
—Ngọc Anh phải đi học, đợi anh xuống muộn mất. Sao anh không nhanh lên mà ở đó gắt gỏng? Thế giờ anh có ngồi ăn không thì nói em một câu? – Ngọc Anh nói.
Nó lầm lũi ngồi xuống ăn. Dạo này nó hay đổi vai, trở nên hiền lành hơn, còn em thì suốt ngày cáu gắt mắng mỏ. Trước đây như vậy nó sẽ bỏ bữa vì tự ái cao. Lúc này, nó nghe em răm rắp, thấy sợ mỗi khi em quát. Tâm tính nó thay đổi nhiều sau vụ đó.
Đang ăn, em có điện thoại. Nó để ý em nhìn nó rồi nhìn điện thoại, quyết định ra ngoài nói chuyện. Nó tò mò nhưng tôn trọng riêng tư, ngồi nốt hai bát cơm. Ngọc Anh thấy vậy đập đôi đũa xuống bàn:
—Anh ăn từ từ đi, ăn như thằng chết đói thế.
—Tại mày nấu ngon. – Nó nhồm nhàm vừa nhai vừa nói.
—Hihi, anh trai em nay dễ thương thế, tối thích ăn gì em nấu?
—Cơm tiền, rau vàng, thịt bạc, không có thì quy ra tiền cũng được.
—Tưởng thế nào, hóa ra vẫn nhây như chó. Ăn đi. – Ngọc Anh vừa rít lên vừa gắp đầy bát cho nó.
—Mày ngáo à Ngọc Anh, để yên tao tự ăn. À, dạo gần đây sao chị Mai Anh của mày cứ khó tính thế?
—Người yêu của anh, anh lại đi hỏi em. Không phải vì anh sao? – Ngọc Anh chồng đống bát bẩn, mang ra rửa.
—Sao lại là tao?
—Anh đi mà tìm hiểu đi, bình thường anh thông minh lắm mà?
—Từ lúc mày ở đây, tao bớt thông minh rồi. – Nó nốt ít cơm, đứng lên đưa bát cho Ngọc Anh.
—Anh nói chuyện như thằng điên, anh tự đi mà hỏi chị đi.
—Ờ, thôi hỏi mày bằng không, pha cho tao cốc nước cam nhé.
—Có tay tự vào mà pha, ông lười quá.
—Pha đi, chiều tao cho cái này.
—Thôi, bị ông lừa nhiều lắm rồi, tự đi mà pha.
—Thôi pha đi, mày có pha không? Phòng bếp nhiều gián, tao chuyển nhà cho chúng lên phòng mày nhé. – Nó hất hàm hỏi.
—Chị Mai ơi, anh Nam bắt nạt em. – Nhỏ Ngọc Anh quay ra gào lên khiến nó giật mình, chạy biến lên phòng đóng cửa. Nó vẫn nghe tiếng em ở dưới nhà:
—Nam, anh xuống đây ngay cho em…
Hè hè, còn lâu nhé…