Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 38: Cuộc chiến bất ngờ
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau cơn mưa trời lại nắng, đó là câu người ta vẫn thường nói khi tự an ủi mình sau thất bại. Nhưng thực tế, hôm nay trời âm u và mưa phùn. Anh đứng ngoài hiên nhìn bầu trời, lắc đầu. Thời tiết thế này mà đi xe máy xuống Hạ Long thì đúng là "toang", chưa kể tay anh giờ lại đau nhức vì thay đổi thời tiết. Anh chỉ sợ đang đi mưa thì trời nắng, sẽ biết ngay thôi. Anh có đề cập đến chuyện đổi ngày đi, nhưng từ sáng dậy đến giờ, em chẳng thèm nói với anh một lời. Anh hỏi thì cũng chẳng được đáp, chỉ lúi húi sắp xếp đồ thôi...
Thôi thì đành chiều em vậy, cố đi đến đâu hay đến đó, không ổn thì đổi lái. Từ ngày anh bị thế này, bao chuyện xảy ra khiến anh bỏ đi cái tính sĩ diện. Ngồi sau người yêu mình cũng chẳng sao, dù biết vài thằng trẻ trâu nhìn anh bằng ánh mắt "Chó cắn không đau bằng ngồi sau đàn bà". Em đã sắp đồ xong, đi chỉ 3 ngày nhưng em vác nguyên một cái vali to tướng, và đó chỉ là đồ của em, đồ của anh em cho vào một cái vali khác. Anh nhìn thời tiết, bầu trời, từng hạt mưa rồi quay lại nhìn đống đồ, thấy ngán ngẩm vô cùng.
-Đi chưa vợ?
…
-Đi chưa Mai Anh yêu quý của anh?
…
Em vẫn chẳng thèm trả lời, anh thấy em kéo hai cái vali thì chạy ra đỡ hộ em, em ngước lên lườm khiến anh thấy lạnh sống lưng. Anh chẳng biết mình làm gì khiến em giận dỗi nữa, thôi thì cứ nhường em vậy, xuống đến Hạ Long đi chơi là lại hết dỗi ngay. Mùa này là mùa du lịch chính, có vẻ như đi vào thời điểm này sẽ rất vui. Anh cũng háo hức, không phải vì đi chơi, mà vì điều khác. Hạ Long – nơi có hoàng hôn tuyệt đẹp trên bãi biển, và có một người mà anh nhớ – Hoài Thu.
Anh tiến vào gara, dắt chiếc xe ra ngoài, anh cũng rũ cho sạch chiếc áo mưa đôi của anh và em. Đang tính mặc vào thì em đi ra, tròn mắt nhìn anh.
-Này, ai bảo ông là đi xe máy đấy?
-Thế không đi xe máy thì đi gì?
-Lại còn hỏi nữa à?
-Sáng giờ anh hỏi em có trả lời anh đâu mà anh biết được lịch trình của em là như nào?
Anh hậm hực rũ mạnh chiếc áo mưa, điệu bộ hết sức bực tức, em thì nhìn anh mỉm cười. Em như đang trêu ngươi anh khiến anh càng bực hơn. Em rút điện thoại ra, bấm số ai đó rồi đưa lên nghe.
-Đón đi
…
-Ở nhà Nam, qua luôn nhé không muộn rồi
Em tắt máy, anh quay ra nhìn em chẳng hiểu gì, em ngồi bệt xuống bậc tam cấp, chống hai tay lên cằm nhìn anh cười. Lúc này anh bực lắm rồi, quăng luôn chiếc áo mưa xuống đất, đi lên ngồi song song với em nhưng cách xa hơn.
-Dỗi trông đáng yêu thế, lâu rồi mới được thấy anh dỗi hihi
-Cứ bí bí hiểm hiểm chẳng biết đường nào mà lần, thế rồi giờ sao? – Anh gắt lên với em.
-Thơm em đi rồi em nói cho
-Thế thôi không cần nữa
Anh chẳng thèm nhìn em nữa, giờ thành dỗi ngược luôn rồi. Anh rút điện thoại ra ấn ấn, kiểu giả bộ thế thôi chứ anh chả biết ấn cái gì. Em ngồi dịch sang cạnh anh, anh lại ngồi xích ra, bực mình em kéo mạnh anh lại về phía em.
-Thích dỗi không, vặt cái đầu ngâm rượu bây giờ – Em cắn vào tai anh đau điếng.
-A đau anh, bỏ ra
-Thế có dỗi nữa không?
-Không, thôi đau bỏ ra anh không dỗi nữa
Anh kêu oai oái lên thì em mới bỏ ra, em nhìn anh cười, vừa cười vừa lườm anh. Thôi coi như anh cao thượng, nhường em vậy. Bỗng có tiếng đóng cửa khô khốc vang lên, chắc chắn người nào đóng cửa đang rất tức giận.
-Đấy em gái anh nó lại ghen đấy
-Haizz, em để lại tiền cho nó chưa?
-Em để rồi ạ, em để 3 triệu, em có dặn dò nó nhưng nó không trả lời, cứ nằm trùm chăn kín mít thôi, em có viết giấy rồi kẹp tiền vào để trên bàn học nó rồi.
-Ừ thế được rồi
Anh và em ngồi một lúc nữa thì con Mẹc của chị Lan đỗ xịch trước cổng, anh đang ngơ ngác thì anh Hùng lái xe bước xuống và đi vào.
-Chào cô Mai, đồ ở đâu để tôi mang ra ạ
-Em chào anh – Em đưa tay ra bắt tay anh Hùng.
-Chào Nam, dạo này khỏe hơn chưa, chân tay có vẻ linh hoạt lại rồi nhỉ… À đồ đạc đây à để anh mang ra cốp
Em vẫn đang ngồi nghịch nghịch cái mũ xòe của em chẳng nói câu nào, chốc lát đưa mắt lên nhìn anh Hùng rồi gật đầu. Thấy vậy anh hơi bực mình.
-Này, em có thể mở mồm ra nói được mà? Dù gì anh ấy cũng hơn tuổi mà?
Em không nói gì chỉ lườm anh, vùng vằng bước ra mở cửa xe rồi đóng mạnh. Dạo này tâm tính em thay đổi nhiều, hay cáu gắt và dỗi dù mọi chuyện rất bé. Anh nhiều lúc cũng gặng hỏi nhưng em nói em vẫn bình thường. Nhưng thời gian gần đây, em thay đổi rất nhiều.
Anh giúp anh Hùng mang nốt đồ vào cốp, sau đó mở cửa xe lên ngồi cạnh em. Em đang đeo tai nghe bật nhạc, mắt đeo kính râm, nói chung là nếu người khác nhìn vào sẽ thấy em giống như một cô tiểu thư kiêu sa vậy. Mà điểm này anh lại không thích, anh thích em như trước hơn, giản dị, thông minh, hiền lành.
Suốt chặng đường đi, em mệt nên ngủ li bì, nằm hẳn xuống gối đầu vào đùi anh ngủ ngon lành. Anh vừa lấy tay áp vào má của em vừa ngoảnh lên nói chuyện với anh Hùng. Hóa ra là chị Lan đang ở Việt Nam, nhưng chị lại đi Sài Gòn từ mấy hôm trước rồi. Anh cũng hỏi dò anh Hùng về chị nhưng anh Hùng cũng chẳng nói gì. Chỉ biết rằng chị có chồng rồi nhưng không được hạnh phúc vì đến với nhau không vì tình yêu. Đây là những chuyện mà em chưa bao giờ kể với anh, thảm nào chị lại gặp anh để nói chuyện và làm tất cả chỉ để cho anh ở đây với em. Có lẽ chị muốn anh được thoải mái, vui vẻ và hạnh phúc trong tình yêu của mình. Những thứ mà chị chưa bao giờ có được...
Hơn 10h, anh và em đã đến Hạ Long, em thì vẫn ngủ vì mệt, anh bảo anh Hùng dừng lại ở một quán nước nào đó ngồi nghỉ trước khi đi tìm khách sạn. Dừng xe tại một quán cafe, anh lay em.
-Vợ ơi đến rồi, dậy đi
Em từ từ mở mắt, ngái ngủ.
-Ơ hơ, sao đi nhanh thế nhỉ, đến rồi hả chồng?
-Vâng thưa chị, đi gần 3 tiếng rồi mà nhanh gì?
-Thế em ngủ được 3 tiếng rồi à…oáp – Em ngáp ngủ, với lấy cái kính đeo vào.
-Tê hết đùi anh rồi, thôi xuống uống nước đi, để anh xem ở khách sạn nào…
-Thôi cứ vào đi, chỗ nghỉ em lo hết rồi
Em đẩy người anh ra ngoài, anh xuống xe rồi đỡ tay em đi vào trong. Gọi 3 cốc sinh tố, em đặt cái túi xách xuống bàn, miệng vẫn ngáp dài.
-Anh Hùng đưa em sang bên Khách sạn xxx nhé, lên checkin giúp em luôn, mã đây, xong để đồ đạc vào phòng rồi quay lại đây đón em
-Vâng thưa cô Mai
Em rút điện thoại ra rồi đọc mã gì đó cho anh Hùng ghi vào, không quên dặn anh Hùng đổi lấy 1 phòng ở tầng cao có view biển cho anh và em ở. Em mở ví ra, đưa cho anh Hùng thêm tiền, anh nhìn sang thì thấy cũng khá nhiều, ít nhất phải hơn 10 triệu. Anh hơi sững người một chút, trong lòng anh lúc này đang dấy lên một cảm giác gì đó lạ lẫm lắm mà anh không đọc ra được...
-Sao hôm nay em đi xe mệt thế nhỉ, chồng có mệt không
-À không – Anh giật mình vì lời nói của em cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
-Anh đang nghĩ gì đấy, mà sao ở đây oi thế nhỉ
-Oi thế mới là mùa hè, thời tiết này đi chơi mới thích chứ
-Đen chết, may quá em có mang theo kem chống nắng – Nói rồi em lục lục cái túi xách, lấy ra một kem, em đổ vào da rồi thoa nhẹ, vừa xoa em vừa hỏi anh.
-Anh có thoa không?
-Trước giờ anh có thấy em dùng cái này đâu?
-Thì bây giờ dùng
Anh chẳng đáp lại nữa, đứng lên ra ngoài châm điếu thuốc. Hạ Long hôm nay nắng đẹp, trời có oi chút nhưng gió từ biển thổi vào cũng thấy thoải mái. Anh đang đứng bắt nốt cái tóp thuốc thì em ra khoác tay anh, miệng nở nụ cười.
-Đi dạo tí đi anh
Ừ thì đi, lượn lờ đường phố chút cho khỏe con người. Em nắm tay anh đi dạo, cái mũ vành rộng của em thêm cả cái kính khiến em trở nên sành điệu hơn. Cái váy hoa hòe hoa sói của em anh không thích lắm nhưng mà em nói đi chơi mặc vậy cho thoải mái. Anh cũng đành ậm ừ chiều ý em, nhưng cái váy ngắn quá, đôi chân trắng muốt dài miên man kia lại là tâm điểm của đám thanh niên đi đường. Anh thấy hơi khó chịu.
-Em mặc váy thì mặc cái váy dài đến gối ấy, em đầy váy đấy mà
-Ui xời, mặc gì chẳng là mặc, váy này em mới mua hàng au đó, đặt mãi mới về được
Anh lắc đầu ngán ngẩm, đi dạo thêm một chút thì có quán kem vỉa hè, anh kéo em vào mua 2 que, ngồi ở một cái ghế đá, anh đang đói nên ăn thấy khá ngon, quay sang thì thấy em ăn như mèo vậy, nắng nên que kem của em dường như chảy nước hết...
-Em ăn đi, em thấy mệt hay sao mà không ăn?
-Vâng em hơi no
Nói rồi em liệng luôn que kem vào thùng rác công cộng trước sự ngỡ ngàng của anh. Em rút điện thoại ra bấm số anh Hùng rồi gọi, đầu dây bên kia bắt lấy tín hiệu.
-Anh làm cái gì mà lâu thế, tôi đang ngồi nắng lắm đây này
….
-Tôi đang ở trước xxx, đến đón tôi luôn đi
Em tắt máy, ngồi khoanh tay ngả vào cái ghế đá. Dưới ánh nắng chiếu qua tán lá dừa, em vẫn đẹp như vậy, nhưng tại sao, anh thấy em thật khác. Người con gái ngồi trước mặt anh đây, vẫn là Mai Anh, nhưng anh có cảm giác em không phải là Mai Anh anh từng yêu. Tại sao vậy?
…
Phòng anh và em ở tầng 9, có ban công nhìn ra biển khá là đẹp. Cất đồ xong xuôi, anh và em xuống dưới tầng 2 để ăn trưa theo chuỗi combo của khách sạn mà em đặt. Anh cũng không thích ăn hải sản cho lắm nên chỉ ăn nhẹ nhàng rồi trở lại phòng nằm nghỉ. Anh lên phòng tính đi ngủ, em nằm bên cạnh ôm anh thủ thỉ.
-Anh ơi, tối nay có bạn em, chúng nó cũng xuống Hạ Long chơi, tối nay mình ra ngoài đi ăn với chúng nó nhé?
-Bạn nào? Sao anh không biết?
-Bạn em ở Hà Nội, trùng hợp hôm nay chúng nó đi chơi dưới này, từ ngày yêu anh em cũng ít liên lạc với chúng nó. Nhá, đi cùng em, em giới thiệu người yêu luôn?
-Ừ được rồi, vậy tối thì đi, giờ đi ngủ tí đã anh hơi mệt
-Dạ hihi
Anh đánh một giấc đến gần 5h chiều, tỉnh dậy chẳng thấy em đâu, anh gọi em thì em nói đang đi mua sắm chút đồ với lũ bạn của em. Em dặn anh ở phòng tắm rửa rồi chuẩn bị tối còn đi. Lát em sẽ bảo anh Hùng đưa anh đến địa điểm. Anh ậm ừ, cúp máy rồi ra ban công hóng gió. Một lon bia lạnh được bật, anh châm điếu thuốc, từ từ hướng ánh mắt ra biển. Hôm nay Hạ Long không có hoàng hôn.
7h tối, tiếng chuông cửa vang lên, anh ra mở thì thấy anh Hùng đứng đó, mời anh xuống để đến chỗ em và bạn em. Anh thì nghĩ chỉ là đi ăn, đi chơi nên ăn mặc khá thoải mái, quần sooc bò, áo phông, combo anh thích nhất. Anh với lấy cái bịt cổ tay bằng len mà anh mua, loại bịt mà những người hay đánh cầu lông thường hay dùng. Anh đeo lên để che đi vết sẹo trên tay anh. Ngắm nghía lại một chút, thiếu cái gì đó… À mũ lưỡi chai.
Anh Hùng đánh xe đưa anh đến điểm hẹn, trên đường đi, anh ngồi ghế phụ, hai anh em trò chuyện khá nhiều, chủ yếu là đánh giá về đường phố, nói vài chuyện liên quan đến sự phát triển của Quảng Ninh vài năm gần đây thôi. Bỗng nhớ đến em, anh hỏi anh Hùng.
-Dạo này em thấy Mai khá là khác, anh hôm nay có thấy thế không?
-Vâng, cô Mai dạo này khác với thời gian trước, không biết là có chuyện gì?
-Anh có biết tại sao lại vậy không?
-Anh lái xe cho nhà này hơn 10 năm rồi, từ thời của ông chủ rồi bà chủ, sau đó là đến cô Lan. Cô Mai trước đây hiền lành, ngoan ngoãn và chăm học. Cô ấy luôn dạ vâng rất lễ phép với người lớn, kể cả là người giúp việc hay là lái xe, cô ấy đều tôn trọng họ. Đây là lần đầu tiên mà cô Mai quát anh đấy.
Anh trầm ngâm suy nghĩ về những lời anh Hùng nói. Mai Anh của anh, em đang gặp chuyện gì vậy?
Dừng xe trước một nhà hàng hải sản, anh bấm số gọi cho em ra đón. Em mặc chiếc váy màu xanh, đi giày búp bê và trang điểm rất đậm. Ngoại trừ lần chụp kỉ yếu ấy ra, đây là lần đầu tiên anh thấy em trang điểm đậm như này. Em dắt tay anh đi lên tầng 2, đến cái bàn đang có 3 nam và 4 nữ đang nói chuyện rất vui vẻ, nam thì nhuộm tóc bạch kim rồi xanh đỏ, nữ thì trang điểm đậm, tóc cũng nhuộm. Ai cũng ăn mặc rất đẹp và lịch sự, anh cũng không nghĩ rằng ở đây lại toàn những người bằng tuổi anh...
-Giới thiệu với chúng mày, đây là Nam, anh người yêu của tao – Em cười tươi.
-Chào mọi người mình tên Nam, mình bằng tuổi Mai thôi – Em bỏ cái mũ lưỡi chai xuống, nở một nụ cười xã giao.
Đám bạn em vẫn đang trố mắt ra nhìn anh và chẳng ai nói gì cả, sau khoảng 20s chìm vào trong im lặng với những ánh mắt ngạc nhiên. Một nhỏ tóc vàng lên tiếng.
-Bạn là người mà Mai nó kể đây á, sao không giống như tưởng tượng vậy?
-Tao còn tưởng phải cực kì đẹp trai lắm cơ chứ? – Một nhỏ nữa chen vào.
-Còn xấu hơn cả thằng Vương, thằng An trước tán con Mai nữa – Một thằng tóc bạch kim lên tiếng theo.
Em thì nhìn chúng nó rồi cứ nháy mắt nói suỵt, anh hơi bất ngờ một chút nhưng cũng trở lại trạng thái bình thường. Em kéo anh ngồi vào bàn. Bữa ăn hôm đó, anh chỉ ngồi nhìn và ăn những gì em gắp, không phải anh soi mói mà anh muốn ngồi để ý từng người một, để xem đám bạn em là những người như thế nào thôi. Anh không tự hào nhưng anh ra xã hội từ sớm, tiếp xúc với đầy loại người, ngoan có, hư có nên anh cũng có thể hiểu tính cách của từng người qua cách nói chuyện giao tiếp. Ấn tượng lúc này của đám bạn em, khiến anh phải làm như vậy.
Em cầm cốc rượu vang sang ngồi cùng mấy đứa nữ để chụp ảnh và chúc rượu, vì là rượu vang nên anh cũng không cấm em uống. Anh đang gẩy gẩy miếng cá trong bát, thì một ly rượu được đưa đến gần anh, một thằng tóc bạch kim muốn mời anh. Anh nở nụ cười, lấy cốc rượu cạch.
-Mình hỏi nhỏ bạn nhé, bạn có cái gì để tán được Mai vậy?
-Cái gì là cái gì, mình không hiểu? – Anh đáp lại.
-Có vẻ như nhà bạn rất giàu?
-Không nhà mình bình thường thôi?
-Bình thường là thế nào? Bố mẹ bạn chắc làm ở công ty nào chứ?
-Không mẹ mình làm giáo viên bình thường thôi?
-Bạn lại dấu mình, chứ không thì sao bạn lại yêu được Mai?
-Tại sao giàu mới yêu được Mai?
-Vì nhà Mai rất giàu, đừng nói là bạn yêu Mai để đào mỏ nhé?
Anh cười khuẩy, đưa cốc rượu lên nốc cạn, anh giữ cơn bực trong người qua lời nói của thằng bạch kim, anh quay ra đáp.
-Mình yêu Mai vì tình yêu của mình và Mai như vậy, đâu cần phải phân biệt giàu nghèo đâu?
-Vậy là bạn yêu Mai thật lòng à?
-Đúng rồi
Thằng bạch kim cười ha hả, quay sang bên thằng tóc xanh nói gì đó khiến cho thằng tóc xanh cũng cười phá lên, rồi thêm 1 thằng nữa chụm vào hóng. Chúng nó ôm bụng cười ngặt nghẽo trước ánh mắt lãnh đạm của anh. Bỗng thằng tóc xanh cầm cốc rượu lên đưa cho anh, thì thầm vào tai anh.
-Mày có tư cách gì để yêu Mai, tao theo đuổi Mai gần 3 năm rồi mà nó không thèm để ý đến tao, sao nó lại có thể yêu 1 thằng như mày nhỉ, quần áo mày mặc có phải 8 chục mua 1 lố không?
Anh vẫn bình thản, cạch rượu với thằng tóc xanh, anh đưa lên uống rồi kéo nhẹ cổ áo thằng tóc xanh xuống trước ánh mắt sững sờ của lũ bạn em, em cũng quay lại nhìn anh, ngạc nhiên không kém.
-Bởi vì tao không gọi người tao yêu là nó, hiểu không? Tao nóng lên là mệt lắm đấy, thằng như mày 1 cái đấm thì thừa, 1 cái đá thì thiếu thôi… Liệu liệu cái mồm
Nói rồi anh nở nụ cười giả tạo hết sức, thả cổ áo thằng tóc xanh, anh vỗ vai vài cái rồi rót rượu vào cốc anh, anh lại đưa lên.
-Haha, tớ cảm ơn cậu vì lời chúc vừa rồi, tớ mời cậu
Thằng tóc xanh lúc này đã nóng mặt, mặt trở nên đỏ hơn, nhưng trước ánh mắt của Mai đang nhìn vào, nó đành phải cầm cốc rượu cạch cốc.
Nói chung là anh khá là bình tĩnh, lũ này cũng chỉ là những loại bố mẹ có tiền nên tỏ ra hống hách vậy thôi. Anh cũng không thèm chấp, em thấy không có vấn đề gì thì lại tươi cười với lũ bạn. Lúc sau anh chẳng nói gì với bọn kia nữa, chỉ ngồi gắp thức ăn thôi, bỗng có tiếng cốc vỡ, anh ngước lên, là một bà lão bán hàng rong đang ngã ở dưới sàn.
-Bà già kia, đã nói là không mua rồi, nài nỉ cái gì còn đánh đổ của cốc rượu vào người tôi, giờ bẩn hết váy tôi rồi – Con bé tóc vàng la lên.
Bà lão vẫn đang ngồi nhặt lại từng hộp kẹo cao su, hộp tăm bông đang rơi ra, ở trên thì tiếng chửi mắng của lũ bạn của em vẫn xa xả.
-Xin lỗi anh chị, để tôi đền tiền ạ? – Bà lão ngước lên nói.
-Đền? 6 triệu cái váy này đó, bà đền nổi không? – Con bé tóc vàng hét vào mặt bà lão.
Anh để ý em, em đang nhìn bà lão với vẻ thương xót, nhưng em lại không có hành động gì cả. Chẳng lẽ đứng trước lũ bạn giàu có và mất dạy này, em lại có thể bỏ qua những hành động mà đáng lẽ ra em phải làm sao? Nhìn thái độ của lũ bạn em vậy, sự bình tĩnh trong anh dường như đã mất kiểm soát.
-Sao hả? đền đi chứ, có đền được không? – Thằng tóc bạch kim đứng lên, định tiến đến chỗ bà lão đang ngồi.
-Để tôi đền
Anh đứng lên và bước đến chỗ bà lão, anh cúi xuống nhặt đồ giúp bà, có thêm 2 hộp kẹo cao su đang lăn lóc vào gầm bàn, anh chui vào lấy ra rồi đặt vào rổ bán hàng cho bà.
-Cảm ơn cậu
-Sao cậu có thể yêu cái loại này được hả Mai, vừa nãy nó vừa chui qua háng tớ để vào trong gầm bàn đó haha – Thằng tóc xanh cười ha hả.
Anh nhìn lên, em đang nhìn anh, ánh mắt của em thờ ơ và không có cảm xúc, dường như trong đó không là sự thông cảm hay tức giận trước câu nói của thằng tóc xanh. Nhìn kĩ hơn, anh thấy ánh mắt của em chứa đầy sự phân vân. Anh lắc đầu, cười buồn.
-Sao, bạn bảo là đền váy cho cái Trang thay cho bà già kia mà. Váy đó nó mới mua hơn 6 triệu hôm nay xong, bạn đền nổi không? – Thằng tóc bạch kim tiếp lời.
-Chắc không đền nổi đâu, thôi bỏ qua đi, dù sao cũng là người yêu của cái Mai, bỏ qua đi chúng mày… Mai ơi tao nghĩ mày nên xem lại đấy, từ lúc hắn vào đây tao đã không thích hắn rồi – Một con bé đang ngồi cạnh em lên tiếng.
Anh không để ý, chỉ ngồi sắp xếp lại đồ cho bà lão rồi đỡ bà dậy.
-Bà không sao chứ ạ, bà có đi được không? Sao bà có tuổi rồi sao không ở nhà đi mà còn ra đây ạ?
-Cảm ơn cậu, tôi không sao?
-Vâng thôi bà đi đi ạ, chuyện ở đây để cháu giải quyết cho
Bà lão đi bước đi khập khiễng trước ánh mắt sững sờ của lũ bạn em cùng vài lời nói chỉ trỏ của mấy bàn gần đó về phía bàn anh. Thằng tóc xanh la lên.
-Này bà già kia, tôi chưa cho bà đi mà bà dám đi à – Nói rồi thằng tóc xanh định chạy theo kéo bà lão lại thì anh đưa tay ra cản, anh quay lại, ánh mắt của anh đã hằn lên những tia giận dữ.
-Nói đi bao nhiêu tiền? tôi đền
-Tao ghét nhất cái loại anh hùng rơm như mày, 6 triệu, đưa đây, mày có không?
-Làm gì có, nhìn quần áo nó mặc, nhìn nó thế kia mày nghĩ nó có 6 triệu đưa cho mày à?
Anh không nói gì, lấy cái ví của anh ra kéo khóa. Khi anh và em quyết định đi du lịch, anh đã gọi hỏi mượn tiền thằng Hưng và anh Tâm. Anh Tâm sau khi nghe anh trình bày thì gọi anh lên quán lấy tiền, quán anh dạo này đang tu sửa nên anh chỉ có 5 triệu cho anh mượn, thằng Hưng thì khấm khá hơn, đưa cho anh hẳn 10 triệu nhưng anh từ chối. Anh chỉ cầm đủ 10 triệu thôi. 5 triệu của anh Tâm và 5 triệu của thằng Hưng...
Anh lấy tiền ra rồi đếm, sau đó anh đặt lên bàn và lấy cốc rượu đặt lên trên, anh quay sang thằng tóc xanh rồi nói.
-Đây là 7 triệu, tôi trả cái váy của bạn kia 6 triệu, còn 1 triệu là trả bữa ăn của tôi hôm này… Sòng phẳng và xong nhé!!!
Anh với lấy cái mũ lưỡi chai, toan bước đi, em thì vẫn đứng nhìn anh, lúc này anh cần em lên tiếng, hoặc em có thể đứng lên và ra về cùng anh. Nhưng không, em vẫn ngồi đó, ánh mắt vẫn nhìn anh thờ ơ như vậy. Anh nhìn thẳng vào mắt em rồi cười nhẹ một cái. Người anh vừa nhìn, không phải người yêu của anh, không phải Mai Anh của anh, chính con tim anh đã mách bảo như vậy...
-7 triệu chắc bằng lương giáo viên của mẹ nó – Thằng tóc xanh nói khá nhỏ, nhưng vẫn đủ để anh nghe thấy.
…Bốp… Anh quay người, cú đấm của anh khiến thằng tóc xanh ngã ra sàn trước ánh mắt sững sờ của lũ bạn em. Tay anh giật giật lên sau cú đấm ấy, trở nên nhức và run lên ngay sau đó. Mấy thằng kia thấy thằng tóc xanh bị đánh, cũng đứng bật cả dậy. Anh nén đau, đưa tay lên chỉ mặt từng thằng, nhưng tay anh lại không nghe lời, run lên bần bật.
-Chúng mày vừa nãy nói những gì về tao, tao nhịn, chúng mày chửi tao, tao nhịn, chúng mày khinh tao, tao cũng nhịn nốt… Nhưng chúng mày chửi bố mẹ tao, thì xin lỗi tao đéo thể nhịn được nữa.
-Lũ chúng mày, cầm vài đồng tiền của bố mẹ chúng mày, rồi cho phép mình được khinh thường người khác à? Đẩy chúng mày ra ngoài đường tự sống, chúng mày liệu chịu được mấy ngày? Chúng mày nhà giàu, chưa lao động thì chúng mày hiểu được mấy phần cái giá trị cuộc sống này?
-Bà lão chúng mày vừa chửi, vừa đẩy ngã người ta kia, người ta còn đẹp hơn gấp nhiều lần thứ hào nhoáng bên ngoài của chúng mày. Những đồng tiền của họ kiếm ra nó còn có giá trị hơn gấp nhiều lần đồng tiền đang ở trong túi bọn mày đó.
Anh đứng đó, nói rất nhiều, anh biết anh như vậy rất đàn bà nhưng anh phải nói, anh đã không thể chịu đựng được cái thái độ mà lũ bạn của em từ lúc anh gặp đến bây giờ. Em vẫn ngồi đó ngước lên nhìn anh, mắt em đã đỏ hoe, nhòe đi bởi nước mắt. Thằng tóc xanh đứng dậy, định lao vào anh. Tay anh đã quá đau và nóng bởi cái bịt tay bằng len. Anh tháo ra vứt xuống đất, vết sẹo của anh bây giờ đang tím tái hết lên. Nhìn thấy vết sẹo sần sùi trên tay anh, thằng tóc xanh cũng khựng lại.
Anh cúi xuống nhặt cái mũ lưỡi chai lên đội vào đầu, anh ôm tay rồi đi nhanh ra cửa, vài vị khách nhìn anh gật đầu cảm thông. Em lúc này mới đứng dậy, chạy theo anh.
-Anh, đợi đã hức..hức
Em bắt kịp anh, nhưng không có cái ôm nào cả, em kéo tay anh giật lại.
-Sao anh lại hành động như vậy?
-Hành động như thế nào? Lũ bạn của em, không có 1 đứa nào tử tế đâu, em đi về cùng anh.
Anh bỏ tay, nắm lấy tay em, những tưởng em sẽ ngoan ngoãn theo anh về nhưng những lần trước kia, nhưng không, em giằng tay anh ra, nhìn anh tức giận.
-Tôi tưởng anh sau bao nhiêu chuyện, anh phải bình tĩnh và suy nghĩ hơn trước khi hành động gì đó, nhưng anh vẫn chứng nào tật nấy, anh vẫn thích kiểu hung hãn giang hồ như trước đúng không?
-Anh làm vậy là sai à? Nói đi, anh nghĩ em đủ thông minh để hiểu những gì anh làm là đúng hay sai phải không?
Anh nắm lấy bờ vai em, lắc mạnh.
-Bỏ ra, anh sai rồi đấy, bây giờ tôi cho anh hai lựa chọn, anh chọn đi
-Lựa chọn gì?
-Một là anh vào trong kia xin lỗi bạn tôi ngay, hai là chúng ta đừng gặp nhau nữa.
Anh chết lặng sau câu nói của em, một cảm giác đau nhói trong tim anh, tay anh lúc này giật giật liên tục. Bất chợt anh cười lớn, anh bỏ tay ra khỏi bờ vai của em. Có lẽ em say rồi, rượu vào làm em say rồi.
-Em say rồi, chúng ta nên đi về thôi, lũ đó không tử tế gì đâu. Nghe anh, đi về với anh.
Bốp… Em tát anh, lần thứ 2 em tát anh, nhưng khác với lần trước, trời không đổ mưa và em không còn khóc. Ánh mắt của em trở nên vô hồn.
-Lần thứ 2 em tát anh, anh không biết mình đã làm gì để em không vừa lòng. Nhưng anh không sai và anh không phải xin lỗi ai hết…
Anh quay người bỏ đi, anh đi dứt khoát không quay lại, xung quanh là tiếng xe cộ cùng tiếng cười nói của vài người khách du lịch đi qua anh. Anh nghe thấy tiếng em gào lên gọi tên anh, nhưng anh vẫn đi, tâm trạng của anh trống rỗng, nén chặt trong đó là cơn đau từ lồng ngực, từ cánh tay của anh. Anh cứ thế đi, đi mãi…