Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 59: Những Ngày Cuối Năm
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi người chỉ trích tôi nhiều quá, khiến bà Thu nhất quyết đòi lấy tài khoản Voz để vào trả lời, khiến tôi mất cả buổi chiều đi mua lại tài khoản cho bà ấy. Bây giờ thread của tôi bị loạn tung lên. Ai thích hỏi gì cứ hỏi đi, tôi chịu rồi, đau đầu quá không thể chịu nổi. À, avatar đó không phải bà Thu đâu nhé, tôi lấy ảnh trên mạng về để đó thôi.
Cô ấy nằm liệt giường suốt một ngày vì ốm. Còn tôi thì nhờ vài đứa nhân viên ôm đống sổ sách về nhà vừa làm vừa chăm sóc cô ấy. Có lúc nhìn sang thấy tôi vẫn bấm máy tính ghi chép, thỉnh thoảng tôi thở dài khiến cô ấy cảm thấy thương tôi.
Hôm đó là 27 Tết, cô ấy đã khỏe hơn rất nhiều. Cô ấy đi tắm xong rồi thay quần áo. Tôi vẫn đang làm việc từ sáng sớm. Xong việc, tôi tiến đến chỗ cô ấy, đứng phía sau cô ấy bóp vai cho cô ấy. Cô ấy ngửa cổ ra sau nhìn tôi cười tươi. Tôi cũng cười lại rồi cúi xuống hôn cô ấy.
- Thoải mái ghê. Anh học ở đâu ra cách bóp vai này vậy?
- Mẹ tôi hay bị đau vai gáy nên tôi thường bóp cho mẹ mà.
- Bóp cho mẹ hay bóp cho con nào? – Cô ấy liếc tôi một cái.
- Đây, bóp cho con này này… Mà em có vẻ bận nhỉ, có cần anh giúp gì không? – Tôi nhìn vào đống sổ sách trên bàn, toàn những dãy số dài dằng dặc.
- Anh ngoan đi đã là giúp em rồi… Chứ công việc này nhiều lắm, cứ như tối hôm trước chắc em chết vì áp lực quá. – Cô ấy chuyển sang giọng dỗi với tôi.
Tôi ngừng bóp vai, cúi xuống ôm cô ấy từ phía sau, áp má tôi vào má cô ấy, thì thầm:
- Em nhớ ngày 8-2 nhé.
- Tại sao em phải nhớ?
- Vì ngày đó là ngày anh yêu em mà…
- Tìm người ta không thấy rồi quay về nói yêu em… Em biết thừa lòng dạ của một kẻ vô tình như anh. – Cô ấy nói nhưng vẫn véo cái mũi tôi.
- Vậy thì kẻ vô tình này ở lại giúp bà chủ đến khi xong việc để chuộc lỗi nhé. – Tôi hôn vào má cô ấy. Cô ấy cười tươi, quay lại ôm tôi rồi đẩy tôi ra giường.
- Chuộc lỗi bằng cái khác đi…
- No no, mình vẫn mệt lắm cậu ạ, mình vẫn ốm. – Tôi ôm lấy cô ấy cười vui vẻ.
…
Tôi gọi về cho mẹ tôi báo tin tôi đang ở với cô ấy và sẽ giúp cô ấy mấy ngày giáp Tết. Chiều 30 Tết tôi sẽ về. Mẹ tôi cũng chẳng để ý lắm vì đang mải tám chuyện với mấy bà hàng xóm khiến tôi phát bực. Tôi gọi lại cho Ngọc Anh.
- Mày đang ở đâu vậy?
- Em đang đi chợ Tết, sao thế hả anh? Bao giờ anh về?
- Đéo về nữa, dỗi rồi, Tết này tao xuống Hạ Long ăn Tết.
- Ồi thế thì tốt quá, để em bảo mẹ nhé.
- Ờ bảo đi. – Tôi gắt lên.
- Đùa thôi hehe, 30 Tết anh về chứ gì, em nghe mẹ bảo rồi…
- Ờ biết thế là tốt…
…
Tôi lên hẳn shop của cô ấy để phụ giúp cô ấy, nói cho oai chứ tôi biết gì mà tư vấn cho khách. Thôi thì đóng vai bảo vệ vậy. Dắt xe và trông xe cho khách, thi thoảng có việc bê vác gì thì tôi làm. Cô ấy thì bận nhưng vẫn thường ngó ra xem tôi thế nào. Nhìn mồ hôi tôi nhễ nhại khi dắt xe cho khách mà cô ấy cứ xót thương.
- Em bảo rồi, để em bảo thằng cu em nó đến làm, anh ở nhà đi thì không chịu. – Cô ấy lau mồ hôi cho tôi khi tôi vừa ngồi xuống để ăn trưa.
- Thôi nhờ vả làm gì, tốn kém ra, nó đến trông thì mình để nó trông không công à… Mà xếp xe không cẩn thận bọn trật tự phường nó ra đè ra bắt lỗi ý… – Tôi gắp miếng thịt rồi vào bát cơm, nhồm nhàm nói.
- Trông có chán không, em đã bảo bao lần là ăn hết đi rồi nói, anh không ngại với mấy đứa này à? – Cô ấy nhíu mày mắng tôi rồi chỉ sang bốn đứa nhân viên đang bụm miệng cười.
- Lo cái gì, toàn người nhà cả. – Tôi vẫn húp sùm sụp bát cơm.
- Em đến chịu, chẳng hiểu sao em lại yêu một người như anh được… Nhiều khi em còn nể bản thân em cơ. – Cô ấy mắng nhưng vẫn cười với tôi.
- Sao lại nể bản thân em?
- Vì đã dũng cảm yêu một người như anh.
- Ăn đi, bôi bác người ta ít thôi, toàn vạch áo cho người xem lưng. – Tôi liếc cô ấy rồi tiếp tục ăn.
Bốn đứa nhân viên không nhịn được nữa, cười ầm cả lên. Cô ấy thì cũng đỏ mặt nạt mấy đứa nhân viên. Đúng là giận cá chém thớt mà.
…
Buổi tối khách đông hơn, mãi đến hơn 11 giờ đêm mới hết khách. Tôi vươn vai ra ngoài hút thuốc, dang tay ra hít thở không khí trong lành của buổi đêm thì có chiếc xe đỗ trước mặt tôi. Cô Linh mở cửa bước xuống, hơi ngạc nhiên khi thấy tôi.
- Chị ở đâu? – Cô ấy hỏi tôi lạnh tanh.
- Trong kia, cậu đi đâu mà muộn thế?
- Anh hỏi câu nào bớt vô duyên được không? Đây là shop của tôi mà? – Cô ấy bực tức nhìn tôi.
- À ừ, Thu đang làm nốt sổ sách trong kia kìa. – Tôi ngoái đầu vào rồi chỉ vào trong.
Cô ấy không nói gì, chỉ ném cho tôi cái túi sách của cô ấy. Tôi đang ngơ ra không hiểu tại sao thì cô ấy kéo cái ghế nhựa ra gần tôi.
- Ngồi dịch vào xem nào, ngồi như vong ám ở cửa thế thì lấy đâu ra khách. – Cô ấy huých tôi làm tôi suýt ngã.
- Thế mà sáng giờ đông nghịt đấy. – Tôi xích xích cái ghế qua một bên để cô ấy ngồi xuống cùng.
- Tắt cái điếu thuốc được chưa? Viêm phổi mà vẫn thích hút… Anh phải ung thư đi mới biết sợ. – Cô ấy nhặt điếu thuốc của tôi rồi ném đi.
Tôi dụi dụi điếu thuốc, cười trừ.
- Sao rồi, khỏe hơn chưa mà đã ra đây rồi?
- Ốm vặt ý mà, uống thuốc tí là khỏi thôi. – Cô ấy sờ tay vào trán tôi, nhìn tôi ngờ vực. Tôi né ra khỏi bàn tay của cô ấy.
- Khỏi rồi, không sốt không ho nữa rồi…
- Tôi gặp Mai đấy, có muốn đi tìm nữa không? Tôi cho địa chỉ này. – Cô ấy nói.
Tôi im lặng. Tránh ánh mắt đang cố xăm soi vào biểu cảm trên khuôn mặt tôi của cô ấy. Tôi thở dài lắc đầu.
- Không…
- Chắc chắn không? Quay lại đây nhìn vào mắt em rồi trả lời đi. – Cô ấy đổi xưng hô, giọng cương quyết.
Tôi quay lại cười trừ rồi gật đầu. Nhưng tôi không dám nhìn vào mắt cô ấy, tôi lại quay ra nhìn đường.
- Đùa thôi, em chat với Mai trên Facebook, Mai nó hỏi anh, em nói rằng anh vẫn ổn và đang yêu chị… Em bảo nó đừng xuất hiện trước mặt anh nữa. – Cô ấy nói.
- Cậu lắm chuyện nhỉ?
- Em thích vậy, ngày đó nó chọn ra đi, bỏ anh ở lại thì bây giờ đừng nên tìm lại anh nữa. – Cô ấy vẫn nhìn tôi.
- Cậu nhìn ra đường được không, nhìn tớ suốt vậy? – Tôi khó chịu.
- Nhìn để xem một kẻ vô tình như anh liệu có thêm chút giả tạo nào không…
- Thế Mai Anh nói gì với cậu không?
- Vẫn quan tâm lắm mà… – Cô ấy cười khẩy.
- Không muốn nói thì thôi. – Tôi khó chịu với kiểu cách này của cô ấy lắm rồi, toan đứng lên cất ghế rồi đi vào trong thì cô ấy kéo tay tôi ngồi xuống.
- Ngồi đã, để chị tập trung làm rồi nghỉ sớm… Mai nó khóc thôi, nó bảo em chuyển lời đến anh là nó vẫn còn yêu anh rất nhiều, nhưng hoàn cảnh ép nó phải như vậy… Nó dặn anh đừng tự làm khổ bản thân mình nữa.
- Ờ…
Sau đó bầu không khí im lặng. Tôi định rút thuốc ra hút thì cô Linh giằng lấy bao thuốc của tôi rồi ném đi. Tôi nhún vai cái rồi lại ngồi im. Không khí hơi ngột ngạt khi nhắc đến em ấy. Tôi vẫn để tâm, để ý từng lời mà cô Linh nói, lòng tôi có chút dao động, có chút đau lòng và có chút vui mừng khi nghe cô ấy nói về em ấy. Nhưng tôi quyết không để cảm xúc chi phối nữa, tôi đang từng ngày cố gắng gạt em ấy, gạt bỏ hình bóng em ấy và những kỉ niệm ra khỏi tâm trí của tôi.
- Thế bao giờ về nhà đây? – Tôi hỏi cô Linh.
- Thì xong việc mới về được chứ, anh bao giờ về?
- Chắc chiều 30 Tết, hôm đó Thu cũng về Hạ Long rồi mà…
- Vậy thì quá giang không, chiều 30 Tết em đưa anh về.
- Haha, thế năm nay, có đi xem pháo hoa nữa không?
Cô Linh đỏ mặt cúi xuống vân vê ngón tay. Lúc sau thì ngẩng lên nhìn tôi cười tươi.
- Đi xe máy anh nhé, chỗ cũ, ra sớm hơn chọn chỗ đẹp rồi uống bia… Ok. – Cô ấy đưa ngón tay lên ngoắc ngoắc với tôi, tôi cười tươi ngoắc luôn.
…
Chiều 29 Tết, khách khứa đã ít hơn vì người dân tứ xứ đã về gần hết. Sáng sớm 7 giờ, tôi sang shop của chị mà vắng vẻ lạ thường. Tôi mở nhạc rồi co chân lên ngồi.
- Bỏ cái chân xuống, anh dạo này vô duyên lắm nhé. – Chị gắt nhẹ tôi.
- Hay nhờ, dạo này cứ hay cáu vặt anh vậy, lại đến tháng à?
- Anh đến tháng ý, anh muốn ăn gì?
- Ăn em… – Tôi cười hềnh hệch, chị thì đỏ mặt.
- Vừa ăn tối qua rồi còn gì? Vô duyên. – Chị nói lí nhí.
Tôi thấy chị ngại nên ôm bụng cười ngặt nghẽo. Đường vắng nên chị vừa lái vừa nhoài người lấy tay đánh tôi.
Hôm đó công việc ở shop cũng ít hơn nên tối nay tôi và chị được về sớm. Chị tổ chức tất niên luôn cho mấy đứa nhân viên shop của chị. Chị gọi luôn cô Linh, còn tôi gọi thằng Hưng qua. Nhưng 29 Tết rồi thì ăn ở đâu. Sau một hồi thống nhất thì cả lũ kéo nhau về cửa hàng của thằng Hưng luôn. Thằng Hưng đang bận đi lấy tiền nợ ở Hưng Yên nên cứ bảo tôi qua trước, thằng Hưng sẽ cho người ra đón.
Cô Linh đi xe đến, mấy đứa nhân viên chui tọt lên xe của cô ấy, để tôi và chị đi một mình. Tôi đến quán của thằng Hưng. Trước đây tôi đến quán karaoke của thằng Hưng để chơi chứ quán cầm đồ này thì tôi chưa đến bao giờ. Đỗ xe trước cửa, ba bốn thằng nhóc đầu xanh đầu đỏ xăm kín tay đi ra nhìn tôi khó hiểu.
- Đi đâu đây? – Một thằng nhóc hất hàm hỏi tôi.
Tôi chưa biết trả lời thì một thằng khác đã hú lên:
- Ôi đm chúng mày gái kìa, gái xinh quá, em ơi vào đây chơi với anh này…
Chị bước ra rồi tiến đến chỗ tôi, hỏi tôi:
- Có đúng chỗ này không anh, hay mình nhầm?
- Ôi em gái xinh đẹp, vào đây chơi với bọn anh… – Một thằng nhóc đứng sau nói giọng trêu chị.
Tôi quay lại, tức giận nhìn mấy thằng nhóc kia. Mấy thằng thấy thái độ của tôi thì hất hàm hỏi tôi:
- Mày lườm ai đấy, đmm.
- Câm mồm lại, đcm chúng mày. – Tôi sát khí nhìn mấy thằng nhóc.
- A con chó này… – Một thằng nhóc định lao ra đánh tôi thì có tiếng hét từ phía trong:
- Có chuyện đéo gì mà ầm ầm đấy, Tết nhất rồi…
- Anh ơi, có thằng nó khệnh khạng trước cửa quán anh ạ. – Thằng nhóc tóc đỏ quay lại vừa nói vừa chỉ chỉ vào người tôi.
Tôi ngó vào, thấy thằng Tiến đang tiến ra ngoài. Thằng này một năm không gặp mà thay đổi nhiều quá, béo lên, cũng xăm trổ kín, tóc tai cắt ngắn lại rồi còn đeo khuyên tai các thứ nữa. Tôi thấy thằng Tiến thì bước vào. Mấy thằng nhóc kia nhìn tôi khó hiểu, chị cũng sợ nên cứ kéo tay tôi.
- Đmm không dạy được em mày hả Tiến? – Tôi vỗ đầu thằng Tiến.
- Ai za sao anh đến anh không gọi em? – Thằng Tiến xoa xoa đầu cười trừ với tôi. Mấy thằng nhóc thấy vậy thì trố mắt ra nhìn. Bên ngoài mấy đứa nhân viên của chị cũng trố mắt theo.
- Tao biết được mày làm cùng thằng Hưng à? Dạy lại lũ em mày đi, có ngày mất lưỡi để uốn đấy…
Tôi quay ra nắm tay chị rồi kéo chị vào quán, tôi ra hiệu cho mấy đứa kia vào cùng. Thằng Tiến thì tiến ra ngồi rồi pha chè. Mấy thằng nhóc kia thì lấm lét đứng sát hết vào tường không nói gì nữa. Tôi ngồi rồi rút điện thoại ra bấm số thằng Hưng và bật loa ngoài.
- Gọi đéo gì, bố đang về rồi. – Thằng Hưng nhấc máy nghe.
- Đéo gì mà để mấy thằng em mày đánh tao vỡ mẹ đầu rồi đây này, ai za đau quá. – Tôi giả giọng đau đớn. Chị cùng mấy đứa nhỏ nhân viên bụm miệng cười.
- Ơ đcm. – Thằng Hưng tắt máy. Tôi ngồi vắt chân lên ghế. Một lúc sau thì thằng Tiến đụt nghe máy.
- Dạ anh ạ.
…
- Dạ mấy thằng cu nó hiểu nhầm thôi anh ạ.
…
- Dạ dạ em bảo lại chúng nó, anh Nam anh ấy ở đây rồi ạ, anh ấy trêu anh thôi ạ.
…
- Dạ dạ, em biết rồi ạ, em chào anh.
Thằng Tiến tắt máy rồi quay ra nhìn mấy thằng nhóc kia, hẵng giọng:
- Chúng mày còn đéo biết mở mồm xin lỗi mấy chị đây à, hay tao khâu mẹ mồm chúng mày vào nhé.
- Dạ em xin lỗi các chị. – Một thằng tóc vàng cười cười rồi gãi đầu xin lỗi mấy đứa nhân viên.
- Lỗi lầm đéo gì nữa, giờ nghe tao bảo đây. Tối nay ăn tất niên, thằng Văn vào lấy cho tao cái túi ra đây. – Thằng Tiến nói.
Một thằng dạ dạ rồi chạy vào trong nhà mang ra cái túi đeo rồi đưa cho thằng Tiến. Thằng Tiến rút ra hơn chục tờ 500k rồi đưa lại cho mấy thằng nhóc kia, dặn dò:
- Đi chợ mua đồ về làm lẩu, giờ là 5 giờ chiều rồi, tao cho chúng mày hai tiếng trước khi anh Hưng về là phải làm xong đồ để ăn. Hôm nay có khách, tự chúng mày chế biến đi.
Mấy thằng dạ vâng rồi cầm tiền ra lấy xe đi. Mấy đứa nhân viên thì cứ nhìn theo rồi cười và thủ thỉ với nhau. Thằng Tiến đổ thêm nước vào ấm chè rồi rót ra, mời chị và mấy đứa nhỏ. Xong quay sang tôi cười:
- Anh về lúc nào đấy, đm một năm nay em mới gặp anh đấy.
- Dạ báo cáo anh, em đi học anh ạ. Sinh viên như em sợ nhất là mấy anh đấy, nãy vào đây mà tim em nó sợ quá nó trốn lên tận ngã tư sở ấy ạ. – Tôi cúi đầu, giả giọng sợ sệt.
- Thôi, đm anh vẫn dỗi vặt như xưa nhờ, tí thằng em mời anh một cốc xin lỗi được chưa?
- Mày nhớ cái mồm mày đấy nhé. – Tôi nói.
Cả lũ cười ha hả, không khí cuối năm trở nên vui vẻ hơn lúc nào hết.
…
Ngồi nói chuyện chém gió thì cũng gần 7 giờ tối. Có tiếng xe đỗ trước cửa rồi tiếng mở cửa. Thằng Hưng bước vào.
- À chị Thu, vinh hạnh quá hôm nay bà chủ thời trang đến nhà em chơi thế này. – Thằng Hưng nói.
Chị nhìn thằng Hưng cười tươi, đứng lên ôm nhẹ thằng Hưng. Thằng Hưng quay ra chào mấy đứa nhân viên rồi nhìn sang cô Linh.
- À bạn Linh, lâu quá không gặp rồi, dạo nhìn xinh quá thể đáng vậy. – Thằng Hưng quay ra bắt tay cô Linh. Cô Linh cười tươi.
- Nhìn cậu dạo này đẹp trai quá nhỉ, không như cái thằng đầu trộm đuôi cướp thời học sinh nữa.
- Này, tớ vẫn hơn cái thằng mà cậu yêu nhé, ơ nhưng mà…
Tự dưng thằng Hưng khựng người lại, quay ra nhìn chị rồi nhìn cô Linh xong quay ra nhìn tôi ngạc nhiên.
- Bố mày tưởng mày quên bố mày rồi?
- Ơ… thế này là thế nào?
- Thôi kể sau… ngồi đây đi.
- Mấy đứa kia vào xem các anh có cần giúp gì không rồi làm nhé. – Chị quay ra nhắc mấy đứa nhân viên. Mấy đứa dạ vâng rồi đứng lên đi vào trong.
Thằng Tiến rót trà ra đưa cho thằng Hưng. Đang ngồi nói chuyện thì một thằng cu mặt đùng đùng sát khí đi vào.
- Anh ơi em gửi anh chìa khóa. – Thằng cu kính cẩn đưa chìa khóa xe cho thằng Hưng.
- Đánh xe vào trong chưa?
- Dạ rồi ạ.
- Ừ ngồi đây, đây là bạn anh, thằng này là bạn thân anh, anh kể cho chú nghe rồi đó. – Thằng Hưng khoác vai tôi.
- Dạ em chào anh chị ạ, em là Dương, em là em của anh Hưng ạ.
- Chào em, ngồi xuống đây uống nước… mà em không phải người bắc nhỉ, anh nghe giọng khác. – Tôi đứng lên bắt tay thằng cu Dương, hỏi nhỏ.
- Thằng em tao, nó theo tao từ đợt tao đi Sài Gòn ra đây. – Tôi gật đầu rồi ngồi xuống.
Đợi cơm nên mọi người nói khá nhiều chuyện, thi thoảng trêu đùa nhau. Một lát sau thì một thằng nhóc ra mời mọi người vào ăn. Bữa tất niên đó khá say, sau đó cả lũ kéo nhau sang bên quán của thằng Hưng hát hò đến tận gần 1 giờ sáng mới về. Chị say, hôm đó chị say khiến thằng Hưng phải bảo thằng cu Dương lái xe chị để đưa nó và chị về.
*Đề xuất: Lần đầu bị xà tinh ám thân, buộc tôi phải kết hôn với cô ta!*