Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 37: Nỗi lòng tan vỡ
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
...
-Thưa cô, em nộp bài được không?
-Bây giờ mới thi có 40 phút thôi, còn 50 phút nữa đấy
Cô giám thị kéo chiếc kính lên, nhìn nó nghi ngờ rồi liếc sang bài thi của nó.
-Hình như lúc nãy cậu xin thêm giấy thi phải không? Viết sai rồi viết lại, giờ nộp sớm định bỏ thi à?
Một cô giám thị khác bước xuống chỗ nó, nhưng không nhìn vào bài thi, chỉ nhìn xung quanh quát các thí sinh khác trong phòng tiếp tục làm bài.
-Em xin giấy vì một tờ không đủ, em đã làm xong bài rồi ạ - Nó vẫn bình thản trả lời hai cô giám thị.
Từ ánh mắt nghi ngờ, cô giám thị dần chuyển sang vẻ ngạc nhiên, nhìn nó không chớp mắt. Cô giám thị còn lại đứng cạnh nó liền cầm bài thi, đọc qua rồi ngẩng đầu gật gật.
-Nhưng theo quy chế, phải hai phần ba thời gian mới được nộp bài trước. Thôi, em cứ ngồi xem lại bài cẩn thận đi.
-Cô ơi, nó không cần xem lại đâu, chắc chắn 9, 10 điểm rồi cô ạ - Một giọng nói vang lên từ cuối phòng thi, là Duy… Nó quay lại lườm Duy một cái rồi im lặng ngồi xuống.
Hôm nay là môn cuối cùng của kỳ thi tốt nghiệp, môn Sử. Môn này là thế mạnh của nó. Đề thi năm nay khá dễ, học kỹ sách giáo khoa là có thể đạt 6, 7 điểm. Chỉ có một câu 3 điểm yêu cầu phân tích và ghép nối các sự kiện thực tiễn thế giới vào tình hình đất nước ta lúc bấy giờ… Nói chung, nó hoàn toàn tự tin vì đã làm đề này hai, ba lần rồi.
Ngồi chán không biết làm gì, nó gặm cây bút, nằm bò ra bàn nhìn ra cửa sổ. Những chùm hoa phượng đã tàn, tiếng ve cũng không còn nữa. Chỉ còn 20 phút nữa, nó sẽ nộp bài và bước ra khỏi đây. Có thể đây là những phút cuối cùng trong đời học sinh của nó. Nó khẽ mấp máy môi hát vài câu trong bài “Ngày ấy bạn và tôi”, một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng. Tay nó bắt đầu gõ bàn theo từng nhịp hát.
-Em này, làm xong rồi thì ngồi im để các bạn làm chứ - Cô giám thị nhắc nhở khi tiếng gõ bàn dồn dập và to hơn.
Nó ngoảnh lên cười buồn, liếc nhìn xung quanh. Các bạn vẫn cặm cụi viết, đôi khi lại nhăn mặt nhìn vào đồng hồ. Thời gian trôi, mỗi người một tâm trạng, một cảm xúc…
-Em có thể nộp bài được rồi.
Nó đứng lên, ký tên và nộp bài, lững thững bước ra cửa lớp. Đi qua từng lớp học, đã có vài người ra sớm như nó… Từng bước chân nặng nhọc bước ra cổng trường theo tiếng nhắc nhở của vài chú công an đang bảo vệ khu vực thi. Nó quay mặt lại, tiếng đóng cổng trở nên khô khốc, nó chợt mỉm cười.
-Tạm biệt nhé, một thời để nhớ…
….
Tiếng chuông báo hết giờ thi vang lên, từng lớp học sinh thất thểu bước ra ngoài. Phụ huynh ở ngoài ngó lên ngó xuống hóng con. Vài người chạy lại hỏi han khi thấy bóng dáng của con mình. Nó ngồi đó, châm thuốc, nhấp ngụm nước mía đá khiến cơ thể mát hơn trong cái nắng gay gắt đầu tháng 6… Điện thoại nó rung lên, một số lạ và dài, có thể là mẹ gọi.
-Alo?
…
-Alo?
…
-Alo ai đấy?
Tiếng rè rè mất sóng vang lên trong điện thoại. Nó định cúp máy thì có tiếng nói vang lên.
-Nam à, mẹ đây, nghe rõ chưa con?
-Vâng, con nghe thấy rồi.
-Thi thế nào rồi con? - Mẹ nó hỏi, tín hiệu vẫn hơi khó nghe.
-Cảm ơn mẹ đã quan tâm, con thi xong hết rồi mới hỏi.
-Thì mày phải thi xong hết rồi tao mới hỏi chứ?
-Trượt rồi… - Nó trả lời bâng quơ, nhìn thấy cảnh bố mẹ đưa đón con đi thi mà trong lòng có chút ghen tị và tức giận…
-Thôi mẹ xin lỗi, do công việc nên mẹ không về được - Tiếng mẹ nó nhỏ nhẹ, không còn quát mắng như lần gọi trước nữa.
-Vâng, con quen rồi. Con làm tốt, tự tin 90% đỗ tốt nghiệp rồi, mẹ cứ yên tâm làm đồ án nhé.
Nó nói thêm vài câu nữa thì cũng tắt máy. Từng tốp học sinh đi ra mà vẫn chưa thấy em đâu. Nó đang hóng thì có bàn tay vỗ vai nó.
-Anh làm được bài không? - Là Nhỏ Linh, nhỏ đang ôm đống đồ đứng sau nó.
-Ừ, làm được.
-Làm được tốt không ạ - Nhỏ vẫn hỏi, ánh mắt nhìn nó buồn tủi.
-Tốt.
Nó nói rồi quay sang hướng cổng, để mặc nhỏ Linh ở đó. Nó vẫn chưa thấy em ra, định đứng dậy ra cổng tìm em thì nhỏ Linh chìa ra một tờ giấy đưa cho nó. Nó hơi ngạc nhiên, quay lại nhìn nhỏ như muốn hỏi về hành động vừa rồi.
-Sinh nhật anh em có đưa một tấm thiệp, em dặn anh bao giờ buồn và tuyệt vọng nhất thì mở nó ra. Thời gian qua anh khó khăn và gặp nhiều chuyện, anh đã mở chưa?
Nó mới nhớ đến món quà đó. Nó vẫn để trong tủ, hôm đó sinh nhật nó nhiều chuyện nên quên béng đi mất. Nghĩ lại cũng hơi tội nhỏ, nhưng vẫn giữ thái độ lạnh tanh.
-Ừ, chưa.
-Vậy anh cầm lấy cái này. Khi nào anh cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ nhất thì mở nó ra… Hứa với em được không?
Nó bối rối, chẳng biết nên nói với nhỏ như thế nào. Nó không giỏi giả tạo. Đối với nó, nhỏ Linh vẫn là người nó quý, mang đến nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Nó đón lấy tờ giấy, khẽ gật đầu với nhỏ.
Nhỏ nở nụ cười buồn, quay đi…
Nó thấy em bước ra từ trong trường, khuôn mặt em tươi cười rạng ngời, chắc môn Hóa không làm khó được em. Thấy em, nó vẫy tay gọi.
-Mai Anh…
-Hihi anh yêu đợi em đó à? Có làm được bài không? - Em tiến đến, vớ luôn cốc nước mía của nó hút sụt sụt.
-Để anh gọi cốc mới, uống thế không vệ sinh à? Ngồi xuống đây xem nào.
Nó kéo tay em ngồi xuống bên mình, lấy giấy ăn lau mồ hôi cho em. Trời nóng nực mà em mặc chiếc áo dài tay đồng phục. Sắn cái tay áo lên cho em, từng làn da trắng muốt lộ ra.
-Xì, hôn nhau suốt thì không thấy mất vệ sinh, anh có làm được bài không?
-Lại còn phải hỏi à, thế em thì sao?
-Hihi em ngồi chơi, hãy chọn đáp án đúng vui lắm - Em cười tẻ nhạt với nó.
-Nghĩa là sao?
-Hihi nghĩa là em vẽ bốn đáp án ra bàn rồi lấy bút quay, chỉ vào đâu thì em khoanh đó.
-Này nghiêm túc nhé, đừng có mà đùa - Nó gắt lên với em.
-Đùa tí đã gắt, như ông già! Em làm được hết, không được 9 thì cũng 9,5 nhé - Em tự tin khoe với nó.
Nó cười cười. Chứ mấy môn tự nhiên em học cực đỉnh. Sáng nay thi tiếng Anh mà em nói như em đang thi đọc hiểu và nối chữ tiếng Việt lớp 1 vậy. Nói chung, nó hỏi em để quan tâm xíu thôi, chứ không cần hỏi cũng biết em đỗ chắc rồi…
Vậy là kỳ thi tốt nghiệp đã xong. Nó cảm thấy thoải mái và quyết định sẽ đi du lịch cùng em 3 ngày trước khi quay trở về ôn thi đại học vào tháng 7 tới… Tối đó, đang ngồi ăn cơm, nó quay sang hỏi Ngọc Anh.
-Ngọc Anh đi du lịch với anh chị không?
Ngọc Anh không trả lời, hướng ánh mắt lưỡng lự rồi nhìn sang em.
-Đi đi Ngọc Anh, đi với chị cho vui - Em cười tươi, nháy mắt với Ngọc Anh.
-Dạ thôi, anh chị đi đi, em còn phải trông nhà - Nhỏ cúi mặt, chọc chọc mạnh đôi đũa vào cái bát, cơm văng ra tung tóe. Nó và em hơi ngạc nhiên vì chưa bao giờ thấy nhỏ có thái độ như này.
-Mày làm sao thế? Nãy mày bảo mày làm được bài mà?
-Thì em làm được bài mà.
-Thế thái độ gì đấy?
-Em đã nói là không có gì, anh hỏi nhiều thế nhở. Anh chị đi thì cứ đi, em ở nhà còn trông nhà… Em hơi mệt, chị Mai rửa bát giúp em nhé.
Nói rồi nhỏ đẩy mạnh cái ghế ra đằng sau, đứng dậy đi thẳng lên phòng. Nó ngồi dưới nghe thấy tiếng đóng cửa phòng rất mạnh, bực mình trước thái độ ấy, nó quát lên.
-Ơ con này mày làm sao đấy? Mày phá nhà à?
-Thôi anh, để tí em lên em hỏi Ngọc Anh, chắc là nó đang khó chịu chuyện gì đó.
-Con dở hơi này, tính cách chẳng giống ai, lúc buồn lúc vui bực cả mình - Nó quăng đôi đũa xuống bàn, ngồi khoanh tay ngả vào ghế.
-Thôi, anh cứ cọc cằn thế, để tí em hỏi, ăn cơm đi rồi em rửa bát.
Em gắp đồ ăn cho nó, lay lay cái tay. Nó cầm đũa rồi bỏ xuống luôn.
-Thôi anh chả muốn ăn nữa, em ăn đi, để anh lên xem nó thế nào?
Nói rồi nó đứng dậy, đi thẳng lên phòng Ngọc Anh. Đứng trước cửa, nó gõ nhẹ.
-Ngọc Anh, anh vào được không?
…
-Anh vào nhé.
…
Không thấy trả lời, nó nắm tay cầm kéo nhẹ. Cánh cửa từ từ mở ra trước căn phòng tối om. Nó định bật điện thì nghe thấy tiếng khóc thút thít từ trong chăn. Vẫn mở cửa đó, nó tiến đến giường con nhỏ.
-Mày làm sao mà khóc, có chuyện gì à?
…
-Mày làm sao?
Nhỏ vẫn ngồi khóc. Nó ngồi xuống dưới mép giường, vén cái mái tóc đang rủ xuống…
-Thôi, có chuyện gì nói anh nghe xem nào.
Ngọc Anh ngồi tựa hẳn vào lưng nó, vẫn rấm rức khóc. Thôi thì cho nhỏ mượn bờ vai vậy, nó cứ ngồi im chẳng hỏi gì nhỏ nữa. Một lúc sau, nhỏ vòng tay qua ôm chặt lấy nó. Nó hơi ngạc nhiên, định đứng dậy nhưng nhỏ ôm chặt quá. Thân hình của nhỏ như đang dính chặt vào nó vậy. Nhỏ ngoài mặt lên, thơm vào gáy rồi vành tay và cổ nó… Nó bắt đầu giãy dụa kinh hơn.
-Bỏ ra, con điên này.
-Hức…hức em không bỏ - Nhỏ vẫn hôn vào cổ nó, khóc thút thít.
-Mày bị điên à - Nó to tiếng.
-Vâng em đang điên đấy.
Nó giằng mạnh tay nhỏ ra, đứng bật dậy đẩy nhỏ ngã nhào ra giường.
-Mày bị điên rồi đấy, Ngọc Anh - Nói rồi nó đóng sập cửa lại. Tiếng động mạnh khiến em chạy lên nhìn.
-Anh làm sao đấy?
-À không có gì, anh hơi mạnh tay.
-Ngọc Anh sao rồi anh?
-Nó như con điên ấy, anh chịu thôi, em vào mà xem.
Nó bực tức bước sang phòng mình. Em thì mở cửa phòng Ngọc Anh rồi tiến vào chốt cửa lại. Nó đang bực mình nên cầm điện thoại ra ngồi ban công đốt thuốc. Mở mấy bài nhạc lên, thở từng làn khói. Nó đang thấy khó hiểu về những hành động của nhỏ Ngọc Anh lúc nãy…
Tiếng cạch cửa, em bước vào với cốc chè thạch em làm chiều trên tay. Đưa cho nó, em lấy cái ghế ra ngồi cạnh nó luôn.
-Haizz, em đã nói với anh rồi, nhưng anh toàn mắng em thôi.
-Chuyện gì? Anh đâu có mắng em đâu?
-Chuyện của Ngọc Anh. Trước đây em đã nói nó thích anh rồi mà anh còn mắng em, còn giận dỗi em nữa.
Em gẩy gẩy cái thìa, đút cho nó một miếng thạch hoa quả. Nó há mồm đón lấy, mắt vẫn nhìn em.
-Nhưng việc đó thì có liên quan gì?
-Anh đúng là đồ vô tâm mà. Càng ngày nó càng thích anh, tính con bé là tính sở hữu. Nó nghe thấy em và anh đi du lịch nên nó buồn, nó chán đấy.
-Nhưng thời gian qua anh thấy nó bình thường mà, chẳng có tỏ ra thích anh hay gì cả?
-Do anh chẳng để ý nhiều thôi. Em để ý hết, kể cả trong bữa cơm hay sinh hoạt hàng ngày. Từ những cử chỉ nhỏ nhất mà nó làm, em đã biết nó thích anh rồi.
Nó thở dài, từ chối miếng thạch mà em đưa cho nó.
-Nói chung là giờ em không quản nữa. Em quá mệt vì suốt ngày phải giữ anh khi xung quanh anh hàng tá người vây quanh rồi. Giờ thì anh tự đi mà giải quyết. Em nghĩ anh có đủ bản lĩnh để biết mình nên làm gì.
-Anh hiểu rồi.
-Em chỉ nhắc lại cho anh nhớ. Em là người duy nhất và chính thức đối với anh. Em không đủ bình tĩnh và sự vị tha nhiều đến mức để suốt ngày chứng kiến cảnh người khác thể hiện tình cảm với anh đâu.
Em nói xong thì cầm cốc đi xuống nhà bỏ nó ở lại… Nếu như là nhỏ Linh, nhỏ Thư thì nó sẽ tự tách ra và không tiếp xúc với hai nhỏ ấy nữa là xong chuyện. Nhưng với Ngọc Anh thì khác. Nhỏ mang danh nghĩa là em gái nó, nó chẳng thế nào mà đối xử với nhỏ như thế được. Càng nghĩ nhiều nó càng thấy đau đầu. Thuốc lá cứ thế đốt liên tục. Cứ thế này khéo nó chết vì suy nghĩ nhiều hoặc chết vì ung thư phổi mất thôi…
“Mình là anh em đúng không anh? Nhưng mà em chỉ là con nuôi của bố, nên chúng mình có thể vẫn yêu được anh nhỉ?”
“Thôi em đùa đấy. Mặt cáu gắt trông đáng ghét quá, giãn cái mặt ra đi.”
“Nhiều khi em nghĩ sau này, ví dụ, ví dụ thôi nhé. Mình mà lấy nhau chắc buồn cười lắm nhỉ?”
Những câu nói bông đùa của nhỏ Ngọc Anh lúc trước cứ văng vẳng bên tai nó. Nó nghe xong thì cũng chỉ nghĩ là đùa nhau. Tình cảm của nó dành cho nhỏ chỉ đơn thuần là tình cảm anh trai dành cho em gái thôi. Nó chẳng bao giờ dám nghĩ đến chuyện Ngọc Anh sẽ thích nó cả. Vì nó nghĩ như thế là loạn luân, cứ nghĩ đến là nó rùng hết cả mình.
Đêm đã xuống, nó vẫn nằm vắt tay lên trán, trằn trọc. Em thì đang quay sang lúi húi nghịch điện thoại, cười khúc khích suốt. Nó thấy dường như em chả có để ý gì đến tâm trạng của nó cả. Một chút ích kỷ dâng lên trong người nó, nó cáu.
-Cất cái điện thoại đi, cứ xem rồi cười ai mà ngủ được.
-Xì, giận cá chém thớt.
-Có cất điện thoại rồi quay sang đây không? - Nó gắt lên.
Em bấm tắt điện thoại, quay sang, dậy chống cằm nhìn nó.
-Hihi cáu trông dễ thương ghê.
-Dễ cái đầu em ý. Anh đang khó chịu đó.
-Thôi được rồi, quay sang đây ôm em cho đỡ khó chịu nào.
Em quay sang ôm nó. Với tay nó quàng qua người em. Dạo này bụng em hơi to, nó chột dạ.
-Này, mà sao bụng em dạo này to thế, liệu có phải em…
-Nghĩ vớ vẩn gì. Dạo em ăn nhiều nên hơi béo thôi.
-À anh cứ tưởng anh chuẩn bị phải sang bên kia ra mắt rồi.
-Thế anh có thích không? Anh thích cũng được mà?
-Anh đùa thôi. Giờ lấy nhau về để ăn cám thay cơm à? Ít cũng phải bốn năm nữa, đợi anh học xong đi làm đã.
Em thở dài, kéo tay nó qua đầu em để em gối vào, em quay sang rúc rúc vào cổ nó, hít hít rồi cắn nhẹ.
-Em đồng ý mà. Em sẽ đi làm nuôi anh đi học. Sau này anh ra trường thì nuôi lại em. Mình cùng cố gắng được không anh?
-Em muốn cưới lắm à?
-Vâng, em sợ không kịp - Em nói lí nhí.
-Không kịp là sao?
-À không có gì. Em sợ em không chịu được nữa thôi.
-Ngốc, giờ em phải nghĩ cho tương lai chứ không được hành động theo cảm tính. Đợi anh được không? Anh sẽ cố gắng để xứng đáng hơn với em. Lúc đó anh sẽ đàng hoàng đến đón em về.
Em lại im lặng. Một lúc sau thì em khóc thút thít, ngồi dậy, đánh vào ngực nó liên tục.
-Đau anh - Nó đưa tay ra đỡ lấy tay em liên tục.
-Anh chả hiểu cái gì hết. Đồ vô tâm, đồ đa tình, đồ đào hoa đáng ghét hức…hức
Em ngồi đó, gục mặt khóc như một đứa trẻ khiến nó hơi hoảng. Nó ngồi bật dậy ôm em… Sao hôm nay nhiều chuyện kỳ lạ xảy ra vậy. Hết Ngọc Anh rồi đến em, ai cũng thay đổi tâm trạng thái độ trong phút chốc. Con gái khó hiểu vậy ạ.
-Sáng mai đi du lịch, mai em dậy sớm chuẩn bị đồ.
-Em muốn đi đâu?
-Đi Hạ Long, chỉ hai đứa mình thôi - Em vẫn sụt sịt.
Nó gật đầu đồng ý, kéo em xuống nằm cạnh, ôm chặt em hơn… Mái tôn hiên nhà bắt đầu có tiếng lộp bộp. Vậy là mưa đã rơi. Cơn mưa rào vào đêm muộn… Mưa càng ngày càng to, nỗi lo trong lòng nó càng ngày càng lớn mà nó lại chẳng thể đọc tên… Tại sao em lại có thái độ như vậy? Cơn mưa ấy liệu đang báo hiệu điều gì ư? Nó chẳng biết nữa. Nhìn sang khuôn mặt thanh tú của em đã chìm vào giấc ngủ, hơi thở em đều đặn. Nó thơm nhẹ lên đôi môi của em, khẽ thở dài…